Hôn Nhân Cao Cấp: Vợ Ngọt Ngào Đến Tận Xương Tủy

Chương 90: Không làm tiểu tam

Đường Quả Quả A

26/11/2020

Sau khi nhìn thấy Mục Vân Hề, Mục Duyên Đình siết chặt bàn tay không xương của Hứa Niệm An và thì thầm, “An An, vừa rồi làm em chịu ủy khuất.”

Hứa Niệm An dừng lại, cô nhìn lên anh, đôi mắt lấp lánh, như ẩn chứa cả một hồ nước trong vắt, cô cười, nụ cười trong sáng, cô nói, “Mục Duyên Đình, em không cảm thấy bị ủy khuất, chỉ cần anh đứng ở bên cạnh em, em liền không cảm thấy bị ủy khuất. Thực sự, chỉ cần anh đối xử tốt với em, em sẽ không cảm thấy ủy khuất vì những gì người khác làm. Thực tế, vừa rồi cô của anh cũng không đối với em làm cái gì. Bà chỉ uyển chuyển biểu đạt quan điểm của chính mình. Cũng không trực tiếp đổi sắc mặt với em, em cũng không phải là loại người có trái tim pha lê."

Trên thực tế, thái độ của Mục Vân Hề đối với cô ấy khá tốt.

Dù sao thì Mục Vân Hề sinh ra trong một hào môn thế gia như Mục gia, sự giáo dục mà bà ấy nhận được từ thời thơ ấu không cho phép bà ấy giống như một người phụ nữ đanh đá la lối khóc lóc ác độc chửi mắng người, đã từng trải qua sự ngược đãi của mẹ chồng cũ Triệu Dung trong gia đình ngụy hào môn, rồi lại đối mặt với phương thức biểu đạt uyển chuyển của Mục Vân Hề, quả thật không còn gì bằng.

Đương nhiên, mặc dù so với những người phụ nữ đánh đá chỉ biết chửi mắng, nhưng bà muốn thực sự chỉnh người, thì thủ đoạn cũng không phải là Triệu Dung ngụy hào môn có thể so sánh được.

Nghe được lời cô nói, Mục Duyên Đình lập tức thả lỏng, vươn tay bóp lấy khuôn mặt của cô, cười nói, “Đi thôi, qua kia gặp bác cả cùng chú ba ở đằng kia.”

Mục Duyên Đình một bên nắm tay Hứa Niệm An hướng bên kia đi, một bên cùng cô giải thích, "Bác cả là con trai đầu của ông cả, chú ba là con trai đầu của ông hai, anh cả Mục Duyên Tây chính là con trai đầu của bác cả, còn Lam Lam là con gái của chú ba của anh.”

Hứa Niệm An gật gật đầu, âm thầm nhớ tới lời anh nói, đột nhiên hỏi, "Cho nên, ba của anh là đứng hàng thứ hai?"

Mục Duyên Đình cười gật gật đầu, "Tiểu ngốc tử sao lại đột nhiên trở nên thông minh như vậy."

Hứa Niệm An nắm chặt bàn tay nhỏ của mình và đấm anh, "Anh mới là tiểu ngốc tử."

Khi cả hai đang nói chuyện, họ nhìn thấy bác cả của Mục Duyên Đình, Mục Hành đang vẫy tay với họ, "Duyên Đình, các con tới đây?"

Mục Duyên Đình nắm tay Hứa Niệm An đi tới, "Bác cả, chú ba."

Anh giới thiệu với hai người, "Đây là bạn gái của con, Hứa Niệm An. An An chào hỏi đi em.”

Hứa Niệm An nghe lời, hướng hai người gật đầu, “Bác cả, chú ba.”

Nghe Hứa Niệm An gọi mình là bác cả, cơ mặt của Mục Hành co giật dữ dội.

Mục Duyên Đình có phụ nữ. Ông đã nghe lão gia nói qua, nhưng không ngờ hôm nay Mục Duyên Đình lại làm như vậy, thực sự đã đưa người đến nhà cũ Mục gia.

Lại còn giới thiệu là bạn gái.

Trước đây ông đã đưa qua không ít nữ nhân? Anh xem một cái cũng không chịu xem.

Bây giờ lại đem một nữ nhân đến trước mặt ông mà khoe khoang.

Thằng nhóc này có đức hạnh giống ba nó, nhìn phụ nữ thì chỉ nhìn mặt thôi.

Họ không biết rằng điều quan trọng nhất khi kết hôn với một người phụ nữ là thế lực đằng sau của cô ấy sao? Đối với mình có trợ giúp được gì không?

Đem một người phụ nữ có thể trợ giúp về nhà, còn bên ngoài thì nuôi vài người em xinh đẹp, là điều mà đàn ông làm việc lớn nên làm.

Nhưng bây giờ Mục Duyên Đình đã đưa người đến, còn để người kêu ông là bác cả, đây là một lời cảnh báo rõ ràng cho ông rằng không được phép can thiệp vào chuyện riêng tư của anh trong tương lai.

Vừa rồi nghe nói đến cháu gái của ông là Thanh Thanh rơi xuống nước, Mục Duyên Đình vì nữ nhân như vậy thật sự mặc kệ người nhà, lúc này còn đem người đến trước mặt ông làm cho ông chán ghét.

Mục Hành cảm thấy tức giận khi nghĩ về điều đó.

Không giống như Mục Hành, chú ba của Mục Duyên Đình, Mục Phong, cười vui vẻ, "Thì ra cô chính là cô gái họ Hứa mà lão gia đã nhắc đến, Duyên Đình thực sự có tầm nhìn xa. Có vẻ như Mục gia của chúng ta sẽ có thêm một vị mỹ nhân, hahahaha.”

Hứa Niệm An mỉm cười, trong mắt người ngoài nhìn xem nghiễm nhiên một bộ dáng thụ sủng nhược kinh.

Mục Duyên Đình nói chuyện phiếm với hai người vài câu, không hề ở lâu, đem Hứa Niệm An đi khu nghỉ ngơi ở phía sau, “Có mệt không?”

Hứa Niệm An cười nói, “Em không mệt, chỉ nhảy một điệu thôi, làm sao có thể mệt?"

Mục Duyên Đình hơi nhướng mày, “Lời nói này của em là có ý muốn cùng anh nhảy một bài sao?”

Hứa Niệm An mím chặt môi gật đầu, “Không biết Mục tiên sinh có bằng lòng không? Em nghe nói Mục tiên sinh không dễ dàng khiêu vũ với người khác."

Mục Duyên Đình ôm cô vào lòng, cắn lỗ tai cô hỏi, "Em là người khác sao? Ân, phải không?”

Hứa Niệm An trừng mắt nhìn anh, chỉ là đôi mắt kia, hai mắt ẩn tình, mặc dù cô nghĩ muốn hung hăng trừng anh, nhưng đối với người ngoài, hai người giống như đôi tình nhân trẻ đang tán tỉnh nhau, “Đừng dựa vào gần như vậy, có người đang nhìn.”

Mục Duyên Đình bị cô trừng mắt, chỉ cảm thấy cả xương cốt đều tê dại, liếm láp vành tai tròn trịa của Hứa Niệm An, ngây ngốc nói, “Bảo bối, chúng ta đừng khiêu vũ, trở về phòng đi?”

Hứa Niệm An nắm chặt nắm đấm nhỏ đấm mạnh vào ngực anh, “Em không muốn xấu hổ như anh.”

“Chuyện này có gì đáng xấu hổ.” Mục Duyên Đình nắm lấy bàn tay nhỏ bé lộn xộn của cô, ở mu bàn tay đặt một nụ hôn, “Chẳng lẽ không ngủ được với tức phụ sao?”

Hứa Niệm An, “Tức phụ của anh là ai?”

Mục Duyên Đình, “Ai tiếp lời là người đó.”

Hứa Niệm An: Mục lão đại, anh có biết hay không, giờ này khắc này anh thực ấu trĩ?

Hứa Niệm An đẩy anh ra, vừa nói vừa lùi về phía sau, “Em không về với anh, em đi tìm Lam Lam chơi.”

Mục Duyên Đình nhìn Hứa Niệm An vui vẻ chạy về phía sau lưng Mục Lam, không khỏi thở dài: Quả nhiên, nữ nhân của mình nên để trong lồng dưỡng mới tốt, như vậy cô ấy sẽ không bị thu hút bởi những thứ khác.

