Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Dạo này, mỗi đêm nó lại mơ thấy giấc mơ kì lạ về cậu bé 5 tuổi và người phụ nữ xinh đẹp nằm trên vũng máu. Và lần nào nó choàng tỉnh giữa đêm vì cơn ác mộng đó là y như rằng nó thức luôn tới sáng. Nó thắc mắc giấc mơ đó mang ý nghĩa gì.

-Lại nữa hả? Mà mày mơ thấy gì? – Ly hỏi sau khi nó kể cho nhỏ.

-Đầu tiên là 1 cậu bé 5 tuổi, rồi tao thấy 1 người phụ xinh đẹp nhưng nằm trên 1 vũng máu…

-1 người phụ nữ? – Nét mặt Ly tự nhiên nghiêm túc.

-Uhm, 1 người phụ nữ tóc dài, đẹp lắm. – Nó sắp xếp mớ sách, chuẩn bị đi học.

Nghe tới đó, bỗng nhiên Ly tái xanh cả mặt.

-Mày sao vậy? – Nó hỏi khi con nhỏ biểu hiện kì cục quá.

-Hả? Không, không gì. – Ly lắc đầu. – Mày xuống trước đi, tao kiếm cuốn tập đã.

Con Ly có vẻ kì quặc hôm nay nhưng nó cũng không biết làm gì khác, có hỏi thì nhỏ đó cũng chả chịu nói đâu.

Hôm nay nó được lãnh lương ở nhà ăn nên rủ Ly đi ăn kem. 2 đứa rảo bước vòng vòng trong thành phố. Con Ly đi ngang cái tiệm thời trang thì dáng mắt vô 1 bộ váy được trưng bày.

-Ê, cái này đẹp quá mày ơi! – Giọng Ly phấn khởi.

-Đẹp thì đứng đó ngó hoài đi nhá, tao đi đây. – Nó bước 1 mạch mà con Ly vẫn chưa chịu theo.

[Sax, mê gì mà mê dữ vậy, không có tiền mua thì ngắm chi cho thèm]

-Tuyết! – Ai đó vỗ vai nó làm nó giật bắn người, xém xí là hét lên rồi.

-Hú hồn, thì ra là 2 người. – Thanh khoác tay Phong đứng cười.

-Ủa, Thanh đây mà Nhật không đi chung à? – Nó thấy lạ khi bình thường Thanh bám Nhật như keo.

-Nhật đang ở trên xe, tên đó nhờ tao sửa giùm cái laptop. –Phong trả lời, cậu vốn là chuyên gia máy móc mà. – Vậy còn Ly chằn lửa đâu?

-Dính luôn với cái tiệm thời trang rồi. – Nó kiểm tra lại tiền để tới tiệm kem. – Ăn kem hông, hôm nay có lương.

-Ok luôn. – Cả 2 tên nhất trí.

Kéttt!! ẦMMM!!!

Cái âm thanh chói tai của 1 vụ tai nạn giao thông làm nó quay lại nhìn.

“Có người bị thương rồi kìa!!”, “Aaa, máu chảy nhiều quá!”, “Anh ta chết chưa vậy??”, “Ai đó gọi xe cứu thương đi!!!”…

Thịch.

Thịch.

Thịch.

Tiếng tim nó đập mỗi lúc 1 nhanh, nhanh tới mức nó không kiểm soát được bản thân. Con mắt nó vẫn ngó trân trân vào cảnh tượng kinh hoàng đó. Chân nó không nhúc nhích được. Xẹt. 1 mảng kí ức vụt qua trong đầu nó.

-A..Aaa..AAAA! – Nó ôm đầu khuỵu xuống, nó đang nhớ lại gì đó….

Tối đen.

Phải rồi! Nó nhớ rồi! Những kí ức bị lãng quên của nó! Nó nhớ được cái ngày kinh hoàng đó!

Có 1 người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc dài thướt tha đang cầm tay nó đi dạo trên phố, lúc ấy nó 5 tuổi, và người phụ nữ ấy là mẹ nó. Nó rất hạnh phúc khi đó, nó cười rất tươi, mẹ nó cũng vậy. Rồi nó muốn băng qua đường để tới gặp ba ở công ti. Nó tuột tay khỏi mẹ nó, và vào cái giây phút định mệnh ấy, mẹ nó lao ra đẩy nó sang 1 bên, bà bị đâm phải bởi 1 chiếc xe vượt đèn đỏ. Nó đã chứng kiến mẹ nó nằm bất động trên vũng máu, trong khi nó chẳng thể làm gì, tất cả là lỗi của nó đã buông tay ra, lỗi của nó, lỗi của nó…..

Thanh cố gọi cho Nhật nhưng không ai bắt máy. Phong ngồi kế bên giường bệnh tay run run lo lắng cho nó. Còn Ly thì ở bên ngoài gọi điện cho ai đó, sau đó biểu hiện gương mặt của nhỏ giống như gặp ma vậy. Chính xác thì nó đã ngất đi sau khi chứng kiến vụ tai nạn và được đưa vô bệnh viện.

Cái người đàn ông mà nó gặp hôm sinh nhật Anh Nhật hớt hải chạy tới cửa phòng bệnh, gương mặt hốt hoảng.

-Tiểu Tuyết đâu? Cho ta gặp nó! – Ông ta nói với Ly.

-Ba, - Ly cố trấn tỉnh ông lại. – Bình tĩnh đã ba, không là có hại đến tim ba đó. Tuyết đang ở trỏng, chị ấy đang hôn mê.

-Nó….nó nhớ lại rồi phải không?? – Giọng ông rưng rưng như muốn khóc.

-Theo tình hình thì con đoán là vậy. – Ly mở cửa phòng.

Ông ta bước vào thì cả Thanh và Phong đều ngạc nhiên vì chưa hề gặp người này lần nào. Ông ấy không để ý đến 2 thằng con trai đó mà tiến thẳng tới giường nó. Ly cũng bước vào, vẻ mặt nhỏ hiện rõ như đang giận dữ gì đó khiến Thanh và Phong phải thắc mắc.

-MẸ!! – tiếng nó hét thất thanh làm ai cũng giật mình, nó tỉnh dậy với gương mặt đầy mồ hôi.

-Tuyết, con tỉnh rồi. – Người đàn ông nhìn nó.

Nó ngó ông không chớp mắt, rồi như đã nhớ ra, giọng nó nức nở.

-B…Ba..BA! – Nó ôm chầm ông ấy mà khóc. – Con…con xin lỗi!! Là lỗi của con!!

-Không sao, con gái, ba đây. – Ông ấy vỗ nhẹ lưng nó, cảm giác trìu mến, ấm áp.

Trong khi Thanh với Phong còn đang há hốc mồm ngạc nhiên thì bị Ly lôi cổ ra ngoài.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Học Viện Hoàng Hôn

Avatar
trang14:10 11/10/2014
cái kết nhàm vậy :-/

BÌNH LUẬN FACEBOOK