Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bọn chúng đưa An Vy tới một ngôi nhà hoang, nhanh chóng đưa nó đi lên tầng trên và trói chặt nó vào cột trụ giữa nhà. An Vy nhíu mày nhìn bọn chúng. Một tên đã đi về phía cửa sổ nhìn ra bên ngoài, một bên bước tới một bậc đá gần đó ngồi vào.

" Tại sao cậu không bảo hắn ta để tiền ở đâu đó mà phải để hắn đích thân tới đây? Như vậy chẳng phải nguy hiểm hơn hay sao? " - Tên ngồi trên bậc đá nói.

" Đâu có dễ dàng như vậy? Hắn ta... Tôi còn có một mối thù. Tạm thời có cô ta là con tin hắn sẽ không giám làm liều đâu. " - Tên đàn ông đứng ở cửa sổ nói.

An Vy nghe được cuộc trò chuyện của bọn chúng biết ngay người bọn chúng nhắm đến chính là hắn. Nó giẫy giụa cố thoát ra khỏi sợi dây thừng nhưng đành bất lực, bọn chúng trói nó quá chặt, cổ tay nó cũng đã rướm máu đau rát. Xung quanh không có bất cứ vật gì ngoài những thùng xăng được xếp gọn gàng ở một bên. An Vy đằng hắng vài tiếng, một tên ở gần đó bước tới gỡ miếng dính trên khuôn miệng nhỏ nhắn của nó. An Vy thở hắt ra một cái rồi cố hít lấy không khí rồi nhanh chóng nói:

" Các người muốn gì? " - An Vy kinh hãi nhìn hai người đàn ông che mặt, một người đang đứng về phía cửa sổ trông ra bên ngoài, nó vội nói: " Anh ấy sẽ không tới đâu. Trước khi bị các người bắt tới đây chúng tôi còn đang cãi nhau. Quan hệ giữa chúng tôi thực sự không tốt như hai người nghĩ. Thực sự sẽ không tới đâu, xin hai người hãy thả tôi ra đi "

" Im miệng. Hắn ta nói sẽ tới thì nhất định sẽ tới. Cô yên tâm, sau khi nhận đủ tiền, chúng tôi sẽ để cô đi " - Một người đàn ông lên tiếng trả lời nó.

" Hai người chắc chắn đã hiểu lầm rồi. Tôi và anh ta thực sự không thân đến mức như vậy. Hai người thực sự đã tìm sai đối tượng rồi " - An Vy tiếp tục nói, ánh mắt hi vọng sẽ có thể lay chuyển được hai người. Nhưng không, tiếng phanh gấp ô tô vang lên chói tai. Tiếng lồng ngực của nó cũng theo đó mà đập nhanh hơn. Nó trừng mắt nhìn ra phía cửa sổ nhà hoang. Một tên đứng gần đó tức giận cho nó một bạt tai như trời giáng.

" Cuối cùng cũng tới rồi. Cô còn muốn lừa ai? "

An Vy cắn chặt môi dưới, phần vì đau phần vì lo lắng lại có gì đó tức giận tại sao hắn lại tới đây chứ?

Khánh Anh cầm lấy túi tiền bước từng bước thận trọng lên phía lầu trên. Hai tên đó đã đứng ngay bên cạnh An Vy. Một tên dí dao vào cổ nó, một tên đi về phía cửa sổ nhìn xuống phía dưới quan sát, cảm thấy an toàn hắn ta liền quay lại vị trí cũ, lên tiếng:

" Mày tới đây một mình chứ? "

Để chắc chắn, người đàn ông kia lên tiếng hỏi lại. Còn Khánh Anh, hắn chẳng quan tâm xung quanh bọn chúng đang làm gì, hắn vẫn chăm chú nhìn An Vy, ánh mắt hắn đã tối lại, một bên má nó đã in đỏ lên hằn năm dấu vấn tay. Khánh Anh đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn bọn chúng, bàn tay đã nắm chặt vào nhau, kiềm chế cơn tức giận trong người hắn lên tiếng:

" Các người đánh cô ấy? "

Một tên đàn ông có vẻ sợ sệt nhìn hắn vội nói:

" Tiền đâu? Mày đã đưa đủ số tiền bọn tao yêu cầu chưa? "

Khánh Anh ném túi tiền ra giữa nhà, lạnh lùng lên tiếng:

" Thả cô ấy ra "

" Tại sao anh lại tới đây? Ai bắt anh phải tới chứ? " - An Vy lớn tiếng gào lên, trong khóe mắt nó đã đọng lại một giọt nước.

" Không phải em đang giận anh sao? Anh đã tới rồi đây, có thể mắng, có thể đánh, không phải đúng ý em hay sao? " - Khánh Anh quay đầu lại nhìn nó, gương mặt lạnh lùng không biểu cảm của hắn vẫn không thể che dấu nổi sự lo lắng cho nó.

" Anh điên rồi, anh thực sự điên rồi. Biết rõ nguy hiểm như vậy tại sao còn một mình tới đây? " - An Vy gào lên trong nước mắt, nó thực sự đã khóc rồi. Chiếc dao lành lạnh ở cổ nó đã cứa nhẹ vào da. An Vy nước mắt rơi xuống không ngừng nhìn hắn cầu xin - " Rời khỏi đây đi, làm ơn "

Khánh Anh nhìn nó như vậy, lại không khỏi đau lòng. Quay đầu sang nhìn bọn chúng, đôi mắt hắn đã đỏ ngầu:

" Tiền đã giao đủ. Mau thả người ra "

" Không đơn giản như vậy đâu " - Tên đang đưa dao lên cổ An Vy đột nhiên lên tiếng. Cậu quay sang nhìn Khánh Anh, sau đó gỡ chiếc khẩu trang và mũ ra, nói:

" Chủ tịch, anh còn nhớ tôi chứ? "

" Cậu điên rồi sao? Sao lại bỏ khẩu trang ra như vậy? " - Tên khác gắt lên.

Khánh Anh nhíu mày nhớ lại, hắn nhận ra cậu nhân viên đã bị hắn đuổi việc cách đây không lâu, cũng chính là người đã gây ra tai nạn trong phòng làm việc của nó. Hắn nhếch mép nhìn cậu:

" Thì ra là cậu. Sai càng thêm sai. Chẳng lẽ cậu không nghĩ tới con gái? "

" Con gái? " - Tên đó quay sang nhìn hắn nói rồi cười lớn - " Chết rồi. Nó đã chết rồi. Là nhờ mày đấy. Lũ nhà giàu các người đều máu lạnh vô tình. Các người đều không xứng đáng sống trên cuộc đời này " - Tên đó nghiếng răng rồi lao tới dùng nắm đấm đánh thẳng vào mặt hắn với sự phẫn nộ cực độ nhưng hắn đã nhanh chóng đưa tay ra chụp lấy nắm đấm của cậu bẻ ngược về sau khiến cậu nhăn nhó đau đớn lên tiếng:

" Mày thực sự không quan tâm cô ta sẽ bị làm sao? "

Tên đó vừa nói xong, tên còn lại vội cầm lấy dao dí lên cổ An Vy. Khánh Anh đôi mắt có chút dao động nhìn về phía nó, chiếc dao sắc lẻm đã yên vị trên cổ nó. Hắn ngay lập tức buông tay tên đó ra. Chỉ đợi có vậy, tên đó liền nhào vào đánh hắn bằng tất cả sự căm thù. Còn hắn, hắn không đánh trả, ánh mắt vẫn không rời khỏi nó. An Vy khóc thét cầu xin tên đó hãy dừng lại, mặc kệ cả việc mỗi lần nó vùng vẫy chiếc dao lại cứa vào da nó đau rát.

" Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Tôi cầu xin anh, đừng đánh nữa " - An Vy khóc thét giẫy giụa nhưng bất lực.

" Cậu điên rồi, mau dừng lại đi nếu không sẽ gây ra án mạng mất " - Bất quá tên còn lại mới thu dao về chạy đến ngăn cản tên kia đang điên cuồng đạp vào bụng hắn, vào ngực hắn, vào cả người hắn.

" Tôi muốn hắn phải nếm trải cảm giác bất lực như thế nào khi muốn cứu sống người thân của mình nhưng không thể! " - Tên đó nghiếng răng rồi hất tay tên kia ra nhìn hắn - " Đi đi, mau tới cứu cô ta đi. ĐI ĐI " - Tên đó cúi đầu xuống nhìn hắn gào lên tức giận.

Khánh Anh nằm sóng soài trên đất, hai tay ôm lấy bụng, hơi thở của hắn có phần yếu đi và gấp gáp hơn. Đôi mắt hắn đã khép hờ lại, hắn cảm giác nhìn mọi thứ xung quanh đều choáng ngợp. Hắn bất động một lúc.

" Sao? Không thể ư? Mày không thể đứng dậy được, không thể cứu được cô ta đúng chứ? Cũng giống như tao, giống như tao cũng không thể cứu sống được con gái của tao vậy! Mày đã hiểu chưa? Ha ha " - Tên đó nói rồi cười lớn sảng khoái.

Khánh Anh đưa tay ra chống đất ngồi dậy, hắn nhíu mày lắc mạnh đầu. Trụ một chân hắn cố giữ thăng bằng rồi đứng dậy nhưng đầu óc hắn đã quay cuồng cố đứng trụ lại chưa thể bước tiếp. Gương mặt hắn đã biến sắc trở nên nhợt nhạt mệt mỏi.

An Vy thấy vậy thì xót xa không chịu được nhưng chỉ bất lực nhìn hắn mà gào lên khóc. Một mảng da lớn ở cổ tay nó như muốn rách ra vì cố thoát ra khỏi sợi dây thừng vừa cứng vừa to và buộc chặt vào tay nó. An Vy hết nhìn hắn khóc lớn rồi lại nhìn xuống sợi dây thừng cố gắng thoát ra trong bất lực.

Khánh Anh mở hờ hai mắt ra nhìn nó cười nhẹ:

" Đừng khóc "

" Hừ " - Thấy hắn vẫn có thể đứng dậy, tên đó tức giận đá ngang chân hắn khiến hắn quỵ xuống đau đớn. Hắn hơi nhíu mày chống tay về phía trước.

" Wow. Hình dáng này... Rất đẹp đó. Chủ tịch của tôi, mau mau bò tới cứu cô ta đi. Bình thường mày cao ngạo lắm cơ mà? Không ngờ cũng có ngày phải quỵ trước chân tao đúng không? Ha ha " - Tên đó vừa vỗ tay vừa nhìn hắn cười khoái chí.

" Bỏ đi. Mau lấy tiền rồi rút thôi " - Tên còn lại lo lắng kéo tên đó nói.

" sợi xích và chìa khóa tôi chuẩn bị ở đâu rồi? Mau lấy ra đây giúp tôi trói hắn lại, phần của tôi cũng sẽ cho anh " - Tên đó nói.

Như vớ được vàng, tên kia ngay lập tức chạy đi lấy sợi xích, còn tên đó một mình bước tới đống thùng xăng rồi đổ lênh láng khắp căn phòng.

Còn hắn, hắn bò từng bước chậm về phía nó. Đến gần nó, hắn vịn lấy cột trụ ngồi dậy ôm lấy nó vào lòng rồi mệt mỏi dựa lưng phía cột trụ thở dốc. An Vy nằm trong lòng hắn khóc nấc lên, nó vừa khóc vừa ngước nhìn gương mặt hắn. Hắn chỉ cố cười trấn an nó rồi với tay lấy chiếc dao bọn chúng vứt ở trên sàn cắt đứt sợi dây ở tay nó. Sợi dây vừa đứt cũng là lúc tên kia quay lại kéo hắn lên rồi dùng sợi xích trói hắn vào cột trụ. An Vy cố gắng đẩy hắn ra nhưng tay nó vừa bị thương vừa yếu sức hơn tên đó nên nhanh chóng bị hất ra, ngã nhào về phía sau.

" Xong rồi, cậu... " - Sau khi đã rút chiếc chìa khóa khỏi ổ khóa ở dây xích, tên kia quay ra định bụng đòi số tiền thuộc về mình thì một cơn lửa lớn đã bốc lên. " Á cậu điên rồi, điên rồi " - Tên đó hét lên.

" Không ai được phép rời khỏi đây. Chúng ta sẽ cùng chết ở nơi này, tao không thể để cho con gái của tao một mình ra đi lạnh lẽo được. Ha ha " - Tên đó cười lớn.

" Điên thật rồi " - Tên kia tức giận nói rồi vội chạy ra bên ngoài. Trong trường hợp này chỉ có thể bỏ của chạy lấy người mà thôi. Tên đó nhanh chóng chạy ra vứt luôn chiếc chìa khóa vào đống lửa. An Vy òa khóc nhìn hắn sau đó dùng chiếc gậy ở gần đó đi tới cố gắng dập lửa để tìm chìa khóa nhưng điều đó vốn dĩ là không thể. An Vy quay vội lại về phía nó cùng cục đá lớn trên tay. Nó vừa khóc vừa đập mạnh vào sợi xích:

" Làm sao đây? Làm sao đây? Em không thể mở được nó, làm sao đây? "

An Vy vừa khóc vừa điên cuồng đập vào sợi xích, trước mắt nó đã nhòe đi vì nước mắt. Nó chỉ còn biết điên cuồng đập hòn đá vào sợi xích ấy. Bất ngờ có một bàn tay ôm ngang eo nó kéo nó sát lại rồi đặt lên môi nó một nụ hôn. An Vy cả người cứng đờ ra. Mắt mở to nhìn đám cháy xung quanh. Khánh Anh buông hờ nó ra rồi nhìn thẳng vào mắt nó:

" An Vy, em nghe cho kĩ đây. Không còn kịp nữa, em mau chạy ra bên ngoài cầu cứu, nhanh chóng tìm người lên đây giúp đỡ. " - Khánh Anh có chút mệt mỏi nghiêm nghị nhìn nó. Nó vội gật đầu chạy nhanh ra bên ngoài. Lửa mỗi lúc một to. Nóng quá, tên đó chạy vội ra bên ngoài ngay sau nó:

" Á nóng quá, nóng chết mất. Muốn chết thì mày chết một mình đi "

Tên đó chạy nhanh xuống phía dưới, xô nó té ngã rồi chạy nhanh ra bên ngoài. An Vy ngã nhào xuống đau điếng, bàn tay và hai chân nó đã trầy xước khắp nơi. Nếu không vì tên kia làm nó ngã nó đã hoảng loạn chạy đi đâu cũng không thể nhận thức được. Nó ngước đầu lên nhìn xung quanh:

" Nói dối "

Nó chống tay đứng dậy, vừa khóc vừa chạy ngược lên bên trên. Sức lửa đã lớn hơn lúc nãy rất nhiều, An Vy chạy nhanh vào giữa căn phòng, xung quanh lửa bốc lên ngùn ngụt. Khánh Anh đã quỵ xuống ở đó, hai mắt hắn nhắm chặt lại, hơi thở đã yếu đi.

" Dậy đi. Mở mắt ra nhìn em đi. Mở mắt ra đi, xin anh " - An Vy đưa hai tay lên má hắn vỗ nhẹ, sau đó vịn lên vai hắn lắc mạnh. Càng lớn tiếng nó lại càng khóc nhiều hơn.

" An Vy, sao em còn quay lại? Em bị ngốc sao? " - Khánh Anh yếu ớt mở mắt ra nhìn nó.

" Anh là muốn lừa dối em để em một mình sống sót ra bên ngoài hay sao? Chỗ này làm gì có người để cầu cứu. Nói cho anh biết, em cả đời này cũng sẽ không rời xa anh. Một bước cũng sẽ không rời nên xin anh đừng đuổi em đi. Xin anh, có được không? " - An Vy khóc lớn vòng tay qua cổ hắn ôm chặt.

Khánh Anh yếu ớt đẩy nhẹ nó ra rồi nhìn đi hướng khác:

" Đi đi, tôi không muốn nhìn thấy cô. Chín năm qua cô đã sống rất tốt khi không có tôi thì bây giờ cô hãy tiếp tục sống như vậy đi "

" EMILY, EMILY. CẬU Ở ĐÂU? "

Hắn vừa dứt lời thì bên ngoài có tiếng gọi nó. Nó như vớ được vàng, mắt sáng lên, lớn tiếng gọi lại:

" Hải Minh, Hải Minh, mau tới đây giúp tớ "

Hải Minh nghe thấy tiếng nó, Hải Minh vội chạy tới. Cơn lửa nóng rực như muốn đốt cháy tất cả. Hải Minh chạy tới, nhìn thấy hắn một tay cùng cả thân người đã bị trói chặt bằng sợi xích. Hắn ngước lên nhìn Hải Minh nói gấp:

" Mau đưa cô ấy ra khỏi đây "

" Không được. Làm sao đây? Sợi xích này làm sao đây? " - An Vy vừa khóc vừa tiếp tục lấy miếng đá đập mạnh vào sợi xích.

Hải Minh quan sát phía cổng ra, lửa đã sắp tràn đến, dù thế nào cậu cũng không thể để nó xảy ra chuyện gì. Hải Minh nhanh chóng cầm lấy tay nó kéo dậy:

" Không kịp nữa, mau đi thôi. Tớ đã báo với bên chữa cháy rồi, nhanh chóng họ sẽ tới đây. Cậu rời khỏi đây trước đã. "

Hải Minh kéo nó dậy, nó mới nhìn thấy đám lửa đang rất nhanh chóng lan ra. Không nghĩ ngợi nhiều nó hiểu bọn nó đang nguy hiểm như thế nào. An Vy hất tay Hải Minh ra ngồi xuống bên cạnh hắn, cúi người ôm chặt lấy hắn trước sự bất động của Hải Minh.

" An Vy, xin em. Hãy đi đi " - Khánh Anh thều thào, bất lực ở trong vòng tay hắn.

" Chín năm qua em chưa bao giờ sống tốt. Chưa bao giờ ổn cả! Chưa bao giờ! " - An Vy mặc kệ hắn nói gì gào lên trong nước mắt - " Em rất nhớ anh. Nhớ đến mức bản thân không biết làm gì cho đúng, nhớ đến mức đã rất nhiều lần đặt vé rồi lại hủy. Nhớ đến mức chỉ là cơn mơ thôi em cũng mong được thấy anh. "

An Vy buông nhẹ hắn ra rồi đặt lên môi hắn một nụ hôn. Sau đó nhìn vào mắt hắn, nó vừa khóc vừa nói:

" Em không muốn đến giây phút cuối đời rồi vẫn nói dối anh. Em yêu anh, yêu anh rất nhiều. Nên xin anh đừng đuổi em đi, có được không? "

An Vy vừa nhìn hắn vừa khóc nấc lên. Một giọt nước cũng đã lăn dài trên gò má hắn. Hắn ôm chặt nó vào lòng!

Hải Minh bần thần bước xuống cầu thang, phía sau lưng cậu lửa bốc lên nóng rực. Cậu vừa chứng kiến, người con gái cậu yêu lại vì một người khác đến cả tính mạng cũng không cần. Hải Minh cười nhạt rồi bước nhanh xuống cầu thang. Cậu tiến tới nhặt chiếc búa rìu rồi chạy nhanh lên phía trên. Cậu nhất định sẽ không hối hận!

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hôn Ước Tuổi 16

Avatar
Kin Logan12:05 18/05/2019
Những nhân vật trong truyện đã ngoài 40 nhưng tác giả ghi 16 -20 cho nó đẹp thôi
Avatar
Phương_Ngọc_Uyển_Nhi08:05 06/05/2019
Khổ thân nữ 9 qué
Avatar
Đông Phương Trúc Tư19:04 30/04/2019
Truyện hay và li kì vkl
Avatar
Hà Thanh22:04 19/04/2019
huhuh z là hết truyện rồi truyện rất hay mk luôn mong ngóng đến chap tiếp theo n mà h đây đã đến phần cuối rồi đến lúc phải kết thúc rồi dù sao thì cái kết cx có hậu hp cho cả đôi bên yêu truyện và tác giả nhiều nhiều
Avatar
tranyennhi09:04 15/04/2019
truyện hay quá !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Avatar
Nguyễn Đoàn12:04 14/04/2019
16 tuổi mà cứ tạo nhân vậy như truởng thành rồi vậy
Avatar
Kim Hali19:04 09/04/2019
Hóng truyện quá trời luôn
Avatar
tranyennhi22:04 02/04/2019
ra tap tiep theo ik
Avatar
phương linh09:03 24/03/2019
Hóng quasssssssss

BÌNH LUẬN FACEBOOK