Hôn Nhân Cao Cấp: Vợ Ngọt Ngào Đến Tận Xương Tủy

Chương 85: Ai nói Mục tiên sinh không gần nữ sắc?

Đường Quả Quả A

26/11/2020

Hứa Niệm An không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra, phải đến khi Mục Thanh lao về phía cô và nhảy xuống hồ nhân tạo, cô mới nhận ra tại sao mình lại có linh cảm xấu khi nhìn thấy Mục Thanh vừa rồi.

Linh cảm xấu này đến từ cách mà Mục Thanh nhìn cô.

Ánh mắt như thể cô đã lấy đi thứ yêu quý nhất của mình, trong đôi mắt trong veo ẩn chứa một tia oán hận cùng hung ác.

Chỉ là Mục Thanh là cháu gái của Mục Duyên Đình, Hứa Niệm An lúc đó không nghĩ tới phương diện này.

Nhưng là tiểu hài tử cùng người trưởng thành ý tưởng bất đồng, tiểu hài tử làm việc càng trực tiếp càng thô bạo.

Khi không thích ai đó, chúng không hành động bí mật hoặc mượn dao để giết người như người lớn.

Chúng chỉ sử dụng những thứ đơn giản hơn và chúng nghĩ rằng nó sẽ hiệu quả ngay lập tức.

Hứa Niệm An nghĩ đến điều này, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, cô nhìn thấy Mục Thanh đã nhảy xuống nước, không chút nghĩ ngợi, liền đá rơi giày cao gót khỏi chân, lập tức nhảy vào hồ nước.

Nhưng ngay lúc nhảy xuống hồ, cô đã hối hận.

Cô quên rằng cô không biết bơi!

Cô ở trong hồ đạp hai lần, chỉ cảm thấy nước hồ lạnh thấu xương.

Cô cảm thấy thân thể càng ngày càng nặng, dùng tay cố sức bắt lấy cái gì cũng không bắt được, chỉ có nước không ngừng tuột khỏi ngón tay, càng lúc càng hoảng sợ, cố gắng ngẩng đầu lên không trung, hy vọng có thể thở được.

Cô nghe thấy những âm thanh hỗn loạn và ồn ào bên tai, như có ai đó đang kêu cứu, theo bản năng cô giơ tay lên và hét, "Cứu... "

Cô cảm thấy đã dùng hết sức lực, nhưng bên tai cô chỉ có tiếng ục ục của nước.

Cô thậm chí không thể nghe thấy tiếng kêu cứu của cô.

"Phịch"

"Phịch"

"Phịch"

Có âm thanh vài người nhảy xuống.

Hứa Niệm An cảm thấy cơ thể mình càng ngày càng lạnh.

Đột nhiên, có người nắm lấy cánh tay cô, kéo cô vào lòng, từng chút hướng lên trên.

Khi Mục Duyên Đình chạy đến hồ nước nhân tạo, anh nhìn thấy Hứa Niệm An đang dùng những sức lực cuối cùng để chống đỡ, giơ hai tay lên và cầu cứu.

Mục Duyên Đình không hề nghỉ ngợi, liền cởi áo khoác ném xuống đất, đồng thời dặn dò những người đang không ngừng xông tới đây, “Mau cứu người đi.”

Lời còn chưa nói xong, anh đã nhảy xuống nước một cái “phốc chốc”…

Sau đó, một vài người cũng đã nhảy vào hồ nước.

Ở dưới nước khác với ở trên cạn, không dùng được chút sức lực nào, Mục Duyên Đình chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm bơi đến chỗ Hứa Niệm An trong bóng tối, nắm lấy cánh tay của Hứa Niệm An, ôm cô vào lòng, bơi từng chút một về phía bờ.

Khi Mục Duyên Đình kéo Hứa Niệm An lên bờ, Hứa Niệm An đã hôn mê.

Ngay sau đó, Mục Thanh cũng được ôm ra khỏi hồ.

Chỉ là bây giờ Mục Duyên Đình làm gì còn tâm trạng quan tâm đến người khác, vỗ vỗ mặt Hứa Niệm An lo lắng hét lên, “An An, An An?”

Hứa Niệm An không đáp.