………

Nghiêm Thất Nguyệt nhìn mình trong gương, nghĩ về chuyện Nghiêm Cảnh Hàn véo trên eo cô lúc nãy, một cảm giác tội lỗi vì lừa dối mẹ cô ngay lập tức tràn ngập đại não của cô.

Cô vặn vòi nước, nhìn bồn rửa mặt từ từ đầy nước, cô chống tay lên mặt gạch lạnh lẽo rồi dìm đầu xuống nước.

"Lộc cộc lộc cộc" cô có thể nghe thấy chính mình phát ra tiếng sủi bọt giống như tiếng cá nhỏ, cô hít một hơi thật chặt, cuối cùng vào giây phút cuối cùng khi sắp nghẹt thở, cô đột nhiên đứng dậy, qua gương có thể nhìn thấy khuôn mặt cô được cho là tràn đầy sức trẻ, nhưng mang theo một nỗi buồn man mác.

Nghiêm Thất Nguyệt xả nước, xé vài miếng khăn giấy rồi lau những giọt nước trên mặt.

Lúc cô mở cửa nhà vệ sinh, cô đã nhìn thấy Nghiêm Cảnh Hàn đang đứng ở đó.

Nghiêm Cảnh Hàn nghiêng nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm.

Đôi mắt Nghiêm Thất Nguyệt thoáng bối rối, cô lập tức bình tĩnh lại, "Anh, anh muốn dùng nhà vệ sinh sao? Hiện tại anh có thể đi vào."

Ngay khi Nghiêm Thất Nguyệt muốn đi ra ngoài, một bàn tay to lớn đột nhiên ôm cô vào lòng, rồi với một cú đẩy ra sau, cả hai trở lại nhà vệ sinh, sau đó, cô nghe thấy Nghiêm Cảnh Hàn đóng cửa.

Với một "cạch", cửa nhà vệ sinh đã bị khóa ngược.

Nghiêm Thất Nguyệt đột nhiên giật mình, cô vội vàng đẩy Nghiêm Cảnh Hàn ra, nhanh chóng lùi về phía sau mấy bước, cảnh giác quan sát, “Anh, anh định làm gì?”

Nghiêm Cảnh Hàn đến gần cô một chút nở nụ cười, Nghiêm Thất Nguyệt lùi về phía sau một chút, diện tích nhà vệ sinh không lớn, ngay sau đó, Nghiêm Thất Nguyệt đã không thể lùi lại, cô bị Nghiêm Cảnh Hàn chặn giữa bức tường và ngực anh, nụ cười trên mặt Nghiêm Cảnh Hàn từ từ biến mất và anh tiến đến bên tai cô, truyền đến một giọng nói lạnh lùng, “Làm gì? Em không biết sao?”

Nghiêm Thất Nguyệt sợ đến mức run lên, “Nghiêm Cảnh Hàn, anh điên rồi, đây là đâu?”

Nghiêm Cảnh Hàn lạnh lùng cười, “Như thế nào? Bây giờ không có ai, một tiếng anh trai cũng không muốn gọi sao?”

Nghiêm Thất Nguyệt hỏi, “Nếu tôi gọi anh là anh trai, anh có thả tôi ra không?”

Nghiêm Cảnh Hàn ôm cô vào lòng, chóp mũi ở trên đỉnh đầu cô ngửi ngửi. Hít hà, mùi cơ thể của cô làm anh mê mẩn, anh nói, "Vậy thì em cứ gọi thử đi."

Nghiêm Thất Nguyệt do dự rồi thì thầm, "Anh trai..."

Nghiêm Cảnh Hàn lim dim mắt, anh vươn tay bóp cằm cô, cằm của cô tuy nhọn nhưng trong tay anh rất mềm, anh hơi nâng cằm lên trên, “Nói thêm lần nữa.”

Nói thêm lần nữa thì anh ta sẽ buông tha cho mình sao?

Nghiêm Thất Nguyệt ngập ngừng nói lên một lần nữa, "Anh trai..."

Nghiêm Cảnh Hàn đột nhiên cúi đầu xuống, hôn lên môi cô một cách mãnh liệt.

Nghiêm Thất Nguyệt hai tay vỗ vào ngực: Đồ dối trá, thả tôi ra!

Nghiêm Cảnh Hàn cảm thấy rằng Nghiêm Thất Nguyệt trốn anh như chuột trốn mèo.

Thậm chí, để giảm bớt số lần gặp gỡ với anh, cô rõ ràng đã đi học đại học ở đế đô, nhưng cô chọn sống trong khuôn viên trường.

Không phải, phải nói cô muốn rời đế đô từ lâu, muốn đi du học, cũng may mẹ anh muốn để cô trong mắt, sợ cô ở nước ngoài không an toàn nên không đồng ý cho đi du học.

Nghiêm Cảnh Hàn càng nghĩ đến việc cô muốn trốn tránh mình, anh càng tức giận.

Nghiêm Thất Nguyệt cố gắng toàn lực để thoát khỏi anh, nhưng phát hiện ra rằng cơ thể người đàn ông giống như một tường đồng vách sắt.

Chờ khi đầu lưỡi của Nghiêm Cảnh Hàn lại đi vào, Nghiêm Thất Nguyệt đột nhiên cắn lên.

Nghiêm Cảnh Hàn khịt mũi và cuối cùng buông cô ra.

Nghiêm Thất Nguyệt cuối cùng cũng lấy lại được tự do, đẩy anh ta sang một bên rồi chạy về hướng cửa.

Vừa chạy ra ngoài một bước, đầu ngón tay còn chưa chạm tới nắm cửa, cả người lại bị Nghiêm Cảnh Hàn kéo lại, lần này, ánh mắt anh đã hằn lên tia tức giận, hung ác nói với cô, "Còn dám cắn tôi, hả?”

Nghiêm Cảnh Hàn một tay kéo cô, xoay người phun ra một bãi nước bọt đẫm máu vào bồn rửa mặt, vặn vòi xả sạch máu.

Nghiêm Thất Nguyệt giả vờ bình tĩnh nói, "Anh là người động tay động chân với tôi trước!"

“Ha.” Nghiêm Cảnh Hàn cười lạnh một tiếng, “Động tay động chân? Hai người chúng ta chỉ là động tay động chân thôi sao? Hả? Nghiêm Thất Nguyệt, cô bây giờ lại ghét bỏ tôi động tay động chân?”

Nghiêm Thất Nguyệt hạ thấp âm thanh muốn khóc, "Lúc đó tôi không biết đó là anh. Tôi nghĩ người đó là anh Duyên Đình!"

"Cô nói lại lần nữa!" Nghiêm Cảnh Hàn vừa nói vừa nắm chặt bàn tay sắt của mình muốn đánh vào mặt Nghiêm Thất Nguyệt.

Nghiêm Thất Nguyệt nhận mệnh nhắm mắt lại, cơn đau không đến như cô mong đợi, cô nghe thấy tiếng xương cốt vỡ vụn.

Nghiêm Thất Nguyệt vội vàng mở mắt ra, cô nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Nghiêm Cảnh Hàn.

Nắm đấm của anh đập vào tường.

Nghiêm Thất Nguyệt vội vàng kéo tay anh đang đập vào tường, “Em đưa anh đi khám bệnh.”

Nghiêm Cảnh Hàn nắm lấy tay cô, lại đẩy cô vào tường, hung ác nhìn cô, “Cô con mẹ nó có bản lĩnh đem những lời vừa nói lập lại lần nữa!"

Nghiêm Thất Nguyệt nhắm mắt lại, "Nghiêm Cảnh Hàn, chúng ta là anh em, anh có biết không? Nếu mẹ của chúng ta biết chúng ta như vậy, anh có biết bà ấy sẽ buồn như thế nào không?"

Nghiêm Cảnh Hàn tức giận nói, "Ai con mẹ nó cùng cô là anh em? Anh em! Cô là con nuôi, có quan hệ huyết thống với lão tử sao?! Còn nữa, cô vì sợ mẹ buồn phiền, sao lại còn lần lượt bồi tôi?"

Nghe đến câu này, Thất Nguyệt như một con mèo xù lông đẩy mạnh vào ngực anh hét lớn, “Nghiêm Cảnh Hàn, người khác không biết tại sao, anh cũng không biết tại sao sao? Là anh ép tôi!”

Nghiêm Thất Nguyệt giãy giụa muốn bước ra ngoài, “Anh thả tôi ra, tôi muốn ra ngoài!”

Nghiêm Cảnh Hàn kéo cô lại, nhìn cô mỉa mai, “Để cô ra ngoài làm gì? Để cô đến gần Mục Duyên Đình sao? Cô không thấy Mục Duyên Đình đã có bạn gái rồi sao? Nghiêm Thất Nguyệt, sao cô có thể rẻ tiền như vậy? Cô nghĩ Mục Duyên Đình thích một người phụ nữ như cô sao? Sự vô liêm sỉ của cô là từ trong bụng mẹ ra sao?"

"Bang!" Một cái tát mạnh vào mặt Nghiêm Cảnh Hàn.

Lời nói của Nghiêm Cảnh Hàn đột ngột dừng lại, anh nhìn cô với đôi mắt đỏ hoe.

Nghiêm Thất Nguyệt mặt đầy nước mắt, cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, làm sao anh ta có thể nói như vậy với mình.

Nghiêm Thất Nguyệt càng nghĩ càng cảm thấy ủy khuất, nước mắt rơi xuống như một sợi dây không đứt ở khóe mắt.

Khi Nghiêm Cảnh Hàn nhìn thấy cô khóc, trái tim anh cũng bối rối, anh không muốn nói như vậy với cô, nhưng trong lòng anh khó chịu, anh lại bắt đầu nói chuyện không lựa lời.

Nghiêm Thất Nguyệt khóc nói, "Đúng, tôi không biết xấu hổ, tôi là một người như vậy? Tôi là một người không biết xấu hổ, thì làm sao?!"

"Không, Tiểu Thất, nghe tôi, tôi không có ý đó.” Nghiêm Cảnh Hàn ngẩng đầu hôn lên giọt nước mắt của cô, nhưng cô càng khóc càng dữ dội, anh dù thế nào cũng không thể kết thúc nụ hôn.

Những gì cô nói, anh cảm thấy trong lòng rất đau, cô sao có thể nói như vậy với chính mình?

Nghiêm Cảnh Hàn hoảng sợ, anh không biết làm sao để an ủi cô, anh chỉ có thể hôn cô theo bản năng, anh hôn cô.

Anh đột nhiên ôm lấy Nghiêm Thất Nguyệt, sau đó đặt ngồi trên bồn rửa mặt, ôm cô vào lòng.

Anh ôm Nghiêm Thất Nguyệt và vùi đầu cô vào lồng ngực của mình, "Thất Thất, anh xin lỗi, lần này anh đã không kiềm chế được bản thân. Anh sẽ quay lại bệnh viện điều chỉnh một ít thuốc. Ngày mai em uống sẽ không sao đâu. Nhớ đừng mua thuốc bên ngoài, những loại thuốc đó sẽ gây hại rất nhiều cho cơ thể."

Anh biết vì cái thân phận của họ mà hiện tại không thể công khai, trước đây anh đều không muốn thể hiện ra, nhưng hôm nay anh cư nhiên không muốn nhịn xuống.

Trên mặt Nghiêm Thất Nguyệt không có biểu cảm gì, cô rời khỏi người Nghiêm Cảnh Hàn, dùng giấy lau sạch, sau đó sửa sang lại quần áo của mình.

Trong toàn bộ quá trình, cô ấy không nói gì.

Nhìn thấy cô như vậy, Nghiêm Cảnh Hàn càng cảm thấy khó chịu, nhanh chóng thu thập chính mình, ôm cô vào lòng, nhẹ giọng thì thầm vào tai cô, "Thất Nguyệt, chúng ta kết hôn đi. Anh về nói với mẹ, anh sẽ nói anh đã yêu em hết thuốc chữa, mẹ sẽ thành toàn cho chúng ta, Thất Thất, mẹ yêu cả hai chúng ta rất nhiều, mẹ nhất định sẽ thành toàn cho chúng ta."

Nghiêm Thất Nguyệt nghe những lời này, trong lòng cười lạnh, kết hôn sao? Chuyện tình xấu xa của bọn họ thật sự muốn để cho người ngoài biết sao? Mặt mũi của ba mẹ nên để ở đâu?

