Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 98

Bằng Y Úy Ngã

21/11/2020

Triệu Nam ngủ một giấc tỉnh dậy thì phát hiện sợi dây chuyền đã được đặt ở đầu giường, lập tức cười vui vẻ.

Đeo sợi dây chuyền vào cổ, nhu thuận chạy vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, sau khi rửa mặt xong, Triệu Nam chạy đến trong phòng khách mở ti vi xem phim hoạt hình buổi sáng, lại chợt nghe nơi cánh cửa lại truyền tới tiếng mở cửa.

Lập tức tắt ti vi, nhẹ nhàng chạy vào phòng ngủ của Triệu Mạt Thương, Triệu Nam chui vào gầm giường, sợ hãi che lỗ tai, toàn thân đều đang phát run lên.

Thương Mặc lái xe một đường hướng nhà lớn lái đi, điện thoại di động reo, nàng cầm điện thoại di động lên nhấn nghe, lúc đang nghe bên đầu điện thoại kia báo cáo, hàng lông mày nhíu lên.

Hơi chút suy nghĩ, Thương Mặc vừa quay đầu xe vừa hạ mệnh lệnh cho người bên đầu điện thoại kia, vội vàng hướng nhà Triệu Mạt Thương chạy đi.

Xe dừng ở dưới lầu nhà Triệu Mạt Thương, Thương Mặc chạy lên, cửa nhà mở rộng, mấy người đàn ông cường tráng mặc tây trang màu đen vừa thấy nàng lập tức khom lưng chào, cùng hô Thiếu chủ.

Khoát tay, Thương Mặc nhìn hai nam nhân bị bọn họ trói lại, ngồi chồm hổm xuống, trong tròng mắt hiện lên một tia ngoan lệ, “Nói, là ai phái các ngươi tới?”

Nam nhân bị nàng ép hỏi hừ một tiếng quay đầu ra không để ý tới nàng, Thương Mặc giương lông mi lên, cười lạnh một tiếng, “Đem bọn họ mang về trong Bang, để cho huynh đệ chuyên môn phụ trách việc này phải hỏi rõ tất cả mọi chuyện.”

“Dạ!” Mấy người nam tử áo đen chỉnh tề mà lên tiếng, đem hai người đàn ông kia mang ra ngoài.

Thương Mặc nhìn quanh phòng khách, lại đi tới trong khách phòng xem qua một lần, cuối cùng đến phòng Triệu Mạt Thương, nhìn ga giường bị kéo loạn, lười biếng nói, “Uy, tiểu quỷ, đem ga giường Thương tỷ kéo thành như vậy, ngươi là muốn bị đánh sao?”

Đang núp ở dưới giường run lẩy bẩy, Triệu Nam vừa nghe thấy giọng nói của Thương Mặc, lập tức chui ra, nhào tới trong lòng Thương Mặc khóc lớn lên.

Trêи trán một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống, Thương Mặc chân tay luống cuống mặc cho Triệu Nam ôm mình khóc lớn, thẳng đến cuối cùng thực sự chịu không nổi cái loại ồn ào này, lúc này mới nói, “Ngươi được rồi a, lại khóc cẩn thận ta đem ngươi ném cho người xấu.”

Triệu Nam lập tức ngừng nước mắt, lau lau nước mắt, nghẹn ngào, “Nam Nam sợ.”

“Ta nói. . . Ngày hôm qua có phải ngay tại cửa ra vào, hai người kia ý muốn thử qua có mở cửa hay không, làm sao ngươi ngày hôm qua một điểm dáng vẻ sợ hãi cũng không có?”

Thương Mặc đem cô bé ôm ra phòng khách thả xuống trêи ghế, mình cũng theo ngồi vào một bên, “Tới, nói cho ta biết tất cả mọi chuyện.”

Nhìn người hôm qua mới làm hư dây chuyền ba ba cho mình, ngày hôm nay lại bỗng nhiên xuất hiện, Triệu Nam chu chu mỏ, gương mặt quấn quýt.

“Tiểu hài tử xấu xa nghĩ nhiều như vậy làm cái gì, nói mau!” Thương Mặc nâng cổ tay nhìn xuống đồng hồ đeo tay, rất bất mãn nói, “Ta rất bận rộn.”

