Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edit: Kihae

Ôn Lương nhìn chăm chú đứa nhỏ trước mắt, mặt mày ôn nhuận, khí độ bất phàm, tuổi tuy còn nhỏ nhưng đã có xu hướng trở thành một bậc quân tử. Hắn biết trong hoàng thất chưa bao giờ có người nào là đơn giản, mặc dù đế vương hiện tại nhân hậu anh minh, nhưng các hoàng tử theo tuổi tác lớn dần, cũng có tâm tư riêng. Qua mấy năm nữa, lúc hoàng thượng già rồi mà các hoàng tử đến tuổi thành niên, không biết sẽ trở thành cục diện như thế nào .

Hắn chỉ hi vọng, đế vương hiện tại sẽ không đi trên con đường tiên đế đã đi. Đương nhiên, có lẽ có Túc vương ở đây, có thể tránh được một trận gió tanh mưa máu như năm xưa.

Thế nhưng, nếu ngay cả một đứa bé như thế này cũng đã bắt đầu tính kế với hắn, trong lòng hắn quả thật có loại cảm xúc không biết nói gì. Loại cảm giác này thực sự là quá tệ , lại làm cho hắn nhớ tới cái đêm của mười mấy năm trước, nhị ca hắn đã bị hại chết tại cái hoàng cung tráng lệ này, tuổi còn nhỏ nên hắn chỉ có thể ôm cơ thể dần dần lạnh băng cứng ngắc của nhị ca hắn mà khóc rống không ngừng.

Có lẽ, đúng như nhị ca nói, hoàng cung này không thích hợp với hắn, hắn nên có thể đi bao xa liền đi thật xa đi.

"Ôn tiên sinh, đệ tử nói như vậy có đúng không?" Đại hoàng tử dò hỏi.

Ôn Lương thất thần chỉ là trong nháy mắt, trên mặt mỉm cười rất hoàn mỹ che giấu hắn đã thất thần, nói: "Đại hoàng tử có thể nghĩ như vậy là rất tốt, bất quá đêm đã khuya, cửa cung rất nhanh muốn khóa, đại hoàng tử nếu còn có vấn đề gì thắc mắc có thể hỏi thần vào buổi học ngày mai."

Đại hoàng tử khoát tay áo, nói: "Ôn tiên sinh yên tâm, nếu là chậm trễ canh giờ, Ôn tiên sinh có thể ngủ lại trong cung. Phụ hoàng từng nói, tiên sinh là sư phụ của ta, cho phép tiên sinh ở Tuyên Đình các nghỉ ngơi."

Ôn Lương chỉ là cười cười, từ chối cho ý kiến. Đế vương ban ân tuy tốt, nhưng có nhà mà không trở về nam nhân này cũng có một chút vấn đề.

Đại hoàng tử thấy không thể khuyên, chỉ có thể thất vọng đem một xấp giấy Tuyên Thành tràn ngập chữ viết đưa cho hắn: "Đêm nay mạo muội gọi tiên sinh đến, trừ có vấn đề không thể chờ đợi được muốn hỏi tiên sinh, còn có sách luận mà học sinh đã hoàn thành, liền muốn đem cho tiên sinh coi."

Ôn Lương liếc mắt một cái, đây là bài tập hắn giao cho các hoàng tử, yêu cầu họ hoàn thành sách luận, đại hoàng tử tài hoa không tệ, ở phương diện sách luậnkinh sử rất có thiên phú, so với các hoàng tử nhỏ hơn khác hơn được mấy phần.

Ôn Lương không có nhìn, đem nó cất xong, sau đó đối đại hoàng tử nói: "Đại hoàng tử, sách luận dung này thần đem về nhìn kỹ, ngày mai đi học thần sẽ viết nhận xét chú thích vào và trả lại ngươi."

Đại hoàng tử có vẻ hơi thất vọng, bất quá vẫn là mỉm cười gật đầu.

Ôn Lương lại nhìn đại hoàng tử một cái, sau đó cáo từ ly khai.

Đại hoàng tử vẫn khiêm tốn mỉm cười lúc Ôn Lương rời đi, chậm rãi thu lại, ánh mắt thâm thúy nhìn theo phương hướnghắn ly khai, chân mày hơi nghiêm lại.

"Đại hoàng tử." Tiểu thái giám tiến lên kêu một tiếng, thấy đại hoàng tử nhìn qua, nhanh chóng nói: "Đại hoàng tử, sự tình đã làm thỏa đáng."

Đại hoàng tử mặt mày cực kì ôn nhã, nhàn nhạt cười, nói: "Ừm, Dao công chúa và nhị hoàng tử đã đi?"

"Đúng vậy."

Nghe xong, đại hoàng tử nhẹ nhàng cười, "Rất tốt, phân phó người phía dưới đừng lộ ra sơ hở, nếu bị bắt được, liền ép hắn thắt cổ tự tử thôi."

Trên người Tiểu thái giám đổ mồ hôi lạnh, nhưng vẫn cung kính đáp một tiếng.

*********

Ôn Lương cũng không có đi thẳng đến Nam Cung môn, mà mang theo Thượng Khê cùng một thái giám trung niên dẫn đường gấp gáp hướng một chỗ cung điện hẻo lánh bước tới.

Vị thái giám trung niên này là người của hắn để lại trong cung, đối với nơi giàu sang xa hoa như thế này, hắn chưa từng có quá nhiều hảo cảm. Cho nên, sau khi rời khỏi điện Tường An của đại hoàng tử, hắn rất nhanh liền từ thái giám này biết được nương tử nhà mình bị mang đi nơi nào.

Thế nhưng lại là Chiêu An cung, đây chính là nơi được đồn đại âm khí nặng nhấ ttrong cung, không biết có bao nhiêu cung nhân chết oan ở đây, còn có những chuyện ma quái thường xảy ra ở nơi này, bình thường vào lúc nửa đêm, cung nhân chắc chắn sẽ không tiến đến loại địa phương này. Nha đầu nhà hắn bị mang đi vào trong đó, không phải có suy nghĩ muốn dọa nàng sao?

Lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi, Ôn Lương chỉ hi vọng tình huống không nên quá tệ, nha đầu kia mặc dù bình thường có vận may không thể tưởng tượng nổi, nhưng đang ở nơi phức tạp nhất xấu xa trên đời này, tất cả đều khó lòng phòng bị, coi như là thần may mắn thì cũng bị hại. Đây không phải là điều hắn muốn thấy, hắn cưới nàng, là vì cho nàng một danh phận, sau đó chính thức đem nàng trở thành cuộc sống của mình, một ngày không gặp liền cảm thấy trống trải...

Ôn Lương suy nghĩ rất nhiều, một đường đi nhanh, đã quên chuyện ma quái đồn đại trong Chiêu An cung, càng không nhìn đến hoàn cảnh âm trầm khủng bố kia, một đường tìm kiếm. Sau đó, khi thấy hiện thực cùng nhũng gì mình tưởng tượng hoàn toàn khác xa, nhịn không được đứng ngốc ra một chỗ, trong lúc nhất thời phản ứng không kịp.

Là hắn hoa mắt sao? Vì sao nha đầu nhà hắn lại đang rất hung hãn một bên giẫm lên cái bóng người mặc bạch y, một bên an ủi hoàng tử và công chúa bị dọa tới chấn kinh? Cái này và hiện thực không hợp a!

Trong lúc Ôn Lương bị sự tình phát triển trước mắt làm cho ngây ngốc, thái giám dẫn đường kia cũng có chút ngoài ý muốn, bất quá rất nhanh liền yên lặng rời khỏi Chiêu An cung trước khi bị người khác chú ý.

"... Các ngươi đừng sợ, quỷ này không đáng sợ . Ngươi nhìn đi, hắn run rẩy giống như triệu chứng của người điên, hoàn toàn không có năng lực nhảy lên cắn chúng ta đâu." Như Thúy cô nương tận lực an ủi hai người thiếu niên thiếu nữ bị dọa đến thần trí không rõ.

Đại công chúa được người đỡ, mặc dù cảm thấy đá như vậy rất đau chân, nhưng lúc này không thể nghĩ nhiều hơn, đối Như Thúy cô nương vừa lớn mật đuổi tà ma đi tràn đầy kính phục tình, nuốt nước bọt nhỏ giọng hỏi : "Hắn... Ngươi vì sao đá... Phía dưới của hắn?". Đại công chúa có chút hiếu kỳ, chẳng lẽ còn có chuyện gì nàng không biết?

Nhị hoàng tử đồng dạng xanh mặt, nghe thấy lời nói hiếu kỳ của đại công chúa, trong nháy mắt chỉ cảm thấy đản đau cúc chặt, vị Ôn phu nhân này so với trong tưởng tượng còn muốn hung tàn đáng sợ hơn a. Mà Như Thúy cô nương trả lời càng làm cho thế giới quan của nhị hoàng tử bị đả kích nghiêm trọng, tam quan gì đó bị phá vỡ, không còn giới hạn.

"Quỷ này vừa nhìn chính là nam quỷ, đối phó nam quỷ đương nhiên phải dùng “liêu âm chân”... Nga, đại công chúa ngươi không hiểu cái gì là “liêu âm chân” à? Không sao, chỉ cần biết rằng đây là chiêu nhất thiết phải biết của một cô gái yếu đuối là được. Ngươi nhìn nam quỷ này, ban đêm không ngủ được liền lắc lư đi dọa người, hẳn là nên cho hắn chút giáo huấn . Đại công chúa, ngươi bị hắn dọa, có muốn tới đá một cước hay không?" Như Thúy cô nương cười đến phi thường xán lạn.

Đại công chúa vội vàng lắc đầu, tiếng kêu của hắn vừa thảm thiết vừa khủng khiếp, khiến nàng cũng cho rằng nam quỷ này —— muốn chết thêm một lần nữa . Quả nhiên chuyện ma quái ở cung Chiêu An là sự thật!

Nhị hoàng tử rốt cuộc hỏng mất, nhìn vẻ mặt hồng hào xán lạn của người nào đó. Nữ nhân hung tàn như thế, vì sao Ôn Tử Tu kinh tài tuyệt diễm lại sống chết muốn cưới nàng ta mà bỏ qua hoàng tỷ xinh đẹp như hoa lại ôn nhu hiền lương a? Hoàng tỷ là cô nươngmỹ hảo đơn thuần bình thường như vậy mà, có thể sánh cùng nàng đã là được ông trời ưu ái ngàn vạn lần rồi! Ôn tiên sinh, thông minh tài trí của ngài ở đâu? Đều dùng cho việc gì hết rồi?

Bên cạnh Thanh Y đồng tình nhìn hai người, trong lòng đã sớm hiểu được đây là một âm mưu, mặc dù cảm thấy hai vị quý nhân này thực sự không đáng đồng tình, thế nhưng nhìn thấy phu nhân ngốc nghếch nhà nàng không có chút tự giác nào ở đằng kia, trong lòng cũng có chút áp lực cực lớn.

Đối với Thanh Y mà nói, đêm nay tuyệt đối là một đêm nguy hiểm nhưng cũng là một đêm dở khóc dở cười nhất trong cuộc đời nàng.

Vốn dĩ khi tiểu thái giám dẫn đường biến mất, Thanh Y đúng là cực kì hoảng sợ, đặc biệt khi quanh mình vang lên những thanh âm quỷ dị, tại nơi cực kì yên tĩnh chỉ có cung điện âm trầm cùng ánh trăng mờ ảo, nghe ra thật sự là quá đáng sợ, Thanh Y trong lúc nhất thờisuy nghĩ rất nhiều các loại chuyện cổ quái, chỉ cảm giác mình bị quỷ quái bao vây, sợ hãi đến thiếu chút nữa muốn ngất. Mà lúc này không còn thời gian, lúc nàng đang muốn kéo phu nhân nhà mình ròi khỏi nơi quái quỷ này, đột nhiên xa xa bay tới một bóng dáng màu trắng —— bởi vì từ vị trí của nàng, trong mắt Thanh Y bóng trắng thật là đang bay tới —— thế là, lúcThanh Y bị dọa đến muốn trợn trắng mắt ngất đi, phu nhân nhà nàng rất bình tĩnh —— kéo nàng chạy =__=!

Thanh Y bị kéo chạy đến không thở nổi, hoàn toàn quên mất việc phải té xỉu, thực sự không ngờ được người nào đó bình thường nhìn một bộ dáng xinh đẹp khả ái, nhưng chạy cực kì nhanh, bóng trắng kia còn đuổi không kịp các nàng đâu!

Thanh Y bớt thời giờ quay đầu lại, thấy bóng trắng phái sau vì đuổi theo các nàng mà thở không ra hơi, không biết vì sao, nàng cảm thấy sự việc này càng lúc càng khôi hài? Kỳ thực cái bóng kia căn bản không phải quỷ?

Ngay lúc Thanh Y trong lòng thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên một trận kinh hô vang lên, giống như là các nàng cùng lúc va chạm vào nhau, không dừng lại được động tác, hung hăng loạn thành một đoàn, hơn nữa lấy một loại tư thế quỷ dị mà đụng vào nhau.

Thanh Y mặc dù rất khiếp sợ, nhưng do hành vi làm nha hoàn của nàng thường ngày làm cho nàng lập tức phản ứng lại, bò người đứng dậy, lại thấy phu nhân nhà nàng thập phần oai phong trực tiếp ngồi trên người một thiếu nữ, cô gái kia phía dưới còn đè thêm một người nữa, ba người tựa như đang chơi trò xếp chồng lên nhau người này đè người kia.

Nga, thật tốt, chỉ cần phu nhân nhà ta không bị thương thì tốt rồi, những người khác ai thèm quản ngươi đi tìm chết!

Thanh Y nghĩ rất thích thú, bất quá khi thấy bị phu nhân nhà nàng đè trên mặt đất là đại công chúa và nhị hoàng tử đã thấy qua lúc tối hôm nay, Thanh Y lập tức bị kinh sợ. Mà càng làm cho nàng bị dọa đến chấn kinh chính là, đại công chúa và nhị hoàng tử bị đè cho bị thương a a a!

Ngay lúcThanh Y sụp đổ sắp khóc, đột nhiên đại công chúa và nhị hoàng tử hai người hoảng sợ trừng mắt nhìn vị trí phía sau các nàng, kia biểu tình thật sự là quá kinh khủng, Thanh Ycũng có chút phản ứng, dường như có một trận gió âm u thổi tới —— thật ra là gió đêm cuối thu, nổi hết cả da gà, Thanh Y máy móc quay đầu lại, nhìn thấy bóng trắng bay tới, tròng trắng mắt của Thanh Y đảo loạn, muốn té xỉu ngay lập tức ——

Một tay đem nàng đưa đến chỗ bên cạnh đại công chúa, sau đó Thanh Y nhìn thấy phu nhân ngốc nghếch làm việc luôn không thể để cho người khác hiểu nổi nhà nàng phát uy , đem xoay đại công chúa bị thương ở chân đẩy tới trong ngực nàng, sau đó vén váy hướng bóng trắng kia phóng tới, trực tiếp mau ngoan độc chuẩn xác hướng tới địa phương nào đó của cái bóng trắng đang lao đến kia hung hăng đá một cái.

"Ngao! ! !"

Tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên, bóng trắng kia không phụ mong đợi nặng nề té trên mặt đất co quắp. Như Thúy cô nương rèn sắt khi còn nóng, trực tiếp giẫm hai cái lên địa phương nào đó của cái bóng trắng kia, hung hăng kêu lên: "Do ngươi không yên phận làm quỷ mà ra đây dọa chúng ta, đây là báo ứng!"

"..."

Trong nháy mắt, mọi người chỉ có thể đần mặt, nhìn người nào đó hành hung con quỷ kia, rất muốn nói, hắn thành quỷ đã đủ đáng thương, ngươi cũng đừng tiếp tục bắt nạt quỷ nữa!

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hiền Thê Ngốc Nghếch

BÌNH LUẬN FACEBOOK