Chương 50

Truyện: Hôn Miên

Lục Xu

23/10/2015

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thẩm Tâm Duy cùng Giang Thiếu Thành trở về nhà họ Giang, vì hai ông bà Giang trở về. Thẩm Tâm Duy đoán sẽ là cảnh người một nhà gặp nhau rơi nước mắt nói với nhau những câu tình cảm, nhưng tình hình thật là Giang Thiếu Thành bị bố Giang kéo vào thư phòng, mà Thẩm Tâm Duy run sợ ngồi với mẹ Giang ở phòng khách.

Cho dù Thẩm Tâm Duy có ngu dốt đi nữa, cũng biết rõ, hai người lớn tuổi biết gì, hơn nữa còn khó chịu với hai vợ chồng cô. Thẩm Tâm Duy nắm hai tay lại, không chắc, cô lo cho Giang Thiếu Thành, sợ anh gặp chuyện không may. Giờ Giang Thiếu Thành bị thương, bố Giang sẽ không phạt anh cái gì, dù bố Giang nghiêm khắc, cũng không có thái độ xấu với con trai mình.

“Không phải lo lắng đâu.” Mẹ Giang nhìn cô, “Nhà họ Giang chúng ta đã để con bị uất ức rồi.”

Thẩm Tâm Duy lắc đầu hết sức, nhưng mẹ Giang chỉ cười, hình như không quan tâm với điều đó. Hơn nữa mẹ Giang muốn thay đổi sự chú ý của Thẩm Tâm Duy, chủ động nói tới tình hình hiện nay của Giang Ngữ Vi, bọn họ đưa Giang Ngữ Vi ra nước ngoài. Qủa nhiên Thẩm Tâm Duy thấy tò mò ngay, mẹ Giang giải thích là Giang Ngữ Vi muốn ra nước ngoài học tập thêm. Mẹ Giang không nói ra chân tướng, Giang Ngữ Vi làm quá nhiều chuyện sai lầm. Nhà họ Giang có thể nuôi Giang Ngữ Vi, vì bố cô đã cứu Giang Thiếu Thành, nhưng bây giờ Giang Ngữ Vi lại gây ảnh hưởng tới cuộc sống của Giang Thiếu Thành, như vậy cũng bớt đi sự biết ơn cảm kích của mình, huống chi họ vẫn đối tốt với Giang Ngữ Vi, căn bản vì Giang Thiếu Thành….

Mẹ Giang nhìn đứa con dâu này, không định nói ra chân tướng, hôm nay sợ rằng con trai của bà sẽ bị ông lão hành hạ thảm hại thế nào. Trong quá trình đi du lịch của hai ông bà, bố Giang cũng phát hiện có gì không đúng, nhưng lúc đó đã không còn cách nào ngăn cản hành động của Giang Thiếu Thành. Chỉ có thể làm ngơ, không biết gì về việc làm của con trai mình, giả vờ tiếp tục đi du lịch. Giờ họ trở lại, những chuyện Giang Thiếu Thành làm đã qua một thời gian, những người ban đầu Giang Thiếu Thành đã đắc tội giờ không chịu để yên, hôm nay bố Giang trở về thu dọn cục diện rối rắm kia…. Hơn nữa vì Thẩm Tâm Duy là nguyên nhân, cô con dâu này cũng đã oán trách Giang Thiếu Thành.

Như vậy…. con trai đã bị trừng phạt rồi, toàn bộ oan ức của Thẩm Tâm Duy cũng sẽ tiêu tán đi.

Thẩm Tâm Duy nói chuyện với mẹ Giang, nghe mẹ chồng nói tới chuyến du lịch nước ngoài vừa rồi, nói chuyện cũng nhẹ nhàng, căng thẳng trong lòng cô cũng từ từ tan biến. Cảm xúc cũng thoải mái hơn, cho đến khi Giang Thiếu Thành đi ra từ thư phòng.........

Thẩm Tâm Duy thực sự sợ hết hồn, thậm chí không để ý tới bố mẹ chồng mà đi tới ngay chỗ Giang Thiếu Thành. Anh bị thương nghiêm trọng như thế rồi, bố Giang lại thực hiện gia pháp, hành hạ anh thảm như thế....