Mục Duyên Đình cũng không rãnh lo nhiều như vậy được nữa, vì vậy anh đặt cô nằm xuống và giúp cô ép nước trong khoang ngực của mình.

May mắn thay, sau khi xoa bóp hai lần, Hứa Niệm An cuối cùng cũng phun ra hai ngụm nước.

Mục Duyên Đình không dám chậm trễ, lập tức tiến hành cấp cứu cho cô, một tay bóp mũi cô, tay còn lại mở miệng giúp cô hô hấp nhân tạo.

Ngày càng có nhiều người đến đây, thậm chí tối nay nhân vật chính Mục Lam còn mang theo một nhóm người từ tiệc tối bên biệt thự đi tới.

Thời điểm chạy đến, tình cờ thấy Mục Duyên Đình nghiêng người qua Hứa Niệm An để giúp cô ấy hô hấp nhân tạo.

Tất cả mọi người: ………

Không phải nói Mục tiên sinh không gần nữ sắc hay sao?

Chẳng phải từng có tiểu thư hào môn thế gia chạm vào tay Mục tiên sinh, liền bị Mục Duyên Đình lôi ra và giáng một đòn tài chính vào công việc kinh doanh của gia đình cô ta?

Vậy người đàn ông mà lại không ngại tự mình hô hấp nhân tạo cho một người phụ nữ này là ai đây?

Mọi người đột nhiên cảm thấy tiệc tối này thật đáng giá.

Đây là một tin tức bùng nổ.

Hóa ra Mục tiên sinh không dị ứng với phụ nữ.

Thì ra Mục tiên sinh vẫn thích phụ nữ.

Sau khi được Mục Duyên Đình cấp cứu khẩn cấp, Hứa Niệm An cuối cùng cũng ho hai lần và tỉnh dậy.

Ngay khi cô mở mắt ra, cô đã thấy dưới ánh trăng, Mục Duyên Đình ướt sũng ôm mình trên tay.

Hứa Niệm An cười khẽ, cô yếu ớt dựa vào trong ngực Mục Duyên Đình, “Mục Duyên Đình, em phải làm sao đây, em lại nợ anh thêm một mạng nữa rồi.”

Cho đến khi Hứa Niệm An tỉnh lại, trái tim lo lắng của Mục Duyên Đình cuối cùng cũng buông xuống được, đem Hứa Niệm An ôm vào trong lồng ngực, sau đó quay đầu lại nói, “Đi gọi bác sĩ đi.”

Nhà họ Mục, một hào môn thế gia, có một đội ngũ y tế tận tâm, vài bác sĩ thay phiên nhau túc trực, có thể tùy ý gọi đến.

Những người khác vội vàng gọi bác sĩ.

Mục Duyên Đình ôm vai người phụ nữ trong lòng, tức giận mắng, "Ai bảo em xuống cứu người? Rõ ràng biết mình không biết bơi, thì thể hiện cái gì? Nếu em có chuyện gì, thì anh dù có xuống âm phủ cũng sẽ xuống kéo em về.”

Hứa Niệm An cười yếu ớt, "Này không phải không có việc gì sao, vừa rồi nhất thời sốt ruột, đều quên chính mình không biết bơi."

Cô cong người trong vòng tay của Mục Duyên Đình, "Thật may có anh.”

Bốn chữ khiến trái tim đang rối tinh rối mù Mục Duyên Đình mềm nhũn ra.

Anh ôm ngang Hứa Niệm An, "Anh nghĩ em không cần dự tiệc tối nay. Về phòng để bác sĩ kiểm tra cho em."

Có quá nhiều người xung quanh, mặc dù vào ban đêm, Hứa Niệm An vẫn có thể nhận thấy rằng ánh mắt của mọi người đang nhìn cô.

Cô có chút xấu hổ lại giấu mặt vào trong lồng ngực của Mục Duyên Đình, nhỏ giọng nói, “Em không sao, không cần khám bác sĩ.”

Mục Duyên Đình nói ra lời không thể cự tuyệt, “Chẳng lẽ lại muốn cảm lạnh sao? Hay là muốn lưu lại căn nguyên gây bệnh?”

Hứa Niệm An trốn ở trong ngực Mục Duyên Đình cong môi, “Thật bá đạo!”

Nhưng sự bá đạo này không hề khó chịu, ngược lại khiến người ta cảm thấy cảm giác được phụ thuộc.

Hứa Niệm An dùng ngón tay chọc vào ngực Mục Duyên Đình, “Không phải đi gặp bác sĩ sao, chúng ta đi nhanh đi, ở đây nhiều người lắm.”

Mục Duyên Đình cười nhẹ một tiếng, “Sao, ngại ngùng?”

Hứa Niệm An, “........."

Ai muốn bị xem như động vật để ngắm đâu?

Nhận thấy được người trong tay cong người hướng về ngực của mình, Mục Duyên Đình tâm trạng tốt liền ngừng trêu chọc, xoay người đi ra ngoài đám người.

Khi anh quay lại ôm Hứa Niệm An, Cố Giao Giao, đang đứng trong đám đông, đột nhiên nhìn thấy phượng hoàng đồ đằng trên đôi chân trần của Hứa Niệm An.

Lúc đó, cô ta gần như muốn hét lên, cô ta bịt miệng và từ từ bước ra khỏi đám đông.

Sao có thể như thế được?

Tiểu Phúc Tử rõ ràng đã bị thiêu chết trong đám lửa.

Ngay cả xác cũng không thấy.

Làm thế nào một người đã chết có thể sống lại một cách đột ngột?

Nhưng tại sao người đó lại có phượng hoàng đồ đằng như Tiểu Phúc Tử trên đôi chân trần?

Cố Giao Giao chạy suốt một quãng đường, và cuối cùng dừng lại trước một cái cây lớn, có lẽ cô ta đã mệt vì chạy, hoặc có thể tâm trạng khiếp sợ của cô ta cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

Cô ta dựa vào thân cây to, kịch liệt thở hổn hển, đột nhiên nhận ra vừa rồi có phải mình nhầm, đây đang là ban đêm, cô ta nhìn nhầm cũng có thể không có khả năng.

Nhưng cái phượng hoàng đồ đằng kia, cô lớn như thế này, cũng chỉ nhìn thấy nó trên bàn chân của Tiểu Phúc Tử, chưa từng nhìn thấy nó ở bất kỳ ai khác.

Trên đời này làm sao có chuyện trùng hợp như vậy?

Cố Giao Giao nghỉ ngơi một lúc, cô chậm rãi đi về hướng bữa tiệc tối, cô phải tìm cách để làm rõ điều này mới được, hoặc cô nên đến gặp Hứa Niệm An để xác nhận một chút, và nhìn kỹ hơn phượng hoàng đồ đằng trên đôi chân trần của cô ấy.

Tiểu Phúc Tử mà cô ta nhìn thấy khi còn nhỏ cũng có đôi chân trần như vậy.

Hơn nữa, ngay cả khi phượng hoàng đồ đằng trên đôi chân trần của Hứa Niệm An giống phượng hoàng đồ đằng trên đôi chân trần của Tiểu Phúc Tử, thì không có nghĩa Hứa Niệm An chính là Tiểu Phúc Tử.

Nếu là Tiểu Phúc Tử, cô ấy nên nói với Mục Duyên Đình từ rất lâu rồi, nơi nào còn cần Mục Duyên Đình bỏ thời gian và nhân lực đi tìm cô ấy khắp nơi?

Cố Giao Giao càng nghĩ về điều đó, cô càng cảm thấy đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô cảm thấy Hứa Niệm An thực sự giống Tiểu Phúc Tử khi còn nhỏ.

Lúc này Cố Giao Giao trong lòng loạn muốn chết, cô sợ Hứa Niệm An thực sự là Tiểu Phúc Tử mà Mục Duyên Đình đang tìm kiếm, nếu như vậy thì cô sẽ chẳng là gì trước mặt Mục Duyên Đình.

Một tia ngoan độc hiện lên trong mắt Cố Giao Giao, cô ta thầm đưa ra quyết định: Nếu cô ấy hiện tại không phải Tiểu Phúc Tử, kia đời này đều đừng nghĩ lại làm Tiểu Phúc Tử.

………

Bên kia.

Ngay khi Mục Duyên Đình ôm Hứa Niệm An muốn trở về phòng của anh ấy, một giọng nữ đột nhiên vang lên từ sau lưng anh, “Cô ấy không thể đi bây giờ.”

Bước chân của Mục Duyên Đình dừng lại, ôm Hứa Niệm An quay đầu lại.

Úc Tĩnh bước lên, chỉ vào Hứa Niệm An trong vòng tay của Mục Duyên Đình, sắc bén nói, "Chính cô ấy đã đẩy Thanh Thanh xuống hồ rồi muốn bỏ đi như thế này. Có phải là quá đáng với chúng ta không?"

Ngay khi giọng nói đó rơi xuống, những người xung quanh đều sửng sốt, nhưng bởi vì Mục Duyên Đình ở đây nên họ không dám nói gì, chỉ nhìn Hứa Niệm An với vẻ mặt khác.

Vẻ mặt của Mục Duyên Đình rất bình tĩnh, anh ôm Hứa Niệm An và nhìn Mục Thanh, người cũng đang được anh trai Mục Duyên Tây ôm trong vòng tay anh.

Dường như cô gái nhỏ vừa tỉnh dậy, cả người ướt át, đôi mắt to đầy bất bình nhìn chính mình.

Mục Duyên Đình khom lưng đem Hứa Niệm An đặt xuống đất, tiến lên một bước, cúi người nhặt chiếc áo khoác lúc trước ném trên đất lên, mặc cho Hứa Niệm An, sau đó thờ ơ đi về phía Mục Thanh.

Mục Thanh nhìn thấy Mục Duyên Đình đang đi về phía mình, liền vùng vẫy một lúc và bước xuống khỏi vòng tay của Mục Duyên Tây.

Mục Duyên Đình đưa tay sờ mái tóc ướt át của cô bé, ôn nhu nói, “Thanh Thanh, con đã nói với mẹ con vừa rồi dì Hứa đẩy con xuống hồ sao?”

Mục Thanh lúc này cúi đầu không nói gì.

Mục Duyên Đình ngồi xổm xuống, vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của cô bé, nắm lấy xoa xoa, khi còn nhỏ anh đã từng nắm bàn tay nhỏ bé đầy thịt của cô như thế này.

Nhưng cô bé dần dần lớn lên, tuy chỉ mới mười một tuổi nhưng đối với Mục Duyên Đình, cô bé đã là một cô gái lớn rồi, anh không còn có thể coi cô như một đứa trẻ như bình thường nữa.

Mục Thanh gật đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu, "Vâng, dì ấy đẩy con. Tuy rằng lúc đó con chạy hơi nhanh, nhưng con không nghĩ sẽ ngã xuống hồ, là dì Hứa đã đẩy một cái, con mới bị rơi xuống hồ.”

Mục Duyên Đình biết cô bé nói dối.

Thực tế, trẻ con đôi khi nói dối nhiều hơn người lớn vì người lớn khi nói dối sẽ xấu hổ đồng thời cũng đã được thiết lập một bộ chuẩn mực xã hội dành cho người trưởng thành. Vì vậy, khi nói dối, ở sâu trong lòng họ cảm thấy tội lỗi không thể kiểm soát, nhưng trẻ con thì khác.

Dù ngây thơ nhưng chúng không có quy tắc xã hội nên ngay cả khi nói dối, chúng sẽ trông rất nghiêm túc, như thường lệ, hy vọng duy nhất của chúng là đối phương có thể tin vào mình. Và chúng sẽ không cảm thấy tội lỗi.

Dưới ánh trăng, Mục Duyên Đình vẻ mặt lãnh đạm, anh ngồi xổm trên mặt đất, cúi đầu nhéo nhéo bàn tay nhỏ của Mục Thanh, có thể cảm giác được ngón tay Mục Thanh khẽ run.

Rất nhiều người như vậy, ở trước mặt anh, bọn họ sẽ không tự chủ được sợ hãi.

Giống như khi Hứa Niệm An vừa nhìn thấy anh.

Ngay cả khi cô muốn che giấu cảm giác sợ hãi trong lòng khi đối mặt với chính mình, Mục Duyên Đình vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.

Thử nghĩ xem, anh đã phải mất rất nhiều công sức mới có thể giải thoát nỗi sợ hãi trong lòng Hứa Niệm An.

Khi Mục Duyên Đình nghĩ đến điều này, anh ta bất giác cong môi lên, nhỏ giọng nói, "Con biết không? Tứ thúc của con không thích trẻ con nói dối."

Mục Thanh cả người run lên, nhanh chóng phản bác, "Con không nói dối!"

Lúc này, anh cả của Mục Duyên Đình, Mục Duyên Tây cũng cảm thấy không vui.

Mặc dù ngày thường đối mặt với em thứ tư này trong lòng cũng có chút sợ, nhưng có liên quan đến an toàn tính mạng của con gái anh, anh cũng không thể không vì con gái mình mà đứng ra, "Ý của cậu là sao, Duyên Đình? Sao cậu có thể nói những lời như vậy chỉ để bảo vệ người phụ nữ này? Đứa nhỏ như vậy còn có thể nói dối sao?"

Mục Duyên Đình buông tay Mục Thanh, đứng lên, cúi đầu nhìn về phía anh cả, "Nếu như không phải nói dối, liền không có khả năng nói ra lời buồn cười như vậy."

Mục Duyên Đình cao gần 1,9 mét, mặc dù Mục Duyên Tây cũng cao 1,8 mét nhưng trông anh vẫn hơi thấp trước Mục Duyên Đình. Không chỉ có chiều cao thấp, anh ta cũng không có thực lực bằng Mục Duyên Đình, “Ý cậu là gì? Lời nói của Thanh Thanh sao lại buồn cười?”

Hai người đứng cùng nhau, tạo cho người ta cảm giác Mục Duyên Đình coi thường Mục Duyên Tây, “Anh cả đừng bối rối vì tình yêu của anh dành cho con gái. Nếu đúng như lời Thanh Thanh nói, chính An An là người đã đẩy Thanh Thanh xuống hồ, vậy tại sao An An lại nhảy xuống nước để cứu con bé? Hơn nữa, anh cũng thấy điều đó, nếu không phải vì em cứu cô ấy từ dưới đáy hồ lên, thì sợ An An không đứng ở đây mà nằm ở đây.”

Anh nói xong vỗ vai Mục Duyên Tây, "Còn nữa, anh cả suy nghĩ xem vì nguyên nhân gì mà An An phải đẩy Thanh Thanh vào trong hồ nước?”

Mục Duyên Tây sửng sốt, quay đầu nhìn vợ Úc Tĩnh đang đứng bên cạnh, trong mắt nhìn ra vẻ nghi hoặc.

Mục Duyên Đình nói đúng, Hứa Niệm An và Mục Thanh không có ân oán và thù hận, không cần phải đẩy một cô bé xuống hồ, điều đó sẽ không tốt cho cô ấy.

Hơn nữa, sau khi đẩy Thanh Thanh, tại sao cô ấy lại tự mình nhảy xuống?

Vẫn là cô ấy không biết bơi, điều này chỉ có thể cho thấy rằng khi cô ấy nhìn thấy Thanh Thanh rơi xuống nước, điều đầu tiên trong đầu cô ấy là cứu người, vì vậy cô ấy theo bản năng quên mất mình không biết bơi.

Hai vợ chồng càng nghĩ càng thấy chuyện này kỳ lạ, nhìn xuống đứa con gái đang ướt át của mình là Mục Thanh.

Mục Duyên Đình nhướng mày, xoay người đi về phía Hứa Niệm An lần nữa, lại cúi xuống bế cô lên, “Anh cả, quần áo của Thanh Thanh đều ướt hết rồi, em nghĩ anh nên đưa con bé về thay quần áo sạch sẽ không ngày mai tỉnh dậy sẽ bị cảm lạnh.”

Nói xong, anh ta bỏ qua ánh mắt của mọi người, ôm Hứa Niệm An bước nhanh đi về phía trước.

Mục Thanh đột nhiên bật khóc, "Con không nói dối, là dì Hứa đẩy con, là dì ấy!"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hôn Nhân Cao Cấp: Vợ Ngọt Ngào Đến Tận Xương Tủy

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook