Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
author:Đa Cần

Editor:Đào

“Tạp đòi tiền phí, di động đòi tiền phí, điện đòi tiền phí ,cài gì đều phải cần tiền, vì sao ta vốn không có tiền?” Người nọ cúi đầu, chân không ngừng đá lên tảng đá, mấp máy miệng, thì thào nhớ kỹ.

Nàng hảo khổ a, tiền lương thấp, còn muốn phó thác nàng , lão mẹ nàng trả lại cho nàng lấy một cái tên gọi là Tiễn Đa Đa, làm sao đến Tiễn Đa Đa? Nàng như thế nào không có thấy Tiễn Đa Đa?

Đôi khi, vì mua một cái váy, nàng còn phải liên tục một tháng trong một ngày chỉ ăn toàn cơm nguội mới có thể mua được.

Từ nhỏ học đến sơ trung, thật vất vả mới đến đại học, lại bị thiếu học thức, rồi vô tình phân phối đến một công ty nhỏ.

Rõ ràng là công ty nhỏ gian trá, lại cực vì keo kiệt, tăng ca không cho phí tăng ca, ngày nghỉ không cho nghỉ, nàng tổng kết lại một năm kinh nghiệm, cuối cùng ra suy luận,công ty này là gian tuyệt đối

Chu Bái Da, công ty ma cà rồng! Uống máu người, ăn thịt người ,không phun xương cốt!

Nhưng là, vấn đề vẫn là đến đây, vì sao nàng lại nghèo như vậy? Vì sao nàng mệnh khổ như vậy a? Đây là vì sao vì sao vì sao?

Tiễn Đa Đa thở dài, hôn mê, không cần Tiễn Đa Đa , chỉ cần Tiễn Tiểu Đa thì tốt rồi.

Nếu nàng không có tiền, khi về sau nàng nhất định phải gả cho một người rất nhiều tiền! Đúng! Không có sai!

Tiễn Đa Đa an ủi mình , kết quả là, Tiễn Đa Đa bắt đầu ảo tưởng, chính mình có bó lớn bó lớn tiền mặt, có một cái sổ tiết kiệm, nghĩ đến đây, nước miếng chảy xuống dưới, căn bản không biết chính mình chạy đi đâu .

Một chiếc xe máy đi ngang qua, rầm rầm oanh tiếng động cơ dừng lại, nương theo ngọn đèn mỏng manh chỉ nhìn thấy trên xe hai cái nam tử, một tay cởi mũ giáp nhìn nàng cúi đầu vẫn đi, còn hảo tâm hô “Này, tiểu thư,dừng lại đi đi xuống chính là bãi tha ma !”

Đáng tiếc Tiễn Đa Đa chỉ lo chảy nước miếng và ảo tưởng , cho nên bọn họ nói nàng cũng không có nghe thấy, hơn nữa nàng còn thường thường phát ra tiếng cười khủng bố, trên xe có người nghe nàng phát ra âm thanh, buồn bực hỏi,“Nàng như thế nào không để ý tới người?”

“Không biết, đã trễ thế này còn đi đến bãi tha ma, phỏng chừng là bệnh thần kinh.” Gió vẫn lạnh lùng thổi tới, người nọ nổi lên hết cả da gà, chà xát thân hình chính mình, vội vàng vẫy tay,“Chạy nhanh đi thôi, chạy nhanh đi thôi. Này gió thổi người râm mát .”

Vì thế, xe máy liền nghênh ngang mà đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hoàng Hậu Tấu Biển Hoàng Thượng

BÌNH LUẬN FACEBOOK