Trang Chủ
Huyền Huyễn
Họa Quốc
Hồi Thứ Mười: Bích Hợp

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sắc đêm sâu thẳm.

Thân xe rung nhẹ, Cơ Anh nhìn nàng rất lâu, cuối cùng khẽ than một tiếng, lại gần đích thân lau nước mắt cho nàng.

Khương Trầm Ngư không nhúc nhích.

Khăn trắng thấm nước mắt, mau chóng sũng nước, Cơ Anh lau nước mắt cho nàng từng chút từng chút một, động tác nhẹ nhàng, thần tình chăm chú, giống như đang lau một thứ đồ gốm quý giá.

Thế là nước mắt của nàng đã ngưng lại một cách thần kỳ. Cơ Anh mỉm cười với nàng.

Khương Trầm Ngư khép chặt áo khoác, vì không thể chịu nổi mà cụp mắt nhìn xuống, lại vì không nỡ lỡ mất cơ hội được nhìn vào mắt chàng mà ép mình ngước mắt lên, cứ cúi xuống ngước lên như thế, lặp đi lặp lại, xuân thủy đã loạn, làm thế nào để bình ổn lại?

May mà lúc đó, trong cơn hôn mê, Sư Tẩu vì đau đớn nên phát ra những tiếng rên rỉ mơ hồ. Khương Trầm Ngư nghiêm mặt, mọi thứ vốn đã biến mất bỗng trở lại trong ý thức của nàng, bấy giờ nàng mới nhớ ra mình đang ở đâu, đã xảy ra những chuyện gì.

Nàng giơ tay vén rèm cửa sổ, phát hiện bên ngoài là một ngõ nhỏ rất vắng vẻ, hơn nữa càng đi càng hẹp, không biết thông tới nơi nào, không kìm được hỏi: “Bây giờ chúng ta đang đi đâu?”.

Cơ Anh liếc về phía Sư Tẩu, “Đến nơi có thể cứu hắn”.

Khương Trầm Ngư trong lòng an tâm, nỗi nghi hoặc lại nổi lên trong đầu: Tại sao công tử lại xuất hiện ở Trình quốc vào lúc này? Tại sao suốt dọc đường xe ngựa đều thông qua thuận lợi, không bị quân Trình ngăn cản? Một chuỗi sự việc xảy ra trong mấy ngày nay có liên quan đến chàng hay không, nếu có liên quan thì quan hệ lớn đến đâu? Rất muốn hỏi, nhưng… không hỏi được.

Đối diện Cơ Anh, nàng biến thành một kẻ nhút nhát yếu đuối, có một số chuyện kỳ thực nàng đã lờ mờ biết được, nhưng không có dũng khí đối diện, chỉ có thể lừa mình dối người trốn tránh.

Trên áo choàng còn sót lại mùi hương Phật thủ cam thoang thoảng, nàng nghĩ: Ta thật ngốc… ta là một kẻ ngốc. Bởi vì chỉ là ngồi cùng xe thế này, đã có thể khiến ta mãn nguyện đến mức bằng lòng từ bỏ tất cả – bao gồm cả chính bản thân ta.

Xe ngựa chợt dừng lại, phu xe khẽ nói: “Công tử, đến rồi”.

Cơ Anh “ừm” một tiếng, đưa tay mở cửa, bước ra ngoài, sau đó quay lại đỡ nàng. Khương Trầm Ngư mím môi, trong lòng không khỏi thất vọng, nàng nguyện từ bỏ tất cả, chỉ mong được ngồi cùng xe với chàng, nhưng cơ hội như thế cũng ngắn ngủi đến đáng thương.

Nàng run run vịn vào tay Cơ Anh, bước xuống xe.

Trước mắt là một cánh cửa màu đỏ nhỏ bé, có lẽ là cửa sau của một nhà nào đó.

Phu xe lên trước gõ cửa, không lâu sau, cánh cửa cọt kẹt mở ra.

Cơ Anh dẫn Khương Trầm Ngư đi vào trong, bấy giờ nàng mới phát hiện, phu xe thân thủ bất phàm kia hóa ra là Chu Long, còn người ra cửa đón thì nàng không biết.

Theo người mở cửa không quen biết đó đi vòng vèo hết rẽ lại quặt một chặng đường rất dài, nàng bước vào một căn phòng nhỏ. Ánh sáng trong phòng rất tối, ánh đèn duy nhất tỏa ra từ một chiếc ghế đặt giữa nhà, trên ghế có đặt một ngọn đèn ngoài ra không có thứ chiếu sáng nào khác.

Hơn nữa, giữa lối vào và chiếc ghế còn đặt ba tấm bình phong hình chữ phẩm, có thể lờ mờ thấy có người sau hai tấm bình phong kia, nhưng trong cảnh tối tăm như thế, nàng không nhìn rõ là những ai.

Cơ Anh dẫn Khương Trầm Ngư đến ngồi sau một tấm bình phong. Khương Trầm Ngư trải qua tôi luyện mấy tháng nay, đã học được cách bình tĩnh đối mặt với biến cố, vì thế tuy lòng đầy nghi hoặc nhưng không hỏi nửa lời, im lặng ngồi trên ghế.

Sau đó, đèn tắt phụt.

Trong bóng tối, một giọng nói chậm rãi vang lên, mang theo ba phần trêu chọc, ba phần tùy ý, ba phần cười đùa: “Chi bằng chúng ta bốc thăm”.

Trong lòng Khương Trầm Ngư chấn động. A! Nàng nghe ra rồi, đó là giọng của Hách Dịch!

Lại một giọng khác cười ha hả, nói: “Đã lâu không gặp, ngài vẫn du hí nhân gian như thế”.

Giọng nói này rất lạ lẫm, hơi khàn, nhưng không khó nghe, còn mang theo vẻ quý phái bẩm sinh, xem ra là một người quen ra lệnh cho kẻ khác.

Hách Dịch tiếp lời: “Sao bì được với ngài? Nếu thế nhân biết được mục đích thực sự khi tới Trình quốc lần này của ngài, e rằng đều hộc máu”.

“Ni hay lắm, nói hay lắm. Nhiều nhất ta cũng chỉ là ham vui chút thôi, tuy không phải chuyện hay ho gì, nhưng so với người nào đó bị truy sát đến nỗi chỉ có thể ướt như chuột lột trốn lên thuyền địch, thì vẫn còn tốt hơn nhiều”.

“Ai da, ta gặp nguy hiểm mà không hoảng loạn, hóa nguy thành an, vừa khéo chứng tỏ ta trí tuệ hơn người phúc lớn mệnh lớn, bách tính biết được sẽ càng yêu quý và kính trọng ta hơn. Nhưng người nào đó vứt bỏ con dân đi sang nước khác, mượn danh chúc thọ làm chuyện không thể cho ai biết, điều đó mới thực sự khiến bách tính thất vọng, thất vọng quá…”.

Khương Trầm Ngư đã lờ mờ đoán được người kia có thể là Yên vương Chương Hoa, y và Hách Dịch đúng là kỳ phùng địch thủ bình thường tán dương đối thủ, hễ gặp mặt là châm chọc gay gắt, đấu khẩu không thôi. Có điều, nhìn từ một góc độ khác hai vị quân vương này có mối giao tình rất thân thiết, đến đối phương xảy ra chuyện gì đều biết rõ như lòng bàn tay, còn có thể tùy ý trêu chọc vui đùa.

So ra thì…

Ánh mắt nàng không kìm được lướt qua Cơ Anh ngồi bên cạnh ánh sáng lờ mờ phác họa hình bóng chàng, sống mũi chàng thẳng tắp, đường nét môi miệng rõ ràng, mày mắt tỏ tường như vẽ, chàng đẹp như thế…

Nhưng lại cô đơn… như thế…

Chàng có biết nói đùa với người khác không? Chàng có bị trêu chọc không?

Chàng có bị đùa cợt không? Có lẽ đã từng có, vị tỉ tỉ từng đặt quân cờ vào bánh đậu xanh khiến chàng gãy hai chiếc răng, đáng tiếc năm năm trước đã xuất giá; và nữ tử tặng chàng chiếc bản chỉ khiến chàng quý trọng vô cùng, cũng đau khổ vô cùng đó, nhưng tất cả đều đã là quá khứ rồi…

Công tử… công tử… công tử… của nàng…

Mắt Khương Trầm Ngư lại rơm rớm, vội vàng quay mặt đi chớp mắt cho khô, không để mình thất thố lần nữa. Mà đúng lúc đó Cơ Anh nói: “Chúng ta bàn việc chính đi”.

Tiếng đấu khẩu bên ngoài lập tức dừng lại, sau một hồi im lặng, Hách Dịch cười nói: “Xem này, ta và ngài bận ôn chuyện xưa, để Kỳ Úc hầu lẻ loi, ngài ấy ghen rồi”.

Đáp lại y là tiếng cười phóng khoáng, không chút kiêng dè của Chương Hoa.

Khương Trầm Ngư cau mày, truyện cười này không buồn cười chút nào, rõ ràng có ý châm chích Cơ Anh, Hách Dịch muốn làm gì? Nàng hơi giận dữ, không nhịn được quay đầu lo lắng nhìn sang Cơ Anh, nhưng sắc mặt Cơ Anh vẫn như lúc trước, không hề có vẻ giận dữ, vẫn rất bình tĩnh nói: “Trong vòng mười năm, năm cảng Quảng Độ, Hán Khẩu, Bân Dương(1), Hàn Cừ, La Châu đều mở hoàn toàn, cho phép Nghi quốc thiết lập Thị Bạc ti , tất cả thuế suất giao dịch đều giảm bảy phần”.

Tiếng cười của Hách Dịch biến mất.

Sau đó, đến lượt Cơ Anh khẽ cười: “Điều kiện này có phù hợp với tâm tư của Nghi vương bệ hạ hơn điều kiện mỗi năm nhượng lãi ba nghìn vạn lượng mà Trình quốc tam hoàng tử đề ra hay không?”.

Khương Trầm Ngư hơi kinh ngạc, Di Phi và Hách Dịch quả nhiên âm thầm giao thiệp, xem Di Phi dùng món lời ba nghìn vạn lượng mỗiăm để đổi lấy sự ủng hộ của Nghi quốc, cho nên Lân Tố mới gấp rút phái quân phong tỏa phố Hoa Tân.

Hách Dịch trầm ngâm rất lâu, mới lạnh nhạt đáp: “Tâm tư của ta thế nào, ngài làm sao đoán được?”.

Khóe môi Cơ Anh khẽ nhếch lên, từ góc nhìn của Khương Trầm Ngư, có thể thấy ánh sáng rực rỡ trong đôi mắt chàng, đó là sự tự tin và ung dung khi nắm chắc phần thắng: “Ta không cần biết tâm tư của bệ hạ, chỉ là ra giá mà thôi”.

“Từ lúc nào ngài không chỉ là dạ đế(2) của Bích quốc, mà đến Trình quốc này cũng có thể làm chủ vậy?”.

Khương Trầm Ngư lại cau mày lần nữa – Câu này quá là châm chọc! Nếu truyền ra ngoài, chưa nói thiên hạ chắc chắn sẽ đại loạn, Chiêu Doãn cũng tuyệt đối không bỏ qua. Tại sao Hách Dịch lại phải hại công tử như thế? Trong lòng vì thế lại thêm phần giận dữ.

Cơ Anh đáp lại bằng giọng điệu lạnh nhạt hơn cả Hách Dịch: “Từ khi Trình vương trở thành khách của ta”.

Lời vừa thốt ra, trong nhà vang lên tiếng thở hắt, còn Khương Trầm Ngư kinh ngạc đến mức suýt chút nữa đứng bật dậy – Minh Cung không phải bị Di Phi đưa đi rồi sao? Sao lại rơi vào tay công tử? Chẳng lẽ là… Chẳng lẽ là…

Một đáp án từ từ trỗi lên khỏi mặt nước…

Chủ nhân thực sự của Giang Vãn Y không phải là Chiêu Doãn, mà là…

Cơ Anh.

Vô số cảnh tượng ào lên trong đầu theo đáp án đó.

Hy Hòa đột nhiên nôn ra máu, thái y bó tay, thần y dân gian được tiến cử vào cung, tiến cử Giang Vãn Y làm đại sứ đi Trình quốc…

Những sự kiện rõ ràng nàng tận mắt chứng kiến, địch thân trải qua, tại sao đến lúc này mới nhớ lại?

Khương Trầm Ngư run rẩy nhìn Cơ Anh, trong bóng tối, chiếc áo trắng của Cơ Anh tỏa ra thứ ánh sáng dìu dịu, nhìn tựa như một khách nhân siêu phàm thoát tục, không thuộc về chốn nhân gian, mà nàng thực sự quá thích chàng… thích đến mức, tất cả trí tuệ đều ngưng trệ khi đối diện người này.

Rõ ràng rất dễ dàng nghĩ ra, nhưng lại luôn không hề nghĩ đến phương diện này…

Khóe môi bỗng nhếch lên chua xót, khó phân rõ là buồn hay vui.

Cơ Anh xuất hiện ở đây tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên, liên hệ với mỗi sự kiện xảy ra trong mấy ngày gần đây lại thêm chàng đã khống chế Minh Cung, từ đó có thể thấy, nhất định chàng sẽ làm một việc lớn ở Trình quốc. Vậy thì, dụng ý của chàng rốt cuộc là gì? Thôn tính Trình quốc? Không thể nào. Nổi loạn có thể có hiệu quả nhất thời, nhưng muốn thay đổi triều đại lại không phải trong một đêm có được ngọc tỉ hoàng vị là đủ. Cứ coi như đêm nay chàng dùng kỳ thuật thuận lợi đoạt cung, nhưng ngày mai sự tình truyền ra ngoài, dân Trình quốc làm sao có thể ngậm bồ hòn làm ngọt? Đến lúc đó, bá vương ác nơi dựng cờ nổi lên, lá cờ vệ quốc cứu chúa sẽ đường hoàng chính danh biết bao… Không không không, chuyện tốn công vô ích như thế, Cơ Anh chắc chắn sẽ không làm…

Vậy thì… dựng lên cơn rối?

Tim nàng run lên, tựa như có một luồng ánh sáng xuyên qua đêm tối, chiếu sáng tất cả cảnh tượng rối rắm, quanh co đó.

Khi bên này nàng đang đốn ngộ, bên kia Hách Dịch sau một hồi lâu im lặng, cuối cùng lên tiếng: “Quả nhiên… là ngài”.

Câu này của y vô cùng hàm hồ, ý nghĩa sâu xa.

Còn Cơ Anh dường như hiểu ý, cười nhạt: “Tại sao không thể là ta?”.

“Ta vẫn luôn thắc mắc, Chiêu Doãn tuổi trẻ cuồng ngạo, dã tâm bừng bừng, lại thêm vừa mới bình định nội loạn, đang lúc hùng tâm tối thịnh, đến ta ngẫu nhiên ngang qua Bích quốc còn suýt bị ám sát một phen, sao có thể làm ngơ trước miếng thịt béo bở như Trình quốc, chỉ phái một hầu gia không có căn cơ và một tên tướng quân xuất thân đồ tể tùy tiện đi một chuyến, quả nhiên còn có một quân cờ ngầm”. Hách Dịch nói đến đây, khẽ thở dài một tiếng, “Ta vốn cho rằng quân cờ ngầm đó là Ngu cô nương, vì nàng ấy quá thông minh cũng quá thần bí”.

Nghe thấy y nhắc đến mình, Khương Trầm Ngư cắn chặt môi, không biết vì sao, mặt đỏ bừng lên.

“Hơn nữa, nhìn từ mặt nào cũng đều là như thế: Giang Vãn Y bị giam hãm trong Trình cung, là nàng ấy đến cứu; Trình tam vương t gửi thiếp, nhưng chỉ mời mình nàng ấy, là sư muội của Giang Vãn Y, nàng ấy không thông hiểu y thuật, là một dược nữ, chúng nhân lại đều nghe theo mệnh lệnh của nàng ấy, là một sứ thần, nàng ấy lại có hai tên ám vệ hạng nhất. Địa vị của nàng ấy chắc chắn vô cùng cao quý cũng vô cùng quan trọng”.

Mặt Khương Trầm Ngư càng đỏ lựng, nhưng không phải là thẹn thùng mà là xấu hổ.

Nàng rốt cuộc vẫn quá non nớt.

Còn cho rằng mình đã suy tính chu toàn, cho rằng tất cả đều nắm chắc trong tay, ai ngờ người khác nhìn vào, chỗ nào cũng có sơ hở… Mà phái một kẻ đâu đâu cũng sơ hở như mình đến Trình quốc e rằng mới là mục đích thật sự của Chiêu Doãn, hoặc là của Cơ Anh?

Như thế, sự chú ý của mọi người đều tập trung lên nàng, mà sơ suất bỏ qua những thứ ẩn chứa ở nơi sâu xa hơn.

Tay của Khương Trầm Ngư âm thầm xiết chặt lại trong tay áo, vốn là buồn vui khó phân, lúc này lại chuyển thành buồn bã. Buồn cho sự nông cạn, tự cho là thông minh của mình, và cả sự vô tình của người thao túng đằng sau.

Trên góc phố ban nãy, nếu không phải là Cơ Anh đến kịp, một đao đó chém xuống, nàng đã thực sự thành một oan hồn.

Bây giờ nhớ lại, vẫn thấy không rét mà run.

Người đẩy nàng vào cảnh ngộ này, cho dù vì mục đích gì, đều có một điểm không can nghi ngờ – Trong lòng người ấy, Khương Trầm Ngư nàng không quan trọng bằng một trận loạn của địch quốc.

Cho nên… nếu, nếu quyết định này không phải là Chiêu Doãn mà là Cơ Anh đưa ra, nàng sao mà chịu đựng nổi?

Khương Trầm Ngư cúi đầu, ngón tay run lẩy bẩy không ngừng, mũi như bị thứ gì đó bịt kín, không thể hít thở được nữa.

Nàng nghĩ mình sắp ngất đi rồi, sắp ngất đi đến nơi rồi, khó chịu quá, khó chịu quá, khó chịu làm sao…

Một cánh tay bỗng đưa tới, đè chặt lên tay nàng qua làn áo.

Kể cũng lạ, tay nàng lập tức ngừng run một cách thần kỳ.

Khương Trầm Ngư ngước mắt lên, thuận theo cánh tay đó nhìn lên, trong ánh sáng mờ mờ, ánh mắt Cơ Anh sáng như sao, soi rọi nàng, chiếu vào nàng, kiên định, thân thiết, ấm áp.

Thế là làn không khí đã biến mất lại tràn vào khoang mũi, tươi mới, trong lành, lại… cứu mạng nàng.

Nàng đột nhiên lấy hết dũng khí, giơ tay kia ra, hai bàn tay áp vào nhau, nhẹ nhàng mà chân thực, nắm chặt tay Cơ Anh trong tay nàng.

Thực ra, đây là lần đầu tiên nàng và Cơ Anh tiếp xúc da thịt.

Nàng từng ôm chàng, ôm chàng thật chặt một cách không hề kiêng dè, một cách tuyệt vọng, giống như người sắp chết đuối ôm lấy khúc gỗ nổi.

Nhưng cảm giác lần đó lạnh lẽo tột độ. Nàng còn nhớ như in mình lạnh biết bao.

Nhưng lần này lại cực kỳ ấm áp.

Ấm áp vô cùng.

Nàng nắm chặt tay chàng, cảm giác ấm áp từ bàn tay chàng cuồn cuộn, không ngừng chảy tới, sau đó, bản thân cũng ấm dần lên.

Công tử… công tử ơi, chàng có biết không, chỉ riêng nỗi đau khổ to lớn khi hoài nghi chàng cũng đủ để giết chết ta!

Cho nên, ta không hoài nghi chàng!

Tuyệt đối không!

Hách Dịch tiếp tục phân tích: “Nhưng, ở nàng ấy lại có rất nhiều điểm không rõ ràng, bí ẩn quá nhiều, cho nên sau này người đầu tiên ta loại bỏ chính là nàng ấy. Có lẽ đối với rất nhiều người mà nói, xem sự tình phải xem toàn cục, nhưng đối với ta mà nói, ta chỉ chú trọng nhìn người. Nhìn con người Ngu cô nương, ta có thể khẳng định, có lẽ nàng ấy có liên quan đến một số sự việc nào đó, nhưng tuyệt đối không phải là vấn đề then chốt của Trình quốc”. Nói đến đây, trong giọng nói của Hách Dịch lại thêm vài phần cười đùa, vì thế nghe có vẻ nhẹ nhõm hơn một chút, “Bởi vì nàng ấy quá lương thiện. Một người vì không muốn hy sinh người cùngđi trên thuyền, thà phá hoại kế hoạch của quân vương mình mà tha cho hoàng đế của nước khác, dù có thông minh đến đâu, đối với kẻ cầm quyền mà nói cũng tuyệt đối không đáng tin. Hôm nay nàng ấy vì cứu tính mệnh của hơn hai trăm người mà kháng chỉ, ngày mai vì cứu tính mệnh của hai ngàn người, hai vạn người sẽ lại lần nữa phản bội. Cho nên, không phải là Ngu cô nương”.

Cơ Anh im lặng lắng nghe, để mặc Khương Trầm Ngư nắm tay mình, không nói nửa lời.

Còn Chương Hoa bỗng dưng khẽ bật cười, thong thả nói: “Lại thêm một điểm, ngón đàn của nàng ấy hay tuyệt. Một người có thể đàn ra tiếng đàn khoáng đạt, linh diệu, đầy lòng thương xót như thế không thể thao túng được chính trị tanh máu, bẩn thỉu và đen tối”.

Khương Trầm Ngư lại lần nữa nóng bừng mặt.

Hách Dịch tiếp lời: “Cho nên, ta nghĩ, nếu không phải là Ngu cô nương, vậy ai mới là sứ thần thực sự của Bích quốc? Một người cả ngày chỉ biết uống rượu, không nói với người bên cạnh quá ba câu như Phan Phương chăng? Hay là người có y thuật cao minh, tính tình hòa nhã như Giang Vãn Y? Ta thấy ai cũng không giống. Vốn cho rằng đều không phải là hai người bọn họ, nhưng bây giờ nghĩ lại, lại chính là hai người đó”. Giọng nói đột nhiên ngưng bặt, ngữ điệu chuyển thành cảm khái: “Hóa ra hai người đó đều là môn khách của ngài, bề ngoài là phụng chỉ Chiêu Doãn xuất hành, kỳ thực, người thực sự giao nhiệm vụ cho họ chính là ngài… Cơ Anh ơi là Cơ Anh, ngài bày mưu tính kế từng bước cẩn thận chu toàn như thế, thật khiến người ta phải thán phục…”.

Trước lời nửa châm chọc nửa khen ngợi đó, Cơ Anh vẫn không hề có vẻ đắc ý, đôi đồng tử đen thăm thẳm, sâu không thấy đáy.

Hách Dịch than: “Nhân tài như ngài, thủ đoạn như ngài, dưới gầm trời căn bản không có chuyện gì là ngài không làm được, hơn nữa, điều kiện ngài đưa ra cũng thực sự hấp dẫn, ta vốn không có lý do để chối từ. Đáng tiếc là…”.

“Đáng tiếc điều gì?”

Trong bóng tối, lời Hách Dịch nói buột ra chậm rãi lạ thường, từng tiếng từng tiếng đều mang ý cười cợt, lại như kim châm vào tai: “Chỉ đáng tiếc, ta đố kỵ”.

Trong mắt Khương Trầm Ngư lóe lên một nét cười, nếu không phải bầu không khí xung quanh quá nghiêm trang, mà tâm tình của nàng cũng quá rối bời, rất có khả năng nàng sẽ bật cười thành tiếng – Vị Duyệt đế này lại tùy hứng làm càn khiến người ta bất ngờ…

Hách Dịch tấm tắc nói: “Ta thực sự quá đố kỵ, mà hễ ta đã đố kỵ thì sẽ không tính toán điều kiện bên nào tốt hơn, lợi nhuận bên nào cao hơn nữa. Càng huống hồ cho dù là thương nhân cũng phải giữ chữ tín. Ta đã đồng ý với Di Phi trước, bây giờ đối phương không hề hủy hiệp ước, không có lý nào ta lại rút lời cả. Cho nên, xin lỗi Kỳ Úc hầu. Để ngài đi vô ích một chuyến rồi”.

Giọng nói tựa như châu ngọc trượt trên gấm vóc, trơn tru thanh thoát, có thể thấy khi nói những lời này, biểu tình trên gương mặt Hách Dịch sinh động đến thế nào, tuy có giận vì y cố ý đối đầu với Cơ Anh, nhưng tâm trạng của Khương Trầm Ngư bỗng nhiên cũng nhẹ nhõm đi rất nhiều.

Thời khắc nghiêm trang mọi chân tướng đều được hé lộ này dường như cũng trở nên không còn tăm tối bởi hành động bất ngờ và thái độ vui đùa tùy ý của người này.

Duyệt đế… chữ Duyệt này quả thực vô cùng tuyệt diệu… Cơ Anh tiếp tục im lặng.

Chương Hoa ho mấy tiếng rồi mới nói: “Nói như thế, ta cũng có lập trường để đố kỵ. Vì ta từng nói thiên hạ này duy chỉ có Hách Dịch mới có thể sánh với ta, nay đến Hách Dịch cũng bắt đầu đố kỵ người nào đó, chuyến đi Trình quốc này quả nhiên là thu hoạch dồi dào”.

Hách Dịch cười nói: “Này, ngài không cần cái gì cũng học đòi ta, được không?”.

“Nói bậy, ta học đòi theo ngài bao giờ?”.

“Còn chối không phải? Năm đó ta khen Hầu Nhi tửu của Việt Lĩnh là ngon nhất, ngài liền sai người vượt vạn nước ngàn non đến đó bắt khỉ về ủ rượu cho ngài…”.

“Ngài còn không biết ngại mà kể ra? Ta vì bắt khỉ mà tốn hao tâm sức, còn phải lén lút sai người đi, giấu giếm tai mắt của thái phó và các vị đại thần, ai ngờ bắt được về rồi căn bản không thể ủ rượu!”

“Bọn khỉ ở trong núi mới có thể ủ rượu, ngài bắt đem về trong cung, ngày ngày sai người trông giữ chúng, chúng sợ chết đi được, ủ rượu được mới là lạ!”.

Hai người cứ người một câu ta một câu tranh cãi như thế.

Trong lòng Khương Trầm Ngư hiểu rõ hai người này cố ý chuyển chủ đề để làm khó Cơ Anh, khiến chàng tính muôn ngàn kế, lại thất bại ở bước then chốt nhất. Thực ra, cách làm như thế không phải là không đáng sợ.

Nếu là người khác, đến bước này sẽ thành cờ chết. Vậy thì… bước tiếp theo công tử sẽ đi như thế nào?

Cơ Anh hít một hơi, mở miệng, không hề cao giọng nhưng trong chớp mắt át hết giọng nói của họ: “Tại sao Yên vương không thử nghe điều kiện của ta trước đã?”.

Chương Hoa ngừng đấu khẩu với Hách Dịch, cười ha ha nói: “Điều kiện? Ta thấy không cần đâu. Cho dù ngươi đem cả Trình quốc tặng ta, ta cũng không có hứng thú. Đại Yên ta đất rộng người đông, đầy đủ sản vật, binh cường mã tráng, có khả năng tự cung tự cấp. Chỉ một hòn đảo cô lẻ ngăn sông cách biển, đất đai cằn cỗi, lại còn đám bạo dân hung đồ chưa được khai hóa, lấy thì có ích gì?”.

Khương Trầm Ngư trong lòng chấn động – Hay, hay, hay… cho Yên vương!

Câu nói này ngông cuồng làm sao!

Cũng hào sảng làm sao!

Lúc nhỏ, Tất sư gia từng nói tỉ muội nàng trong giờ học: Chỉ có người trong nhà không có thứ gì mới đi tham lam đồ trong nhà người khác. Nếu như trong nhà mình cần gì có nấy, hưởng thụ không hết, cái gì cũng tốt hơn nhà người khác, vậy còn cần gì phải đi cướp đồ của người khác?

Nhìn xuyên suốt lịch sử, Yên quốc có niên đại lâu dài nhất, cũng thái bình nhất. Tuy là nước lớn nhưng không hề chủ động xuất chiến, chỉ có khi nước khác đánh Yên quốc, Yên quốc mới phản kích mạnh mẽ. Mà trong bốn nước, phong hóa của Yên quốc là khai sáng nhất, dùng lễ đối đãi với khách, đối xử bình đẳng. Lấy chuyện hỏi đường làm ví dụ, Tất sư gia từng kể một câu chuyện cười như thế này: Một người lạc đường nên đi hỏi đường.

Một người rút đao, nói: Đánh thắng ta, sẽ nói cho ngươi biết.

Người này là người Trình quốc.

Một người cười hớn hở, nói: Đưa tiền cho ta, ta sẽ nói cho ngươi biết…

Người này là người Nghi quốc.

Một người cúi đầu cực kỳ lễ độ, xin lỗi vì mình không biết đường, nhưng quay người lại đi đến chỗ đó.

Người này là người Bích quốc.

Một người không những chỉ đường tường tận cho ngươi, mà còn đích thân dẫn ngươi đến nơi đó.

Người này là người Yên quốc.

Cuối cùng Tất sư gia cảm khái nói: “Người Trình quốc thô bỉ mà hiếu võ; người Nghi quốc tinh ranh mà gian giảo; người Bích quốc bề ngoài nhìn văn nhã nhưng thực ra lạnh lùng, chỉ có người Yên quốc hào sảng nhiệt thành, dễ chung sống nhất”.

Tuy sư gia chỉ là lấy ví dụ điển hình, cũng không thể khái quát hoàn toàn, nhưng ở một mức độ nào đó có thể nói rõ được bản chất của bốn nước.

Mà nay, tận tai nghe thấy quân vương của cường quốc bao la đó dùng ngữ khí nhẹ như gió thoảng ấy nói ra những lời “trên trời dưới đất duy ngã độc tôn” đó, trong phút chốc, trong lòng nàng rúng động, hào tình trỗi dậy.

Đây mới thực sự là lớn mạnh! Không tham, vì có hết.

Không tư lợi, vì tự cường.

So ra, Trình quốc cũng thế, Bích quốc cũng thế, đều sống quá ư, quá ư mệt mỏi.

Tận đáy lòng Khương Trầm Ngư không kìm được thở dài một tiếng.

Sau đó liền nghe thấy Cơ Anh nói bằng thanh âm mềm mại như nước, sáng trong như tuyết của chàng: “Nếu như điều kiện của ta không phải là một quốc gia thì sao?”.

Chương Hoa lơ đãng cười nói: “Không phải là quốc gia? Vậy là cái gì?” Cơ Anh chậm rãi nói: “Ồ, thứ khác, ví dụ như… vật sống nào đó?”. Tiếng cười của Chương Hoa biến mất.

Ánh mắt Cơ Anh thoắt biến đổi, nhìn ra ngoài cửa: “Ngươi còn đợi gì nữa?”. Cánh cửa nhỏ cọt kẹt mở ra, luồng ánh sáng chiếu vào, xuất hiện cùng với nó là một người.

Trong tay người đó bưng một chiếc hộp, chậm rãi tiến vào trong, ánh trăng vẽ viền thân hình của hắn, tạo thành một hình thù gầy gò nhỏ bé.

Có chiếc ghế bị đổ nhào xuống đất, có người kinh ngạc hít hơi, có người a lên một tiếng liền bị người khác nhanh chóng bịt chặt miệng… Cơ hồ trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, giọng nói của Chương Hoa chần chừ vang lên, không còn bình tĩnh như trước nữa.

“Tiết… Thái?”.

Khương Trầm Ngư lặng người trong giây lát, sau đó, trong lòng trào dâng nỗi thương xót khôn cùng.

Ký ức trỗi dậy khi nàng rơi xuống nước hôn mê trùng với người thực xuất hiện lúc này, đan xen với nhau, đối lập rõ nét: Thiếu niên đứng trong sảnh cao hơn một chút so với lần nàng gặp hắn trong phủ Kỳ Úc hầu trước lúc vào cung, càng lộ rõ vẻ gầy gò, hắn mặc một chiếc áo gai màu nâu nhạt, mái tóc dùng dây thừng gai cột lỏng buông sau lưng. Đường nét gương mặt tuy không thay đổi là bao nhưng đã không còn vẻ rạng rỡ như châu như ngọc năm nào.

Tiết Thái…

Vì một ước nguyện riêng tư của nàng mà viên minh châu này buộc phải lưu lại nhân gian.

Bây giờ, bụi mờ che phủ, mài mòn mũi nhọn, giấu kín vẻ rạng ngời.

Nghĩ đến đây, Khương Trầm Ngư áy náy vô cùng, vô thức xiết chặt tay Cơ Anh, Cơ Anh nhìn nàng tựa như suy tư điều gì.

Mà trong phòng, Tiết Thái đã đi đến trước bình phong của Chương Hoa, vén áo khuỵu gối quỳ xuống: “Bích quốc Tiết Thái bái kiến Yên vương bệ hạ”.

Sau bình phong, Chương Hoa mãi không nói gì.

Lại có một giọng nói khác hừ một tiếng: “Hóa ra ngươi chính là Tiết Thái, trước đây ta nghe nói, còn tưởng là nhân vật ghê gớm thế nào, không ngờ hôm nay gặp mặt, thật là thất vọng làm sao…”.

“Như Ý câm mồm!”. Cát Tương quát.

“Vì sao ta phải câm mồm? Ta nói có gì sai đâu! Ngươi nhìn mà xem, hắn khô đét quắt queo, gầy như bộ xương khô, cái gì mà minh châu ngọc lộ, cái gì mà chi lan ngọc thụ, cái gì mà ngọc thụ quỳnh chi, cái gì mà ngọc dung hoa mạo, cái gì mà quỳnh lâm ngọc chất, cái gì mà lương kim mỹ ngọc… Phì, rõ ràng xách dép cũng không với tới!”.

Cát Tương tắc lưỡi nói: “Chậc! Như Ý lần đầu tiên ngươi nói thành ngữ không sai tí nào, còn nói một lèo mấy câu…”.

“Hừ, ta nhớ hết chứ! Bình thường bệ hạ khen hắn thế nào, ta đều nhớ hết!”.

Như Ý nói đoạn vòng qua bình phong đến trước mặt Tiết Thái, từ trên cao nhìn xuống, vênh càm liếc Tiết Thái, vẻ mặt đầy khinh bỉ lẫn thách thức.

Ngược lại Tiết Thái rất bình tĩnh nhìn trả hắn.

Như Ý hừ mũi, nói: “Sao nào? Ta nói ngươi không phục sao?”.

Tiết Thái đến lông mày cũng không buồn động đậy, từ bờ môi nhợt nhạt chỉ buột ra hai tiếng: “Đồ lùn!”.

Như Ý lập tức như bị sét đánh trúng, nhảy dựng lên: “Hả? Ngươi nói gì? Đồ, đồ, đồ lùn? Ngươi dám gọi ta là đồ, đồ, đồ lùn? Rõ, rõ, rõ ràng ngươi còn lùn hơn taaaaaaaaaaaaaaa…”.

Nói rồi nổi giận lôi đình.

Sau bình phong, Cát Tương phì một tiếng, không nhịn được bật cười ha hả.

Chương Hoa bỗng ho một tiếng.

Thanh âm rất khẽ, nhưng Cát Tương lập tức bịt miệng, không dám cười tiếp. Sau đó, Chương Hoa nói: “Như Ý, lui xuống”.

Như Ý bĩu môi, quay về với vẻ không cam tâm tình nguyện, miệng vẫn còn lầm bầm: “Cái gì chứ, tại sao một kẻ còn lùn hơn ta lại dám ngang ngược cười nhạo chiều cao của ta, đáng ghét…”.

Trong phòng im lặng một lúc.

Khi Chương Hoa lên tiếng, ý cười nhàn nhạt trong giọng nói đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự trang nghiêm: “Băng Ly”.

Hai chữ vừa thốt ra, không chỉ là Tiết Thái đang quỳ trong sảnh, đến Khương Trầm Ngư đang ngồi trên ghế cũng vì thế mà chấn động tâm can – Từng có bao nhiêu tài hoa kinh người, phong lưu tuyệt thế vì hai chữ này mà nổi lên? Vì hai chữ này mà thịnh? Lại vì hai chữ này mà cuối cùng hóa thành gông cùm nặng nề…

Nàng không làm được nghĩ. Tiết Thái bây giờ đang nghĩ gì?

Khi hắn mặc y phục thô lậu, dùng thân phận nô bộc quỳ gối trước mặt Yên vương từng tán thưởng hắn, tôn sùng hắn, ân sủng hắn năm nào, trong lòng sẽ nghĩ những gì? Là đau buồn? Hay là tủi nhục? Là cắn chặt răng làm ra vẻ kiên cường? Hay là gì khác?

Cảnh tượng như thế, nếu đổi lại là mình thì sẽ làm thế nào?

Thật là buồn… trong tình cảnh này, cảnh ngộ của một người khác lại khiến nàng đau lòng đến thế.

Công tử… Chàng…

Quá… tàn nhẫn.

Tại sao lại để Tiết Thái bước ra đối diện với Yên vương như thế? Đến một chút thương hại cũng không cho hắn? Tại sao phải đập vỡ vụn sự cao ngạo trong hắn? Cho dù chàng cũng vì muốn tốt cho hắn, nhưng…

Đau đớn quá…

Nỗi đau đớn máu tươi lầy đất như thế đến người đứng bên nhìn là nàng cũng không chịu nổi, huống hồ là một đứa trẻ?

Một đứa trẻ năm nay mới chỉ lên bảy?

Mắt nàng lại một lần nữa rưng rưng.

So với sự lo lắng của Khương Trầm Ngư, Tiết Thái hiển nhiên bình tĩnh hơn nhiều, hắn chỉ khẽ ngước mắt lên, nhìn thẳng vào bình phong, đáp: “Có”.

Chương Hoa nói: “Băng Ly, nếu ta cho ngươi năm đó được chín điểm, ngươi cho rằng ngươi bây giờ được mấy điểm?”.

Khương Trầm Ngư cau mày, câu này của Yên vương đầy ẩn ý.

Lại nghe thấy Tiết Thái hỏi vặn lại: “Năm đó tại sao bệ hạ cho thần chín điểm?”.

“Ngươi thiếu niên tài cao, trời phú dị bẩm, văn nhã phong lưu ngôn hành lễ độ, điều ấy được ba điểm, ngươi dung mạo xuất chúng, tú mỹ tuyệt luân, áo gấm thịnh sức, vừa ý vui mắt, điều ấy được ba điểm, ngươi không chút sợ sệt, nói cười vui vẻ, có sự ung dung và cao ngạo mà người cùng trang lứa không sao bì kịp, điều ấy được ba điểm”.

Tiết Thái bỗng bật cười, gương mặt nhỏ bé nhợt nhạt, đôi mắt đen láy, thoạt nhìn giống như một đầm mực chết im lìm, mà nay thoắt cười, lại giống như vết mực loang ra, từ từ lan rộng, chầm chậm uốn lượn, tạo nên đường viền cực kỳ linh động.

“Hóa ra là như thế. Bây giờ thần tài hoa khuất tận, nghi dung đã mất, ngạo cốt chẳng còn, chín điểm năm xưa đều mất cả. Cho nên, đối với bệ hạ mà nói, thần chẳng đáng một xu không chút giá trị, đúng không?”.

Chương Hoa không đáp, chỉ có Như Ý lạnh giọng nói: “Đương nhiên là thế”.

Tiết Thái tiếp tục cười: “Cho nên, bệ hạ hẳn là không chịu đem Trình quốc đổi lấy thần đúng không?”.

Như Ý nhảy dựng lên, giậm chân nói: “Nằm mơ nằm mơ nằm mơ! Thử nghĩ cũng biết là chuyện không thể nào! Này, ta nói sao ngươi lại mặt dày thế, làm gì có người nào tự chào bán mình chứ…”.

Hắn còn chưa dứt lời, lông mày Tiết Thái đã nhướn lên, thong thả nói: “Thế nhưng, tại sao bệ hạ lại cho rằng vật sống mà chủ nhân của thần nói là… thần?”.

Như Ý ngạc nhiên, sững ra: “Ngươi nói gì?”.

Tiết Thái đứng dậy, đi lên phía trước mấy bước, bưng chiếc hộp vẫn luôn ôm trong tay lên cao quá đầu, cung kính nói: “Chủ nhân nhà thần nguyện dùng vật trong hộp này đổi lấy một lời hứa của Yên vương bệ hạ”.

Như Ý phẫn nộ chạy ra, nhận lấy chiếc hộp, lại trừng mắt lườm hắn mấy cái, “Ngươi đừng có mà giỡn mặt ta, trong hộp đựng cái gì? Ta xem trước đã…”, vừa nói vừa mở nắp hộp ra.

Từ góc nhìn của Khương Trầm Ngư vừa hay không nhìn thấy đồ vật trong hộp, chỉ có thể nhìn thấy vẻ mặt của Như Ý trong chốc lát trở nên kinh ngạc tột độ, rồi lại chuyển sang mừng rỡ như điên, bưng chiếc hộp về phía sau bình phong, nói: “Thánh thượng người xem! Trời ạ, đúng thật rồi! A a a a a, hóa ra đúng là thật!”.

Khương Trầm Ngư không kìm nổi đưa ánh mắt tò mò quay sang nhìn Cơ Anh, cảm nhận được ánh mắt nghi hoặc của nàng, Cơ Anh mỉm cười nhưng không hề giải thích.

Vì thế nàng chỉ có thể tiếp tục im lặng, quan sát sự tình biến đổi.

Sau bình phong của Yên vương vọng ra những tiếng thảo luận rì rì rầm rầm, nhưng nghiêng tai lắng nghe, cũng chỉ có thể thoáng nắm bắt được vài từ đại loại như “độc nhất vô nhị”, tuyệt đối là “bảo vật hiếm có”, “ái chà chà, đúng là tìm được”…

Liên tưởng đến lời Hách Dịch nói trước đó, xem ra sở dĩ Yên vương đến Trình quốc là để tìm một thứ, mà thứ này bị Cơ Anh tìm thấy trước, bây giờ do Tiết Thái trình lên, được coi là điều kiện đàm phán.

Khương Trầm Ngư còn đang suy đoán, Chương Hoa thở dài thườn thượt, thấp giọng nói: “Được rồi”.

Cơ Anh cười, hỏi: “Yên vương bệ hạ đồng ý?”. “Ừ”.

Tuy chỉ là một tiếng hết sức giản đơn, nhưng Khương Trầm Ngư lại cảm nhận được bàn tay Cơ Anh run nhẹ, sau đó chàng thả tay ra. Hóa ra, dù có nắm chắc phần thắng đến đâu, chung quy cũng vẫn căng thẳng.

Công tử cũng có lúc căng thẳng.

Không biết vì sao, phát hiện này khiến nàng cảm thấy vui vui. Bởi vì, Cơ Anh mà người ngoài thấy hoàn mỹ biết bao, nhưng chỉ có nàng từng nhìn thấy dáng vẻ này của chàng.

Hai năm trước, nàng nhìn thấy chàng đau khổ, thế là lần đó nàng đã yêu chàng.

Hai năm sau, nàng nhìn thấy chàng căng thẳng, thế là lại yêu thêm một lần nữa.

Rất muốn dùng mắt để bắt giữ một chàng mà những người khác không nhìn thấy, rồi khắc thật sâu trong ký ức, giống như một bức họa vẽ bằng mực đen, từng bức từng bức một, đóng thành tập sách.

Cho dù không có kết cục, nhưng khi năm tháng trôi qua, khi nàng đã già, lần giở trong sâu thẳm của ký ức, mở từng trang từng trang của cuốn sách đó ra đọc, chẳng phải là một chuyện rất hạnh phúc, rất rất hạnh phúc hay sao?

Muốn khắc ghi từng chút từng chút một.

Cho dù có nghi kỵ, có đau khổ, có oán hận, có lạnh lẽo xa cách, cũng không nỡ lãng quên.

Cơ Anh đối với nàng chính là một sự tồn tại như thế.

Khương Trầm Ngư cúi đầu, không kìm được khẽ nắm tay chàng chặt hơn một chút nữa.

Cơ Anh nói: “Bệ hạ còn chưa nghe ta muốn đòi ngài hứa điều gì”.

Chương Hoa nói: “Ta đồng ý với ngài không nhúng tay vào nội loạn của Trình quốc, hoàn toàn, triệt để làm người ngoài cuộc, chẳng lẽ vẫn còn chưa đủ”.

Cơ Anh lại cười, nói: “Chưa đủ”.

Giọng nói của chàng thấp hơn người thường một chút, khác với chất giọng khàn khàn của Chương Hoa, giọng chàng trong êm, tựa như cơn gió mát lành, viên ngọc tinh khiết, sợi tơ mềm mại, mang theo một vẻ dịu dàng mềm mỏng khó tả thành lời nhưng từng tiếng thốt ra lại chắc nịch như chém đinh chặt sắt, không cho phép chối từ.

Vì thế, khi chàng mỉm cười nhìn như lơ đãng nói hai tiếng “Chưa đủ”, Khương Trầm Ngư lại cảm thấy bầu không khí trong phòng bỗng chốc biến đổi.

Không khí vốn không đến mức đối chọi căng thẳng vì hai chữ này mà bỗng nhiên trở nên nghiêm trọng.

Chương Hoa quả nhiên không vui, “Trẫm không thích kè mặc cả”.

“Rất vinh hạnh, về điểm này tại hạ cũng giống bệ hạ cũng không thích cò kè mặc cả, rất không thích”. Cơ Anh thản nhiên nói.

Đáp lại chàng lại ba tiếng cười khan ha ha ha của Hách Dịch.

Cơ Anh không đếm xỉa đến sự chế nhạo của Hách Dịch, tiếp tục nói: “Thực ra điều kiện của tại hạ rất đơn giản, chỉ là xin hai vị ban chỉ lên tiếng ủng hộ một người mà thôi. Cũng không khác khoanh tay đứng nhìn là bao, chỉ là động chút da miệng thôi”.

Giọng nói của Chương Hoa càng lúc càng trầm: “Sở dĩ trẫm đồng ý với ngài không phải thực sự vì món lễ vật ngài tặng này”.

“Tại hạ biết”. Cơ Anh cười nói: “Lễ bạc cỏn con, chỉ đổi lấy một nụ cười của Yên vương”.

“Sở dĩ ta đồng ý với ngài là vì ba nguyên nhân. Một là, lần này ta xuất hành bí mật, mà ngài lại có thể điều tra ra mục đích thật sự của ta, cho thấy ngài đã cài tai mắt bên cạnh ta, hơn nữa, còn là tai mắt hết sức quan trọng”.

Chương Hoa nói đến đây, ngừng lại một lát, còn Như Ý kêu lên theo trực giác: “Không phải thần!”.

Chương Hoa hừ khẽ.

Như Ý trợn mắt, xua tay nói: “Không phải thần đâu không phải thần, thực sự không phải thần!”.

Chương Hoa sa sầm mặt, khẽ quát: “Im miệng”.

Như Ý vội vàng dùng hai tay bịt chặt miệng mình, mở to đôi mắt lớn đen lay láy, cực kỳ thành khẩn lắc đầu nguầy nguậy, biểu thị mình không nói nữa.

Ánh mắt Chương Hoa dịu đi mấy phần, tiếp tục nói: “Về tai mắt kia là ai, hiện tại ta không muốn truy cứu; nguyên nhân thứ hai, ta tốn công tốn sức tìm thứ này mười năm mà không có kết quả, trong thời gian ấy tốn mất bao nhiêu nhân lực tài lực mà ngài có thể đi trước ta một bước, tìm được vật này, trong lòng ta bội phục”.

Cơ Anh đáp: “Tại hạ chỉ là nhằm đúng cơ hội”.

“Vận may cũng là một loại thực lực. Cho nên, trực giác mách bảo ta, tốt nhất không nên trở thành kẻ địch của ngài. Mà điểm thứ ba cũng là điểm quan trọng nhất – Không thể không nói ngài đã chọn được người tặng quà tốt nhất”. Chương Hoa nói đến đây, cười khổ, rầu rĩ nói: “Ngài biết rõ, ta không nhẫn tâm khước từ yêu cầu của Tiết Thái. Càng huống hồ… là một Tiểu, Tiết, Thái bây giờ”.

Khương Trầm Ngư mím môi, dù những lời này người khác nghe rất mờ ám, nhưng nàng lại cảm thấy mình có thể hiểu được Yên vương. Bởi vì, nàng và y có chung cảm nhận Tiết Thái gầy gò, vinh quang chẳng còn của bây giờ thực sự khiến người ta buồn bã. Buồn bã đến mức nếu như từ chối yêu cầu của hắn, chính là một tội lỗi tày trời.

Mà Chương Hoa rõ ràng còn thích hắn hơn cả nàng.

Tiết Thái vẫn đứng nguyên tại chỗ, rũ tay cúi đầu, đứng tư thế của một nô bộc thực sự, mớ tóc mái rũ rượi rủ xuống che lấp đôi mắt hắn, vì thế nhìn không rõ biểu cảm trên gương mặt hắn lúc này. Không biết người trong cuộc như hắn nghe thấy những lời ruột gan như thế, sẽ có cảm giác gì?

Cơ Anh nhìn hắn một cái, trong đáy mắt lại lần nữa bộc lộ thần sắc trầm tư, sau đó bỗng hỏi: “Tiểu Thái, ngươi có bằng lòng đi theo Yên vương không?”.

Tiết Thái đứng im rất lâu, mới chầm chậm ngẩng đầu lên, hai mắt càng lúc càng tối sầm.

Cơ Anh nói: “Chỉ cần ngươi bằng lòng, ta sẽ để ngươi đi”.

Tuy chàng nói câu này hết sức nhẹ nhàng, nhưng trong lòng Khương Trầm Ngư bỗng run lên – Tiết Thái không giống những nô lệ khác, hắn là quân cờ mà Chiêu Doãn cố ý sắp đặt cho công tử để kìm chế cả hai bên. Nếu Cơ Anh đối với hắn quá tốt, sẽ dẫn đến sự nghi kỵ của Chiêu Doãn, càng huống hồ là thả người? Chương Hoa yêu thích Tiết Thái như thế, lại thêm Tiết Thái tài hoa đầy mình, ngày sau ắt thành nghiệp lớn, mà một khi hắn được phong hầu bái tướng ở Yên quốc, chẳng khác nào cho Chiêu Doãn một cái tát trước mặt bàn dân thiên hạ, ngộ nhỡ hắn độc ác hơn một chút, phản công Bích quốc, cho dù ai thắng ai thua, một trận kiếp nạn là khó tránh khỏi.

Tại sao công tử lại đưa ra quyết định thà đắc tội với đế vương vẫn thả hổ về rừng như thế? Tại sao?

Chính trong lúc nàng liên tiếp kinh ngạc, hồi hộp, phỏng đoán Tiết Thái mở miệng, đáp một cách rõ ràng: “Không”.

Lời vừa thốt ra, mọi việc đã định.

Cơ Anh còn chưa nói gì, Chương Hoa đã truy vấn: “Tại sao?”.

Tiết Thái quay về hướng bình phong, nhướn mày cười nói: “Bởi vì bên bệ hạ có tên lùn mà thần rất ghét!”.

“Cái gì!…”. Không hề bất ngờ, Như Ý lại lần nữa giận dữ đùng đùng, “Thánh thượng, hắn hắn hắn hắn cố ý! Hắn cố ý lấy thần ra làm cái cớ, thần thần thần thần rõ ràng cao hơn hắn…”.

Khương Trầm Ngư bất giác nhoẻn miệng cười, Tiết Thái tìm được cái cớ thật là dễ thương, ai cũng biết là cái cớ, nhưng không ai có thể phản bác được.

“Hơn nữa”, sau nụ cười, sắc mặt Tiết Thái nghiêm lại, hắn nói: “Đối với nô bộc mà nói, một vị chủ nhân lật lọng khó hầu hạ hơn một vị chủ nhân ít ban ân sủng nhiều”.

Giọng Chương Hoa trầm xuống: “Ngươi nói gì?”.

“Đầu tiên, chủ nhân của thần hỏi: Bệ hạ đồng ý không? Bệ hạ chỉ đáp một tiếng ừ. Cũng có nghĩa là, bệ hạ đã tỏ ý rõ ràng sẽ đồng ý với bất cứ yêu cầu nào của chủ nhân nhà thần. Thế nhưng, sau đó nghe thấy yêu cầu của chủ nhân nhà thần không chỉ là đứng ngoài cuộc, còn phải lên tiếng ủng hộ người nào đó, bệ hạ bắt đầu do dự, chần chừ, thậm chí nói năng vòng vo…”. Tiết Thái nói đến đây, lại cười cười, “Thấy ít hiểu nhiều. Tuy chủ nhân nhà thần có chút được voi đòi tiên, nhưng vua không nói chơi, so sánh hai bên, bỏ ai theo ai, dễ dàng đưa ra đáp án, đúng không?”.

Những lời hắn vừa nói cực kỳ to gan, cũng cực kỳ nham hiểm. Cho dù thế nào, đối phương là Yên vương, đế vương của Yên quốc đứng đầu bốn nước. Còn hắn lại chỉ trích Yên vương không giữ chữ tín ngay trước mặt y.

Quả nhiên, Như Ý lập tức quát tháo: “Tiết Thái to gan. Dám sỉ nhục thánh thượng nhà ta như thế! Mạo phạm thiên uy đáng tội chết! Người đâu, bắt hắn cho ta!”.

Trong gian phòng im lặng như tờ, không có ai nói năng, cũng không có ai nhúc nhích.

Như Ý càng cao giọng: “Người đâu…”.

Vẫn là im lặng bao trùm.

Như Ý giậm chân, quay sang Chương Hoa, ấm ức nói: “Thánh thượng”.

Đáp lại hắn là sự trầm ngâm cau mày của Chương Hoa và trong đôi mắt khép hờ ấy, một tia tình cảm thoáng lướt qua, dường như là – đau khổ?

Trong lòng Như Ý chấn động ghê gớm, trong khoảnh khắc hắn bỗng hiểu ra một số chuyện – Thánh thượng của hắn có một thứ tình cảm vô cùng lạ thường đối với Tiết Thái, bởi thế, cho dù Tiết Thái nói gì, làm gì ngài, ngài đều không thể giận dữ với Tiết Thái.

Hiểu rõ điểm này, nỗi xúc động và tức giận của hắn bỗng chốc bay biến đâu mất, hắn trở nên mệt mỏi tột cùng, không muốn nói thêm gì nữa.

Thế nên, hắn lùi ra phía sau một bước, cúi đầu thật thấp.

Cát Tương lặng lẽ xích gần hắn thêm vài bước, rồi im lặng vỗ vỗ lên vai hắn.

Sau một sự im lặng kéo dài, Chương Hoa giơ tay lên, day day ấn đường, rồi cười khẽ, vừa cười vừa thở dài, nói: “Hay, hay cho Kỳ Úc hầu”. Y không khen Tiết Thái can đảm hơn người, nhưng lại khen Cơ Anh, không khí không những không nhẹ nhõm hơn, ngược lại còn kỳ dị hơn mấy phần.

Cơ Anh vẫn không tỏ biểu tình gì như cũ.

“Nói đi, ngài muốn ta lên tiếng ủng hộ ai?”.

“Từ từ đã…”, lần này là Hách Dịch lên tiếng ngăn cản.

Chỉ nghe Hách Dịch cười nói: “Kỳ Úc hầu quả nhiên cao siêu không những bày mưu tính kế hùng tài đại lược, đến hàng nô thuật cũng hơn người mộc, tên Tiểu Băng Ly cậy tài ngạo thế thiên hạ đều biết này bị ngài thuần dưỡng thành phục tùng ngoan ngoãn, đến tự do cũng chịu từ bỏ, còn giúp ngài cắn lại ân nhân của mình một miếng, thú vị, rất thú vị”.

Tuy y nói năng rất cay nghiệt, nhưng đúng là sự thực.

Ngày ấy nếu không có Yên vương viết thư cho Chiêu Doãn, chắc chắn không cứu nổi Tiết Thái. Màay, Tiết Thái không những không nhớ tới ân tình của Chương Hoa, ngược lại còn giúp Cơ Anh ép y, xem ra Chương Hoa đúng là rất chạnh lòng.

Cơ Anh còn chưa lên tiếng, Tiết Thái đã lạnh nhạt đáp: “Ơn cứu mạng, suốt đời không quên. Nhưng bây giờ sự việc liên can đến xã tắc, quan hệ đến lợi ích của cả bốn nước, quan hệ đến an nguy của bách tính thiên hạ, Tiết Thái không dám lấy tình riêng cá nhân mà bẻ cong đại thế của thiên hạ, cũng như vậy Nghi vương bệ hạ có thể cười nhạo thần, nhưng không thể cười nhạo thời sự”.

Hách Dịch sững người một lúc, cười lạnh lùng nói: “Hay, hay cho một Tiểu Tiết Thái lo nghĩ cho thiên hạ. Đúng là khá có phong cốt của chủ nhân ngươi, chuyện xấu xa gì đều quàng vào hai chữ ‘xã tắc’ như vậy sẽ có vẻ đại nghĩa lẫm liệt lắm thay”.

Tiết Thái không kiêu ngạo cũng chẳng nịnh bợ, tiếp tục nói: “Hai vị bệ hạ đã chịu đến nơi này, cho thấy hai vị đã có chuẩn bị tâm lý đàm phán với bên thần, bên thần đưa ra điều kiện, các vị đắn đo suy nghĩ, còn cười nhạo bên thần giả dối xấu xa. Thử hỏi, trước khi cuộc nổi loạn này bộc phát, hai vị đã làm những gì? Một vị lấy danh nghĩa chúc thọ làm chuyện riêng tư nào đó; một vị lại giao dịch ngầm với Trình tam hoàng tử. Hai vị rõ ràng đều đã thấy trước được sẽ có cuộc đại loạn này, một người khoanh tay đứng nhìn, một người té nước theo mưa. Kẻ khoanh tay đứng nhìn không phải không trọng lợi ích, mà là lợi ích không lớn, nên không thèm đếm xỉa; đều là cháy nhà hôi của, sao kẻ té nước theo mưa còn cần nói đến những lời như thương nhân phải giữ chữ tín? Rốt cuộc là ai giả dối hơn?”.

Hắn nói một tràng dài không hề ngừng nghỉ, trôi chảy vô cùng, câu nào câu nấy đều chắc nịch.

Nhất thời trong phòng im phăng phắc, không ai nói gì.

Khương Trầm Ngư không khỏi nghĩ, chẳng trách năm đó Chiêu Doãn phái Tiết Thái đi sứ Yên quốc, vốn cho rằng hắn chẳng qua chỉ là người nhỏ mà tinh ranh, nay mới biết tài hùng biện của hắn đúng là bậc nhất. Nhưng bây giờ đúng vào thời khắc then chốt này, hắn lại hiên ngang uốn lưỡi khẩu chiến với song hùng, từ ngữ có nhiều chỗ mạo phạm, lẽ nào không sợ hai vị hoàng đế thực sự nổi giận, đòi trị tội hắn? Hắn có chỗ dựa thế nào? Lại có mục đích gì? Tại sao phải giúp Bích quốc tranh giành lợi ích? Tại sao phải nghe theo lời của Cơ Anh?

“Đã đều là lợi ích, vậy thì không có gì là không thể mang ra đàm phán. Yên vương tuy không thèm đếm xỉa đến tiểu quốc hoang đảo, nhưng không muốn biết thuật luyện sắt, rèn sắt bí mật của Trình quốc hay sao? Yên quốc sở dĩ trở thành nước lớn nước mạnh, ngoài nhân tài đông đúc ra, còn bởi vì khiêm nhường tiếp thu tinh hoa, sở trường của người khác, có thể tự cường tự cấp, nhưng tuyệt đối không phải là bảo thủ kiêu căng; còn thương nhân của Nghi quốc sở dĩ có thể đi khắp thiên hạ, nơi nào có ánh nắng chiếu đến là nơi đó có cửa hiệu của Nghi quốc, lẽ nào không phải là tranh đoạt từng ly từng tí quyền lợi mà có được hay sao? Bây giờ ngài từ bỏ giảm thuế bảy phần, ngày sau, ngài có lẽ sẽ từ bỏ nhiều thứ hơn. Xây đầm tích nước, liên tục nghìn ngày, đê vỡ núi lở, thiệt hại nghìn dặm. Nghi vương bệ hạ thực sự không để tâm sao?”. Tiết Thái nói đến đây, bỗng dưng trầm ngâm, biểu cảm trên khuôn mặt biến đổi liên tục, một lúc sau mới ngước mắt lên nói: “Loạn tranh ngôi báu của Trình quốc lần này đối với ba bên chúng ta mà nói, chẳng qua chỉ là trong ý nghĩ, nhưng đối với con dân Trình quốc mà nói, rất có khả năng lại là xẻ đàn tan nghé, nước mất nhà tan… Uy nghiêm đế vương không phải nằm ở một lời diệt thiên hạ, mà là một lời cứu chúng sinh”.

Khương Trầm Ngư ngẫm thật kỹ câu cuối cùng, không khỏi có chút ngây dại.

Đúng vậy, đối với đế vương mà nói muốn giết một người thực sự quá dễ dàng, bọn họ chỉ cần nói một câu là có thể quyết định sự sống chết của người khác, tru di cửu tộc người đó. Thế nhưng uy nghiêm như thế là lớn lao mạnh mẽ, nhưng cũng là đáng sợ. So với hủy diệt, dân chúng kính ngưỡng sự khoan dung hơn.

Hôm nay, giây phút này, trong gian ám thất này, kết quả đàm phán của họ sẽ trực tiếp dẫn đến tương lai của Trình quốc. Họ vô tình một chút, đế đô liền xảy ra một trận mưa máu; họ nhân từ một chút là trời quang mây tạnh.

Thời khắc then chốt như thế này, quả thực cần vứt bỏ hoàn toàn ân oán sở thích, tư niệm cá nhân mới có thể đưa ra được lựa chọn đúng đắn nhất – Tiết Thái không sai.

Khương Trầm Ngư đưa mắt sang nhìn Cơ Anh – Công tử cũng không hề sai. Sau khi rút ra kết luận này, trái tim nàng bỗng chốc bình tĩnh trở lại, tâm trạng lo lắng, bất an, nghi hoặc ban đầu đã biến mất như mây khói.

Còn Hách Dịch rõ ràng đã bị những lời này thuyết phục, trầm ngâm hồi lâu, y nói: “Các ngươi muốn làm thế nào?”.

“Rất đơn giản”, lần này, cuối cùng đã đến lượt Cơ Anh lên tiếng, “Dao sắc chặt đay rối”.

“Chặt thế nào?”.

“Ba nước hợp lực, mau chóng phù trợ một vị vương tôn của Trình quốc trở thành Trình vương kế nhiệm, xử chết phản đảng, bình định nội loạn”. Ngữ điệu của Cơ Anh không hề nhanh hơn, vẫn ung dung, thong thả như bình thường, thế nhưng, cùng với câu nói ấy, bầu không khí trong phòng đã nghiêm nghị và trang trọng thêm vài phần.

Chương Hoa hỏi: “Ngài muốn phù trợ ai?”.

Hách Dịch khẽ hừ, nói: “Chắc chắn không phải là Di Phi, nếu không ngài đâu cần hao tốn tâm sức như thế”.

Chương Hoa thong thả nói: “Di Phi đúng là một kẻ không hề tầm thường, bề ngoài nhìn nhìn hoang tàng không có cương kỷ, nhưng lòng ôm tráng chí đáng tiếc, hắn quá thông minh, cũng quá bướng bỉnh. Với thực lực của hắn, vốn không cần giả điên giả ngốc, nhưng hắn lại một mực làm như vậy, có lẽ là có sở thích một mình một phách. Người như thế có thể làm danh sĩ giỏi nhất, nhưng tuyệt đối không thể làm đế vương. Đế vương phải biết từ bỏ, từ bỏ một phần đặc trưng của chính mình. Không trung dung(3) , sẽ không thành khuôn mẫu được. Cho nên, nếu để hắn lên làm Trình vương, tương lai con dân Trình quốc thế nào, khó mà tưởng tuợng”.

Hách Dịch nói: “Hàm Kỳ càng không được! Với tính cách hiếu chiến của hắn, sau khi lên làm Trình vương, đương nhiên sẽ lại là một Minh Cung thứ hai, đến lúc liên tục khai chiến chẳng phải sẽ gây thêm phiền phức cho chúng ta sao?”.

Chương Hoa nói: “Không sai, Hàm Kỳ tuyệt đối không được.”

Hách Dịch nói: “Vậy chỉ còn lại Lân Tố. Hắn tuy ngu muội nhu nhược một chút, lại thêm sức khỏe không tốt, sau khi lên ngôi, tuy vô ích đối với chúng dân, nhưng cũng không đến nổi biến thành tai họa. Cũng được, chọn hắn đi! Chúng ta cũng an tâm một chút, sống thái bình được mười năm”.

Cơ Anh cười mỉm, bỗng xen lời: “Không”.

Lời vừa thốt ra, lại khiến người người kinh ngạc.

Hách Dịch cố nén cơn giận, nói: “Ngài rốt cuộc muốn làm thế nào?”.

“Tuyệt đối không thể chọn Lân Tố”.

“Tại sao?”. Hách Dịch và Chương Hoa đồng thanh hỏi.

“Vì hắn sắp chết rồi”. Giọng nói trong trẻo buông trong không khí, tựa như một tiếng sấm chấn động trời long đất lở.

Nhưng người nói câu này lại không phải là Cơ Anh.

Chỉ nghe một tràng tiếng động lạch cạch từ chiếc ghế đặt giữa trung tâm căn phòng truyền tới, ngọn đèn từ từ được nâng lên. Thực ra, không phải đèn được nâng lên, mà là chiếc ghế được nâng cao, đồng thời đèn trên ghế cũng càng lúc càng cao, phạm vi chiếu sáng lớn dần, trong phòng cũng càng sáng hơn.

Hóa ra, chỗ đặt chiếc ghế là một cơ quan được thiết kế tinh xảo, lúc này để lộ ra một trụ tròn đường kính ba thước, trên trụ tròn có một cánh cửa, mà câu nói vừa rồi phát ra từ sau cánh cửa này.

Khương Trầm Ngư không thể ngờ rằng, trong phòng còn có một người khác, hơn nữa người này luôn nấp phía dưới chiếc ghế.

Cơ Anh thong thả nói: “Không sai, người mà ta mời hai vị bệ hạ lên tiếng ủng hộ trở thành Trình vương chính là – Ngươi còn không đi ra?”.

Một tiếng “két két” vang lên, cánh cửa trên trụ tròn đã mở ra.

Một người chầm chậm bước ra.

Mái tóc đen huyền không gió mà bay, phủ trên người như một tấm lụa, nàng ta đưa tay nhẹ nhàng vén tóc, để lộ một khuôn mặt thanh khiết. Đó là một vẻ đẹp đen bụi trần cũng tự thẹn không bằng.

Lần này, đến lượt Khương Trầm Ngư lên tiếng, phá vỡ sự im lặng: “Di… Thù công chúa?”.

Ghi chú: (1) Thị Bạc ti là cơ quan chuyên quản lý hàng hóa xuất nhập khẩu ở các hải cảng thời cổ ở Trung Quốc, tương đương với hải quan hiện nay.

(2) Dạ đế: Ông vua trong bóng tối, tức người thao túng thực sự chính trị của một nước.

(3) Trung dung chính là một tư tưởng chủ đạo của Nho gia, yêu cầu mọi điều phải giữ ở mức cân bằng, không thái quá cũng không bất cập.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Họa Quốc

BÌNH LUẬN FACEBOOK