Trang Chủ
Tiên hiệp
Hỗn Độn Lôi Tu
Một Đoạn Vãng Sự

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nghe được phán quyết, Chương Hành Vũ cơ hồ sợ đến cháng váng, hắn vội vàng cao giọng hô: "Sư thúc, không thể a, ngài không thể như vậy a?"

"Ta chính là như thế!" Chưởng viện nói xong, lập tức thay đổi, vận dụng pháp lực, nổi giận gầm lên một tiếng, "Cút!"

Theo tiếng 'Cút' thốt ra, trong viện cuồng phong gào thét, tựa hồ giống như đất bình địa khởi kinh lôi, mà Chương Hành Vũ kia , đường đường Kim Đan kỳ tu sĩ, cứ thế bị tiếng nổ này chấn một đường lăn ra khỏi viện, căn bản là không hề có lực kháng cự.

Mà Chương Hành Vũ chân trước vừa bước ra khỏi cửa, sau lưng liền bị hộ vệ tu sĩ bắt lấy, hướng phía sau núi mang đi, mặc kệ hắn gào thét thế nào những môn hạ đệ tử này đều chẳng mảy may lí tới, giống như tha chó chết mang hắn đi.

Chứng kiến một vị Kim Đan tu sĩ bị chưởng viện cuồng bạo thu thập xong, không chỉ có Tiểu Bàn lắp bắp kinh hãi, ngay cả Hồng Ảnh bên cạnh cũng thần tình đầy kinh dị, hiển nhiên nàng cũng rất ít khi nhìn thấy phụ thân tức giận như thế.

Đợi cho thanh âm của Chương Hành Vũ hoàn toàn biến mất, chưởng viện sắc mặt xanh mét mới thoáng dịu xuống, sau đó cười lạnh nói: "Lão Tử bế quan mới 20 năm, vậy mà lũ chó hoang dám khi phụ môn hạ ta như thế, nếu như không thu thập, người khác còn tưởng rằng ta dễ khi phụ lắm! Hừ!"

"Quên đi, hiện giờ giết gà dọa khỉ, cũng coi như là phát tiết, cũng đừng có tức giận như vậy!" Chưởng viện phu nhân lúc này lại ôn nhu an ủi nói.

"Ân, biết rồi! Phu nhân!" Đối mặt phu nhân, chưởng viện vẫn là ôn nhu dị thường, nhìn Tiểu Bàn ôn hòa cười nói: "Tiểu Bàn Đôn, ta đã thay ngươi trút giận, ngươi sau này cũng đừng oán trách ta nhé?"

"Không dám không dám!" Tiểu Bàn thiếu chút nữa bị hù chết, làm sao còn dám nói cái gì khác a.

Vừa nhìn bộ dạng hắn, chưởng viện nhịn không được nhíu mày, hiển nhiên là có chút bất mãn Tiểu Bàn yếu nhược. Nhưng ngược lại chưởng viện phu nhân mỉm cười, nói : "Hài tử, con chắc không minh bạch quan hệ xâu xa giữa chúng ta ha? Cho nên sợ hãi bọn Chương Hành Vũ liên hợp trả thù con a?"

"Cái này, ~" Tiểu Bàn bị nàng nói trúng tâm, nhất thời cả kinh, nhất thời không biết nói thế nào.

Chưởng viện phu nhân lại mỉm cười, nói : "Đứa nhỏ ngốc này, yên tâm đi, sau này tại Huyền Thiên biệt viện có chúng ta che chở con, không ai dám khi phụ con!"

"Đa tạ phu nhân!" Tiểu Bàn thấy đối phương không có tức giận, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm, sau đó hắn nhịn không được tò mò hỏi: "Phu nhân, không biết, người cùng cha mẹ đệ tử có uyên nguyên gì vậy? Cha mẹ khi còn tại thế đệ tử vẫn còn nhỏ, bọn họ chưa từng đề cập qua!"

"Ai! Hai hài tử ngốc này, vẫn cường ngạnh như vậy!" Chưởng viện nghe xong, lại thở dài một tiếng, sau đó liền giải thích nói: "Kỳ thật thế này, phụ thân ngươi là ta chăm sóc hắn trưởng thành, một thân bổn sự cũng đều là ta tự mình dạy dỗ, mặc dù không có danh sư đồ, cũng có tình phụ tử!"

"A?" Tiểu Bàn vừa nghe nhất thời lặng đi, hắn không ngờ lại như thế này.

Chưởng viện phu nhân thấy thần tình kỳ hắn quái, liền mỉm cười bắt đầu thuật lại chuyện xưa cho Tiểu Bàn.

Nguyên lai, phụ thân Tiểu Bàn Tống Thì Minh là một đứa trẻ bị vứt bỏ, khi còn mặc tả lót đã bị người ta ruồng bỏ, vừa lúc được chưởng viện phát hiện. Nếu là thường nhân, chưởng viện nhặt được bất quá cũng chỉ phó thác cho nhà khác, coi như là làm chuyện tốt, căn bản không có khả năng tự mình nuôi nấng. Nhưng Tống Thì Minh lại là ngoại lệ, bởi vì hắn thiên phú hỏa thuộc tính cực cao, có thể trực tiếp tiến vào Huyền Thiên biệt viện nội viện, hơn nữa căn cốt hắn cũng phi thường tốt, là kỳ tài tu luyện kiếm thuật. Cho nên, đối với chưởng viện cùng dạng kiếm tu hỏa thuộc tính mà nói, Tống Thì Minh chính là đệ tử tốt nhất của hắn.