“Hừ!” Vừa mới có một chút hảo cảm, bởi vì thái độ của Thương Mặc quét một cái sạch, Triệu Nam phồng lên miệng hừ một tiếng, chống lại Thương Mặc nheo mắt lại, vẫn là ngoan ngoãn nói, “Ngày hôm qua ta cũng trốn dưới giường, thế nhưng mà người xấu không có vào được, hôm nay bọn họ vào được. . .”

“Được rồi.” Thương Mặc nhún nhún vai, duỗi người, tức giận nói, “Thật không biết nữ nhân ngu ngốc kia làm sao phải luôn thiện lương như vậy, tùy tùy tiện tiện nhặt một đứa bé sự tình còn nhiều như vậy.”

“Không cho phép ngươi nói mẹ ngu ngốc.” Tuy còn nhỏ, nhưng vẫn rất dễ dàng mà đoán được ý tứ trong lời của Thương Mặc nữ nhân ngốc là chỉ người nào, Triệu Nam rất tức giận nói, “Ngươi cái tên xấu xa này, không cho phép ngươi nói xấu mẹ ta!”

“Chậc chậc, ngươi tiểu hài tử xấu xa biết cái gì, đó là tên gọi thân mật, tên gọi thân mật ngươi hiểu không?” Thương Mặc thò tay vò rối tóc Triệu Nam, nói tiếp, “Ta nói ngươi cái bình tương này, đến cùng lúc nào mới chịu đi a, ngươi xem ngươi làm cho cô ấy rước lấy bao nhiêu phiền phức, còn có a, không được gọi cô ấy là mẹ.”

Vành mắt lập tức đỏ, Triệu Nam lúc này không có khóc lớn thành tiếng, mà quật cường không để cho mình khóc lên, trừng mắt nhìn Thương Mặc không nói lời nào.

“Khụ….. Khụ…….” Bị cô bé trừng có chút ngượng ngùng, Thương Mặc ho khan một tiếng, nhức đầu, “Vậy ngươi cũng có thể nói cho ta biết, trước khi bị bắt ba ba ngươi có từng nói qua cái gì không, ta nhanh chóng đem ba ba của ngươi cứu ra, ngươi tranh thủ thời gian về nhà a, đừng chiếm lấy cô ấy như vậy nữa.”

Nước mắt soạt một cái rớt xuống, Triệu Nam tự tay lau nước mắt, lại có nước mắt rơi xuống, Thương Mặc nhìn bộ dạng cô bé như vậy, càng thêm ngượng ngùng, “Ngươi làm gì thế luôn là dáng vẻ bị ta khi dễ, ta nói, ngươi chiếm lão bà của ta, ôi chao, ta không thu thập ngươi cũng là không tệ rồi.”

Triệu Nam vẫn là bộ dáng quật cường kia, lau nước mắt không nói lời nào.

“Được rồi, được rồi, ta không nói.” Thương Mặc xoa xoa huyệt Thái Dương, thầm mắng mình động kinh, cùng một đứa bé nói chuyện này để làm gì, nói tiếp, “Vậy, ngươi cũng muốn cứu ba ba ngươi a ! Tới, nói cho ta biết ba ba ngươi vì sao bảo ngươi tìm cô ấy.”

“Ba ba nói mẹ là kiểm sát trưởng rất lợi hại, chuyên môn bắt người xấu, có thể cứu ba ba.” Triệu Nam lau lau nước mắt, “Sau đó ba ba mang Nam Nam tìm đến mẹ, người xấu đến đây, ba ba để cho Nam Nam tự mình tìm mẹ, sau đó ba ba bị bắt đi.”

“Vậy tại sao những người đó muốn bắt ba ba ngươi biết không?”

“Ba ba nói, bởi vì ba muốn nói cho mọi người một người xấu là người rất xấu!” Triệu Nam nghiêng đầu nói.

“Ách. . .” Thương Mặc không nói lau một chút mồ hôi trêи trán, cảm thấy bất đắc dĩ, nhìn tiếp đứa bé kia nói, “Tiểu quỷ, ngươi ở nơi này không an toàn, hơn nữa sẽ hại cô ấy cũng không an toàn.”

Triệu Nam ngửa đầu nhìn nàng, nháy mắt mấy cái, “Người xấu sẽ bởi vì Nam Nam tìm đến mẹ, phải không?”

“Đúng vậy.” Thương Mặc thở dài, ngồi xổm trước mặt Triệu Nam, “Tiểu quỷ, ta biết ngươi rất thông minh, cho nên bây giờ là đem ngươi coi như đại nhân mà thương lượng với ngươi sự tình.”

“Ừm!” Triệu Nam dùng sức gật đầu.

“Ngươi ở nơi này, cô ấy muốn tra một ít chuyện không có phương tiện, hơn nữa sẽ có người gây phiền phức cho các ngươi.” Thương Mặc nghiêm túc nói, “Cho nên, ta muốn ngươi đi một chỗ, nơi đó sẽ có người bảo hộ ngươi.”

Đôi mắt to xoay tròn nhìn chằm chằm vào Thương Mặc, Triệu Nam bĩu môi, cố gắng muốn ưỡn ngực làm ra tư thế chính mình đã là người lớn, mà Thương Mặc cũng nhìn thẳng cô bé chờ cô bé trả lời.

“. . . Tốt.” Mặc dù không bỏ được Triệu Mạt Thương, Triệu Nam vẫn gật đầu đáp ứng yêu cầu của Thương Mặc, “Nam Nam nghe lời.”

Thương Mặc lộ ra mỉm cười, sờ sờ đầu của cô bé, ôm lấy cô bé, “Tiểu quỷ, muốn hấp dẫn lực chú ý của người lớn, chỉ biết khóc là không có ích lợi gì.”

Đôi tay Triệu Nam ôm lấy cổ Thương Mặc, bĩu môi không nói lời nào.

“Khóc đâu, người lớn sẽ chú ý ngươi, thế nhưng sẽ cảm thấy phiền. Hiểu chuyện chút, nghe lời một chút, đem sự thông minh của ngươi dùng ở địa phương khác, người lớn dĩ nhiên là sẽ thích ngươi, chú ý ngươi.” Ôm Triệu Nam đi ra cửa, xoay người lại khóa cửa lại, vừa xuống lầu vừa nói.

Một đường trầm mặc nghe Thương Mặc nói, thẳng đến xuống lầu dưới, Triệu Nam mới mở miệng, “Ngươi là người tốt.”

“Ah. . .” Thương Mặc mở cửa xe, đem cô bé thả vào chỗ cạnh tài xế, giúp cô bé cột chắc dây an toàn, mới đi trở về chỗ tài xế ngồi xuống, khởi động xe chạy đi, “Buổi trưa cùng cô ấy ăn chung bữa cơm, ăn xong rồi ta sẽ đưa ngươi đi chỗ đó.”

“Ừm.” Triệu Nam tò mò nhìn đồ trong xe, tay lại không có sờ loạn, mà là khéo léo đáp.

Mắt thấy cách lúc Triệu Mạt Thương tan tầm còn có một đoạn thời gian, Thương Mặc lái xe ở trêи đường tùy ý lái đi, lại phát hiện sau xe mình cư nhiên có chiếc xe khác theo phía sau.

Khinh thường cười cười, Thương Mặc cầm lấy điện thoại gọi điện thoại cho ám vệ bảo vệ mình, “Xử lý sạch những người kia.”

Rất nhanh, hai chiếc xe nguyên bản theo sau xe Thương Mặc bao kẹp lấy chiếc xe bám theo kia, Thương Mặc xuyên qua kính chiếu hậu nhìn thoáng qua, tay lái vừa chuyển quẹo đi, nhìn thời gian một chút, hướng phương hướng viện kiểm sát đi đến.

Mà chiếc xe bám theo kia sớm bị bao bọc, ngừng lại, do ám vệ xử lý.

Triệu Mạt Thương sau khi tan việc, mang theo túi xách đi ra cửa lớn viện kiểm sát, liếc mắt liền thấy xe Thương Mặc xe đậu ở chỗ đó, trêи mặt vẫn một mảnh trong trẻo nhưng lạnh lùng, trong con ngươi lại khó nén tiếu ý mà đi tới, đập đập cửa sổ xe.

Thương Mặc hạ cửa sổ xe xuống, hướng về phía Triệu Mạt Thương cười hắc hắc, mở cửa xe muốn xuống xe đi qua mở cửa xe bên kia.

Lắc đầu, giọng nói Triệu Mạt Thương nhàn nhạt, “Chị có nói buổi trưa cùng em ăn cơm sao?”

“Ồ?” Thương Mặc nháy mắt mấy cái vẻ mặt vô tội, “Học tỷ, em là tới đón chị tan ca nha.”

“Thương Mặc!” Bị câu học tỷ kia làm cho sửng sốt, tiếp theo xanh mặt, giọng nói của Triệu Mạt Thương nghe vô cùng nguy hiểm, lại cố ý mang theo có chút mị hoặc, “Em gọi chị là cái gì a?”

“Khụ khụ…….” Thương Mặc xuống xe, chào một cái, “Lão bà đại nhân!”

Khuôn mặt lập tức đỏ lên, Triệu Mạt Thương liếc nàng một cái, đi vòng qua bên kia mở cửa xe ra, lại nhìn thấy Triệu Nam ngồi ở chỗ kia, không khỏi sửng sốt.

Thương Mặc vội vã chạy tới, hướng về phía Triệu Nam nói, “Uy, tiểu quỷ, đến phía sau ngồi đi!”

Triệu Nam phồng miệng lên đối với nàng hừ một tiếng, chỉ chỉ dây an toàn trêи người, “Cái này ta sẽ không cởi ra!”

Sờ sờ cái mũi, Thương Mặc liếc nhìn bên cạnh vẻ mặt Triệu Mạt Thương không rõ ràng cho lắm, ngượng ngùng giúp Triệu Nam tháo dây an toàn ra, ôm cô bé xuống xe, sau khi mở cửa sau xe bỏ vào, “Ở đâu, vị trí lớn như vậy cho ngươi chơi.”

Đóng cửa xe, Thương Mặc cười hắc hắc, rất lịch sự mà cúi mình vái chào, “Lão bà đại nhân, lên xe a !”

Liếc nàng một cái, Triệu Mạt Thương thấp giọng nói, “Em hảo hảo giải thích cho chị.”

Dứt lời, lên xe, cột chắc dây an toàn, Thương Mặc chạy về chô ngồi của chính mình bên kia lái xe đi, vừa lái xe vừa nói, “Em muốn để cho cô bé đến chỗ em ở.”

Hơi kinh ngạc mà nghiêng đầu nhìn nàng, Triệu Mạt Thương rất là khó hiểu, “Quan hệ của hai người từ lúc nào trở nên tốt như vậy?”

“Không có a.” Giọng nói của Thương Mặc rất là coi thường, “Người nào cùng nó thay đổi tốt hơn, chẳng qua là em cảm thấy chị mang theo cái bình tương để làm gì, đều không thuận tiện mà thôi.”

“Mới không bằng ngươi.” Ngồi phía sau nơi đó đem lời nói của Thương Mặc nghe được nhất thanh nhị sở Triệu Nam non nớt kêu lên, “Đại phôi đản!” (đại bại hoại)

“Hai người các ngươi. . .” Triệu Mạt Thương biết vậy nên bất đắc dĩ, thở dài muốn nói gì, tay bị Thương Mặc cầm, “Ừm, đi chỗ của em mới có thể bảo vệ được tốt tên tiểu quỷ này, nó cũng đồng ý.”

Triệu Mạt Thương hơi chút suy nghĩ, gật đầu, “Cũng tốt.”

Mắt thấy ngày kia chính là cuối tuần, cô dự định đi Huyện Thanh Thủy, mang theo Triệu Nam quả thực bất tiện, dù sao nơi đó có một số người quen biết cô, nếu như không mang theo, để ở nhà tựa hồ cũng không được tốt lắm.

Ăn cơm trưa xong, Thương Mặc đem Triệu Mạt Thương đưa đến dưới lầu, hướng về phía cô lăng ngốc cười hề hề, đổi về ánh mắt oán trách lại sủng nịch của cô, lúc này mới quay đầu xe mang Triệu Nam trở về nhà lớn.

Đối với tính trẻ con của Thương Mặc vừa tức giận vừa buồn cười, Triệu Mạt Thương từng bước đi lên lầu, nhưng lúc nhìn thấy ba người ở cửa nhà mình lập tức ngây dại.

“Mạt Thương, con ở bên ngoài chơi đùa cũng không ít, nên về nhà.” Nữ nhân trung niên cách cô gần nhất, vẻ mặt từ ái cười nói.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook