Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Chương 307: Anh yêu em

Thiền Tâm Nguyệt

21/09/2020

Editor: Xám

Cửa phòng bếp bị đóng thật chặt. Diêu Hữu Thiên chỉ nghe thấy tiếng loảng xoảng truyền ra từ bên trong.

Có lòng muốn đi xem thử một chút, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng Cố Thừa Diệu tay chân luống cuống.

Cô xóa bỏ ý nghĩ này đi. Quay người quan sát cảnh tượng xung quanh một vòng.

Lúc này sắc trời đã tối, mặt trời đã ngả về tây, bể bơi được ánh nắng chiều bên chân trời phản chiếu ra một lớp màu hồng.

Cô nhớ trước đây đều là mua thức ăn, nấu cơm cho anh ăn.

,

Thật ra lúc cô thật sự động tay vào làm, cũng không nhiều. Bởi vì Cố Thừa Diệu đã cho mời dì.

Có điều sau này mỗi lần cô nấu cơm, Cố Thừa Diệu đều sẽ rất nể mặt mà ăn sạch sẽ.

Ngoài khoảng thời gian bọn họ cãi nhau.

Nghiêm túc nhớ lại, ngày tháng ngọt ngào giữa bọn họ, thật ra thật sự không nhiều.

Ban đầu ai cũng chán ghét người kia, về sau việc ai người nấy làm.

Rồi sau đó lại phát hiện Cố Thừa Diệu chính là ân nhân cứu mạng của mình, bắt đầu chủ động tiếp cận.

,

Nếu như năm đó cô không phát hiện ra chiếc khuyên tai đó, không được Cố Thừa Diệu cõng lên người, có lẽ giữa bọn họ vẫn có thể một đôi vợ chồng ở bên ngoài ——

Cô rơi vào trong suy nghĩ của mình, lại không phát hiện ra thời gian đã trôi đi rất lâu, sắc trời đã hoàn toàn tối đi.

Mà người trong phòng bếp vẫn chưa hề đi ra, mãi đến khi cô đứng mệt rồi, chân cũng mỏi, lúc muốn đi vào phòng bếp xem thử, cuối cùng Cố Thừa Diệu đã đi ra.

“Cơm xong rồi.” Tiếng bước chân vang lên sau lưng. Cố Thừa Diệu đứng ở trước mặt cô, nhìn vẻ mặt, có chút chật vật.

“Có thể ăn cơm rồi.”

Diêu Hữu Thiên ngửi mùi khói dầu thoang thoảng truyền đến từ người anh, nhìn mái tóc anh đã sớm mất đi vẻ mềm mại sáng bóng bang đầu, mà có chút rối bời.

Trong lòng hơi động, không biến sắc đi theo phía sau anh.

Trên bàn ăn, bày món ăn đầy bàn.

,

Năm món ăn một món canh, sắc hương vị đều đủ.

Trong không khí thoảng mùi hương nhàn nhạt, món ăn trên bàn cũng là món thượng hạng.

Mi tâm của Diêu Hữu Thiên hơi động, ánh mắt quét về phía tay Cố Thừa Diệu mà không để lại dấu vết.

Thị lực cực tốt của cô, có thể nhìn thấy rõ ràng, vết thương rất nhỏ trên tay anh ——

“Ngồi đi.” Cố Thừa Diệu cực kỳ ân cần kéo ghế ra, ra hiệu cho cô ngồi xuống: “Mau nếm thử, ăn lúc còn nóng.”

Dứt lời, không quên đặt bát đũa ở trước mặt cô, có điều trước đó đã múc cho cô một bát canh.

,

Diêu Hữu Thiên uống một ngụm canh, mi tâm hơi nhíu, rất nhanh lại thu lại sắc mặt.

“Ăn cơm ăn cơm.” Giọng nói Cố Thừa Diệu tràn đầy mong chờ, thân thể ngồi thẳng tắp, cực kỳ giống học sinh tiểu học mới vừa hoàn thành bài tập đang đợi một câu khích lệ của thầy cô giáo.

Diêu Hữu Thiên nhìn anh một cái.

Lại nhìn năm món ăn trên bàn.

Cầm đũa lên, thưởng thức từng món một.

Thức ăn rất ngon, bề ngoài, màu sắc, mùi thơm, đều không bắt bẻ được chỗ nào.

Có điều ——

Quá hoàn mỹ. Hoàn mỹ đến mức. Không chân thực.

,

Nếm thử năm món ăn xong, cô đặt đũa xuống, khóe môi nhếch lên.

“Hương vị không tệ.”

“Thật sao?” Cố Thừa Diệu cười, khuôn mặt tươi cười xán lạn, giống như một đứa bé.

“Thật.” Diêu Hữu Thiên gật đầu, ánh mắt quét qua mấy món ăn trên bàn: “Tôm viên thủy tinh của Cẩm Vân các.”

“Thịt kho tàu của Thái Vị hiên.”

“Vịt bát bảo của Trân Vị phường.”

“Gà phù dung của Tố Tâm trai.”

,

Món cuối cùng, cô không nếm ra được là của nhà nào. Nhưng, tuyệt đối không phải tác phẩm của Cố Thừa Diệu.

“Còn muốn nói tiếp không?” Cô nghiêng mặt qua, ngẩng đầu, nhìn Cố Thừa Diệu, vẻ mặt mang theo chút cảm xúc không biết là giễu cợt hay hài hước: “Năm năm không gặp, tài nấu nướng của anh thật sự có tiến bộ rồi. Những món ăn làm ra, đều có thể sánh ngang với các đầu bếp.”

Vào lúc cô nói ra xuất xứ của từng món một sắc mặt Cố Thừa Diệu đã trở nên không được dễ nhìn lắm. Không ngờ mấy năm không gặp, Diêu Hữu Thiên vẫn có thể nhớ rõ mấy nhà hàng này.

“Chuện này, thật ra. Đồ ăn làm ra thế nào, ai làm, đều không quan trọng.” Hắng giọng một cái, đến lúc này da mặt Cố Thừa Diệu có thể dày sánh ngang với tường thành: “Khụ, tấm lòng quan trọng nhất. Đúng không?”

“Đúng vậy. Quả nhiên là tấm lòng quan trọng nhất.” Giọng nói của Diêu Hữu Thiên thản nhiên: “Tấm lòng của cậu ba nhà họ Cố, tôi thật sự đã được lĩnh giáo. Thì ra xài tiền là có thể mua được.”

Lúc cô nói những lời này, ánh mắt yên tĩnh không một gợn sóng, lại thật sự khiến Cố Thừa Diệu đổi sắc mặt.

,

Trên thế giới này luôn có một số chuyện, bạn không giỏi được, hơn nữa học thế nào cũng không học được.

Giống như khả năng nấu ăn của Cố Thừa Diệu. Anh nghĩ nếu có một ngày nào đó anh thật sự học được cách nấu hơn, đó nhất định là ngày tận thế, nếu không thì anh phải đầu thai lại một lần nữa?

Sắc mặt có chút lúng túng, hào quang trong mắt cũng tối đi.

Diêu Hữu Thiên vốn là muốn chế nhạo anh đôi câu, bây giờ nhìn đến dáng vẻ của anh, trong lòng lại dâng lên mấy phần không đành lòng.

“Cậu ấy quỳ ở ngoài cửa nhà họ Diêu ba ngày, quỳ đến mức ngất đi."

“Bọn anh biết được việc cậu ấy làm, giận điên lên, ba đã đánh cậu ấy một trận ——“

“Cậu ấy đều không đánh trả, để mặt bọn anh đánh."

,

Lời của Diêu Hữu Quốc hiện lên trong đầu. Lòng của cô đột nhiên mềm đi.

Không mở miệng nữa, mà bình tĩnh bưng bát lên bắt đầu ăn cơm.

Cố Thừa Diệu nhìn sắc mặt của Diêu Hữu Thiên, đoán không ra tâm trạng lúc này của cô. Nhưng cô không hề đi, ngược lại ngồi xuống ăn cơm, có phải đã có thể nói rõ, cô không tức giận?

“Thiên Thiên?”

Cẩn thận nhìn sắc mặt cô, lời của Cố Thừa Diệu có chút thử dò xét: “Em, em giận rồi?”

Diêu Hữu Thiên nhíu mày, nuốt canh trong miệng, giọng nói không lạnh không nắng: “Giận cái gì?”

Giận anh mặc dù không tự mình làm, nhưng vẫn nhớ sở thích của anh?

Hay là giận anh hao tốn tâm tư vào phòng bếp một chuyến, nhưng cuối cùng vẫn mời cứu viện bên ngoài?

,

Tôm viên thủy tinh của Cẩm Vân các. Thịt viên của Thái Vị hiên. Vịt bát bảo của Trân Vị phường. Gà phù dung của Tố Tâm trai.

Những món này đều là món cô rất thích ăn ở Bắc Đô trước đây.

Mà cô cũng khẳng định mình chưa hề nhắc với Cố Thừa Diệu. Người biết được, cũng chỉ có anh cả và anh hai.

Bốn năm nay, anh thường xuyên gặp anh cả, tất nhiên cũng cùng nhau ăn cơm.

Nếu như không phải là anh cả nhắc đến món yêu thích của mình, cô cũng không nghĩ ra sẽ có ai lại nói với Cố Thừa Diệu những chuyện này.

,

Cho nên mặc dù sắc mặt khó coi, trong lòng cũng không phải không cảm động.

Vì một người đã "chết", anh còn tốn thời gian ghi nhớ sở thích của đối phương?

Cô thậm chí có thể đoán ra anh cả thuận miệng nói ra những chuyện này dưới tình huống nào. Lại khiến anh nhớ rõ như vậy.

Điều này nói rõ cái gì?

Người bất ngờ bị ôm vào một lồng ngực dày rộng, cô còn chưa kịp phản ứng, giọng nói của anh đã vang bên tai cô.

“Em không giận có phải không?”

“Thiên Thiên, em vẫn yêu anh, có đúng không?”

,

Im lặng, Diêu Hữu Thiên không muốn trả lời câu hỏi ngu ngốc như vậy. Có điều hơi thở nóng rực của anh đang phả bên cổ cô.

Khiến cho cơ thể cô hơi run rẩy.

“Buông tôi ra.”

“Thiên Thiên.” Cố Thừa Diệu nghiêng đầu nhìn khuôn mặt trắng nõn của cô, vẻ mặt có mấy phần xin khoan dung: “Đừng giận nữa có được không? Anh không cố ý, anh chỉ là ——“

Thật sự không giỏi nấu nướng thôi.

Diêu Hữu Thiên mím chặt môi, mặc cho Cố Thừa Diệu ôm mình thật chặt.

“Ăn cơm đi.”

,

“Thiên Thiên ——“

“Anh còn không ăn cơm tôi sẽ thực sự tức giận.”

Nói cách khác, chính là bây giờ cô không giận.

“Được được được. Ăn cơm. Ăn cơm.” Cố Thừa Diệu biết được cô không giận, sắc mặt đã tốt hơn nhiều, buông tay ra, rồi lại hôn lên mặt cô một cái: “Thiên Thiên. Ăn nhiều một chút.”

Mặc dù không phải do anh làm, có điều tấm lòng thì vẫn vậy.

Khụ. Theo anh thấy, thật sự là như vậy mà.

,

Cố Thừa Diệu nghĩ như vậy, trên mặt cười rực rỡ như hoa mùa xuân.

Mà Diêu Hữu Thiên làm như không thấy vẻ tươi cười trên mặt anh. Chăm chú vào thức ăn trước mắt.

Sóng gợn trong lòng, từ từ hiện lên.

Ăn cơm xong, Diêu Hữu Thiên muốn thu dọn bát đĩa, có điều bị Cố Thừa Diệu ngăn cản: “Để đó là được rồi, có dì mà.”

Anh có mời người đến quét dọn định kỳ, không cần Diêu Hữu Thiên động tay.

“Trời nóng như vậy. Chờ ngày mai dì đến dọn, thì hôi hết rồi.”

,

Diêu Hữu Thiên lườm anh một cái, biết anh không giỏi làm việc nhà, cũng không miễn cưỡng nữa.

“Không sao, không quan trọng. Cứ để đó là được rồi.”

Cố Thừa Diệu ra sức ngăn cản, chính là không cho Diêu Hữu Thiên đi thu dọn bát đĩa.

Thái độ của anh hơi kỳ lạ. Diêu Hữu Thiên nhìn anh một cái, ánh mắt chuyển từ mặt anh sang tay anh, rồi lại chuyển đến phòng bếp ——

Đột nhiên nhấc chân lên đi về phía phòng bếp.

“Thiên Thiên, Thiên Thiên ——“

,

Cố Thừa Diệu muốn ngăn cản động tác của cô nhưng lại không ngăn được.

Diêu Hữu Thiên đã đẩy cửa phòng bếp ra, tiến vào.Vừa vào cửa, mi tâm cô đã không nhịn được cau chặt.

Trong phòng bếp đầy mùi cháy khét, những gì đập vào mắt, quả thực là nỡ nhìn thẳng.

Trên kệ bếp cực kỳ hỗn độn. Nguyên liệu nấu ăn cắt ngổn ngang lộn xộn, đã sớm không nhìn ra bộ dạng lúc trước. Một chiếc chảo đặt trên bếp.

Bên trong một vật thể to cứng đen sì, hoàn toàn không phân biệt ra được là gì.

,

Trong thùng rác cũng là một đống màu đen, trên mặt đất còn lưu lại một chút dịch thể không biết tên.

“Khụ.” Vẻ mặt Cố Thừa Diệu hơi lúng túng, gãi gãi đầu, rất mất tự nhiên mở miệng: “Cái đó, thật ra thì, anh, anh thật sự đã cố gắng hết sức rồi.”

Vừa bắt đầu, anh đã nghĩ rất tốt đẹp.

Cực kỳ tốt đẹp.

Nấu cơm mà thôi, cực kỳ đơn giản mà.

Mua sách dạy nấu ăn, không, đã chuẩn bị xong tài liệu.

Sau đó. Thái T*? T là cái gì? Lẽ nào là thái thức ăn thành hình chữ T?

*thực ra là thái hạt lựu (đồng âm).

,

Thái sợi, cái này anh hiểu.

Nhưng vì sao bình thường xem giúp việc làm lại nhẹ nhàng đơn giản như vậy, đến lượt anh thì lại không được?

Vật lộn trong phòng bếp một tiếng đồng hồ, sau khi làm vô số món hỏng, anh đã từ bỏ.

Tiếp tục như vậy nữa, đến ngày mai Diêu Hữu Thiên cũng không ăn được cơm anh làm.

Gọi điện thoại cho Tiểu Mã, dùng tới phương án thứ hai.

Từ trước đó đã gọi cho đầu bếp, chỉ cần một cú điện thoại, món ăn sẽ lập tức làm xong ở ngôi nhà bên cạnh, đồng thời dùng tốc độ nhanh nhất, đưa đến biệt thự.

,

Khụ.

Lúc này bị Diêu Hữu Thiên nhìn thấy dáng vẻ lộn xộn trong phòng bếp, Cố Thừa Diệu đã thật sự xấu hổ.

“Thiên Thiên, đừng nhìn nữa.”

Kéo tay Diêu Hữu Thiên đi ra ngoài: “Nơi này bẩn, chúng ta đi trước đi. Dì sẽ thu dọn.”

Diêu Hữu Thiên vẻ mặt thản nhiên, cuối cùng không nói câu nào, lặng lẽ rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh, bắt đầu dọn dẹp.

,

“Thiên Thiên?”

Cố Thừa Diệu muốn nói gì, Diêu Hữu Thiên lại lườm anh một cái: “Im miệng, đi ra ngoài chờ đi.”

Cố Thừa Diệu có chút uất ức, lại có chút luống cuống. Có điềm cuối cùng vẫn nghe lời mà ngậm miệng, mà đứng ở đó, nhìn Diêu Hữu Thiên xắn tay áo lên, bắt đầu dọn dẹp từng chút một. .

Động tác của cô rất tháo vát, cũng rất nhanh.

Từ đầu đến cuối đều không nhìn anh, chỉ yên lặng dọn dẹp.

Trái tim mềm đi, anh đột nhiên cảm thấy mình đã quay lại bốn năm trước.

,

Thỉnh thoảng dì không ở nhà, cô cũng như thế này, nấu cơm cho anh, sau đó dọn dẹp.

Trái tim trở nên mềm mại. Lỗ thủng đã trống không nhiều năm, lúc này cảm giác được bóng người mảnh khảnh trước mặt lấp đầy từng chút một.

Chính là cảm giác này, chỉ cần anh có thể luôn nhìn thấy người phụ nữ này, chỉ cần cô có thể luôn ở bên cạnh anh, vậy thì cho dù muốn anh làm gì, trả giá điều gì, anh đều sẵn lòng.

Diêu Hữu Thiên tốn hơn một giờ, mới khôi phục phòng bếp đã bị Cố Thừa Diệu phá hủy thành nguyên dạng.

Trên người đã sớm bị mồ hôi thấm ướt, cô cũng không hề để ý tới.

,

Nhìn phòng bếp khôi phục chỉnh tề, rửa sạch tay, xoay người lập tức đối diện với Cố Thừa Diệu vẫn luôn nhìn chằm chằm khuôn mặt mình.

Từ nãy đến giờ anh chưa hề rời đi.

Diêu Hữu Thiên hồi thần lại từ làm việc nhà, mặt không thể khống chế mà đỏ lên.

Lau khô tay, cô không lên tiếng, lướt qua anh đi vào phòng khách, cầm túi xách của mình lên định rời đi.

Trong lòng Cố Thừa Diệu quýnh lên, nắm lấy tay cô.

,

“Thiên Thiên ——“

“Buông tay.”

“Thiên Thiên.” Cố Thừa Diệu vội vã. Kéo cô vào lòng mình: “Em đừng đi. Hãy ở lại.”

“Anh biết rõ, trước đây anh đã làm sai rất nhiều việc. Anh cũng biết rõ, anh còn có rất nhiều chuyện không biết làm.”

“Nhưng mà, nhưng mà anh sẽ sửa, anh thật sự sẽ sửa.” Anh đã quen bá đạo một mình một phách, cho dù trước đây thỉnh thoảng có lúc dịu dàng, nhưng trong xương tủy vẫn không thay đổi bản tính bá đạo.

Lúc này lại buông tôn nghiêm của mình của mình, cầu xin cô tha thứ: “Thiên Thiên, chúng ta, chúng ta đã bỏ lỡ bốn năm, cuộc sống có mấy lần bốn năm? Em thật sự vẫn muốn bỏ lỡ với anh như vậy sao?”

,

Diêu Hữu Thiên mím chặt môi.

Đúng vậy, bốn năm.

“Em thật sự không có một chút cảm giác nào với anh sao?” Cố Thừa Diệu không tin.

Anh nâng khuôn mặt Diêu Hữu Thiên lên, ánh mắt chăm chú chưa hề rời khỏi mắt cô.

“Thiên Thiên, em vẫn yêu anh, đúng không?”

Cho nên mới không giận anh, cho nên mới giúp đỡ anh dọn dẹp?

,

“Thiên Thiên, anh cũng yêu em.” Phong kín lời muốn nói phía sau vào môi cô.

Diêu Hữu Thiên ngẩn ra, đột nhiên cũng có chút phản ứng không kịp.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook