Trang Chủ
Kiếm hiệp
Hỏa Long Thần Kiếm
Sa Chân Vào Hắc Điếm

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hắc Sát tên thật là Cao Yến. Bà ta đứng giữa phòng với một thái độ cực kỳ ngạo mạn, không xem Đường Luân và Trần Như Phong vào đâu cả.

Lúc bấy giờ, lưỡi Hỏa Long thần kiếm nằm trong tay của Trần Như Phong, còn trên mình của Đường Luân chỉ có vỏ kiếm mà thôi.

Đảo mắt một vòng, Hắc Sát Cao Yến thấy lưỡi Hỏa Long thần kiếm lóng lánh sáng ngời nằm trong tay của Trần Như Phong, ánh mắt của bà ta tỏa ra một thứ cảm giác thật thèm thuồng.

Bỏ mặc Đường Luân đứng trong một xó, Cao Yến quay đầu sang Trần Như Phong hất hàm bảo :

- Biết điều thì hãy trao thanh gươm ra đây rồi cút đi cho khuất mắt ta....

Nãy giờ Trần Như Phong vẫn ngồi yên trên giường, trong lòng ông ta đang miên man suy nghĩ, so sánh thực lực của hai bên, ngõ hầu tìm một lối thoát.

Lúc bấy giờ thấy Cao Yến chăm chú nhìn thanh Hỏa Long thần kiếm trên tay mình, ông ta biết sở dĩ ngày nay mình mắc nạn chỉ vì lưỡi kiếm báu mà ra.

Những ý nghĩ đang quay cuồng trong óc đột nhiên Cao Yến đã trờ tới một bước, hỏi rằng :

- Mi thuận hay không thì bảo?

Trần Như Phong ngửa cổ cười ha hả :

- Mi cứ hỏi thanh bảo kiếm trong tay này, nó tức khắc trả lời cho mi biết.

Câu nói của Trần Như Phong bị cắt đứt bằng một chuỗi cười lanh lảnh của Cao Yến.

Bà ta hậm hực :

- Tử tế không muốn, muốn ta trở mặt...

Câu nói chưa dứt, bà ta dợm tấn công thì từ trên mái ngói có một tiếng “bùng” kinh khiếp vang lên, gạch ngói cây ván bay tứ tung...

Đường Luân ngửa mặt nhìn lên, thấy trên mái nhà đã bị một kẻ nào dùng trọng thủ đánh thủng một lỗ và từ chỗ trống đó có một người thòng chân xuống...

Người này buông mình, xử một thế Bình Sa Lạc Nhạn để từ từ rơi xuống giữa phòng.

Đường Luân nhìn kỹ thấy đó là một gã thanh niên chừng độ hai mươi lăm tuổi, toàn thân hắn đen sạm như đồng, bắp thịt nổi lên cuồn cuộn cặp mắt sáng ngời như hai bó đuốc.

Hắn ta bước tới trước mặt Cao Yến mà nói rằng :

- Đồ chuột nhắt này làm gì mà nhọc công đến mẹ, mẹ hãy bước sang một bên, để con tước lấy thanh kiếm này trong vòng mười miếng...

Thì ra người mới xuất hiện tên là Cao Minh, vốn là đứa con ruột của Cao Yến. Tên này được Cao Yến truyền võ nghệ từ hồi nhỏ, bà ta cho hắn uống một loại thuốc thật thần diệu của phái Nga Mi, vì vậy mà bắp thịt nổi lên cuồn cuộn, mỗi khi vận nội công thì rắn chắc như sắt thép.

Cao Minh nãy giờ hướng dẫn hai tên lâu la, canh gác trên mái ngói. Hắn nghe mẹ mình nói chuyện dài dòng với một lão già ốm yếu, trong lòng bực tức lắm nên nhảy xuống so chơi vài hiệp.

Hắn vừa nói dứt, cặp mắt lườm lườm, tiến thẳng về phía Trần Như Phong.

Còn cách đối phương chừng năm bước, chợt hắn dừng chân lại, hất hàm một cách hách dịch, hỏi rằng :

- Lão già kia, giờ đây mi muốn ngoan ngoãn mà dâng lên hay là muốn cho ta xuống tay?

Trần Như Phong trả lời bằng một chuỗi cười đầy hào khí, nhưng chuỗi cười chưa kịp dứt thì...

Cao Minh bất thình lình bắn vụt tới, nhanh như một đường tên, mà dẻo như một con vượn.

Hắn trổ ra một đòn Thần Viên Thượng Thọ, hai cánh tay của hắn thò ra như một con vượn, đớp hai đường vào hai huyệt Giai Tĩnh của đối phương.

Nhanh như chớp, Trần Như Phong bất thình lình vung bàn tay tả ra, và một vật sáng loáng xé gió bay vèo vèo, chiếu vào giữa mặt của Cao Minh.

Thì ra nãy giờ ông ta đang đối thoại với Cao Minh nhưng trong tay đã thủ sẵn chiếc gối sành còn lại. Thừa lúc Cao Minh vươn tới tấn công, là ông ta tung ra một đòn xuất kỳ bất ý.

Miếng Thần Viên Thượng Thọ chỉ kịp trổ ra một nửa thì chiếc gối đã bay tới, còn cách mặt của Cao Minh chỉ trong năm tấc.

Khá khen cho Cao Minh, hắn quát lên một tiếng, trong cơn gấp rút mà hắn đã kịp thời lái cánh tay tả để chộp một đường vào món ám khí mà hắn chưa biết đó là gì.

Vừa chộp nhằm chiếc gối bằng sành, hắn đã nghe mát lạnh và chợt nhớ ra, nhanh như chớp, hắn đảo nhẹ một vòng, dụng ý muốn ném trả món ám khí vào giữa mặt của Trần Như Phong...

Nào ngờ... ban nãy Trần Như Phong ném chiếc gối sành ra chỉ cốt để làm rối mắt đối phương, khi Cao Minh vừa chộp được chiếc gối rồi là cánh tay hữu của Trần Như Phong tức khắc chém vù ra một đường vào ngang đầu gối của đối thủ.

Vì vậy mà Cao Minh vừa xoay mình trở bộ thì gió dậy vèo vèo, lưỡi Hỏa Long thần kiếm toát ra hơi lạnh thấu xương. Cao Minh giật mình biết rằng lão già này chẳng phải tay vừa.

Trong cơn nguy cấp, hắn tức tốc xử một thế Tọa tấn ngồi phắt xuống đất, vừa lúc lưỡi Hỏa Long thần kiếm cắt tới ngang màng tai của hắn.

Đứng bên ngoài, Đường Luân thấy Cao Minh sắp sửa lâm vào thế nguy, nào ngờ bất thình lình, hắn lại xử luôn một thế Ngọa tấn để rạp mình xuống đất...

Chính Trần Như Phong cũng không ngờ đối phương có lối võ kỳ quặc như vậy. Rõ ràng thấy mình đã thắng thế, nào ngờ miếng Ngọa tấn của hắn cực kỳ khéo léo, làm cho lưỡi Hỏa Long thần kiếm chỉ lướt ngang qua mình hắn, để rồi chém vào khoảng không.

Mỗi việc bất ngờ nữa lại xảy ra, thanh gươm vừa lướt khỏi mình của hắn là hắn xử luôn một thế Thần Viên Trích Quả, thò cánh tay ra một cách nhanh nhẹn. Hắn chớp lấy chuôi thanh báu kiếm.

Trần Như Phong bất chợt bắt gặp một cánh tay rắn chắc, đen sạm như đồng nhưng thò ra lẹ làng và dài thườn thượt. Năm ngón tay đó kề gần sát hổ khẩu của mình, ngón tay cái và ngón trỏ kẹp lấy chuôi gươm, để rồi dùng ngón út búng một cái thật mạnh vào Uyển mạch của mình.

Giật mình, thì ra đó là một thế võ biến trá của miếng “Tay trắng đoạt gươm vàng” mà các tay cao thủ thường sử dụng. Nếu gặp phải một người non kém, Cao Minh đã tước lấy gươm trong chớp mắt, vì cái thế “Tay trắng đoạt gươm vàng” đó quá ư cao diệu.

Là một tay lão luyện giang hồ, ứng biến cực kỳ thần tốc, Trần Như Phong bằng một động tác vô cùng lanh lẹ phi thường, sang lưỡi báu kiếm qua tay tả của mình, cùng trong một lúc khoác ngược bàn tay hữu ra....

Đó là một thế Thác Cốt trảo mà ngày thường Trần Như Phong dày công luyện tập.

Thế võ này chuyên dùng để bẻ xương và rút gân của đối thủ, vì vậy mà bàn tay của Trần Như Phong vừa khoác ngược trở về thì năm ngón tay xòe theo hình rẽ quạt móc trả một đường vào Uyển mạch của Cao Minh, lấy độc công độc.

Cao Minh giựt mình, không ngờ đối phương lại võ thuật cao thâm khéo léo như vậy.

Chưa biết thực lực của đối phương ra sao nên Cao Minh vội vàng thu tay trở về, không dám chạm vào bàn tay của lão Trần Như Phong.

Chính vào lúc đó thì... trên đầu của hắn gió dậy vì vèo, hào quang nổi dậy, lưỡi Hỏa Long thần kiếm từ phía trên chém vòng xuống một đường Thái Sơn Áp Đỉnh, thế tựa núi sập thành nghiêng.

So qua vài ba miếng, Cao Minh biết lão già này xuất xứ chẳng tầm thường, nên hắn vội vàng xử một thế Ngũ Long liên hoàn bộ, bắn lùi thân hình ra phía sau bốn thước để thoát khỏi tầm kiếm của đối phương.

Cố ý muốn ra oai, Trần Như Phong để cho lưỡi Hỏa Long thần kiếm cứ cái thế Thái Sơn Áp Đỉnh đó mà ào ào chém gạch dưới đất và đi sâu hơn năm thước.

Một đòn đó đã tỏ ra Trần Như Phong tuy già mà sức lực vẫn còn mạnh mẽ, nhưng lại tố cáo cho Cao Yến biết rằng lưỡi Hỏa Long thần kiếm quả thật sắc bén phi thường.

Như thế càng làm tăng thêm lòng thèm khát của bà ta, bà quyết lấy nó cho kỳ được mới hả dạ.

Những ý nghĩ đó đang quay cuồng trong óc bà thì hai đối thủ đã đứng dang ra, mỗi người tựa vào một góc tường, quắc mắt nhìn về đối phương để tìm một chỗ hở.

Nhờ một nhát chém Thái sơn áp đỉnh làm cho Cao Minh tinh thần càng thêm tỉnh táo. Hắn biết rằng món binh khí trong tay lão già kia quả thật sắc bén phi thường.

Còn đang bàng hoàng chợt nghe Cao Yến hô :

- Con đừng tháo thứ, phải dùng binh khí!

Câu nói vừa dứt thì từ trên nóc nhà, chỗ lỗ thủng ban nãy có một vật sáng loáng bay vù xuống.

Vật sáng loáng này xoay thành hình trôn ốc, cắt gió nghe vèo vèo, hình dáng tương tợ như một chiếc chong chóng, bay nhanh về phía Cao Minh.

Chờ cho vật sáng loáng ấy bay gần tới trước mặt mình, Cao Minh vụt thò cánh tay phải ra, trổ một đòn Tiểu cầm nả thủ bắt lấy, và hào quang liền tắt phụt.

Trần Như Phong nhướng mắt nhìn kỹ, thấy đó là một thanh đại đao, nước thép sáng ngời.

Gần cán đao, có một chiếc tua màu đỏ thẫm, buông rũ xuống, trông chiếc tua cũ kỹ này thì thanh đại đao đó chắc cao niên lắm.

Nước thép của thanh đại đao báo cho Trần Như Phong được biết đó là một món binh khí chẳng phải tầm thường.

Quả thật đó là thanh Ngũ Long đao mà Hắc Sát ngày xưa đã tiện tay đánh cắp.

Cao Minh vốn là một tay vạm vỡ, chuyên về ngạnh công, vì vậy mà từ thuở nhỏ Cao Yến đã dày công truyền môn đại đao cho hắn.

Phái Nga Mi vốn thiên dùng môn trường kiếm nhưng tại sao bây giờ Cao Yến và Cao Minh lại dùng đại đao?

Môn đại đao mà Cao Minh sử dụng đây chẳng phải là môn đại đao mà làng võ thường sử dụng.

Vì rằng, hễ người nào luyện đao, luôn luôn thi thố những đường võ hoàn toàn thiên về ngạnh công. Cao Yến biết thế, nên bà ta nghiền ngẫm, tự sáng chế ra một đường Ngũ Long đao.

Đường Ngũ Long đao lấy những thế kiếm của phải Nga Mi làm chính, chế biến mà ra, vì vậy mà cương nhu lưỡng dụng, làm cho đối phương không thể đo lường.

Trần Như Phong liếc thấy đối phương cầm đao, lòng mừng khấp khởi vì rằng ông ta vốn là một tay sành dùng kiếm, mà kiếm với đao lại tương khắc, nên ông ta thấy rằng mình có phần chiếm ưu thế hơn.

Thanh đại đao cầm trong tay rồi, Cao Minh chuyển gân nghe răn rắc, chém khống ba đường vào không khí. Đường đao cắt gió vèo vèo, thoáng nghe qua cũng đủ lấy làm kinh sợ.

Ba lưỡi đao chém khống ba đường vào không khí thình lình ngưng bặt. Cao Minh trụ hình đứng giữa phòng, thế vững như Thái sơn.

Đoạn bất thình lình, bắn soạc chân bước chéo ra ba bước, thét lên một tiếng vang lừng, nhảy xổ về phía Trần Như Phong...

Thân hình của hắn vừa lướt tới trước mặt thì hào quang trỗi dậy và một luồng gió lốc ập tới, một đường đao quái dị chém thốc từ dưới lên trên.

Đó là một thế võ Thanh Long Triều Thiên để khai mào cho một cuộc chiến kinh hoàng...

Trần Như Phong không dám chểnh mảng. Hai bàn chân bước chéo ra hai bước, vung tròn thanh Hỏa Long thần kiếm, xử một thế Thủy Lại Thổ Đường.

Đường đao của đối phương thô bạo là thế, chém tới ào ào, nào ngờ...

Khi hai món binh khí sắp sửa va chạm vào nhau, Trần Như Phong thấy hai bàn chân của đối phương không hề cục cựa, nhưng mà thanh đại đao trong tay thình lình biến thế, đang đi một cách hùng hồn, bất thình lình nó lòn qua cánh trái, chém quật qua hông một đòn cực kỳ mềm dẻo.

Trần Như Phong trượt mình bước tới hai bước, rồi liên tiếp bắn vèo tới thêm một trượng nữa mới thoát khỏi tầm uy lực.

Trong lòng ông ta thất sắc kinh hoàng, vì đường đao mới chém ra đó rõ ràng là đường kiếm chứ không phải đao.

Trong lòng chưa hết kinh mang thì bên tai gió dậy vèo vèo, thanh đại đao trong tay của Cao Minh vùng lên như rồng bay, phượng múa, xáp tới tấn công.

Một lưỡi đao chém vù sang cánh tả, lần này Trần Như Phong không dám chểnh mảng, ơ hờ như ban nãy, để hết tinh thần nhìn xem cử động của đối phương.

Trần Như Phong vội vàng sử dụng một thế Đan Thanh Vĩnh Chiếu, vừa ngăn ngừa đường đao của đối phương vừa tấn công vào huyệt Gia Tĩnh.

Lần này, hai món binh khí chạm sơ vào nhau bật lên một tiếng kẻng kinh người....

Rồi như một cơn gió lốc, lưỡi đao trong tay của Cao Minh cũng thình lình chém quật sang cánh hữu theo một chiều hướng mà Trần Như Phong không bao giờ đoán trước được.

Lưỡi đao thứ hai, so với lưỡi đao thứ nhất thật là khác xa một trời một vực. Lưỡi đầu thô bạo bao nhiêu thì lưỡi sau mềm mại bấy nhiêu, nhưng hai thế võ hoàn toàn thuộc về kiếm pháp.

Mãi đến giờ phút đó, Trần Như Phong mới lấy làm e ngại vì những thế võ biến trá khôn lường, đao không ra đao, kiếm không ra kiếm mà Cao Minh đang sử dụng.

Bị tấn công lần thứ nhì, Trần Như Phong không tránh xa như ban nãy, chỉ thối lùi thêm hai bước để rồi chém trả một đòn Bích Phân Thu Sắc.

Thế Bích Phân Thu Sắc trông bề ngoài thật là bình dị. Đường Luân thấy lưỡi Hỏa Long thần kiếm được xử ngang và để rồi chém vùng ra một đường hết sức bình dị.

Nhưng thật ra, sau cái thế võ tầm thường đó, ẩn phục năm ngón tay càng lợi hại, chỉ chờ cho đối phương trốn ngõ nào là điểm theo ngõ đó.

Dưới một thế công kỳ quặc như vậy mà Cao Minh vẫn bình tĩnh như không. Hắn thu lưỡi đao trở về để rồi loan tròn ra một đường thần tốc.

Đường Luân đứng bên ngoài, thoáng trông như trước mặt của Cao Minh có một chiếc mâm đồng to tướng, dệt bằng những lưỡi đao liên kết vào nhau che kín thân trên của hắn.

Và vô tình miếng Bình Phân Thu Sắc của Trần Như Phong hoàn toàn vô kiến hiệu.

Cao Minh tiếp tục tấn công một cách hùng hồn mãnh liệt. Đường đao biến hóa lạ thường, khi thì chém ngang phạt trái bằng những thế ngạnh công, rõ ràng là một đường đao lợi hại, nhưng có lúc lại biến sang những thế uyển chuyển nhẹ nhàng bằng kiếm pháp.

Nếu ban nãy, Đường Luân không trông thấy hắn ta bắt gọn lưỡi đao trong tay, cứ nhìn những đạo hào quang trỗi dậy mà đoán thì chắc tên này sử dụng kiếm.

Trong chớp mắt, hai người đã trao đổi cùng nhau trên mười hiệp, khí lực của Cao Minh càng lúc càng gia tăng, Trần Như Phong thì có chiều luống cuống.

Vì dưới một thế công hỗn loạn, bất thành phương thức của Cao Minh, thoạt đao thoạt kiếm... làm cho ông ta phải hết sức trổ hết bình sanh sở học của mình mới có thể kháng cự.

Cao Yến bấy giờ đứng bên ngoài nở một nụ cười đầy hãnh diện vì bà ta thấy đứa con trai của mình đã biểu diễn đường Ngũ Long đao một cách xuất sắc. Kể từ ngày bà ta truyền đường đao này lại cho Cao Minh thì đây là lần thứ nhứt anh ta mang ra sử dụng.

Trần Như Phong thông minh đáo để, vừa kháng cự mà vừa suy gẫm những thế võ của đối phương. Bỗng bên vành môi của ông ta thoáng hiện một nét cười tươi vì ông ta vừa khám phá ra một điều bí mật.

Thì ra Cao Minh nãy giờ hễ cứ sử dụng một đường đao thì lộn vào hai đường kiếm, cứ một đao rồi hai kiếm như thế mà liên hoàn mãi.

Vừa phát giác ra, ông ta liền có cách để đối phó.

Gắng gượng chống trả hơn hai hiệp nữa, thừa một lúc hai đường gươm của Cao Minh vừa dứt, Trần Như Phong cất lên một tiếng hú hào hùng rồi cất mình lên cao ba trượng.

Từ trên cao, Trần Như Phong sử dụng lưỡi Hỏa Long thần kiếm biến ra muôn muôn nghìn nghìn lưỡi, để rồi từ trên cao tấn công xuống bằng một màng lưỡi kiếm bén nhọn chưa từng thấy, đó là thế Mãn Hoa Thiên Vũ.

Đòn Mãn Hoa Thiên Vũ từ trên cao bay xuống ào ào như mưa, vừa đúng lúc đó thì Cao Minh tuôn ra một đường đao Dương Tử Trường Lưu.

Hai lưỡi đao và kiếm va chạm vào nhau, bật lên một tiếng cảng thanh tao, vang động cả gian phòng, và thế Mãn Hoa Thiên Vũ đã lấn áp được Dương Tử Trường Lưu.

Lưỡi Hỏa Long thần kiếm lòn qua sống đao, cắt một đường huyền diệu vào chả vai của Cao Minh. Trong cơn nguy cấp, Đường Luân chợt nghe Cao Yến hô lên :

- Chân tả bước xéo về phương Bắc nửa bước, đổi Trung bình tấn công Chảo mã tấn.

Nhanh như một con vượn, Cao Minh thực hành đúng theo lời nhắc nhở của Cao Yến, nhờ đó mà thân hình của hắn xê dịch một cách tài tình lánh khỏi đường gươm ác liệt của Trần Như Phong. Nhưng mà lưỡi gươm Hỏa Long thần kiếm đã cắt nhẹ vào bắp tay của hắn, một tia máu đào vọt ra dưới ánh đèn le lói.

Cao Yến hằn học :

- Không dùng Nhất đao lưỡng kiếm nữa!

Và Cao Minh lúc bấy giờ bất thình lình trảm ngang một đao kinh khiếp... đường đao này bay tới ào ào như sóng vỗ nước tràn, khí thế khó nổi cự đương.

Trần Như Phong biết vậy nên vội vàng cất mình lên cao một trượng, nhường cho lưỡi đao của Cao Minh lướt ngang chân của mình.

Một đao vừa qua, mà thân hình của Trần Như Phong thì đang lơ lửng giữa không trung, Cao Minh hoành thân trở bộ liên tiếp tung ra hai thế võ nữa.

Hai thế võ, hai đường đao tiếp tục theo đây lại hoàn toàn là ngạnh công, chém ngang một phạt trái, khí thế như núi sụp, thành nghiêng.

Như vậy là liên tiếp ba đao thảy đều là đao pháp chứ không lẫn lộn mọi đường kiếm pháp nào.

Do đó mà đánh lệch hướng nhận xét của Trần Như Phong đi và bắt đầu từ đó, Cao Minh không còn giữ mực thước nữa, hắn ta tấn công ồ ạt liên hồi.

Khi thì liên tiếp xử luôn bảy tám thế đều là kiếm pháp, có lúc xử luôn mười thế liên hoàn, đều là đao pháp. Vì vậy mà Trần Như Phong không thể nào biết trước mà ngăn ngừa.

Một bên thì tấn công ồ ạt, bừa bãi, còn một bên thì kháng cự một cách dẻo dai, làm cho chiến cuộc càng lúc càng hào hứng. Nhiều thế võ tinh vi đẹp mắt lần lượt phô bày ra trước mắt của Đường Luân.

Gia nhập Hiệp Nghĩa tông mười mấy năm trường, ngày hôm nay Đường Luân mới thấy sư thúc mình trổ hết chân tài ra để cho chàng thưởng thức.

Hơn hai mươi hiệp trôi qua trong bầu không khí nặng nề, u uất, trong gian phòng cơn gió dậy vì vèo, ngọn đèn cơ hồ tắt phụt và viện binh của bọn lâu la ở bên ngoài có lẽ đã được tăng cường nên khi Đường Luân liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, đã thấy lố nhố rất nhiều người đang giương mắt trông vào.

Trần Như Phong biết kéo dài chừng nào, càng bất lợi cho mình chừng nấy, vì vậy mà bỗng nghe ông ta cất lên một tiếng hú thật dài, rồi thân hình ông ta vụt chạy nhanh thoăn thoắt chứ không đứng yên như ban nãy.

Hiệp Nghĩa tông được danh vang làng võ là nhờ môn khinh công mà nổi tiếng. Môn khinh công ấy bây giờ được Trần Như Phong biểu diễn một cách thần tình.

Cao Yến thấy thân hình của lão già này nhanh như một vệt khói mờ chạy vòng chung quanh Cao Minh để rồi thỉnh thoảng thừa cơ tấn công những đòn quái dị.

Cao Minh nằm trong tình thế bị bắt buộc phải trụ hình một chỗ để rồi tung ra bốn phương tám hướng những đường đao bén nhằm phá vỡ những thế công của Trần Như Phong.

Cuộc chiến đến bây giờ lại bước sang một giai đoạn khác, giai đoạn Trần Như Phong công nhiều mà thủ ít, bắt được Cao Minh phải nằm trong cái thế công ít mà thủ nhiều.

Đao qua kiếm lại, hai người lại giao chiến cùng nhau thêm hai mươi hiệp nữa, lúc bấy giờ Trần Như Phong gần như nổi cáu nên bao nhiêu công lực thảy đều tiết ra, dùng toàn những thế võ độc đáo để tấn công đối thủ liên miên bất tuyệt.

Cao Minh thấy đối thủ của mình nhanh như một con vượn tung tăng bay nhảy khắp nhà, thoạt đồng, thoạt tây, khi tả khi hữu, lúc trên lúc dưới, đòn lạ tuôn ra triền miên bất tuyệt, sẵn sàng tấn công những chỗ yếu của mình.

Lần lần Cao Minh cảm thấy mình đang đi về thế thủ để rồi cuối cùng phải thua sút đối phương rõ rệt.

Đường Ngũ Long đao không còn bén nhọn như trước nữa, hơi thở của chàng bắt đầu mệt nhọc. Còn Trần Như Phong thì đôi mắt sáng ngời, thái độ hài hước của ông ngày thường bây giờ không còn nữa, mà thay vào bằng sắc mặt vô cùng nghiêm nghị.

Thanh Hỏa Long thần kiếm bay múa khắp gian phòng như một con hỏa long uốn khúc, ngoe nguẩy quấn chặc chung quanh mình của Cao Minh.

Đang cơn hỗn chiến, bất thình lình Cao Yến thét lên một tiếng lóng lanh lảnh, sau tiếng lóng đó Cao Minh liên tiếp sử dụng bảy thế liên hoàn chém vùn vụt ra bảy đường đao thật là khéo léo.

Bảy đường đao này khí thế mạnh như bảy lưỡi búa, thi nhau giáng vào bảy đại huyệt trên mình Trần Như Phong làm cho đợt tấn công bất thình lình gặp phải trở ngại.

Khi đường đao thứ bảy vù vù phạt ngang yết hầu, thì Trần Như Phong lanh lẹ xuống một cái Bán tọa tấn, vì vậy mà thân hình chiêu ông ta sụt xuống năm tất, nhường cho lưỡi đao kinh hoàng kia lướt qua búi tóc của ông, trông thật vô cùng khủng khiếp.

Cao Minh thật là lợi hại, thừa lúc đối phương đang kẹt trong cái Bán tọa tấn, thân hình chới với, hắn ta lập tức tung ra một đá thôi sơn. Ngọn đá này đi theo đường vòng cầu, ban đầu chiếu thẳng vào Đan điền để rồi lần lần tấn công những bộ phận từ Đan điền trở lên chí huyệt Hoa Cái.

Một đá mà uy hiếp chín đại huyệt trên mặt tiền của Trần Như Phong, một tay dày công luyện tập, tưởng không thể nào thi triển được.

Nằm trong tình trạng bất thường như thế, Trần Như Phong bất đắc dĩ phải liên tiếp xử một thế Thiết Bản Kiều, ngã ngửa người ra, nhường cho ngọn cước thôi sơn của đối phương bay vù ù qua.

Gót giầy của Cao Minh lướt ngang một cách thần tốc, chỉ còn cách sống mũi của Trần Như Phong trong đường tơ kẽ tóc mà thôi.

Trần Như Phong ngỡ là đối phương tiếp tục tấn công nên vừa cắn răng, xử một đòn Kim Ngư Vượt Lãng thì thân hình của Cao Minh mượn thế đá kinh hồn bắn vút ra ngoài song cửa sổ.

Mặc dầu thân lâm trọng địa mà Đường Luân vẫn buông ra một chuỗi cười khoái trá, ngụ ý đầy mai mỉa. Chàng trao đổi với sư thúc của mình một nụ cười quái gở, ngầm khen cho ông ta đã đắc thắng khải hoàn.

Trần Như Phong trao cho Đường Luân một cái nhìn tinh quái, ngụ ý bảo chàng hãy thừa cơ hội này mà thoát ra khỏi phòng.

Vì vậy mà Trần Như Phong giả vờ thét :

- Loài chuột nhắt, trốn chỗ nào cho thoát, để cho ta theo tặng cho mi một đòn Thiên Phong chưởng.

Nói chưa dứt, ông ta chống gươm bào thành giường, bay mình ra phía cửa sổ, lén đưa tay sẽ ngoắc Đường Luân, ra dấu bảo chàng đi theo.

Thân hình của Trần Như Phong cất khỏi mặt đất, bay vù về phía cửa sổ bằng một tốc độ cực nhanh không thể tả. Nào ngờ cách cửa sổ chừng năm thước có một chiếc bóng mờ từ bên trên rơi xuống, bộ điệu mạnh mẽ như Phi tướng quân từ trên trời rơi xuống cản ngăn lối đi.

Nhướng mắt nhìn lên, thấy đó chẳng phải ai xa lạ, chính là bà Cao Yến.

Cao Yến chỉ trỗ ra một đòn khinh công mà cũng đủ làm cho Đường Luân và Trần Như Phong giật mình kinh hãi.

Bà ta buông tiếng cười kinh rợn :

- Mi đừng mong lấy vải thưa che mắt thánh, muốn thoát khỏi nơi này, trừ khi mi là kẻ ba đầu sáu tay.

Câu nói vừa dứt, bà ta tức khắc xuống một cái tấn chữ Đinh, đánh xả vào mặt của Trần Như Phong một chưởng kinh hồn.

Một luồng gió lạnh lốc lên, Trần Như Phong vừa dợm chống trả thì bên cạnh mình bay xéo ra một người. Chiếc bóng mờ đó vừa thoáng bay ngang trước mặt thì một tiếng bùng kinh rợn vang lên.

Thì ra đó là Đường Luân, chàng đã sử dụng một thế Phi Bằng Vạn Dặm, lướt tới để đỡ đòn dùm cho Trần Như Phong và cũng để thử xem thực lực của Cao Yến.

Hai bàn tay của hai đối thủ vừa va chạm vào nhau thì cả hai đều giựt mình vì rằng từ lòng bàn tay của đối phương có một luồng sức mạnh tuôn ra thực là đáng khiếp.

Cao Yến loạng choạng thối lui một bước, còn Đường Luân mượn sức của bà ta mà lộn mèo một vòng giữa không trung rồi mới lấy được thăng bằng rơi xuống đất.

Những tưởng rằng mình có thể yên lòng rơi xuống, nào ngờ gót chân của Đường Luân chỉ còn cách mặt đất chừng hai tấc thì một luồng sức mạnh ào ào tràn tới.

Qúa kinh hoàng, Đường Luân vung cánh tay tả ra để bảo vệ tiền tâm còn cánh tay hữu thì thủ sẵn bên hông, chờ cơ hội bất thình lình phản công một đòn quyết liệt.

Luồng sức mạnh lạnh lùng đó do Cao Yến phát ra. So qua một chưởng, bà ta thật vô cùng kinh dị vì hơn mười mấy năm nay Cao Yến chưa từng gặp một người nào có thể chọi lại một chưởng với bà ta mà nội lực lại đáng khiếp như thế.

Vì vậy mà Cao Yến tức giận căm gan, quyết định dùng cái thế sấm sét chẳng kịp trở tay, thừa lúc Đường Luân chưa kịp đáp xuống mặt đất, lướt tới tung ra một đòn chí mạng.

May nhờ Đường Luân ứng biến thần tốc, bàn tay tả của chàng vừa che kịp tiền tâm thì chưởng lực của Cao Yến cũng vừa tràn tới, và hai bàn tay của hai cao thủ lại giáp nối với nhau thêm một lần thứ nhì nữa.

Rồi một tiếng “bùng” khủng khiếp lại vang lên, thân hình của Đường Luân như con diều đứt dây, bay vù ra phía sau nhanh không thể tưởng.

Vừa trúng đòn là Đường Luân đã vung bàn tay hữu của mình ra phía sau, vừa đúng lúc thân hình của chàng bay vù sát tới vách tường.

Nếu chẳng kịp đối phó thì thân hình của chàng va chạm vào vách một cách kinh khủng, nhưng Đường Luân đã kịp thời buông ra một chưởng, đánh vào giữa vách tường, để ghìm lại trớn đi của mình lại.

Một tiếng sầm vang động nổi lên trong gian phòng nhỏ bé, cát bụi bay tứ tung và bức tường rung lên, cơ hồ sụp đổ.

Trong cơn gió bụi mịt mờ, Đường Luân sa mình xuống đất. Trong lòng chàng hết sức kinh mang vì cứ công lực của Cao Yến mà suy thì không dưới bọn Hải Ma và Thiếu Lâm giáo chủ bao nhiêu.

Cát bụi chưa kịp lắng xuống thì Cao Yến đã trỗi dậy tấn công tiếp.

Một luồng chưởng lực ào ào tràn tới, Đường Luân tức tốc cất mình bay bổng lên trên không, từ trên đánh xả xuống một đòn Phục Ma quái chưởng.

Đây là một thế võ mà Đường Luân mới suy gẫm sáng chế ra mấy ngày hôm nay. Bao nhiêu công lực của chàng thảy đều tập trung vào đó. Cao Yến bất thình lình nghe thấy từ phía trên có một áp lực kinh hồn đè xuống.

Vốn là một tay khinh công tuyệt diệu, Cao Yến tức tốc tạt sang cánh trái hơn ba trượng để lánh khỏi miếng đòn cay độc.

Vì Cao Yến thoát đi quá nhanh khiến Đường Luân không kịp ghìm sức mạnh lại, vì vậy mà luồng chưởng lực của Đường Luân vẫn cứ từ phía trên ập xuống. Vì dùng hết sức mạnh nên một tiếng bùng kinh khiếp lại nổi lên. Bàn tay mảnh khảnh của chàng đã đấm vỡ một miếng gạch to tướng giữa phòng.

Cát bụi lại nổi lên mờ mịt, và Đường Luân thừa nước đục thả câu, nương theo lớp gió bụi mịt mờ đó, chàng bắn mình bay ra cửa sổ.

Nhưng thân hình của chàng vừa tiến sát đến khung cửa thì bên ngoài gió dậy vèo vèo, không biết bao nhiêu là ám khí xé gió bay tới.

Nào là phi tiêu, phi chùy cùng với trăm nghìn món ám khí đủ loại, trước sau bay tới vô tình phong tỏa cạnh cửa sổ lại như tường đồng vách sắt.

Trong cơn nguy cấp, Đường Luân vung ống tay áo của mình để tỏa ra một luồng cương khí, đẩy dạt vào món ám khí đang bay vào mình, vừa lúc đó thì thân hình của chàng đã tới bên khung cửa sổ.

Trõ mũi giầy ra đạp nhẹ vào khung cửa lấy đà, thân hình của chàng bắn vụt trở về trong phòng và tiếng nói của Cao Yến lại nổi lên :

- Ta đã bảo, bọn mi muốn trốn khỏi nơi này, chỉ có hai cách, một là để lưỡi báu kiếm kia lại, hai là để đầu lâu lại.

Và lúc bấy giờ cát bụi lần lần lắng xuống. Trần Như Phong và Đường Luân mỗi người rút về một góc phòng. Đường Luân án ngữ phương đông, Trần Như Phong án ngữ phương tây, quắc hai cặp mắt lườm lườm nhìn Cao Yến không chớp.

Bà ra lại nổi lên một chuỗi cười kinh rợn :

- Ta chấp hai con chuột lắt ra tay một lượt.

Nói dứt lời, bà ta cất mình nhảy bổ về phía Đường Luân. Đường Luân giựt mình trụ một bộ tấn Chảo Mã, vừa định phản công bỗng thình lình thân hình bà ta bắn lùi một cách nhanh chóng không thể tưởng tượng.

Thì ra bà ta đã sử dụng thế dương Đông kích Tây, giả vờ tấn công Đường Luân mà quay lại tấn công Trần Như Phong trong lúc ông ta chưa kịp chuẩn bị. Nhưng Đường Luân vẫn tiếp tục phóng chưởng hùng hậu truy kích khiến bà ta không dám tháo thứ, con mồi đã lọt vào miệng rồi mà vẫn phải nhả ra.

Tình thế bắt buộc bà ta phải thu tay trở về để phá thế võ mà Đường Luân vừa uy hiếp. Nhờ đó mà Trần Như Phong mới được yên lòng xuống cái tấn Thiên Cân tấn để lấy lại thăng bằng đồng thời chém ra một đường Hỏa Long thần kiếm.

Phần Cao Yến vừa lánh khỏi Hỏa Long thần kiếm rồi tức tốc vung cánh tay tả ra, xử một đòn Lôi Công Đả Tháp, từ trên cao đánh xả xuống một chưởng kinh hồn, chiếu đúng vào giữa huyệt Thiên linh cái của Đường Luân.

Vì nhập nội nên thân hình của hai người gần kề trong gang tấc và Đường Luân nghe thấy trên đầu mình có một sức mạnh nghìn cân đè xuống, tình thế hết sức khẩn trương.

Trần Như Phong đứng ở bên ngoài thấy vậy, hồn vía lên mây, sợ Đường Luân tránh không thoát, chiếc đầu lâu sẽ vỡ nát.

Đường Luân tối tăm mặt mũi, nghiến răng kèn kẹt, bao nhiêu khí lực chàng thảy đều dồn xuống hai chân, liều chết xử một thế Tam Tinh Hội Bộ.

Đây là một thế võ thối lùi, chỉ vỏn vẹn ba bước, mà mỗi bước chỉ xê dịch bằng nửa bước bình thường, quyết dùng cái mau để thoát chết.

Ba bước đó, Đường Luân thực hiện nhanh như một cái chớp, thần hình của chàng vừa xê dịch được một bước thì đòn Lôi Công Đả Tháp đã đánh xả xuống như một lưỡi tầm sét của thiên lôi.

Bàn tay của Cao Yến lướt sát qua vai của Đường Luân, cách chừng ba tấc. Một luồng gió mạnh tạt ra, làm cho Đường Luân nghe thấy mình đau như dao cắt. Rồi một tiếng vang khủng khiếp nổi lên, lại một miếng gạch giữa phòng trúng đòn của Cao Yến, bụi cát bốc lên mù mịt.

Giữa cơn gió bụi mịt mù, mở mắt trông chẳng thấy đường, nhưng Đường Luân nghe thấy trước mặt mình có một luồng gió âm u lạnh lẽo nổi lên, áp lực mạnh mẽ chưa từng thấy.

Biết rằng Cao Yến đã thừa cơ mà tấn công mình, Đường Luân chẳng dám tháo thứ, lại liên tiếp dùng thân pháp Thất tinh liên hoàn bộ để thối lui thêm hai trượng. Chàng cốt ý chờ cho cát bụi lắng xuống mới bắt đầu phản công.

Quả thật Cao Yến là một tay giang hồ lão luyện, thừa lúc cát bụi bốc lên, bà ta đã lướt tới, tung ra một đòn thôi sơn, quyết lấy mạng của Đường Luân.

Nào ngờ...

Đường Luân ứng biến lại quá ư thần tốc. Nhưng Cao Yến nào chịu lép, vừa thấy đối phương lẩn trốn là bà ta như bóng với hình, tức tốc đuổi theo.

Giữa lúc đó, bỗng hào quang sáng rực. Thì ra Trần Như Phong đã cầm lưỡi Hỏa Long thần kiếm chém ra một đường trí mạng để cứu nguy cho Đường Luân.

Đường gươm xé gió vì vèo, báo cho Cao Yến biết có người chém lén và vô tình bà ra đã nằm trong cái thế tiền hậu thọ địch.

Trước mặt bà là Đường Luân, tay cầm vỏ kiếm, Trần Như Phong sử dụng lưỡi kiếm.

Hai người mở thế gọng kềm để uy hiếp Cao Yến bằng những đòn mãnh liệt.

Khá khen cho Cao Yến, chỉ dùng hai bàn tay trắng mà chống chỏi với hai tay cao thủ một cách nhẹ nhàng.

Trong chớp mắt mười hiệp trôi qua. Hai bàn tay khẳng khiu của bà biến đổi thiên hình vạn trạng. Có lúc dùng chưởng có lúc lại cùng trảo và thỉnh thoảng bà ta dụng bàn tay như một lưỡi đao, để xử một thế Ngũ Long đao. Khí thế cực kỳ mãnh liệt, so với Cao Minh dùng đao thật ban nãy, sức uy hiếp nặng nề gấp mấy lần.

May mà Trần Như Phong và Đường Luân thảy đều là hai tay lanh lợi, nên chẳng dùng sức mạnh chọi sức mạnh, mà chỉ múa Lang ba, lảo đảo đi ở vòng ngoài. Thỉnh thoảng thừa cơ phối hợp với nhau mà phản công bằng một vài đòn bén nhọn.

Vì vậy mà khí lực của Cao Yến mặc dầu đáng sợ, nhưng hai người cứ mãi khôn ngoan lẩn trốn, thành ra vẫn chưa thật sự chạm trán lần nào.

Cao Yến càng đấu chừng nào, sức lực càng lên chừng ấy. Những luồng gió mạnh từ trong hai bàn tay của bà ta bốc ra, thổi bạt hai món binh khí của Đường Luân và Trần Như Phong, làm cho hai người chưa sử dụng đòn nào đáng kể.

Bầu không khí thật là căng thẳng, những tên gác cửa bên ngoài chỉ nghe tiếng gió vù vù từ bên trong tạt ra mà không trông rõ bóng người, vì bây giờ đèn đuốc thảy đều tắt phụt.

Bất thình lình Cao Yến đang trổ một đòn Thái Sơn Áp Đỉnh đánh xả về phía Đường Luân bỗng nhiên bà ta đảo mạnh một vòng, trong cái thế Thần Ưng Chuyển Dực, quày đầu trở về, xòe năm ngón tay đen đúa khẳng khiu ra, chộp vào lưỡi Hỏa Long thần kiếm.

Trần Như Phong giựt mình, ông ta không ngờ Cao Yến lại quá liều lĩnh, dám dùng tay trắng đoạt gươm của mình, vào lúc đó, chính ông ta đang xử một đòn Thần Tiễn Xuyên Tâm, lưỡi gươm đâm vút tới bằng một tốc độ kinh hồn, muốn ghìm để biến thế cũng không kịp.

Trong trường hợp này, bắt buộc phải liều, Trần Như Phong hét lên một tiếng, bao sức mạnh đều dồn vào cánh tay, liên tiếp xử đòn Thần Tiễn Xuyên Tâm tiếp tục đâm tới, sức mạnh gấp hai lần ban nãy.

Ông ta định dù Cao Yến có bắt được lưỡi gươm của mình thì năm ngón tay sẽ bị món binh khí sắc bén này cắt đứt.

Nào ngờ vỏ quít dày gặp móng tay nhọn, bàn tay của Cao Yến còn cách lưỡi gươm chừng một tấc thì nhanh như chớp, bà ta đã đổi trảo thành ra chỉ, không chộp vào lưỡi gươm mà lại trổ ra một ngón, điểm vù vù vào huyệt Khí Hải của Trần Như Phong.

Trần Như Phong đang dùng hết mười phần sức mạnh, quyết liều chết sống với bà ta, không ngờ đối phương lại biến thế một cách lạnh lùng như vậy, vừa giật mình thì ngón tay của Cao Yến chỉ còn cách huyệt Khí Hải chỉ hai tấc mà thôi.

Trần Như Phong quá đổ kinh mang, hai bàn chân của ông ta tức tốc trổ ra một thế Vân Phi Tần Lĩnh để xê dịch sang cánh trái.

Nhờ thế võ Vân Phi Tần Lĩnh quá ư kiến diệu, nên thân hình của ông ta vừa tạt sang một bên thì một tiếng toạc như xé lụa vang lên, thì ra ngón tay sắt thép của Cao Yến đã làm cho vạt áo trước của ông ta rách đi một mảng.

Thấy sư thúc của mình lầm nguy, Đường Luân dùng vỏ kiếm tung ra một đòn Kim Cang kiếm pháp, uy hiếp vào hậu tâm của đối phương. Nào ngờ đòn của chàng chỉ tung ra một nửa thì Cao Yến lại dùng thế đá lạnh lùng ban nãy đá nghịch trở về phía sau.

Đường Luân vừa nghe tiếng gió, thì mũi giầy của Cao Yến đã kề sát Uyển mạch của mình. Tuy gót chân của bà ta chưa chạm đến nhưng mà luồng sức mạnh đã tràn sang, làm cho cánh tay của chàng thình lình tê buốt.

Năm ngón tay rã rời.... và vỏ lưỡi Hỏa Long thần kiếm tuột khỏi bàn tay của chàng rơi đánh xoảng trên mặt đất.

Chính vào lúc đó thì gió lạ lại nổi lên, và vẫn cái thế đá nghịch lạnh lùng, Cao Yến liên tiếp tung ra bảy cước liên hoàn. Đường Luân tránh khỏi đá thứ nhất, đá thứ nhì đã tràn tới liên miên bất tuyệt, như nước đổ trên nguồn.

Liên tiếp tránh được sáu đá trong tình trạng hết sức hiểm nghèo, Đường Luân bị đẩy trôi dạt vào một xó không đường trốn tránh, những tưởng phen này mình phải bị đè bẹp trước một lối tấn công ồ ạt đó.

Nào ngờ, vì Đường Luân bị dụ vào xó tường nên Cao Yến mất đi cái thế tiền hậu thọ địch, nhanh như một đường tên, bà bắn vụt ra ngoài khung cửa sổ.

Sau lưng bà, Trần Như Phong và Đường Luân tức tốc nhảy bổ theo, múa hát bài tẩu mã nhưng cũng như lần trước, thân hình của hai người vừa đến khung cửa sổ thì từ bên ngoài vô số phi đao, phi chùy, tên nhọn bay tới ào ào như mưa bấc, tạo thành một bức tường đồng vách sắt cản hẳn lối thoát của hai người.

Vung ống tay áo thành một hình tròn để ngăn đợt ám khí tấn công bất thần đó, và Trần Như Phong cùng Đường Luân bị bắt buộc phải bay ngược trở về.

Khi bốn chân của Đường Luân và Trần Như Phong vừa chấm đất thì ba bề bốn bên tiếng vang động ầm ầm nổi lên không ngớt. Từ bên trên, nhưng chiếc song sắt khổng lồ được buông xuống, trong chớp mắt hai người đã bị nhốt vào trong một chiếc lồng sắt khổng lồ!

Trong lúc đó, có những chuỗi cười kinh rợn của Cao Yến từ bên ngoài cửa sổ theo gió lạnh đưa vào.

Tiếng ầm ầm vừa ngớt, những tưởng rằng như thế là xong, nào ngờ một tràng tiếng động lại vang lên đinh tai nhức óc, đáng sợ gấp mấy lần ban nãy, và cả một gian phòng từ từ sụt xuống. Khung cửa sổ bên ngoài lần lần bị mé đất trồi lên che khuất.

Trong phòng bóng tối âm u dày đặc, một mùi hôi xông lên, nồng nặc và một gian phòng khổng lồ đó cứ từ từ tụt xuống, tụt xuống... tụt xuống mãi.

Ước lượng xuống chừng hơn ba mươi trượng rồi gian phòng dần dần ngưng lại, và bốn bề vắng lặng, không một tiếng động, không một ánh sáng, hai người có cảm tưởng như đi lần vào huyệt đạo.

Tiếng động vừa im, chợt bên hông tường một tiếng cắc khẽ vang lên, nơi ấy vùng mở ra một cánh cửa sổ bằng bàn tay.

Từ trong cánh cửa bé tí tẹo đó bỗng một luồng khí xanh rờn xông ra, trong chớp mắt mùi hương báy ngát tỏa khắp gian phòng. Hai người vừa ngửi nhằm mùi hương đó, bỗng nghe tinh thần của mình dễ chịu, thoải mái vô cùng, và hai người bắt đầu thiu thiu ngủ.

Ngủ đi không biết bao lâu, Đường Luân mơ màng thức giấc, mở bừng mắt ra. Chàng quờ quạng tìm vỏ thanh Hỏa Long thần kiếm nhưng chẳng thấy tăm hơi của nó đâu cả.

Và bây giờ, chàng mới phát giác mình đang nằm trong một gian phòng yên tịnh, trong phòng bài trí cực kỳ tráng lệ, tất cả những vật trần thiết đều do những danh thủ tự đời Đường, đời Tống xa xưa.

Còn đang bàng hoàng kinh dị, chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân người nổi lên ròn rã, Đường Luân vội vàng nhảy tọt lên giường, giả vờ nằm ngủ.

Một mùi hương thoang thoảng qua mũi chàng và có một tiếng người khoát màn bước vào.

Sẽ lén hé mắt nhìn xem, chàng trông thấy lờ mờ có một bóng giai nhân đang đứng bên giường, mở mắt nhìn chàng.

Vẫn giả vờ ngủ mê man, bất giác người ấy thò một cánh tay đặt lên trên trán mình, chàng nghe thấy một thứ cảm giác mát rượi truyền sang cơ thể.

Bên tai nghe người ấy lẩm bẩm :

- Đã tỉnh?

Vốn biết mình đã sa chân vào hắc điếm, Đường Luân biết người này không phải có lòng tốt, vả lại chàng nhớ rõ khi chàng cùng với Trần Như Phong kẹt trong gian phòng có song sắt và gian phòng từ từ tụt xuống lòng đất, rồi một làn hương thoang thoảng xông ra, và chàng dần dần mê mang đi. Như vậy rõ ràng là mình bị đánh thuốc mê.

Chàng định thừa cơ hội này, bắt người đẹp bên giường để tra gạn cho rõ nguồn cơn.

Ý định vừa nãy ra trong trí là Đường Luân tức tốc vung bàn tay tả ra, nhanh như một tia điện chớp, trổ một đòn Song Long Xuất Hải, móc thẳng vào cặp mắt diễm lệ của đối phương.

Xuất kỳ bất ý, công kỳ vô bị, đòn của Đường Luân thật là cay độc, làm cho nàng thiếu nữ vô danh kia, khẽ rú lên một tiếng kinh hoàng, những động tác của nàng nhanh không thể tả. Nàng khẽ xử nửa thế Ngọc Nữ Triều Thiên, ngẩng gương mặt ngọc nhìn lên phía trên, là thoát khỏi hai ngón tay sắt thép của chàng.

Nhưng đòn của Đường Luân nào chỉ có bấy nhiêu mà thôi, vừa điểm trật, Đường Luân đã biến chỉ thành trảo, mượn cái đà đó mà chộp vào huyệt Hầu Đầu của nàng ta.

Bàn tay đã kề sát vào mặt, cách huyệt Hầu Đầu chỉ hai tấc vì vậy tấn công thật là đắc thế, nào ngờ bàn tay của chàng vừa xoay ra nửa vòng thì nàng thiếu nữ kia tiếp tục xử thêm nửa thế Thiết Bản Kiều ngã ngửa người ra, vì vậy mà bàn tay của Đường Luân lại chộp khống vào khoảng không.

Nghiến răng căm tức, Đường Luân hừ lên một tiếng biểu diễn một đòn Kim Ngư Phá Lăng, trỗi mình ngồi dậy, và bàn tay tả của chàng liên tiếp tấn công vào huyệt Đan Điền bằng một thế Ưng Trảo công.

Liên tiếp xử ba đòn, móc mắt rồi tấn công huyệt Hầu đầu, rồi tấn công Đan điền. Ba động tác đó lanh lẹ một cách không sao ngờ tới, vậy mà thiếu nữ kia vẫn ung dung trớ được hai đòn, và đòn thứ ba đã tràn tới.

Đan điền là một yếu huyệt nằm dưới rún chừng hai tấc, nay bị Đường Luân bất thình lình tấn công bằng một ngón Ưng Trảo công trong lúc đang nằm ngửa trong cái thế Thiết Bản Kiều, nếu là tay tầm thường ắt phải thua trong chớp mắt.

Nhưng hai bàn chân của nàng thiếu nữ kia từ phía dưới kịp thời tung lên hai đá, mũi giầy thứ nhất chiếu thẳng vào huyệt Khúc Trì và mũi giầy thứ hai thì tấn công vào Uyển mạch. Người thiếu nữ kia nhận huyệt cực kỳ chính xác, thế đá lại điêu luyện vô song làm cho Đường Luân phải sinh lòng kính nể, rụt tay trở về.

Cái thế Liên hoàn cước đó vừa phá đòn của đối phương, vừa tạo ra cho mình có trớn để lộn mèo một vòng, bắn lùi ra xa hơn hai trượng.

Lấy lại thăng bằng, thiếu nữ khoan thai nhìn thẳng vào mặt Đường Luân mà nói :

- Mi thật là lợi hại, nhưng đố mi làm sao thoát khỏi tay ta!

Dứt lời, một luồng máu nóng bỗng dâng lên hai má, nàng đỏ mặt mà nói rằng :

- Không ngờ mi là một trang thư sinh anh tuấn mà hạ tiện như thế này. Thừa lúc ta kẹt trong thế Thiết Bản Kiều mà tấn công đan điền, thật là hổ mặt nam nhi!

Đường Luân bị chê, trong lòng hổ thẹn, chàng cũng đỏ mặt ấp úng :

- Nếu ngươi chẳng chê ta tài hèn thì cùng nhau so vài miếng, để phân cao hạ?

Thiếu nữ mỉm cười :

- Hay lắm... ta cũng đang ngứa nghề đây. Vậy mi hãy chuẩn bị đã nhé!

Dứt lời thân hình của nàng lướt tới nhanh không thể tả, thò hai ngón tay búp măng ra, móc hai đường dữ dội vào cặp mắt của Đường Luân.

Nhanh như chớp, Đường Luân bắn lùi hai bước, bất giác giật mình vì nhác trông thấy điệu bộ hai bàn tay đó Đường Luân đã biết rằng đây là một ngón Anh Trảo công, một lối biến chất của môn Cầm nã Thiếu Lâm.

Người luyện được môn võ này xuất xứ ắt không phải tầm thường. Ban nãy ngón tay của nàng còn cách mặt của chàng hai tấc mà hơi lạnh đã tiết ra, do đó dù biết nàng này tuy thuộc phường nhi nữ nhưng thật là có một nội lực đáng kể.

Cao thủ chỉ trông qua một đòn cũng đủ biết sơ thực lực của đối phương, vì vậy mà Đường Luân không dám tháo thứ. Chàng để hết tâm tư vào cuộc chiến.

Quyết ý dằn mặt đối phương, Đường Luân trầm tĩnh dựng bàn tay của mình đổ dốc ra một đòn Đại La Kim Cang kiếm pháp.

Đường Luân chỉ dùng một bàn tay trắng, mà khí thế thật kinh thiên, nàng thiếu nữ kia chợt nghe tiếng gió vì vèo, bàn tay sắt thép của Đường Luân đã trảm ra một đường từ trên tới dưới, khí thế mãnh liệt như một thanh gươm bén.

Hai mũi giày thêu của nàng thiếu nữ lướt nhanh lên nền gạch như hai con thoi bay qua khung cửi. Trong một cái chớp mắt liên tiếp đổi năm sáu lần cung bộ, nhờ đó mà thoát khỏi tầm uy hiếp của một đòn dữ dội.

Nàng thiếu nữ kia không ngờ chàng trai trẻ đẹp này lại bất cần, cho ra một thế Hạ Mã Uy Mãnh liệt đến thế, trong lòng vừa sợ vừa giận, lại vừa mến thầm.

Kể từ ngày nàng ta chào đời đến nay chưa gặp một người nào có một thế võ hào hùng như vậy.

Do đó, nàng quyết định dùng hết bình sanh sở học của mình để cho con cá nằm trong rọ kia một bài học thấm thía.

Một tiếng thét thanh tao trỗi dậy, đảo mình một cách thần tốc, thiếu nữ kia lẩn sang cánh tả để rồi điểm vào hông của Đường Luân một ngón.

Ngón tay trắng trẻo mịn màng kia bỗng nhiên rắn hơn sắt thép, điểm vù vù lòn qua hông của chàng.

Đường Luân xử một thế Ngọc Long Phiên Thân, thân hình của chàng như một con rồng trở mình giữa từng không. Cái trở mình khéo léo đó làm cho ngón tay của nàng thiếu nữ kia điểm trật vào khoảng không.

Cùng trong một lúc, bàn tay tả của Đường Luân tống ra một quyền Thôi Sơn Bạt Đảnh, gió dậy ào ào, chiếu thẳng vào sóng mũi của đối phương.

Thiếu nữ tức tốc sử dụng một thế Ngọc Thố Giao Đầu, lách đầu né tránh. Nào ngờ vừa thoát khỏi đường quyền của Đường Luân thì hai ngón tay của chàng đã nhẹ nhàng điểm tới, chiếu đúng vào huyệt Tỏa Hầu của nàng.

Thì ra.... đường quyền Thôi Sơn Bạt Đảnh chỉ là đòn giả, cốt điểm yểm trợ cho ngón tay của mình điểm huyệt, thật là khéo léo vô song.

Thiếu nữ giật mình kinh hãi, vừa lúc đó thì ngón tay của Đường Luân trơ tới chỉ còn một tấc mà thôi.

Trong lòng càng thêm tức tối, nàng không ngờ một người hào hoa phong nhã thế kia mà ra tay lại cay độc dường này. Giữa phút nguy nan, nàng xuống Trung bình tấn để cho thân hình của mình hạ thấp xuống hai tấc.

Chỉ xê dịch trong vòng hai tấc đó, ngón tay của Đường Luân lại không điểm vào huyệt Tỏa Hầu mà lại chênh chếch chiếu thẳng vào cằm của thiếu nữ bất thình lình.

Thiếu nữ lại hé cặp môi son, bày ra một hàm răng đều đặng, trông như ngọc, trắng như ngà để rồi cắn một cái cực kỳ mạnh.

Chưa kịp nghĩ ra cách đối phó thì hai hàm răng của nàng đã khép chặt. Đường Luân đau buốt thấu xương. Chàng cắn răng chịu đau để rồi thò ngón tay út ra, móc một cái thật mạnh vào dưới xương quai hàm của nàng.

Bị cái móc thình lình, thiếu nữ giật mình hé miệng ra, và Đường Luân đã kịp thời rút tay trở về, trong lúc thiếu nữ buông ra một chuỗi cười tinh nghịch.

Tiếng cười trong trẻo của nàng vang vang giữa phòng vắng vô tình làm cho bầu không khí đầy sát khí lắng xuống.

Đường Luân đang bàng hoàng ngây ngất vì nụ cười tươi đẹp như phù dung chớm nở của nàng bỗng thình lình nụ cười vụt tắt, và nàng lại nhảy xổ tới tấn công.

Lần này, thiếu nữ kia trịnh trọng toàn dùng những thế võ thật là điêu luyện để xáp chiến với Đường Luân. Đường Luân cũng trổ thuật khinh công, thi triển những thế võ của mình để ứng chiến.

Trong chớp mắt, hai người đã trao đổi với nhau gần ba mươi hiệp, có lúc thì trụ hình đình bộ ở giữa phòng để so nội lực cùng nhau, có lúc lại tung tăng bay nhảy, đuổi bắt vô cùng ráo riết.

Khá khen cho hai người giao chiến với nhau một trận ác liệt mà bàn ghế trong phòng không hề bị đụng chạm mảy may, vì cả hai đều dùng những thế võ vô cùng khéo léo.

Trận chiến tuy có vẻ tưng bừng náo nhiệt nhưng thật ra bên trong ai cũng chỉ muốn dùng xảo thủ để thắng chứ chẳng dùng đòn hung bạo.

Mười lăm hiệp nữa trôi qua, Đường Luân lần lần thắng thế vì lẽ chàng nghe thấy hơi thở của thiếu nữ bắt đầu dồn dập, đường quyền ngọn cước không còn linh động như trước nữa. Thiếu nữ kia cũng thấy mình đang lần lần xuống nước, vì vậy chàng lợi dụng thời cơ để thay đổi lối đánh.

Thừa lúc hai bên mặt đâu mặt cùng nhau, thiếu nữ kia dợm điểm một ngón vào Thái Dương huyệt của Đường Luân để rồi nhẹ nhàng tung ra một miếng Vô Ảnh cước chiếu thẳng vào hạ bàn của Đường Luân.

Giựt mình, Đường Luân tức tốc đổi sang một thế Chảo Mã tấn để lánh ngọn cước tài tình rồi thò tay bắt ngang hông thiếu nữ.

Bằng một thế Ngọc Thố Hồi Đầu, thiếu nữ kia quay ngoặc thân mình lại, dùng ngón tay trái chẹn ngang cánh tay trái của Đường Luân, cùng trong một lúc buông ra thêm hai đá liên hoàn.

Bị hai ngọn cước đó, Đường Luân phải thối lui hai bước. Lợi dụng lúc Đường Luân thối lui, thiếu nữ nhảy tới, dùng sức mạnh trong người tống vào giữa ngực của Đường Luân một đòn sấm sét.

Trên môi của Đường Luân thoáng hiện lên hai nét hằn, nửa như khinh bỉ, nửa như tinh nghịch, rồi cũng dồn hết sức mạnh vào cánh tay, Đường Luân đạp chữ Đinh từ từ đẩy ra một chưởng.

Thế võ của Đường Luân thâm trầm và mạnh bạo, hai bàn tay gắn chặt vào nhau giữa khoảng không. Cùng một lúc cả hai bên thảy đều nghe thấy từ phía đối phương có một luồng sức mạnh tràn sang ào ạt.

Hai luồng sức mạnh đó giáp vào nhau và như một con nước đang từ trên đổ xuống, gặp phải một sức cản ngăn mãnh liệt, cùng nghẹn lại. Và tiếp tục tràn tới, tình thế hết sức nguy nan, vì cả hai cùng nằm trong cái thế “tức nước vỡ bờ”.

Đường Luân cắn răng, để cho lòng lắng xuống, rồi đem hết nội lực toàn thân dồn hết lên cánh tay để tiếp sức. Trong lúc đó nội lực của nàng cũng gia tăng đều đặn, không chịu kém Đường Luân.

Lúc bấy giờ tứ bề vắng lặng, chỉ nghe hơi thở của hai người nhịp nhàng nổi lên trong phòng vắng. Thân hình của hai người, đứng sừng sững như hai pho tượng thép. Người nào cũng muốn dùng sức dẻo dai của mình để đè bẹp đối phương.

Thời gian nặng nề trôi qua, hơi thở của Đường Luân vẫn giữ được điều hòa khoan thai. Chàng lắng nghe hơi thở của đối phương lần lần gấp rút, rồi năm ba giọt mồ hôi ứa trên trán của nàng.

Tình thế rõ ràng đã ngả sang phía Đường Luân, vào giữa lúc tứ bề tĩnh mịch, cả hai đều để hết tâm tư vào cuộc đấu nội lực của mình, chợt thính giác của Đường Luân thoáng nghe sau lưng mình có mấy tiếng động khẽ tố cáo cho chàng biết có một kẻ thứ ba vừa xuất hiện.

Kẻ ấy là bạn hay là thù, Đường Luân vẫn chưa được rõ. Vì vậy một mặt chàng lo chống trả với nàng thiếu nữ, một mặt để tinh thần nghe ngóng phía sau lưng của mình.

Vì bận suy nghĩ phân tâm nên nội lực của chàng suy giảm. Do đó mà nàng thiếu nữ chộp lấy cơ hội, tăng cường nội lực áp đảo Đường Luân.

Cả giận, chàng tụ khí Đan điền, rồi tiết hết sức mạnh ra, quyết thanh toán trận đầu, vì vậy mà thiếu nữ ra chiều núng thế.

Đường Luân hự lên một tiếng, bao nhiêu sức lực thảy đều đổ dốc ra và hai bàn chân của thiếu nữ phải thối lui về một bước. Chính vào lúc sắp sửa quyết định hơn thua đó thì sau lưng của Đường Luân thoảng qua một cơn gió nhẹ.

Một chiếc bóng mờ từ bên ngoài nhẹ nhàng lướt vào, buông ra một chưởng vào huyệt Hội Tông của chưởng. Luồng chưởng lực mặc dầu êm ái, nhưng mà khí thế trầm hùng, không phải là tay non.

Trong chớp mắt, Đường Luân đã lọt vào cái thế lưỡng đầu thọ địch, nằm trong một gọng kềm tai hại.

Trong một giây phút ngắn ngủi đó, Đường Luân suy nghĩ rằng, người đánh lén kia công lực phải cao hơn nàng thiếu nữ thập bội, vì vậy mà chàng quyết định nhanh chóng, nạt lên một tiếng, đẩy bắn nàng thiếu nữ trôi ra hai bước nữa, rồi bằng một động tác cực kỳ nhẹ nhàng xử một thế Mãnh Long Hồi Đầu.

Quay trở lại, chàng kịp thời vung tay hữu ra đón đỡ lấy ngọn đòn ngầm ác liệt, bàn tay của chàng gắn chặt vào bàn tay của đối phương. Đường Luân bay hồn bạt vía, vì rằng người ấy không phải ai xa lạ, chính là hung thần Cao Yến.

Vì bận chống chọi với Cao Yến mà hậu tâm của chàng trống trải, hoàn toàn mở ngõ để cho đối phương tấn công và một tiếng thét thanh tao trỗi dậy, một ngón tay sắt thép của nàng thiếu nữ vù vù điểm tới.

Đường Luân không thể nào quay đầu chống trả vì thân hình của Cao Yến vững như một bức tường đồng, hút chặt lấy thân hình của chàng. Ngỡ rằng mình bị mất mạng trong chớp mắt nào ngờ ngón tay chỉ chạm vào da của Đường Luân rồi rút phắt trở về mà không buông ra nội lực.

Lấy làm lạ không hiểu sao đối phương không thừa cơ hạ độc thủ, chàng vội tấn chữ Đinh sang Trảo mã để rồi tung ra một luồng nội lực chọi với Cao Yến.

Thừa lúc đối phương giật mình vì chàng bất thần tung nội lực, Đường Luân rút bàn tay của mình trở về để thoát khỏi vòng kềm chế.

Vừa lúc ấy thì Cao Yến thét lên :

- Hay cho Nguyệt nhi dám lén ta mà vào đây.

Thì ra nàng thiếu nữ đó tên thật là là Cao Nguyệt, em của Cao Minh.

Nàng ta được tin mẹ mình bắt được một con mồi béo bở nên lén vào phòng trông cho rõ mặt.

Bất ngờ gặp phải Đường Luân tỉnh dậy và hai bên xáp chiến cùng nhau trong lúc đang đấu nội lực thì Cao Yến bất thình lình xuất hiện và Cao Nguyệt không thừa thế Đường Luân đang kẹt trong tình trạng lưỡng đầu thọ địch mà xuống độc thủ.

Ngón điểm huyệt nhẹ nhàng ban nãy đã minh chứng rằng nàng nương tay cho Đường Luân thoát chết.

Nghe mẹ mình mắng, Cao Nguyệt sắc mặt đỏ bừng, lui vào một góc tường. Và Cao Yến lại gắt gỏng :

- Mi hãy thay ta bước ra mà cho thằng nhỏ này một bài học xứng đáng.

Dưới áp lực của mẹ mình, Cao Nguyệt bất đắc dĩ phải giả vờ hùng hổ lướt tới trước mặt Đường Luân.

Thân hình của nàng nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng. Còn cách Đường Luân chừng độ ba thước thì dừng chân lại.

Đường Luân chưa biết nàng ta giở trò gì thì lại một tiếng thét thanh tao trỗi dậy, Cao Nguyệt vươn mình tới, vung hai tay sử dụng một đòn Ngọc Thố Giởn Trăng.

Thế võ này nửa cương mà nửa nhu. Hai bàn tay của nàng dường như hai bàn tay của một con ngọc thố, đang đùa giởn nhưng mà đường võ mầu nhiệm vô song, làm cho Đường Luân phải tấm tắt khen thầm.

Chàng thấy hai cánh tay trắng muốt của nàng múa may quay cuồng trước mặt, chắc có lẽ nàng muốn làm rối mắt đối phương. Đường Luân vội vàng xử một đòn Kim Cang Thác Thiên để chống trả.

Nào ngờ chính vào lúc đó thì thế võ Ngọc Thố Giởn Trăng của Cao Nguyệt thình lình vụt tắt để rồi trổ ra một đòn Hắc Hổ Thâu Tâm.

Đường Luân kinh dị, không biết tại sao Cao Nguyệt có một lối đấu kỳ quặc như vậy vì Hắc Hổ Thâu Tâm là một đòn mạnh bạo của Thiếu Lâm phái, mà Cao Nguyệt đã cóp được rồi thình lình tung ra.

Nhưng Đường Luân cũng kịp thời ứng biến, hai bàn chân của chàng bước theo bộ điệu Hồng môn và tràn mình né tránh miếng Hắc Hổ Thâu Tâm trong đường tơ kẽ tóc.

Thừa lúc Cao Nguyệt chưa thu tay trở về, Đường Luân trổ ra một đòn Thiếu Lâm cầm nã, dụng ý của chàng là muốn lấy độc công độc.

Dường như nàng thiếu nữ cũng biết rõ thâm ý của Đường Luân nên trên vành môi của nàng thoáng hiện ra nét cười ranh mãnh.

Thừa lúc bàn tay của chàng chỉ còn cách Uyển mạch của mình chừng một tấc bàn tay của Cao Nguyệt thình lình lật ngược trở lên, và năm ngón tay búp măng của nàng xé gió vèo vèo, tặng lại cho Đường Luân một ngón Phân Cân Thác Cốt.

Đường Luân giật mình kinh hãi vì Phân Cân Thác Cốt là những thế võ vô cùng mầu nhiệm, chuyên dùng để đánh xáp lá cà với đối phương và lợi dụng tất cả những chỗ hở, khôn khéo tung ra những thế võ toàn là rút gân và bẻ xương của đối thủ. Thật là lợi hại khôn cùng, không biết vì sao nàng thiếu nữ này lại học được môn võ thuật bí truyền này?

Ý nghĩ thoáng hiện thì đòn đã tới, Đường Luân chỉ còn cách dồn hết nội lực vào cánh tay của mình, xòe năm ngón ra, chờ đợi hễ đối phương toát ra nội lực là chàng cũng dùng nội lực chống trả.

Nào ngờ bàn tay trắng muốt của Cao Nguyệt chỉ trổ sơ nửa đòn Phân Cân Thác Cốt rồi rút lui trở về hai bước, thủ một thế Bạch Thố Nhập Lâm.

Đường Luân không dám khinh thường vì thấy những thế võ mà thiếu nữ này sử dụng thật là thiên hình vạn trạng. Chàng đảo sơ ở vòng ngoài hai ba bộ để tìm sơ hở của đối phương rồi bất thình lình, Đường Luân nhảy xổ tới tung ra một cước kinh hồn, đá thốc vào Đan điền của Cao Nguyệt, và hai người lại xáp chiến với nhau kịch liệt hơn ban nãy.

Trong chớp mắt, hai người đã giao chiến với nhau hơn hai mươi hiệp. Lần này vì có Cao Yến đứng bên ngoài lược trận nên những thế võ của Cao Nguyệt không còn nương tay như trước nữa, mà xuất thủ lại trầm hùng mãnh liệt. Có lúc lại mầu nhiệm vô song, làm cho Đường Luân có cảm nghĩ rằng tài bộ của người này thật không kém Bích Cơ Ma Nữ.

Cuộc chiến lần lần đi vào giai đoạn sôi động, và Cao Nguyệt lần lần xuống nước.

Những thế võ của Đường Luân bắt đầu đưa nàng vào tình trạng bị động.

Cao Nguyệt lùi dần... lùi dần... rồi bỗng thình lình nàng xử một thế Hắc Hổ Thăng Thiên, thân hình của nàng tà tà bắn vút lên trên, để rồi đáp nhẹ trên đầu của một chiếc tủ đứng cao hơn đầu người mấy thước.

Đứng trên đầu tủ, Cao Nguyệt thủ một thế Bạch Thố Cầm Ưng, cúi đầu nhìn xuống nói với Đường Luân rằng :

- Thằng nhỏ kia, nếu mi phá được thế võ này thì ta bằng lòng chịu thua mi vô điều kiện.

Đường Luân buông ra một tiếng cười lạt, từ phía dưới nhìn lên, trông thấy hai bàn chân của nàng đứng trong một cái tấn không phải chữ Đinh mà cũng không phải chữ Tấn. Hai bàn tay bảo vệ tiền tâm một cách vô cùng khéo léo.

Với một thế võ hiểm hóc và kín đáo, muốn từ dưới bay mình lên trên để phá vỡ thì thật không phải là một chuyện dễ dàng.

Ngẫm nghĩ giây lâu, trong trí của Đường Luân vùng nẩy ra một kế, chàng định dùng hai thế võ liên hoàn, sử dụng kế dương Đông kích Tây, hòa hợp với thế Điệu hổ ly sơn làm sao cho Cao Nguyệt xê dịch thân hình để cho chàng nhảy lên đầu tủ chiếm ưu thế.

Ý đã định, Đường Luân trờ tới ba bước để rồi tung mình từ phía dưới nhảy vù lên.

Nhưng khi hai bàn chân của chàng vừa lướt tới trước mặt tủ chừng năm thước, sức mạnh vừa toát ra, định dùng Lý ngư vượt long môn, để phóng mình lên trên thì khoảng đất chỗ chàng đứng bất thình lình tụt xuống.

Đường Luân đang nằm trong cái thế dùng sức mạnh dồn vào hai gót chân để đẩy mạnh thân hình của mình lên, thình lình mất đi điểm tựa nên thân hình của chàng chới với giữa khoảng không để rồi rơi xuống.

Hồn vía lên mây, Đường Luân biết mình lại trúng kế một lần nữa, nhưng chàng kịp thời dang hai cánh tay, vẫy mạnh một cái vào không khí để lấy lại thân hình cho được thăng bằng rồi nhanh như chớp thò bàn chân tả đạp lên bàn chân hữu để làm điểm tựa, xử một thế Thần Viên Thượng Thọ để bay vù lên mé đất.

Còn cách mé chừng một thước, Đường Luân thò hai tay lên định bấu lấy mé vực, nào ngờ giữa lúc bàn tay của chàng còn cách mé chừng hai tấc, trên đầu chàng gió dậy vèo vèo, Cao Yến và Cao Nguyệt thừa cái thế đứng trên cao đánh xả xuống một chưởng kinh hồn.

Đường Luân còn lại một tay phải vung ra chống trả chính vào lúc hai luồng sức mạnh vừa giáp mối vào nhau. Đà đang lên của Đường Luân vừa đứng lại thì Cao Yến buông ra thêm mấy tiếng cười đanh ác, để rồi nhẹ nhàng bồi thêm một chưởng.

Đường Luân nghe thấy chưởng lực Cao Yến thật lạnh lùng, tầm uy hiếp bao trùm hết miệng hầm, tuy nhẹ nhàng mà hiểm độc vô song. Một tay của chàng đang kẹt trong tay của Cao Nguyệt, bắt buộc chàng phải vung bàn tay còn lại đón đỡ. Và một tiếng bộp nho nhỏ vang lên, thân hình của Đường Luân bị sức ép của Cao Yến đẩy rơi về phía dưới.

Dưới kia là một vùng tối đen thăm thẳm, trông không rõ bốn bề.

Nhưng Đường Luân ráng hết sức vận nhãn quang của mình ra để nhìn xuyên vào bóng tối. Nhác trông thấy dưới chân mình có vùng đất màu đen thẫm từ từ hiện lên, chờ thân hình của mình cách mặt đất chừng một trượng, Đường Luân liên tiếp lộn mèo hai cái để cho mất đà rồi cuối cùng mới đảo mạnh một vòng giữa không trung, nhẹ nhàng rơi theo thế Bình Sa Lạc Nhạn.

Mặc dầu vậy nhưng Đường Luân cũng thấy chân tê dại và thân hình của chàng lảo đảo ngã sóng soài trên mặt đất bởi vì sức rơi vẫn còn quá mạnh.

Nằm yên một chút để phục hồi sức khỏe, Đường Luân trỗi dậy, ngồi xếp bằng điều khí dưỡng công để cho tâm thần bình tĩnh.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full

Nhận xét của đọc giả về truyện Hỏa Long Thần Kiếm

BÌNH LUẬN FACEBOOK