Phải biết rằng, tuy rằng danh sư khó cầu, có minh đồ có đôi khi càng khó cầu hơn. Nhất là chưởng viện kiếm tu hỏa thuộc tính như thế, yêu cầu phải có thể chất hỏa thuộc tính cực cao, lại phải có căn cốt tốt, bằng không chỉ có thể làm thuật tu hỏa thuộc tính, mà không thể trở thành kiếm tu.

Thỏa mãn điều kiện thứ nhất, có thể là người làm cho Nguyên Anh kỳ cao thủ coi trọng, đã cực kỳ thưa thớt rồi, Huyền Thiên biệt viện vài thập niên gần đây, có thể trực tiếp tiến vào nội viện ưu tú đệ tử cũng chỉ quá trăm người mà thôi, trong đó cũng chỉ có mười mấy người là hỏa thuộc tính. Mà căn cốt kiếm thuật thiên tài cũng là bới tìm cả vạn dặm cũng khó thấy, nghĩ cũng biết trong mười mấy thiên tài hỏa thuộc tính tìm được khó khăn lại càng lớn.

Dưới tình huống như vậy, chưởng viện muốn tìm truyền nhân y bát cho mình có thể nói là cực kỳ gian nan. Mà Tống Thì Minh hoàn toàn là một người như vậy. Có thể nghĩ, chưởng viện vô cùng cao hứng a! Hắn lại làm sao có thể không tự mình tài bồi đây?

Cứ như vậy, Tống Thì Minh được chưởng viện mang hồi sơn, hơn nữa do vợ chồng chưởng viện tự mình nuôi nấng, khi còn ấu niên tạo cho hắn cơ sở thật vững chắc, một mực nuôi dưỡng bên người vài thập niên, thẳng đến khi Tống Thì Minh trúc cơ thành công, mới cho phép hắn rời khỏi mình.

Trong vài thập niên này, vợ chồng chưởng viện hoàn toàn xem Tống Thì Minh như con đẻ, nếu không phải sợ hắn tuổi quá nhỏ, thân phận của mình lại quá cao, thật sự không tiện khi buộc đám trúc cơ tu sĩ trên trăm tuổi gọi một hài tử là sư thúc, mới không thu làm môn hạ, nhưng sự tình này đã sớm định đoạt, chỉ cần Tống Thì Minh kết đan thành công, đại lễ bái sư liền được cử hành. Cho nên song phương cảm tình tự nhiên cực kỳ sâu sắc.

Chỉ là vợ chồng chưởng viện vạn vạn lần không ngờ đến, bế quan gần 20 năm sau, khi xuất sơn liền thay đổi hoàn toàn, không chỉ có vợ chồng Tống Thì Minh ngộ nạn không minh bạch, ngay cả con của bọn họ cũng gặp phải đãi ngộ như vậy. Việc này hoàn toàn khơi gợi lên tà hỏa trong lòng, chưởng viện một hơi liền trực tiếp đem một tên Kim Đan tu sĩ nhốt vào ngục. Nói cách khác, lấy địa vị Kim Đan tu sĩ trong môn phái, chưởng viện cũng sẽ không dễ dàng xử phạt lớn như vậy.

Nghe xong việc này, Tiểu Bàn rốt cục cũng hiểu được vì sao vợ chồng chưởng viện lại nói là người một nhà cùng mình, hắn có thể cảm nhận được đối phương thật tình quan tâm, trong lòng không nén nổi một trận ấm áp. Lúc này mới hoàn toàn buông lỏng, coi là chân chính nhận thân nhân cùng trưởng bối.

Chưởng viện chứng kiến Tiểu Bàn thả lỏng tâm tình, phát ra từ nội tâm thân cận chính mình, cũng không nhịn nổi lộ ra mặt tươi cười, bắt đầu cùng hắn bắt chuyện, đem tình hình cụ thể trong môn phái nói cho Tiểu Bàn.

Cũng chính là qua quá trình này Tiểu Bàn mới hiểu vì sao tên Chương Hành Vũ kia hãm hại hài tử chưởng môn y bát truyền nhân, là bởi vì hắn có một hậu trường rất cường đại, hơn nữa cùng phụ thân Tống Thì Minh của Tiểu Bàn còn có chút ân oán nho nhỏ trong đó.

Nguyên lai, Huyền Thiên biệt viện tổng cộng có bốn Nguyên Anh tu sĩ, trừ vợ chồng chưởng viện ra, còn có một nam một nữ, nam là Hỏa Vân đạo nhân, nữ là Mai Hoa thần nữ. Hỏa Vân đạo nhân tính tình nóng nảy, cùng chưởng viện mãnh hỏa long không khác biệt lắm, thủ hạ môn nhân đệ tử còn có rất nhiều, thế lực ở Huyền Thiên biệt viện thậm chí so với vợ chồng chưởng viện còn muốn cao hơn, song phương quan hệ tuy rằng không cương, nhưng cũng tuyệt đối không đến mức hảo hữu. Mà Chương Hành Vũ lại là một trong bát đại đệ tử của Hỏa Vân đạo nhân.

Luận đàm, báo lỗi Hỗn Độn Lôi Tu:

http://4vn/forum/showthread.php?p=545910

Tuyển dịch giả tham gia dịch Hỗn Độn Lôi Tu:

http://4vn/forum/showthread.php?t=70509

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hỗn Độn Lôi Tu

BÌNH LUẬN FACEBOOK