Trang Chủ
Truyện Teen
H…o..t Boy ? Rắc Rối Đấy, Chạy Mau!!!
“My Prince”

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Part 1:

Trước giờ thi đấu

6h00

Haizzz vậy là cuối cùng thì cuộc thi “My Prince” mà chúng tôi chờ đợi cũng đã chuẩn bị bắt đầu. Xem nào, còn 1h30′ nữa, không khí ở đây dường như “nóng” hơn bao giờ hết ( nhưng tôi biết chỉ chút nữa thôi sẽ còn ” nóng” hơn thế này nhiều he he)

- Jimmy, Jimmy, lại đây kiểm tra cây đàn này xem có trục trặc gì không!

- Marry, em thấy anh thế này dc chưa?

- Ey, trợ lý đâu rồi, chỉnh hộ cái nơ này nào!!!

- …

Tối nay tôi đang rất “nhàn nhã” vì không phải bê vác thêm cái gì, cũng tạm có thể coi tên Ryan này dc bữa “tử tế” rồi đây. Nhưng mà, nghe xong tiếng hét kinh thiên động địa vừa rồi, tự nhiên tôi lại thấy thế nào đó…

Quay lại thời điểm cách đây 3 tiếng…

- Ơ, Ryan. anh không lo đi chuẩn bị cho mình đi, đến đây làm gì? – Tôi khá bất ngờ khi thấy Ryan đang đứng trước cửa phòng mình, tay… cầm một cái hộp gì đó. “Không phải lại bắt tôi lát nữa ôm luôn nó nữa chứ! Ôi trời, đến phút cuối vẫn không thoát khỏi cái số làm phu khuân vác >”< “.

- Ha ha – Ryan bỗng bật cười – Cô lại đang nghĩ ra cái linh tinh gì thế? Tôi đến là để đưa cho cô cái này.

Nói rồi anh ta dúi luôn cái hộp vào tay tôi.

- Mở ra đi!

- Ừm…Há, cái này…

- Cho cô đấy, tối nay nhất định phải thật nổi bật mới dc!

- …

- Nhìn gì? Dù sao cô cũng là trợ lý của tôi, hơn nữa… còn là trợ lý của Prince tương lai, không thể …”xoàng” thế này dc!

Ryan nhìn tôi chằm chằm, “xem xét” từ đầu đến chân rồi “phán” tôi một câu xanh rờn như vậy. Hic liệu có phải lúc trước tôi đã sai khi khích lệ anh ta quá lên như vậy không. Sự tự tin của con người này… @@

~~~

- Oa!!! Đẹp thế! Ryan của cậu đúng là chu đáo thật! – Lia mắt sáng ngời trước những thứ bên trong chiếc hộp ấy. Haizzz, mà công nhận tên Ryan này cũng có thẩm mỹ thật đấy. Xem nào: váy dạ hội màu trắng sữa kiểu vai trần, thắt nơ ngang eo đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng, không “tầm thường” chút nào ( đúng kiểu tôi thích); một đôi giày simily không quá cao mà lại rất êm, đi vào thật thoải mái ( tôi thích!!!) ; lại còn một chiếc băng đô bím tóc đáng yêu nữa chứ (thích nốt !!!).

- Nào nào, biết là các nàng rất ưng ý chúng rồi nên không cần chưng ra cái bộ mặt thèm muốn như thế đâu- Susan bỗng nhiên xuất hiện làm “mất cảm xúc” của hai chúng tôi.

- hu hu, đồ đẹp thế mà không phải của mình – Lia “mếu ” nhìn thật đến nỗi suýt nữa tôi đã định đưa hết chỗ đồ này cho cô ấy.

- Đừng có mè nheo nữa, cậu có thiếu những thứ đó đâu. Đồ của cậu có thẻ chất dc cả mấy chiếc xe tải ấy chứ! Mà… mấy cái kia… – Susan nháy mắt, Lia cũng nhảy vào phụ họa:

- Ừ nhỉ, đồ đó là để dành riêng cho một người…

- Này, các cậu đừng có hùa vào trêu mình nữa đi! – tôi bỗng.. xấu hổ đỏ cả mặt ( mà có gì phải thế nhỉ =.=)

- Có ai nói gì cậu đâu? Xem ra Judy của chúng ta “có tật giật mình” rồi ha ha

- …

Trở về hiện tại…

Thì thế cho nên tôi mới thấy là lạ đây. Nhìn xung quanh, trong số các assistant ở đây làm gì có ai như mình váy váy áo áo thế này. Còn nữa, trong khi mọi người tất bật chạy qua chạy lại thì tôi và Ryan lại ngồi riêng ở một góc thế này. Mà cũng phải nói rằng Ryan tối nay nhìn rất “tuyệt”: bộ vest nam theo phong cách Hàn Quốc này thật sự rất hợp với anh, mái tóc nâu cũng dc chải chuốt gọn gàng, không dùng keo mà để thành nếp tự nhiên nhìn lại càng “quyến rũ” ( á, tôi đang nghĩ đi đâu thế này??? T.T), còn nữa, gương mặt Ryan rất “sáng”, thân thiện, ấm áp… Tựu chung tất cả những điều trên thì có thể “tạm” chắc chắn ngôi vị quán quân là dành cho anh ta rồi…

- Hình như hôm nay tôi rất quyến rũ thì phải?

- Hả, à… ừ

“Trời ơi, cứ như đọc dc suy nghĩ trong đầu mình vậy”, tôi nghĩ thầm và đã trả lời trong vô thức như thế, để đến lúc nhận thức tr

ở lại thì đã … muộn rồi hic

- Tôi biết mà, ha ha- Ryan lại cười, ôi cái nụ cười ấy…

- Hưm hưm – Tôi khẽ ho khan – Sao chúng ta lại ngồi ở đây?

- Thì không có việc gì, ra ngoài đó lại cản trở người ta.

- Không có việc gì? Bộ anh chuẩn bị xong hết rồi sao?

- Tất nhiên, từ… hai ngày trước rồi.

- Hả!!!

Grừ… Thế mà chiều hôm qua còn có người bắt tôi đi lượn phố chọn đồ, kết quả đi cả buổi mà chẳng mua thêm dc cái gì, báo hại tôi chân mỏi nhừ mà tối vẫn lo lắng gọi điện hỏi xem liệu có còn thiếu gì không >”<

- Đừng giận mà – Ryan làm ra vẻ mặt “vô tội” – Tôi không cố ý đâu.

- Anh…

~~~

- Công chúa! Công chúa cũng tới kìa!

- Mau mau nhường đường cho công chúa.

-…

Đám đông hỗn loạn cùng sự xuất hiện của Princess Caroll đã nhanh chóng chấm dứt cuộc cãi vã của chúng tôi. Công chúa tối nay thật nổi bật với chiếc đầm dạ hội đen tuyền gắn những hạt kim sa óng ánh, mái tóc vàng xoăn nhẹ thả dài điệu đà, nụ cười ngọt ngào,… Tất cả những gì của cô ấy đều thật hoàn mỹ.

- Yên tâm đi, với tôi hôm nay cô vẫn là đẹp nhất!

- …

Tôi giật mình quay lại. Ryan thản nhiên như chưa hề có sự hiện diện của “vầng hào quang” ngoài kia, lại còn cố tình ghé sát vào tai tôi như thể sợ tôi không nghe dc câu nói của anh ta không bằng. Nhưng mà, tư thế này… hình như… hơi thân mật quá thì phải. Nếu mà gần một chút nữa thì… Ôi, không nghĩ nữa, tôi vội quay ra ngoài thì chợt thấy ánh mắt Caroll đã dừng lại ở chỗ chúng tôi, nhưng rất nhanh sau đó rời đi. Chắc là tôi nhìn nhầm! Công chúa sao lại có cái nhìn … không mấy thiện cảm như vậy chứ?

Part 2:

Những phần thi xuất sắc

“Renggggggggggg”

Tiếng chuông báo giờ học? Nhưng lại dc dùng để công bố cuộc thi bắt đầu? Haizzz công tác tổ chức của trường… cũng thật đặc biệt, và hiệu quả. Đám đông ồn ào nhanh chóng ổn định, mỗi người tự động ngồi vào hàng ghế của lớp mình. Các thí sinh cùng trợ lý của mình thì dc gọi tập trung tại phòng chuẩn bị sau cánh gà. Cho đến tận lúc này, tôi mới thật sự “choáng”. Ôi trời, những gương mặt hốc hác vì luyện tập quá sức, những cái miệng thườn ngày vẫn ngoác ra **** bới tùm lum giờ đã ngậm hết lại… Ai cũng tỏ ra mình thật sang trọng, văn hóa, lịch sự, thậm chí là khẳng định ngầm với nhau “Tôi sẽ thi đấu hết mình, nhất định ngôi vị Hoàng tử của học viện Royal sẽ thuộc về tôi!!!”. Tuy nhiên trong bầu không khí căng thẳng ấy vẫn có một kẻ phá bĩnh, và kẻ đó, không còn xa lạ gì với chúng ta: hotboy Billy.

- Ey, gì mà “hình sự” vậy các bạn, thi thôi mà, chuyện nhỏ!

Liếc. Liếc. Nhìn khó hiểu. Đó là thái độ của mọi người sau câu nói vô tư lự vừa rồi.

- Tôi nói gì sai sao? Ngôi vị quán quân ấy, chưa thi cũng đã biết là của ai rồi ha ha

Lườm. Lườm. Không thèm quan tâm. Tiếp tục những chuỗi phản ứng không mấy thiện cảm. Tay trợ lý Wade thấy không ổn vội kéo cậu chủ của mình lại, đưa chiếc máy chơi điện tử thế hệ mới nhất ra, nhằm đánh lạc sự chú ý của kẻ chuyện gia chọc phá này. Haizzz, quả nhiên Billy “mắc bẫy”, nhanh chóng ngồi một chỗ chơi điện tử trong lúc chờ đợi người MC tuyên bố bắt đầu và những thủ tục dài dòng trước mội cuộc thi.

Danny, bên cạnh một cô trợ lý tóc vàng xinh đẹp, vẫn đứng lặng lẽ, cô độc. Tối nay anh mặc một bộ comple Armani màu trắng trang nhã, mái tóc dc chuốt keo gọn gàng lộ ra vầng trán thông minh. Dù đã cố ý chọn một góc khuất nhưng anh vẫn thật nổi bật. Không ngờ hotboy lạnh lùng Danny lại hợp với màu trắng như vậy. Nhìn anh chẳng khác nào mọt bạch mã hoàng tử đẹp trai và phong độ.

- Này, nhìn đi đâu thế?

- Ơ, không có gì!

- Tôi không thích trợ lý của mình chú ý đến người khác như vậy đâu.

- Rồi rồi, tôi sẽ chỉ nhìn anh là dc chứ gì!

Haizzz biết ngay mà, Ryan này hôm nay kì cục thế nào ấy. Thôi thì thỏa hiệp đi vậy ( thực ra có bao giờ thắng dc đâu? TT_TT) , đợi cho he he anh ta giành dc ngôi Prince rồi thì đòi chút tiền thưởng cũng dễ. Ôi, đê tiện quá, nhưng mà thực ra Ryan cũng rất xứng đáng mà. Chỉ là… tôi nhân ánh hào quang của anh ta mà “phất” một chút thôi.

- VÀ BÂY GIỜ, CUỘC THI CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU !!!

Giọng MC oang oang thổi bùng ngọn lửa phấn khích của tất cả khán giả phía dưới. Những tiếng hò reo bắt đầu nổi lên không ngừng, các thí sinh lần lượt ra sân khấu đi một vòng chào ban giám khảo và các khán giả phía dưới.

- Danny! Danny!

- Billy! Billy!

- Ryan! Ryan!

Những thí sinh vào dc đến đêm chung kết hôm nay đều là những người đã chiến thắng với số điểm cao tại các vòng thi phụ, cùng với sự bình chọn của mọi người. Xuất sắc như vậy mà chỉ có 3 cái tên dc hò hét điên cuồng, như thế có thiên vị quá không?

- TẤT CẢ CHÚ Ý ! PHẦN THI ĐẦU TIÊN : TRANG PHỤC TỰ CHỌN

Từng thí sinh bước ra sân khấu với những trang phục đã dc lựa chọn kĩ càng từ trước. Nói một cách khác đi thì phần thi này thực chất chẳng khác nào sàn diễn thời trang với những mẫu thiết kế mới và độc đáo nhất. Ngang tài ngang sức!

- PHẦN THI THỨ HAI : TÀI NĂNG

Phần thi này có vẻ diễn ra lâu hơn, nhưng cũng đặc sắc hơn. Người đầu tiên thực hiện phàn thi của mình là Jimmy. Anh chàng khá đạo mạo bên cây đàn dương cầm, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên những phím đàn. Thành công! Người thứ hai, thứ ba,… cũng vậy. Những người ra sau tiếp tục khí thế, sự tự tin bước đầu của người đi trước. Ôi, tôi lo quá đi thôi. Mặc dù biết Ryan cũng rất tài năng nhưng thực ra tôi… đã dc chứng kiến anh ta biểu diễn bao giờ đâu? Lần nào cũng thế, chỉ kiếm cớ lôi tôi đi chơi thôi.

- Không phải căng thẳng quá đâu!

Ryan nở một nụ cười ngọt ngào, nắm lấy tay tôi. Bàn tay của anh ta, thực sự rất ấm. Cảm giác ấy từ từ len lỏi vào tim tôi, mọi lo lắng dường như tan biến hết.

- Ừm… Tôi biết rồi. Tôi…tin tưởng anh mà.

Không hiểu lúc đó nghĩ gì mà tôi lại có thể nói ra một câu “sến” như thế. Nhưng mà có vẻ như, câu nói ấy lại khiến cho một người rất vui.

- Tất nhiên rồi. Và…tôi sẽ mãi nắm tay em thế này… nếu em thích!

- Gì???

- THÍ SINH SỐ 10: RYAN

- Tôi ra đây! – Ryan nháy mắt với tôi rồi chậm rãi ôm cây đàn ghi ta của mình ra sân khấu. Ha, anh ta vừa nói gì nhỉ? Chẳng nhớ nữa, chỉ biết khi bàn tay ấm áp của Ryan rời đi, trong tôi bỗng nhiên xuất hiện thứ cảm xúc như là mất mát vậy. Mà thôi kệ đi, quan trọng bây giờ là phần thi của anh ta này.

“Tinh tinh tang…” – Khi tiếng ghi ta bắt đầu vang lên cũng là lúc cả sân trường đột ngột im lặng, tất cả ánh sáng đều dc tắt hết, chỉ để lại một ánh đèn rọi về phía giữa sân khấu, nơi “lãng tử” Ryan của chúng ta đang ngồi bên cầy đàn của mình. Anh trong trang phục của một cao bồi miền Tây, mỉm cười nhìn xuống phía dưới…

“Another summer day

Is come and gone away

In Paris and Rome

But I wanna go home

Mmmmmmmm

Maybe surrounded by

A million people I

Still feel all alone

I just wanna go home

Oh I miss you, you know

…”

Những ca từ đầu tiên dc ngân lên… Giọng Ryan thật trầm và ấm. Anh luôn đem lại cho mọi người cảm giác ấm áp như vậy sao?

“Let me go home

I’ve had my run

Baby, I’m done

I gotta go home

Let me go home

It will all right

I’ll be home tonight

I’m coming back home”

“tinh tang tang…”

Tiếng đàn cuối cùng toàn bộ phần biểu diễn của Ryan kết thúc. Khán giả bên dưới vẫn lặng đi đến vài giây…

“BỐP! BỐP! BỐP!”

Hàng loạt những tràng vỗ tay vang lên như khẳng định thêm cho phần thi xuất sắc của Ryan. Một nụ cười thân thiện chào khán giả, anh hơi cúi người rồi đi vào trong cánh gà.

- Ryan! Cậu thật giỏi nha, thế mà trước giờ không thấy đàn hát gì cho tụi này là thế nào? “Ém hàng” hả?

- E hèm, Billy, cậu không cần quá khích vậy chứ! – Ryan cười cười, tay gỡ “cái càng cua” trên vai mình xuống – sắp đến lượt cậu ra rồi đấy!

- Còn lâ…

- THÍ SINH SỐ 11: BILLY !

- Grừ, sau buổi hôm nay phải cho cha MC này một trận mới dc! Mất hứng!

- Thôi ra đi.- Ryan vỗ vỗ vai anh bạn, đưa ngón tay cái lên, biểu thị “cậu là số 1″

- OK!

Billy đầy tự tin bước ra sân khấu. Trong trang phục một hiphoper chuyên nghiệp, anh giơ tay yêu cầu âm nhạc. Và khi tiếng nhạc dc bật lên thì… cả sân trường sôi động hẳn lên, mọi người cùng đứng dậy nhún nhẩy theo từng điệu nhạc. Trên sân khấu, Billy vẫn rất thành thục các động tác. Việc nhảy thế này với anh mà nói, dễ như ăn cơm vậy.

Trong cánh gà, tôi vẫn chăm chú xem phần thi của Billy nhưng trong đầu thì tràn ngập hình ảnh của Ryan. Tiếng đàn ấy, giọng hát ấy…

- Chăm chú vậy? – Ryan đã bước ra khỏi phòng thay đồ từ lâu, trở lại với bộ vest trang nhã ban đầu.

- À… Billy nhảy đẹp thật!

Tôi buộc miệng khen. Đúng là anh chàng nhảy đẹp thật, khen thế cũng không quá, nhưng mà lần này…hừm…cũng không hẳn là khen. Là tôi đang kiếm một cái cớ chăng?

- Ừ, cậu ta vốn rất có khiếu trong những trò như thế này!

- Phần thi của anh cũng rất tuyệt mà, hì hì

Không phải! Là… rất tuyệt. Tôi đã ước mình dc là cô gái trong bài hát ấy, để luôn có một người con trai dù đi đâu cũng đều muốn về nhà, vì ở đó có mình…

- Em cũng chăm chú xem phần biểu diễn của tôi như thế này sao?

- Tất nhiên rồi ! Rất hay mà!

- Nếu em thích, sau này, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể đàn cho em nghe.

- Thế thì tốt qu…

Hượm đã… Anh ta thay đổi cách xưng hô với mình! Còn nói “sau này”, rồi “bất cứ lúc nào” !

- Chỉ cần em thích…

- …

- THÍ SINH CUỐI CÙNG: DANNY !

Tiếng MC một lần nữa cắt ngang mạch cảm xúc của chúng tôi. Hừ, đúng như lời Billy nói, sau cuộc thi này nhất định tôi cũng phải cho anh chàng MC này một trận mới dc!

Danny từ bên cánh gà bước ra, trong trang phục một ảo thuật gia. Từng màn biến hóa thần kì diễn ra trong sự trầm trồ của khán giả phía dưới. Vẫn biết chỉ là những tiểu xảo nhỏ nhưng sao lại cuốn hút đến thế! Bí ẩn, lạnh lùng như chính Danny vậy…

~~~

Haizzz Ban tổ chức cuộc thi cũng tính toán thật, để ba anh chàng hotboy số 1 này đồng loạt ra biểu diễn liền nhau, lại còn là cuối cùng nữa. Phần thi nào cũng xuất sắc cả =.=

15′ sau…

- MỌI NGƯỜI THẬT CHÚ Ý ! SAU ĐÂY LÀ DANH SÁCH 5 THÍ SINH SẼ VÀO VÒNG ỨNG XỬ…

Tôi đang hồ nghi, liệu có phải anh chàng MC này không còn từ gì để nói ngoài “Mọi người chú ý” không đây?

- SỐ BÁO DANH 01: JIMMY!

Anh chàng có tên Jimmy nhanh chóng bước ra sân khấu cười thật tươi chào khán giả.

- SỐ BÁO DANH 08: SILVE

R

Tiếp tục một cái mặt tươi hơn hớn, còn cả khẩu hình miệng “tôi yêu các bạn” nữa chứ!

- Các bạn có đoán dc 3 người còn lại là những ai không ạ?

- TAM ĐẠI THẦN!

- TAM ĐẠI THẦN !!!

-…

Những tiếng hò reo bên dưới như đã thay lời người dẫn chương trình công bố nốt ba cái tên còn lại rồi.

- Vâng, và ba thí sinh cuối cùng là : RYAN số báo danh 10, BILLY số báo danh 11 và DANNY số báo danh 12 !!!

Part 3:

Phần thi cuối cùng – Sự bầu chọn không công bằng

Năm anh chàng đẹp trai đứng trên sân khấu, ánh đèn rực rỡ chiếu vào họ tựa hồ như năm vì tinh tú trên bầu trời cùng đồng loạt tỏa sáng. Những tia nhìn “trái tim” liên tục dc bắn lên từ phía các cô gái bên dưới.

- Câu hỏi dành cho thí sinh Ryan…

Trong cánh gà, tôi cũng hồi hộp không kém gì người đang đứng ngoài kia. Nhưng … hình như tôi đã nhầm. Sau khi đọc câu hỏi của mình, Ryan không tỏ ra lo lắng chút nào. Chất giọng trầm ấm một lần nữa vang lên:

- Câu hỏi của Ryan là: ” Nếu như bạn thực sự trở thành Hoàng tử của Học viện Royal thì, trong lòng bạn Công chúa của bạn là ai?”

- Oa oa

- Là ai nhỉ? Caroll chăng?

- …

Không hẹn mà đồng loạt tất cả các cặp mắt đều đổ dồn về phía Princess Caroll kiêu kì đang ngồi ở hàng ghế đầu kia.

- Và bây giờ, tôi xin dc trả lời câu hỏi của mình. Đêm nay, đến với cuộc thi này, ngôi vị Prince đối với tôi mà nói thực sự không quan trọng. Ryan có mặt ở đây là để thể hiện tài năng và cống hiến những phần thi tốt nhất có thể của mình cho mọi người. Và vì thế cho nên, tôi chưa từng nghĩ mình là Hoàng tử, nhưng… với tôi cô ấy luôn là Công chúa. Một người con gái rất bình thường, không thực sự nổi bật, quá xinh đẹp hay giàu có. Nhưng ở cô ấy luôn có đúng nét hồn nhiên, tươi vui của tuổi 18, sự chân thành, lương thiện, không chút toan tính, giả tạo, sự quan tâm, lo lắng của cô áy thực sự đã chạm đến nơi mềm yếu nhất trong trái tim tôi… Nhưng tôi là người rất ích kỉ, chỉ muốn cô ấy là Công chúa của riêng mình, cho nên… Cô ấy là ai Ryan không thể nói dc.- Ngừng một lát, Ryan lại nở một nụ cười tinh nghịch – Lời cuối cùng Ryan xin dc nói với mọi người: Những đức tính tốt đẹp của cô ấy , thực ra cũng đều có ở mỗi người trong chúng ta. Nếu như tất cả các cô gái xinh đẹp đang ngồi ở đây có thể phát huy những điều tốt đẹp ấy thì.. trong lòng tôi các bạn đều là Công chúa!

“Bộp bộp bộp!!!”

Rất nhiều tràng pháo tay nổ ra chúc mừng cho phần trả lời xuất sắc của Ryan. Anh tự tin sai bước về phía tôi. Một nụ cười ngọt ngào. Lần này chắc chắn tôi không nhìn nhầm! Khi nói về công chúa trong lòng mình, rõ ràng Ryan hướng ánh mắt của anh về phía tôi. Không lẽ…

~~~

Trong khi tất cả mọi người đều nhiệt tình hưởng ứng những lời nói chân thành của Ryan thì ngay hàng ghế đầu tiên, Công chúa Caroll không hề vui chút nào. Mặt cô như xám dần cùng từng câu từng chữ trong phần trả lời của anh. Rõ ràng, “công chúa” đó không phải là cô. Cái gì mà “Nếu như tất cả các cô gái xinh đẹp đang ngồi ở đây có thể phát huy những điều tốt đẹp ấy thì.. trong lòng tôi các bạn đều là Công chúa!” chứ ! Tất cả sao? Không đời nào!!! Công chúa của học viện này chỉ có một mà thôi !!!

~~~

- Tiếp theo là phần thi ứng xử của Billy !

Khác với Ryan, đọc xong câu hỏi, gương mặt anh ta hình như “méo xệch”. Hít một hơi thật sâu, Billy cầm mic trả lời:

- Xin gửi lời chúc @##%$%^#% đến tất cả mọi người!

Bên cạnh có tiếng MC nhắc nhỏ: ” Trả lời vào vấn đề chính đi!”

- E hèm , bây giờ Billy xin dc nói về câu hỏi của mình như thế này: ” Theo bạn, trách nhiệm của một Hoàng tử là như thế nào?”, câu hỏi này quá cũ!

Phía dưới khán giả đã có những tiếng ồ lên đầy kinh ngạc. Billy thì vẫn điềm nhiên nói tiếp:

- Không cần phải xuất sắc vào đến vòng thi này, ai cũng có thể dễ dàng trả lời dc câu hỏi này, rằng Hoàng tử là phải @$@#%#^$&. Nhưng riêng với quan điểm của mình, Billy nghĩ rằng một cách thực tế nhất, Hoàng tử sẽ là người đứng ra trực tiếp nhìn nhận mặt chưa dc trong công tác tổ chức cuộc thi này, trước mắt đây là câu hỏi không mấy đặc sắc và phù hợp này! Tôi xin hết!

Ngỡ ngàng. Bất ngờ. Và tán thưởng! Khán giả lại vỗ tay rần rần. Một câu trả lời cũng rất tuyệt !!

- MỌI NGƯỜI CHÚ Ý! (>”< lại câu này) SAU ĐÂY LÀ PHẦN TRẢ LỜI CUỐI CÙNG CỦA THÍ SINH DANNY !!!

Im ắng…Im ắng

Quả nhiên cái tên Danny vừa dc nhắc đến là đã ngay lập tức thể hiện sức ảnh hưởng của mình rồi.

Đọc kĩ câu hỏi của mình, Danny cầm mic lên và bắt đầu trả lời:

- Câu hỏi của Danny là :” Hãy kể lại một kỉ niệm tuổi thơ đáng nhớ nhất và có sức ảnh hưởng lớn nhất với bạn cho những quyết định sau này “…

Cả sân trường im lặng chờ đợi kỉ niệm của chàng trai lạnh lùng. Tất cả đều tò mò, có thể đó là lý do mà Danny lạnh lùng đến vậy. Bên trong cánh gà, bàn tay Ryan như xiết chặt vào tay tôi hơn. Tôi quay sang, nét mặt anh thoáng buồn.

- Ryan, sao thế? Có chỗ nào không khỏe sao?

- Ừm… Không sao…

Bên ngoài sân khấu, sau khi ngừng lại một lúc, cuối cùng Danny cũng cất lời:

- Thực ra, với Danny, những kỉ niệm tuổi thơ quan trọng và ý nghĩa nhất đều nằm trong 7 năm đầu tiên của cuộc đời. Nhưng… một vụ tai nạn đã lấy đi tất cả những kí ức ấy. Tuổi thơ của Danny này dường như chỉ bắt đầu từ năm 8 tuổi, nhưng tất cả chúng, với tôi, chỉ là vô nghĩa. Nó không có gì đáng nhớ hay ảnh hưởng gì lớn cả. vì vậy , với yêu cầu này của câu hỏi, xin lỗi… tôi không thể trả lời!

Nói rồi Danny đi thẳng vào trong trước sự ngỡ ngàng của toàn bộ học viên và cả thầy cô bên dưới. Thật không ngờ tuổi thơ của Danny lại buồn như vậy. Cái bóng cô độc một mình lặng lẽ như một con nhím đang xù lông, không một ai có thể chạm tới.

- Chết tiệt !!! Kẻ nào đã ra những câu hỏi ngớ ngẩn này!!! – Billy tức tối đấm mạnh tay vào tường.

- Cậu bình tĩnh lại đi!- Ryan ôm lấy vai Billy- Cuộc thi này do Đoàn trường tổ chức cho tất cả nam sinh trong Học viện Royal này chứ không phải cho riêng 3 chúng ta, cậu có tức giận cũng không thể giải quyết dc việc gì đâu!

***

Không khí lại ồn ào trở lại, nhưng là để bàn tán về ba câu trả lời của “Tam đại thần”. Và, cuộc thi càng thêm “nóng ” hơn với phần quan trọng nhất: “Bình chọn Hoàng tử”. Sau khi MC tuyên bố, lần lượt các học viên sẽ cầm một lá phiếu của mình bỏ vào một trong năm chiếc hòm ghi tên năm người trên sân khấu kia. Từng dòng người đổ đến bên những chiếc hòm, nhưng đông nhất vẫn là hai chiếc ghi tên Ryan và Danny. Và, tất cả sẽ vẫn diễn ra bình thường nếu như không có cấu nói ấy của Caroll:

- Thưa các bạn, với tư cách là Princess của Học viện Royal, Caroll xin dc nói lên ý kiến của mình như thế này: Với Caroll, Prince xứng đáng nhất của chúng ta chính là… Danny!

Nói xong, cô nàng nhanh chóng nở một nụ cười thật tươi, bỏ lá phiếu duy nhất của mình vào hòm của Danny. Như một hiệu ứng tức thời, rất nhiều người sau đấy đã đổ dồn cả về phía Công chúa đang đứng.

~~~

30 phút kiểm phiếu…

- SAU ĐÂY CHÚNG TÔI XIN CÔNG BỐ KẾT QUẢ : PRINCE CỦA CHÚNG TA CHÍNH LÀ …

Part 4:

Nhận diện Hoàng tử – Những nụ hôn bất ngờ

Xì xầm. Xì xầm.

- Ai sẽ là tân Hoàng tử của học viện chúng ta đây?

- Chắc là Ryan rồi, phần thi của anh ấy quá xuất sắc!

- Tôi thì lại nghĩ là Danny, vì rõ ràng Công chúa đã ủng hộ anh ấy.

- …

- NÀO NÀO, BÂY GIỜ CHÚNG TA SẼ THẬT TRẬT TỰ ĐỂ NGHE XƯỚNG DANH PRINCE CỦA ĐÊM NAY! VÂNG VÀ NGƯỜI ĐÓ LÀ …

~~~

- Hey, là anh rồi Ryan! – Tôi nói nhỏ vào tai Ryan, nhưng hình như từ sau khi chứng kiến Caroll bỏ phiếu cho Danny, sắc mặt anh ta không dc tốt lắm, bằng chứng là…

- Không đâu, hoàng tử chắc chắn là Danny.

- Ế, sự tự tin của anh đi đâu hết rồi…

~~~

- TÂN HOÀNG TỬ CHÍNH LÀ: DANNYYYYYYYY !!! – Giọng anh chàng MC như lạc hẳn đi, chìm trong những tiếng hò hét không ngừng của các fan nữ bên dưới. Billy hớn hở chạy lại vỗ vai Danny chúc mừng. Tôi và Ryan cũng đến chia vui cùng anh. Lúc này, dù không muốn nhưng Danny vẫn trở thành tâm điểm của mọi sự tập trung. Tất cả mọi người đều vây quanh anh hết lời chúc mừng, ca tụng. Tuy nhiên trong bầu không khí náo nhiệt ấy, tôi vẫn cảm giác điều gì đó kì kì, ở thái độ của Tam đại thần…

***

Trong khi mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía Hoàng tử Danny thì Công chúa của chúng ta lại nhanh chóng đến bên Bí thư San – ” Tổng đạo diễn” chương trình, nói nhỏ gì đó vào tai cô ấy. Và ngay sau đó, tiếng MC lại vang lên, tập trung mọi người về phía sân khấu:

- Mọi người! Phần chia vui với tân Hoàng tử như vậy là dc rồi, bây giờ chúng ta sẽ đến phần quan trọng nhất của buổi tối ngày hôm nay: Phần trao huy hiệu Hoàng gia !

Đám đông trật tự một lát, rồi lại ồn ào bàn tán trở lại…

- Ey, vậy là ai sẽ lên trao huy hiệu đó đây?

- Chắc là San rồi, cô ấy là Bí thư, người phụ trách tổ chức cuộc thi này mà!

- Cũng có thể là thầy hiệu trưởng.

- …

Đứng ở một góc không xa sân khấu, Susan và Lia lặng lẽ quan sát tất cả.

- Susan, cậu nghĩ sao? – Lia hỏi, tay vẫn vân vê tà váy dạ hội cầu kì mà cô đã tự chuẩn bị cho mình từ rất lâu, không ngờ hôm nay nó đã không có cơ hội dc nổi bật cùng chủ nhân mình.

- Quan sát nãy giờ, tớ nghĩ nên hỏi ý kiến của cậu trước chứ nhỉ?

- Ừm, chắc hẳn là ông Tô, chủ tịch hội đồng nhà trường rồi.

- Ông Tô, người ngồi hàng ghế đầu tiên với Công chúa kia à?

- Ừ, ông cháu mà, thân thiết quá!

- Lia, cậu không sao chứ? Tối nay để cậu phải cùng mình đứng ở một góc khuất thế này, thật sự …

- Mình không sao. Có Princess rực rỡ ngoài kia, mình có ra… thì cũng có ý nghĩa gì chứ…

- Không sao thì tốt. – Susan trở lại trạng thái trầm tư thường ngày – Caroll, cô ta quả thực không đơn giản. Lần này, xem ra Tam đại thần thực sự gặp rắc rối rồi.

- …

- Cậu cứ chờ xem, đây rõ ràng là một vở kịch đã dc bố trí sẵn…Và, cô bạn Caroll của chúng ta đảm nhận vai nữ chính quá hoàn hảo …

~~~

- XIN MỜI CÔNG CHÚA CAROLL LÊN SÂN KHẤU TIẾN HÀNH NGHI THỨC TRAO HUY HIỆU CHO TÂN HOÀNG TỬ.

Bên dưới tiếp tục rộ lên những tiếng xôn xao.Thì ra là công chúa, vậy mà sao không ai nghĩ đến nhỉ? Hoàng tử Danny, dĩ nhiên phải xuống hàng ghế phía dưới, hơi khom người để cho Công chúa khoác nhẹ vào tay, sau đó lại cùng nhau bước lên tấm thảm đỏ dc trải sẵn lên sân khấu. Hai người thật nổi bật trước đám đông, cùng nhau bước đi

trong sự ngưỡng mộ của đông đảo mọi người. Toàn bộ hệ thống đèn một lần nữa vụt tắt, chỉ một chùm ánh sáng duy nhất dõi theo từng bước đi của Công chúa và hoàng tử Bộ trang phục đen trắng của họ như dc tôn thêm vẻ sang trọng. Tất cả đều thật long lanh, nếu như… bên cạnh cô công chúa kiều diễm đang cười rất tươi, hoàng tử của chúng ta không lạnh lùng như vậy. Gương mặt anh lúc này rõ ràng là một sự không bằng lòng. Anh đi như một cái máy vô hồn, không một chút quan tâm đến người bên cạnh, ánh mắt, mãi chỉ hướng về phía một người con gái… Hôm nay thực sự cô ấy rất đẹp, chỉ tiếc… người đi bên anh lúc này không phải là cô. Chỉ có hơn chục bước chân mà sao với Danny, tựa như cả ngàn cây số. Rất muốn, thực sự rất muốn gỡ bỏ cái tay đang níu lấy áo anh lúc này… Như nhận thấy sự bất thường của Danny, Ryan bên dưới khẽ gật đầu ra hiệu. “Cố lên Danny, chỉ một chút nữa thôi!” Tuy rằng giờ phút này xung quanh đều rất tối, không khí nóng hừng hực bởi nhiệt huyết của mọi người, dường như không ai để ý đến thái độ của Prince lúc này, nhưng, đi ngay bên cạnh Danny, Caroll không thể không cảm nhận dc cái lạnh toát ra từ anh.” Sao nào, không tự nguyện ư? Đừng mơ!”, cô nghĩ thầm và nhanh chóng giữ chặt hơn cánh tay Danny.

Khi hai người đã lên tới sân khấu, ngay lập tức một cô gái bê ra một khay đồng dc phủ lên lớp vải nhung đỏ trang trọng , phía trên là chiếc hộp thủy tinh đựng tấm huy hiệu Hoàng gia cao quý. Lấy nó ra từ chiếc hộp, Caroll mỉm cười dịu dàng đeo lên ngực áo bên trái của Danny. Thế nhưng trước sự ân cần đầy tình cảm của Công chúa, Danny vẫn thủy chung với gương mặt lạnh như băng tuyết nghìn năm, không thèm liếc nhìn người đứng trước mặt lấy một cái. Tức thật! ánh mắt Caroll lóe lên vài tia quỷ dị, rồi rất nhanh sau đó đặt lên má Danny một nụ hôn!Danny hơi ngạc nhiên, ánh mắt có chút sững sờ…

- Ồ!!!

Quá bất ngờ, cả sân trường im lặng, rồi lại ồ lên đầy kinh ngạc. Caroll, cô là ai chứ? Chỉ cần là điều mình muốn, cô nhất định phải có dc bằng mọi giá, dù có phải dùng đến bất cứ thủ đoạn nào. Ngay bây giờ cũng vậy. Huống hồ, chỉ với một chút tiểu xảo này thôi cũng đủ khiến cho Danny không thể giữ mãi cái thái độ đó dc nữa. Nếu như Ryan đã không coi cô là công chúa, thì anh ta sẽ không bao giờ có thể trở thành Hoàng tử, kể cả có xứng đáng đến đâu, nỗ lực như thế nào. Và Hoàng tử thực sự đang đứng trước mặt cô đây sẽ buộc phải làm thay cái việc mà cậu bạn đáng ghét kia bỏ lại. Ha ha, nếu đã là hoàng tử thì phải nghe lời cô, là của cô, chỉ riêng cô mà thôi!

~~~

- Này! Sao thế? – Ryan chợt hỏi, không khỏi làm cho tôi phải giật mình. Đúng là có biểu hiện hơi kì cục thật T.T , khi mà từ nãy đến giờ mắt tôi cứ dán vào hai con người trên kia. Hành động vừa rồi của Công chúa, kì thực tôi đã thấy nhiều trên phim ảnh, chỉ là bây giờ mới dc chứng kiến tận mắt. Nhưng… sao lại có gì đó khó chịu thế này!

- Có gì đâu, hề hề – tôi cố gắng cười giả lả.

- Nếu thích, chúng ta… cũng có thể làm như họ.

- Cái gì…

“Chụt!” – Một Sudden kiss nhanh trên má tôi. Ôi trời, có cần phải như vậy không? Người ta… trên đó làm trò gì… thì liên quan gì đến tôi chứ! Mặt tôi đỏ lựng như quả cà chua.

- Dễ thương quá!

- Anh…

Nhưng cũng thật may vì lúc này mọi người đều đổ hết cả sự chú ý đến cặp đôi trên sân khấu kia nên không ai chứng kiến cảnh tượng xấu hổ vừa rồi. TT.TT

- Đi thôi!

Tôi vội giữ cái tay đang kéo mình lại:

- Đi đâu?

- Ngốc thế, về thôi. Tôi đưa em về kí túc. Hết cái để xem rồi.

- … Ừ.

Ryan mỉm cười dịu dàng, nắm tay tôi từ từ bước đi. Rời khỏi đám đông ồn ào. Rời khỏi cả một ánh mắt buồn bã.

“Em cứ đi như vậy thật sao?”

Part 5:

Ngủ ngon nhé …

Bây giờ đã là hơn 11 giờ đêm. Thật không ngờ không khí buổi đêm ở đây lại dễ chịu như vậy. Từng cơn gió thổi nhẹ, như cuốn đi tất cả những cảm giác đan xen trong tôi. Hai chúng tôi im lặng đi dưới hàng cây phượng già, tay trong tay… Kì lạ rằng tôi cứ để Ryan nắm tay mình như vậy, ý định rút ra ban đầu đã nhanh chóng tiêu tan…Ryan đưa tôi đến tận cửa phòng kí túc.

- Này, thực ra anh không cần đi cùng tôi đến tận đây đâu…

- Nhưng phải thế này tôi mới yên tâm.

- Gần mà, có gì phải sợ chứ. Yên tâm đi, tôi không nhát ma đâu! He he

- …

Ryan không nói gì, chỉ im lặng đứng dựa vào tường, ánh mắt như hướng về một nơi xa xăm… Bộ dạng này hoàn toàn không giống với một Ryan vui vẻ thường ngày.Thôi chết, hình như tôi đã quên mất rằng anh ta không đạt dc ngôi vị Hoàng tử như mục đích ban đầu, buồn là phải. Tôi lại rất dở trong việc an ủi người khác, lúc này cố lựa những lời tốt nhất có thể :

- Nói thế nào nhỉ, thực ra ngôi vị Prince đó… cũng chỉ là một cái danh phận thôi mà. Dù sao hôm nay anh cũng đã cố gắng hết sức mình rồi. Phần thi của anh rất rất xuất sắc đấy…

- An ủi tôi sao? – Ryan nói trong khi mắt đã nhắm nghiền lại, lộ rõ vẻ mệt mỏi.

- Ơ… không phải! Tôi… đang khen rất thật lòng mà.

Tôi thật chỉ muốn ngậm luôn cái miệng mình lại. Haizzz biết thế này thì đừng nói ra cho xong. Giờ hay rồi, như cố tình chọc vào nỗi đau của người ta vậy. Hu hu, mẹ ơi đã sinh con ra sao không sinh luôn cho con cái miệng khéo ăn khéo nói chứ! >”<

- Em nghĩ tôi buồn vì chuyện đó sao?

- Thế.. không phải à?

- Không phải. Tôi đã chẳng nói rồi sao, rằng có dc làm Hoàng tử hay ko với tôi không quan trọng. Còn nhiều chuyện khiến tôi phải bận tâm hơn cái vị trí đó.

Ryan bỗng quay sang, nhìn thẳng vào tôi. Dù trời khá tối, nhưng chút ánh sáng của ngọn đèn dưới sân vẫn đủ để hắt lên chỗ chúng tôi, cho tôi thấy dc đôi mắt đen sâu thẳm của anh lúc này. Đặt nhẹ tay lên vai tôi, khóe môi Ryan mấp máy một điều gì đó, nhưng không thành tiếng.

- Anh nói gì cơ?

- … Không có gì, em ngủ sớm đi.

Nói rồi Ryan xoay người bước đi. Lại như nhớ ra một điều gì đó, anh bỗng quay lại :

- Từ bây giờ, đừng xưng hô khách sáo như thế.

- Tại sao? – Tôi ngây ngốc hỏi.

- Không thích!

Vẫn là câu trả lời kiểu ấy, nhưng tôi giờ đã quá quen rồi. Trước khi thực sự ra về, Ryan chào tạm biệt tôi bằng một nụ cười … thật đẹp. Có lẽ cảm giác khó chịu trong anh đã tan biến hết cùng với gió rồi. Tôi thì vẫn đứng ở cửa nhìn theo cho đến khi cái bóng cao cao của Ryan khuất dần trong bóng tối mới trở vào phòng. Cũng là đi một mình, lại là đi trong đêm nhưng sao ở anh không toát lên vẻ cô độc lạnh lẽo như Danny?

Haizzz mà thôi đi, nghĩ đến anh ta làm gì chứ, bây giờ chẳng đang vui quá với cô Công chúa xinh đẹp bên cạnh rồi. Kì thực tôi vẫn mong tối nay người chiến thắng là Ryan hơn… Ít ra anh ta cũng sẽ không để Caroll tự nhiên như thế. Con gái mà chủ động như vậy… Nhưng có vẻ như cô ấy muốn “đóng dấu” sở hữu lên Danny thì đúng hơn… Dù sao trước giờ tôi vẫn khá là tin tưởng vào trực giác của mình. Nếu vậy thì, cô “bạn gái” giấu mặt của anh ta không phải… chính là công chúa xinh đẹp kia đấy chứ? AAAAAAAAAAAAAAAA! Không nghĩ nữa! Liên tưởng này đáng sợ quá! Susan và Lia vẫn chưa về. Từ chiều đến giờ tôi chưa gặp họ rồi. Hít một hơi thật sâu, tôi khóa cửa lại, lấy quần áo đi tắm. Một buổi tối đáng nhớ đây… Ngâm mình trong dòng nước mát lạnh, tôi chỉ muốn thực sự rũ bỏ hết mọi sự mệt mỏi này. Quên hết , quên hết đi! Ài, nhưng mà… không phải cái gì muốn là dc TT.TT . Đưa tay nghịch nghịch mấy bong bóng xà phòng, tôi lại nghĩ đến những chuyện xảy ra tối nay. Tất cả như một cuốn phim quay chậm tua lại từng cảnh một. Thái độ của Ryan, ánh mắt Caroll nhìn hai chúng tôi, các phần thi ấn tượng, câu trả lời của Tam đại thần, sự bỏ phiếu bất ngờ của công chúa,… Nhiều quá, không ngờ chỉ vài tiếng đồng hồ mà lại xảy ra nhiều chuyện như vậy. Nhưng mà, hình như trước lúc đi khỏi đó, tôi … có thấy Danny đứng trên sân khấu, với dáng vẻ cô đơn giữa rừng ánh sáng rực rỡ, vẫn nhìn về phía chúng tôi. Đôi mắt nâu trầm buồn ẩn chứa một điều gì đó… Trời ơi, Ryan, Danny, hai anh rốt cuộc là có tâm sự gì đây?

***

Trở về căn nhà rộng lớn khang trang của mình, Ryan như dc trút bỏ mọi phiền muộn bên ngoài, cho dù lúc này chỉ có mình anh. Tính cách vui vẻ, ấm áp từ anh, có lẽ cũng là do không gian này, gia đình này mang lại cho anh…

- “Con trai sao ngủ muộn thế ?”

- Nhớ bố mẹ nên con mới gọi thôi mà – Tay với chiếc khăn bông lau mái đầu ướt sũng, Ryan giở giọng làm lũng – Bên đấy giờ vẫn là gần 7 giờ rồi, bố mẹ chắn chắn đều đã dậy cả.

- ” Lớn đầu rồi mà còn bày trò nhõng nhéo trẻ con thế này thì bao giờ ông bà già này mới có cháu bế đây.”

- Mẹ… Con dâu còn chưa có nói gì đến cháu. Con vẫn còn “nhỏ” mà mẹ, với lại mẹ của con còn trẻ đẹp thế kia, sao mà già dc chứ!

- “Gớm, chỉ giỏi nịnh thôi!” – Người phụ nữ tuổi đã gần 50 bên đầu dây bên kia khẽ mỉm cười. Con trai mới đấy mà đã 20 tuổi rồi, còn nhỏ gì nữa đâu. Cho dù là chưa thực sự trở thành trụ cột của gia đình, tiếp quản sự nghiệp của ông bà nhưng ít ra cũng đã đủ trưởng thành để suy nghĩ về mọi chuyện. Bà tin vào đứa con này còn hơn tin chính bản thân mình vậy.

- Bao giờ bố mẹ về?

- “Đợt này bố mẹ sang London đàm phán với đối tác, nhân thể cũng nghỉ ngơi, tham quan luôn nên cũng chưa biết chính xác ngày về. Sớm nhất cũng phải cuối tháng này.”

- Không sao, bố mẹ cứ ở bên đó nghỉ ngơi thoải mái. Con đùa thôi mà, mọi chuyện cứ giao hết cho con.

- ” Rồi rồi, thế mà còn kêu là nhỏ nữa. Mà ngủ sớm đi con, muộn lắm rồi đấy”

- Vâng , con biết rồi. Con chào mẹ!

Điện thoại đã ngắt từ lâu nhưng Ryan thì vẫn chưa ngủ dc. Nằm một mình trên chiếc giường êm ái, anh nghĩ lại tất cả những gì đã xảy ra trong ngày hôm nay. Cuộc thi này, rõ ràng anh đã phải chờ đợi nó rất lâu, không quan trọng chuyện giải thưởng nhưng anh vẫn thật sự cố gắng, vì cô ấy, thế mà đến cuối cùng lại thành ra thế này. Anh không phải kẻ ngốc nên có thể dễ dàng nhận ra đã có một sự sắp xếp từ trước, và trớ trêu thay bọn anh lại trở thành những con rối bị người ta giật dây. Nghĩ mãi mà anh vẫn không hiểu làm như vậy họ dc cái gì chứ? Một trò đùa ấu trĩ ! Nhưng dù sao tối nay anh vẫn rất vui. Nhờ có cuộc thi này khoảng cách giữa anh và Judy đã giảm đi đáng kể, nhất là sau buổi tối hôm nay. Anh đã định nói ra tình cảm của mình, nhưng rốt cuộc lại chưa thể nói. Bây giờ chưa phải lúc thích

hợp, còn quá nhiều vấn đề cần anh giải quyết. Hơn nữa, anh cũng muốn có thêm chút thời gian, cho cả anh và cô… Khẽ mỉm cười, anh tự nhủ với mình: ” Chưa nói ra, nhưng vẫn hi vọng cô bé ngốc đó có thể cảm nhận dc thành ý của mình”.

***

Bữa tiệc chúc mừng nhàm chán ngay trong khuôn viên trường cuối cùng cũng đã kết thúc. Là nhân vật chính, nhưng Danny lại rời đi đầu tiên. Khó chịu, thực sự rất khó chịu! Tham gia cuộc thi này dường như đã là một quyết định sai lầm nhất từ trước đến giờ. Ai mà ngờ dc trong khi anh đã cố gắng làm mờ nhạt mình đi thì ngôi vị Hoàng tử đó lại rơi đúng vào mình cơ chứ… Để hơi rượu vang nhanh chóng tan đi, Danny quyết định tự mình đi bộ ra ngoài đường lớn. Xe của anh đã đợi sẵn ở đó. Đi thật chậm , cả người anh chìm dần trong màn đêm tịch mịch. Không gian yên tĩnh, lạnh lẽo, chỉ vài đợt gió thổi qua càng làm cho lòng người thêm tê tái. Buồn, tự nhiên rất buồn. Đôi chân anh cứ thế vô hồn bước đi, dần dần, lại đến trước khu kí túc của cô. Anh là người ra về sớm nhất, lúc ở bữa tiệc anh cũng có nhìn thấy hai cô bạn cùng phòng của cô vẫn đang ngồi tám chuyện, chắc giờ này cũng chưa về. Vậy, trên đó nhất định chỉ có mình cô ấy… Linh Đan thực ra chỉ là một cô gái rất bình thường, nhưng không hiểu sao anh lại cứ thích cô như vậy. Cô ấy có một nét gì đó rất quen thuộc đối với anh, như thể anh và cô đã từng gắn bó rất lâu … Cảm giác đó …

Điện phòng cô đã tắt, có lẽ, cô cũng đã chìm sâu trong giấc ngủ ngọt ngào rồi. Anh cứ nhìn lên như vậy, rất lâu… Đằng sau cánh cửa ấy là người con gái trong trái tim anh…

“Ngủ ngon nhé…”

Một chàng trai với đôi mắt nâu buồn đứng lặng lẽ trong màn đêm yên tĩnh

Một cô gái vẫn ngủ thật say không vướng chút muộn phiền

Một chàng trai đi vào giấc mộng của mình với nụ cười còn nở trên môi

Thời gian như ngừng lại

Hãy để gió cuốn đi tất cả những buồn lo

Ai biết được ngày mai sẽ thế nào…

Này người yêu ơi anh về nhé chúc em được ngon giấc, hẹn em đến mai gặp nhau.

Bye! Good night

Tạm biệt người yêu dấu ơi chúc em đêm nay ngủ ngon, mai đây khi em vừa thức giấc

Bình minh trong ánh nắng vàng, ngàn niềm vui sẽ đến với em. Bye! Good night

Rồi ngày mai đây khi vừa nắng lên,

những vui buồn quên lãng.

Niềm vui khắp nơi chờ em.

Bye! Good night

Tạm biệt người yêu dấu ơi

chúc em đêm nay ngủ ngon,

quên đi bao nhiêu chuyện quá khứ

Ngày mai tươi sáng chan hòa,

mặt trời lên cho em tiếng cười.

Bye! Good night

Những dĩ vãng sẽ trôi theo thời gian,

đừng buồn lo âu em nhé,

cho tiếng đêm yên lặng buông

Kìa ngàn vì sao vẫn sáng lung linh

bầu trời và chúc em đêm mộng đẹp

Còn mình anh trên lối về vắng khuya,

đợi chờ em mai đây

trong tiếng yêu thương nồng nàn.

Cho đôi môi lấp lánh với bao nụ cười,

cho đôi ta sẽ mãi mãi,

cùng bước chung một con đường.

Bye! Good night

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện H…o..t Boy ? Rắc Rối Đấy, Chạy Mau!!!

Avatar
Yeon Yi ( S.E )20:12 08/12/2018
truyện hay tuyệt lắm mọi người ơi !!!!!!!!!!!!!!!!!!1

BÌNH LUẬN FACEBOOK