Họ rất yêu quý cô, nhưng cô không biết xấu hổ lại làm ra chuyện tai tiếng với con trai của ba mẹ nuôi.

"Nghiêm Cảnh Hàn, đừng lừa dối bản thân, được chứ? Anh biết rằng tôi không thích anh chút nào. Người tôi thích là Mục Duyên Đình. Anh cứ lì lợm cố chấp như vậy có gì thú vị sao? Khi tôi không đồng ý, anh sẽ dùng sức mạnh. Có phải đến khi nào anh hoàn toàn buồn chán, tôi mới có thể hoàn toàn rời xa anh, anh có biết không, mỗi lần đối mặt với anh, tôi không khỏi buồn nôn.”

Nghiêm Cảnh Hàn vẻ mặt u ám, ánh mắt gần như muốn nuốt chửng người.

Một tay bóp cổ Nghiêm Thất Nguyệt, năm ngón tay siết chặt chiếc cổ trắng ngần của Nghiêm Thất Nguyệt một chút, Nghiêm Thất Nguyệt nhận mệnh nhắm mắt lại, cô đã trải qua đủ ngày tháng sợ hãi như vậy.

“Nghiêm Cảnh Hàn, bây giờ anh lại muốn bóp chết tôi. Nếu hôm nay anh không bóp chết tôi, thì sau này đừng tìm tôi nữa!”

Đôi mắt của Nghiêm Cảnh Hàn tối sầm lại, triều đen dâng lên trong đôi mắt sâu thẳm của anh, anh nhìn chằm chằm vào gương mặt thân quen, bỗng vang lên trong tâm trí anh lời nói: Chết cùng nhau đi, sống không được thì chết có nhau. Cùng nhau chết đi, cùng nhau rời khỏi đây.

Vẻ thù địch trên mặt Nghiêm Cảnh Hàn càng lúc càng nặng, khi ngón tay anh từ từ siết chặt, anh nhìn thấy những giọt nước mắt nơi khóe mắt Nghiêm Thất Nguyệt.

Anh dường như bị bỏng, đột nhiên rút tay lại.

Quay người bỏ chạy, anh rời khỏi nhà vệ sinh.

Khi cánh cửa phòng tắm đóng lại với một tiếng “rầm", Nghiêm Thất Nguyệt dường như đã bị rút hết sức lực.

Từ từ ngã trên mặt đất dựa vào tường.

Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra.

Trước khi cô hoàn hồn, Mục Vân Hề đã đóng cửa lại và chạy tới, ngồi xổm bên cạnh cô, ôm cô vào lòng, thương tâm hỏi, "Con gái của mẹ, con bị sao vậy?"

Nghiêm Thất Nguyệt không muốn Mục Vân Hề nhìn thấy cô lúc này, cảm thấy may mắn vì vừa rồi cô đã đem bản thân xử lý một phen, nếu không cô sẽ không biết trả lời như thế nào khi Mục Vân Hề hỏi.

Nghiêm Thất Nguyệt ôm lại Mục Vân Hề, ép bản thân bình tĩnh lại, “Mẹ, con không sao, vừa rồi con nhận được điện thoại của bạn học, nói rằng kết quả thi của con không đạt yêu cầu, rõ ràng con đã rất chăm chỉ ôn tập nên nghe tin này con rất buồn.”

Mục Vân Hề buồn cười nhéo mũi cô nói, “Đầu óc trẻ con, con nói con như thế này, làm sao mẹ có thể yên tâm để một mình con sống ở nước ngoài? Đặt trong mí mắt mẹ mà còn sợ bị người khác ức hiếp đây này, mau đứng lên đi, dưới đất rất lạnh.”

Nghiêm Thất Nguyệt gật đầu, chậm rãi dựa tường đứng lên, có lẽ là do cô ngồi xổm trên mặt đất quá lâu, vì vậy khi cô đứng dậy, Nghiêm Thất Nguyệt cảm thấy chóng mặt, Mục Vân Hề vội vàng đỡ cô, “Sao vậy?”

Nghiêm Thất Nguyệt cố nặn ra một nụ cười, “Con không sao.”

Nhưng Mục Vân Hề không cho rằng cô không sao.

Bà ấy nhìn cô lên xuống nhìn vài lần, “Vẻ mặt đau lòng mà mẹ vừa nhìn thấy không phải là vì bài thi đúng không?”

Nghiêm Thất Nguyệt giật mình, mẹ cô đã biết chuyện của cô và Nghiêm Cảnh Hàn phải không?

Cô phải làm sao đây, mẹ nhất định rất thất vọng?

Mục Vân Hề đến gần cô và nhỏ giọng hỏi, "Có phải con thấy anh Duyên Đình của con đã có bạn gái, nên con buồn phải không?"

Nghiêm Thất Nguyệt, ".........?"

Khi Mục Vân Hề nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Nghiêm Thất Nguyệt, bà nghĩ mình đã đoán đúng.

Bà nghĩ đến đứa bé gái mà bà đã nuôi từ nhỏ.

Khi được đưa về từ trại trẻ mồ côi, cô bé chỉ nặng một chục kg khi mới 5 tuổi.

Giống như một chú mèo con sắp chết, lúc đó nhiều người nói rằng đứa trẻ sẽ không qua khỏi nhưng bà không tin, bà đã đưa nó về nhà và đặt tên là Thất Nguyệt, nghĩa là cuộc đời của nó giống như mặt trời của tháng bảy, lỗng lẫy và bốc lửa.

Và con bé đã thực sự sống sót.

Mục Vân Hề vỗ vỗ tay của Nghiêm Thất Nguyệt, "Đừng lo lắng, mặc dù anh Duyên Đình của con đã đưa người phụ nữ đó về, nhưng việc cô ta có thể vào được cửa nhà họ Mục hay không không phải chuyện một mình anh con có thể quyết định."

Nghiêm Thất Nguyệt nghĩ: Với tính khí của anh Duyên Đình, vẫn có những người có thể ảnh hưởng đến ý kiến của anh ấy sao. Hơn nữa, trước đây cô nói rằng cô thích Mục Duyên Đình chỉ là một cái cớ. Nghiêm Cảnh Hàn đã đối xử với cô như vậy, cô không còn cách nào khác ngoài việc nói dối rằng người cô thích là Mục Duyên Đình, bởi vì trong lòng cô, cô thật sự không tìm được người đàn ông nào tốt hơn Nghiêm Cảnh Hàn. Mục Duyên Đình chỉ có thể bị kéo qua và được sử dụng như một tấm nền để khiến Nghiêm Cảnh Hàn rút lui.

Nhưng ai ngờ rằng Mục Vân Hề lại coi lời nói dối của cô là sự thật.

Sau đó, bà luôn đẩy cô đến bên Mục Duyên Đình nếu cô không có việc gì phải làm.

Mặc dù Mục Duyên Đình chăm sóc cô, cô biết rằng đó là vì cô là con gái nuôi của cô Mục Duyên Đình.

Hơn nữa, cô thực sự khá sợ Mục Duyên Đình, cô cảm thấy rằng ánh mắt của anh sẽ khiến tâm can run sợ.

Không phải vì động tâm run lên, mà là bởi vì cô sợ hãi Mục Duyên Đình.

Vì vậy khi Mục Duyên Đình nắm tay Hứa Niệm An bước vào bữa tiệc tối, phản ứng đầu tiên của cô là người phụ nữ này thực sự can đảm.

Lúc này suy nghĩ của Nghiêm Thất Nguyệt đã xoay chuyển hàng ngàn lần, Mục Vân Hề chỉ nhẹ nhàng nói, "Đừng lo lắng, chỉ cần con có mẹ, nếu con thật sự muốn kết hôn với Duyên Đình, mẹ nói gì cũng sẽ giúp con."

“Mẹ.” Nghiêm Thất Nguyệt ngắt lời bà, “Con không muốn kết hôn với anh Duyên Đình nữa, hơn nữa anh ấy đã có bạn gái, nên chúng ta còn muốn dính vào, như vậy không tốt.”

Lúc trước Mục Duyên Đình không có bạn gái, có thể lấy anh làm cái cớ, nhưng anh ấy hiện đã có bạn gái, nếu cô ấy cứ muốn dính líu, đó không phải là tiểu tam sao?

Cô ấy không muốn trở thành một tiểu tam.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hôn Nhân Cao Cấp: Vợ Ngọt Ngào Đến Tận Xương Tủy

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook