Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tại một nơi khác 20h35" PM--------

An Vy chạy nhanh ra khỏi quán bar thì đụng trúng một người làm nó ngã nhào, hai tay bị chầy xước quần áo thì lấm lem. Đến lúc này thì nước mắt nó đã tuôn ra, bây giờ nó thực sự nhớ nhà, nhớ những người thân, nhớ bạn bè của nó.

" Xin lỗi, cậu không sao chứ? " - Người con trai nó đụng trúng đưa tay ra có ý muốn kéo nó dậy

" Tôi không sao " - An Vy vẫn cúi đầu gạt vội nước mắt rồi đứng dậy chạy đi. Trong ánh đèn mờ ảo của màn đêm bao trùm, người con trai đó xoay người nhìn theo An Vy thắc mắc:

" Giọng nói này... Tại sao mình lại cảm thấy thân quen như vậy nhỉ? Chắc không phải đâu " - người con trai đó lắc đầu rồi bước vào trong

Quay lại với An Vy, nó cứ chạy mãi trong màn đêm tĩnh mịch rồi dừng lại trước một cái cây cổ thụ lớn nằm khuất trong bóng tối. Nó ngồi xuống bó gối gục đầu khóc. Đã lâu lắm rồi nó không khóc nhiều như vậy. Kể từ khi Vũ Phong bỏ đi, nó tự hứa sẽ là lần cuối nó khóc. Đắm chìm mãi trong suy nghĩ, nó khóc. nó khóc cho quá khứ, khóc cho hiện tại và khóc cho nỗi nhớ trong lòng nó. Đúng lúc này có một người con trai bước tới đưa cho nó chiếc khăn. Nó giương đôi mắt đẫm nước lên nhìn, nhưng trời tối nó không nhìn thấy gì, lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên con người này, bất giác nó lầm tưởng là Tuấn Anh - người bạn thân của nó. Nó òa khóc như một đứa trẻ rồi đánh vào người con trai đó:

" Đưa tao về nhà đi, tao muốn về nhà " - nó khóc càng lúc càng lớn rồi ôm chầm lấy người con trai đó.

Người con trai đó không ai khác chính là Hải Minh. Hải Minh có hơi bất ngờ nhưng cũng vòng tay ôm nó vỗ nhẹ lưng. Đây là lần đầu tiên cậu gần gũi với một người con gái ngoài Anna, Lina và... Cậu cũng rất ngạc nhiên trước hành động của bản thân nhưng vẫn vô thức vỗ về nó.

Một lúc sau, An Vy buông Hải Minh rồi ngưng khóc, đến lúc này Hải Minh mới lên tiếng:

" Cậu là trẻ con sao? Khóc đến nỗi này " - nói rồi Hải Minh lấy chiếc khăn lau đi nước mắt trên khuôn mặt An Vy

" Cậu là ai? " - An Vy giật mình khi nghe giọng nói tuy ấm áp nhưng rất xa lạ này.

" Cậu tính nói chuyện mà không nhìn thấy mặt nhau sao? " - Hải Minh cười rồi dẫn nó đến chiếc ghế đá ở gần đó, đèn đường chiều sáng cả một vùng.

" Cậu là anh hai của Hải My? " - An Vy ngồi xuống ghế đá cùng Hải Minh

" Trí nhớ cậu tốt đấy "

" Sao cậu lại ở đây? "

" Vậy cậu tưởng tôi là Ken à? " - Hải Minh cười khoanh tay trước ngực dựa vào thành ghế

" Đừng nhắc đến cậu ta nữa " - An Vy bữu môi bực bội

" Cậu có hôn ước với Ken thật sao? " - Hải Minh nghiêng đầu hỏi

" Thôi bỏ đi " - Nó chán nản lắc đầu - " Cảm ơn nhé, tôi sẽ giặt rồi trả lại chiếc khăn cho cậu " - An Vy bước đi không quên để lại lời cảm ơn

" Chúng ta làm bạn chứ? " - Hải Minh lên tiếng khi nhìn An Vy bước đi

" Em cậu sẽ không để cậu yên đâu. Tôi cũng không muốn bị thêm một bạt tai nữa đâu " - An Vy quay đầu lại nhìn Hải Minh cười rồi quay đi tiếp không quên nói thêm - " Cậu khác em cậu, Chào nhé "

" Cậu từ bi đừng trách nó mà " - Hải Minh cười rồi cũng đi nhanh bước theo nó

" Tôi có nói trách em cậu sao? "

" Cử chỉ và lời nói của cậu nói lên điều đó "

" Đã bảo không có mà? " - Nó nhăn nhó lườm Hải Minh

" Dù sao thì cậu cũng rất đặc biệt, kết bạn nhé? " - Hải Minh cười nhìn nó

" Okey " - An Vy cũng cười tươi

" Trời tối rồi, tôi đưa cậu về nhé? " - Hải Minh

" Vậy thì đi thôi. Tôi cũng sợ ma lắm " - An Vy nháy mắt tinh nghịch. Rồi cả hai cùng nhìn nhau cười.

Một giọt... Hai giọt... Ba giọt...

" Mưa rồi, đi thôi " - Hải Minh cởi áo khoác trùm lên đầu An Vy rồi kéo nó chạy đi. An Vy vui vẻ chạy theo Hải Minh. Mưa đã gột rửa mọi thứ. Gột rửa nỗi buồn đang trào dâng trong lòng nó. Mưa làm cho nó cảm thấy yên bình và vui vẻ hơn. Đi được một đoạn thì nó kéo tay Hải Minh dừng lại, rút tay ra khỏi tay Hải Minh rồi kéo áo trùm đầu xuống

" Có chuyện gì vậy? " - Hải Minh khó hiểu quay đồi hỏi nó

" Tôi muốn tắm mưa " - nó cười nhẹ rồi nhắm mắt ngước lên trời, hai tay giơ ra hứng mưa - " Cậu biết không? Tôi rất thích mưa. Mưa xoa dịu lòng tôi, mưa xua tan nỗi nhớ trong lòng tôi. Mưa... sẽ không biết tôi đang khóc "

" Vậy giờ cô đang khóc? " - Hải Minh đút tay vào túi rồi ngắm nhìn nó trong mưa

" Ừ, tôi đang khóc. Vì mưa đã mang tới cho tôi một người bạn tốt " - An Vy mở mắt nhìn qua Hải Minh cười tinh nghịch

" Cậu thật là... " - Hải Minh bật cười trước hành động của nó

" Nhưng mà cậu đừng giống như giọt nước mưa. Tràn xuống đột ngột rồi ra đi không một chút lưu luyến. Như ngày ấy, cũng trời mưa tầm tã như thế này, mưa đã mang bà tôi tới một nơi rất xa, nơi mà chỉ có khi tôi chết đi mới có thể chạm tới được. Cũng một ngày trời mưa tầm tã như thế, một người quan trọng trong lòng tôi cũng đi mất. Mưa có thể mang đến những gì vui vẻ nhất cho con người nhưng nó cũng có thể mang đi những thứ quý giá nhất của con người. " - Nó cười nhạt rồi lại nhắm mắt hứng những con mưa đang đổ ào xuống - " Cậu cũng làm theo tôi đi "

Hải Minh cười rồi cũng nhắm mắt ngưới đầu lên trời hứng mưa.

" Mưa có thể mang đến những gì vui vẻ nhất cho con người nhưng nó cũng có thể mang đi những thứ quý giá nhất của con người. " - Câu nói này cứ vang vọng mãi trong tâm trí Hải Minh, rất quen thuộc. Có một cô gái cũng đã từng nói với cậu như vậy. Một người đã bỏ cậu đi, cũng trong làn mưa xối xả đó. Cậu dường như căm ghét mưa. Thả lòng mình để cơn mưa trút xuống. Cậu cảm thấy thanh thản và bình yên vô cùng. Cơn mưa ấy đã trút hết những tổn thương trong lòng cậu, cậu cảm giác đã gỡ bỏ được quá khứ đau lòng và... phải chăng ông trời đã mang An Vy đến để đền bù cho cậu?!

Hai đứa nó mỗi người một suy nghĩ cứ đứng thế cho đến lúc trời tạnh mưa.

" Mặt tôi có dính gì sao? " - An Vy giật mình khi mới mở mắt ra đã thấy Hải Minh nhìn chằm chằm vào mình

" Không. Cậu đẹp lắm " - Hải Minh cười trêu nó

" Cái đó tôi tự biết mà. Về thôi " - An Vy cũng cười

" Tôi vẫn chưa biết tên cậu đấy " - Hải Minh

" Lâm An Vy, ở nhà mọi người gọi tôi là Rain. Vì tôi sinh ra trong một ngày mưa xối xả " - Nó tự hào kể

" Tôi là Huỳnh Hải Minh, tên thân mật là Fin " - Hải Minh cười - " Bây giờ tôi đưa cậu về "

Cả hai vừa trò chuyện hết những thứ trên trời dưới đất, vui vẻ trở về.

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Giới thiệu nhân vật:

HUỲNH HẢI MINH: 16 tuổi. Thông minh, ấm áp, ôn hòa. Có thể nói cậu là mẫu người lí tưởng của biết bao cô gái. Là cậu chủ của một tập đoàn có danh tiếng.

Biệt danh: Fin

HUỲNH HẢI MY: 16 tuổi, em gái song sinh của Hải Minh. Gia thế giống Hải Minh. Xinh đẹp, thông minh. Là bạn gái hiện tại của Khánh Anh

Biệt danh: Anna

Huỳnh Hải Băng: 16 tuổi, em họ của hai người kia nhé. Cũng có chút nhan sắc nhưng kiêu ngạo, hống hách. Thích Bảo Nam, luôn tìm cách theo đuổi Bảo Nam và hãm hại những người con gái đến gần cậu.

Biệt danh: Lina

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hôn Ước Tuổi 16

Avatar
Thùy Nguyễn18:05 22/05/2019
Hay quá
Avatar
Thùy Nguyễn12:05 22/05/2019
Hay quá
Avatar
Kin Logan12:05 18/05/2019
Những nhân vật trong truyện đã ngoài 40 nhưng tác giả ghi 16 -20 cho nó đẹp thôi
Avatar
Phương_Ngọc_Uyển_Nhi08:05 06/05/2019
Khổ thân nữ 9 qué
Avatar
Đông Phương Trúc Tư19:04 30/04/2019
Truyện hay và li kì vkl
Avatar
Hà Thanh22:04 19/04/2019
huhuh z là hết truyện rồi truyện rất hay mk luôn mong ngóng đến chap tiếp theo n mà h đây đã đến phần cuối rồi đến lúc phải kết thúc rồi dù sao thì cái kết cx có hậu hp cho cả đôi bên yêu truyện và tác giả nhiều nhiều
Avatar
tranyennhi09:04 15/04/2019
truyện hay quá !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Avatar
Nguyễn Đoàn12:04 14/04/2019
16 tuổi mà cứ tạo nhân vậy như truởng thành rồi vậy
Avatar
Kim Hali19:04 09/04/2019
Hóng truyện quá trời luôn
Avatar
tranyennhi22:04 02/04/2019
ra tap tiep theo ik

BÌNH LUẬN FACEBOOK