Vành mắt Thẩm Tâm Duy hồng hồng, nhìn về phía Giang Thiếu Thành, không nhịn được mà rơi lệ. Giang Thiếu Thành nhanh chóng vươn tay, lau đi nước mắt của cô, dường như đang an ủi, mong cô đừng khóc nữa.

Thẩm Tâm Duy cũng không nhìn Gianh Thiếu Thanh nữa, mà nhìn bố Giang, trong mắt có phần không ủng hộ, nhưng bố Giang là trưởng bối. Cô không có cách nào oán giận, vì vậy chỉ cảm thấy thêm phần uất ức. Bố Giang nhíu mày thằng con này dám làm nhiều chuyện như vậy, giáo huấn nhỏ như vậy, lợi cho nó quá rồi. Kết quả ánh mắt con dâu nhìn về phía mình như muốn bảo mình là tên ác ma nào đấy.....Lúc đầu con trai muốn kết hôn với Tâm Duy, ông không đồng ý cũng không phản đối. Nguyên nhân không đồng ý là cảm giác tính tình cô gái này không hợp với con trai mình. Nguyên nhân đồng ý là gia thế cô gái này với nhà mình cũng tương đối, nhưng vợ thì rất hài lòng với cô con dâu này, nói rằng một người đàn ông thay vì cưới một người phụ nữ hoàn hảo thì nên cưới một người phụ nữ yêu mình....

Bố Giang nghĩ tới lời vợ mình nói, bây giờ có mấy phần đồng tình.

Giang Thiếu Thành kéo Thẩm Tâm Duy trở về phòng. Thẩm Tâm Duy lấy thuốc sát trùng, vì anh bị xước da. Cũng không biết bố Giang xuống tay thế nào, đánh cho thảm như vậy, đã thế anh bị thương, cũng không nói tiếng nào, cô ở ngoài không biết anh bị dạy dỗ rồi.

“Đều là vết thương nhỏ, đừng lo lắng.” Ngược lại Giang Thiếu Thành an ủi vợ mình, “Toàn vết thương trên người, không có trên mặt, người khác không thấy được, anh cũng không bị mất thể diện.”

Anh đưa tay véo mũi cô, nhưng không ngờ lại khiến cô khóc.

Lần này Giang Thiếu Thành ngượng ngùng giải thích, bố anh toàn dạy dỗ kiểu này từ bé. Ông ấy làm chuyện này, bởi vì anh đã đắc tội không ít người. Bây giờ đã dùng quan hệ giúp anh, những chuyện này bố anh toàn phải tự mình giải quyết. Vì anh, bố anh phải vận dụng quan hệ bao nhiêu năm chưa từng dùng tới........

Hơn nữa, ông còn khiến con dâu lo lắng cho đứa con trai mình như thế, có thể gọi là vì họa được phúc.

“Chắc là rất đau.” Thẩm Tâm Duy nhìn anh cởi quần áo, lộ ra những vết đỏ, chỉ cảm thấy rất đau lòng.

Người đàn ông này đã để cô bị thương nặng như vậy, cô chưa từng nghĩ sẽ hành hạ anh chút nào. Bây giờ nhìn vết thương trên người anh, làm sao không khiến người ta khổ sở chứ.

“Vết thương nhỏ thôi không đau đâu.”

Lời của anh không có tác dụng trấn an chút nào, ngược lại càng khiến cô buồn hơn.

Giang Thiếu Thành không biết làm sao cả, “Em còn như vậy thì anh đau thật đấy.”

Động tác thoa thuốc của cô tạm ngừng, kịp phản ứng, đây cũng coi là một lời tỏ tình đi, dù có mịt mờ cũng không thể nữa.

Bình tĩnh lại, tiếp tục thoa thuốc.

Quần áo trên người Giang Thiếu Thành đã cởi xuống, lúc trước Thẩm Tâm Duy bôi thuốc, đã thấy không ít sẹo trên tay anh. Đột nhiên cô nhớ ra lời Lương Nguyệt Lăng đã nói, nhờ có vết sẹo này mà Lương Nguyệt Lăng nhận ra anh. Vết sẹo này, là thuộc về kỉ niệm của Giang Thiếu Thành và Lương Nguyệt Lăng, điều mà bọn họ nhớ.

Cảm giác này, thật là khó chịu..

Bỗng dưng dừng lại không bôi thuốc nữa, Giang Thiếu Thành nhướng mày, “Sao vậy?”

Thẩm Tân Duy lại ngẩng đầu lên, trừng mắt liếc anh một cái, bỏ thuốc ra một chỗ, cúi đầu cắn vào tay anh. Hành động nhanh như thế, khiến Giang Thiếu Thành chưa kịp phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô cắn tay mình, phản kháng còn không có, đến lúc căm giác đau từ tay truyền tới, anh mới hiểu. Vợ của anh, muốn tay anh cũng đau như chân anh....Bây giờ đau đủ rồi.

Thẩm Tâm Duy cảm thấy cắn đủ rồi, quá đủ, trong miệng cũng có mùi máu tươi. Lúc cô bỏ ra, trên tay anh cũng có rất nhiều máu.

Giang Thiếu Thành không có cách nào khác nhìn cô, hình như không hiểu nổi hành động này của cô, rõ ràng còn đang lo cho anh, một khắc trực tiếp gây thương tổn luôn, thay đổi nhanh như vậy anh cũng không hiểu nôi.

Trên miệng cô còn máu, ngoan cố nhìn anh, “Giang Thiếu Thành, anh phải nhớ, trên người anh chỉ có thể có dấu vết của em.”

Dấu răng của cô trùm lên vết sẹo của anh. Về sau, anh có nhìn tới vết sẹo đó cũng chỉ thấy vết răng của cô, chỉ có thể nghĩ về cô.

Nhưng cô cũng biết, việc mình làm cũng hơi quá, lại thấy áy náy.

Được rồi, từ giây phút bắt đầu, anh tổn thương cô, tất cả đều tan biến, ai bảo cô cũng khiến anh bị tổn thương!

Tất cả vết thương của Giang Thiếu Thành đều lành lặn là chuyện của mấy tháng sau. Trong lúc này, chuyện công ty cũng do bố Giang toàn quyền xử lý, công bố rằng tạm thời Giang Thiếu Thành được ông xếp cho việc khác, nhưng theo tin tức nội bộ chính là ông Giang trừng phạt đứa con trai này. Vì vậy có một số người chủ động cầu ông Giang xin cho Giang Thiếu Thành, mong ông đừng ác độc như thế. Dù sao Giang Thiếu Thành vẫn còn trẻ, còn bồng bột làm những chuyện đó, bọn họ làm trưởng bối cũng nên hiểu chút…..

Vì vậy chuyện của Giang Thiếu Thành với Lương Huy, không có ai nhắc lại nữa.

Thân thể Giang Thiếu Thành khá lên một chút, việc đầu tiên quan trọng chính là cùng với Thẩm Tâm Duy đi tới thành phố Nam Giang tham gia hôn lễ. Thẩm Tâm Duy rất coi trọng chuyện này, cũng không phải vì đối tượng kết hôn lần này có lai lịch lớn. Chẳng qua, cô cảm thấy hôn lễ sẽ mang đến may mắn cho mình, đúng lúc vết thương của Giang Thiếu Thành đã lành lặn, hi vọng niềm vui từ đám cưới này sẽ xóa tan mọi điều xấu…..

Khác hẳn với sự coi trọng của Thẩm Tâm Duy, Giang Thiếu Thành không có phản ứng gì, thậm chí còn tỏ vẻ không hiểu chút nào với Thẩm Tâm Duy.

Bọn họ cùng nhau tới đám cưới, Thẩm Tâm Duy không bị cô dâu chú rể hấp dẫn, mà lại bị con gái em chú rể hấp dẫn. Đó là một cô bé xinh xắn, Thẩm Tâm Duy rất thích cô bé này, mặc váy bồng, giống như búp bế vậy. Mỗi lần Thẩm Tâm Duy vô tình đi qua cửa hàng quần áo trẻ em, chỉ hận không sinh con gái ngay lập tức, muốn mặc đồ cho con.

Thẩm Tâm Duy đùa với cô bé, càng nhìn càng thấy cô bé thật đáng yêu, thật xinh đẹp.

Không lâu sau, mẹ bé đã tìm tới cửa. Dương Tử Hân không có cách nào với cô con gái lúc nào cũng chạy tới mọi chỗ, đi tới ôm lấy Tiểu Tinh Tinh (ngôi sao nhỏ), “Con lại chạy rồi.”

Tiểu Tinh Tinh bĩu môi, mẹ còn không bằng cô này, nhưng không dám nói. Bé mà nói, mẹ sẽ tức, bố cũng không giúp mình, bố nói luôn cùng một phía với mẹ.

Thẩm Tâm Duy lại rất thích Tiểu Tinh Tinh, “Con gái cô thật đáng yêu.”

“Là thương tới mức không có ai yêu.” Dương Tử Hân than thở.

Lúc Giang Thiếu Thành đi tới thì Dương Tử Hân lập tức thay đổi giọng điệu, “Ai, anh Thiếu Thành à, anh xem chị dâu thích trẻ con như vậy. Em nghĩ, anh cũng nên cố gắng một chút a….. lúc em kết hôn hai người ở đây, bây giờ con em cũng lớn như vậy, hai người còn chưa có gì…. Bây giờ anh trai em cũng có con, các anh vẫn chưa có…..”

Dương Tử Hân nói không ngừng gật đầu.

“Bọn anh là quá yêu nhau, chỉ muốn có thế giới hai người.” Giang Thiếu Thành nhìn cô bé trong ngực Dương Tử Hân, tỏ vẻ khinh thường.

Dương Tử Hân khó chịu, nói cứ như do họ có con nên tình cảm không nhiều…. nhưng hôm nay là đám cưới của anh trai cô, vì vậy nhịn nhịn nhịn…..

Dương Tử Hân vừa đi. Giang Thiếu Thành liền nhíu mày kéo Thẩm Tâm Duy đi tới một bên, “Ai ai ai, em thích trẻ con thì nói cho anh biết là tốt rồi…. mỗi ngày anh cố gắng một lần không đủ thì hai lần, hai lần không đủ thì ba….”

Thẩm Tâm Duy đỏ mặt, hừ, nơi này nhiều người như thế, anh lại dám nói.

“Mặt em làm sao mà đỏ, anh đang nói nghiêm túc với em đấy.” Giang Thiếu Thành nghiêm trang.

Thẩm Tâm Duy bĩu môi, “Em không đứng đắn đấy, có sao không?”

“Cũng được.... tốt nhất lúc tối cũng nên thế.”

Thẩm Tâm Duy tức điên....

****************

Về đám cưới của Giang Dực, Giang Thiếu Thành tỏ vẻ rất bất mãn. Kể từ khi anh và Thẩm Tâm Duy tham gia đám cưới kia, mỗi ngày Thẩm Tâm Duy nói với Giang Thiếu Thành là - - Rất lãng mạn, cảm động a......

Giang Thiếu Thành nghe thấy vậy, gọi điện ngay cho Giang Dực, nõi rõ bọn họ không nên gọi cho nhau nữa, tuyệt giao luôn, mà phản ứng của Giang Dực chỉ là, à, không sao đâu......

Thẩm Tâm Duy vô tình biết được, đầu tiên Giang Dực với vợ có con trước, sau bị người nhà gây sức ép mới kết hôn, đương nhiên không phải vì Giang Dực không muốn cưới, mà là bên gái không muốn...... trước khi bọn họ kết hôn, Giang Dực chụp lại những ngày vợ mang thai, ghi chép lại, mỗi tấm đều ghi những mong đợi của anh với con.... Mỗi tấm hình cũng thể hiện tình yêu vô bờ.

Mỗi ngày Thẩm Tâm Duy nghĩ tới Giang Dực là người đàn ông tốt thế nào, khiến Giang Thiếu Thành cảm thấy mình xấu xa lắm vậy.

Cho đến một ngày, Thẩm Tâm Duy chợt có suy nghĩ, gọi Giang Thiếu Thành dậy.

“Giang Thiếu Thành.”

“Hả?”

“Chúng ta chụp hình cưới thôi.”

“Không phải đã chụp rồi sao?”

“Chụp lần nữa.”

Đề bù đắp lại thời gian này bị ghét, Giang Thiếu Thành không nói hai lời, đồng ý luôn.

Thẩm Tâm Duy và Giang Thiếu Thành chụp cưới lần nữa, không chọn cảnh vật tráng lệ, mà Thẩm Tâm Duy tự mình làm. Cô mặc quần áo học sinh, âm thầm thích một nam sinh, cô vì người đó làm rất nhiều việc, giảm cân vì anh, cố gắng học tập vì anh, phấn đấu học bổng, mỗi lần cô lấy mục tiêu là --- em làm tất cả cũng vì anh, em hi vọng anh có thể thấy được em đã tiến bộ ra sao.

Sau đó người con trai đấy vẫn không thấy khi anh luôn nhìn chăm chú cô gái của anh.

Cô gái viết rất nhiều, mỗi một tờ trong nhật kí, cũng sẽ nhắc tới một cái tên – Giang Thiếu Thành.

Một tờ nào đấy trong nhật kí, cô gái đã viết: Em cũng không biết tại sao em lại thích anh, có lúc cảm giác anh thật nông cạn. Cõ lẽ em cũng giống với những nữ sinh kia, chỉ thích vẻ đẹp trai và gia thế của anh, nhưng trên đời này có nhiều người đẹp trai tài giỏi, em lại chỉ yêu anh, vì mỗi động tác, một câu nói của anh lại khiến em rung động.... Bất kể kết quả của em là gì, em đều cám ơn, có một người như thế khiến em yêu, bởi vì trong quá trình yêu anh khiến em thấy đầy đủ, rất vui.... Dù anh mãi không biết, có một người phụ nữ như thế yêu anh.

Cô gái tiếp tục âm thầm nhìn người con trai đó, cô chưa bao giờ nghĩ tới, có một ngày, cô sẽ đứng bên cạnh anh.

Ảnh cười chia làm hai phần, một phần là cô gái im lặng yêu người con trai kia, một phần khác là thời gian người con trai đó chú ý tới cô ấy.

Hình như trong lúc đó, anh vô tình nói một câu, thích cô gái nào gầy một chút, vì vậy bao lâu sau, anh nhìn thấy một cô gái thon thả. Anh muốn nói cho cô ấy biết, đừng làm như vậy, sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe, nhưng anh sợ mình làm thế thì là tự mình đa tình, có lẽ cô làm tất cả cũng không phải vì mình.

Cô gái tặng quà cho anh, dù đã cố ra vẻ thoải mái, nhưng người thiếu niên thấy được đôi tay run rẩy của cô, vì vậy anh đã không thể cự tuyệt.

Lúc cậu thiếu niên bị ngã do chơi bóng rổ, bị một vết thương nhỏ, cô gái đứng ở ngoài phòng cấp cứu thương chần chừ, nhưng không biết nên lấy thân phận gì để vào, do dự thật lâu, nghe thấy anh không có vấn đề gì. Cô xoay người rời đi, mà cô không biết lúc này, cậu đi tới cửa thấy bóng lưng cô đã đi xa......

Chàng trai đó đi du học, trở về thì thấy cô gái đó cứ đứng yên, anh thấy khó hiểu, tìm đủ cách hỏi người khác, sao cô lại tới.... khi anh nghe được bạn mình nói, cô gái kia chỉ vì muốn thấy người mình yêu thì vẻ mặt anh rối rắm, thậm chí còn thấy khó ngủ.

Anh chưa bao giờ nghĩ tới, trên đời này, sẽ có một người như vậy yêu mình.

Vì vậy lúc cô gái chôn kĩ tờ viết nhật kí cuối cùng, anh cầm bút lên, nhẹ nhàng viết – cám ơn em đã yêu anh như thế.

Cô gái yêu say đắm, cũng không phải là đóng kịch.

Áo cưới tới, tựa như một cảnh phim, đầu tiên là đám cưới của họ, còn có cả quá trình gặp nhau hiểu nhau nữa.....

Thẩm Tâm Duy chưa bao giờ nghĩ rằng, cô sẽ vì nhìn một tấm ảnh xưa mà khóc như thế, cô không biết, cô làm tất cả mọi thứ, anh đều thấy.

Cô nhìn album đó, nước mắt không ngừng rơi.

Giang Thiếu Thành nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, “Cho tới bây giờ em cũng phải là một vai kịch.”

Nhật kíc của cô, cô đặt tên là “Một vai kịch”, ý là tình cảm này, chỉ là cô tự biên tự diễn một vai kịch, không có ai diễn nữa, thì ra không phải như vậy, không thế.

“Giang Thiếu Thành, anh thật khốn kiếp.”

“Nhưng em yêu tên khốn kiếp này.” Anh hôn lên trán cô, “Và tên khốn kiếp này, cũng yêu em.”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hôn Miên

BÌNH LUẬN FACEBOOK