Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 92

Bằng Y Úy Ngã

15/11/2020

“Tôi vẫn không hiểu, vì sao em ấy muốn…….” Triệu Mạt Thương vẫn hết sức không rõ tại sao Thương Mặc phải lựa chọn trở thành Thiếu chủ.

“Cô vẫn chưa rõ sao?” Lệnh Hồ Huyên rất bi ai nhìn cô, “Mỗi người sinh ra đều bất đồng, mà cuộc sống của em ấy, lựa chọn của em ấy, kỳ thực từ lúc em ấy trở thành con gái của Bang chủ một khắc kia liền quyết định. Em ấy căn bản không có biện pháp lựa chọn. . . Bang chủ chưa từng yêu cầu gì quá đáng với em ấy, không để cho em ấy kế thừa toàn bộ Thanh Long Bang, mà em ấy cũng vẫn tự do tự tại sinh hoạt như con cái nhà bình thường. Thế nhưng mà người khác cũng không cho là như vậy, em ấy là Thương Mặc, là con gái của Bang chủ Thanh Long Bang, mạng của em ấy, có rất nhiều người muốn lấy lợi thế này ra uy hϊế͙p͙ Bang chủ, mỗi thời mỗi khắc em ấy đều sống ở trong nguy hiểm. Ba năm trước đây, em ấy vốn là người vô tội, em ấy cũng không tiếp xúc bất luận sự tình của Thanh Long Bang, thế nhưng mà em ấy thiếu chút nữa bị giết. Nếu không phải năm sáu người lấy mạng mình bảo vệ em ấy, nếu không phải mẹ của em ấy để lại cho em ấy khối ngọc thay em ấy chặn viên đạn, giờ này ngày này, cô căn bản không thấy được em ấy.”

(edit đến đoạn này làm ta cũng muốn khóc T.T)

“Tôi…….” Triệu Mạt Thương ngây ngốc ngẩn người tại đó, trong đầu lặp lại lời nói này của Lệnh Hồ Huyên, chỉ cảm thấy tim của mình hung hăng bị nhéo mà đau đớn.

“Em ấy chỉ là muốn bảo vệ mình mà thôi.” Lệnh Hồ Huyên cắn răng, trong mắt đã có điểm một một chút óng ánh, “Tại sao cô muốn quở trách em ấy, đây là em ấy không còn cách nào lựa chọn, cô cho rằng em ấy nguyện ý làm Thiếu chủ sao? Cho tới hôm nay, em ấy đối với những người vì bảo vệ mình mà hy sinh ba năm trước đây tràn ngập hổ thẹn. Em ấy cũng không nói, nhưng hàng năm mỗi khi đến ngày đó, em ấy mang hoa tươi đi đến trước mộ những người này đứng thật lâu. Ba năm này, em ấy cũng không từng chính thức mà cười qua, mãi đến khi gặp được cô, cho đến khi cùng một chỗ với cô…….. Triệu Mạt Thương, tại sao cô nhẫn tâm tổn thương lòng của em ấy, tại sao cô nhẫn tâm đem em ấy đẩy trở lại trong thống khổ của ba năm trước đây?

Kinh ngạc mà nghe Lệnh Hồ Huyên chỉ trích mình, Triệu Mạt Thương cắn môi, cho đến khi một tia máu tươi từ cánh môi truyền vào trong miệng, mới mở miệng nói, “Những thứ này……Tôi không biết, em ấy không có nói với tôi……. Cảm ơn cô đã nói cho tôi biết những chuyện này.”

“Cho nên?” Lệnh Hồ Huyên có chút chờ mong mà nhìn Triệu Mạt Thương, chờ mong cô có thể cho mình một đáp án.

“. . .” Trái tim đập loạn, minh bạch mục đích trong lời nói của Lệnh Hồ Huyên, nhưng khúc mắc trong lòng làm thế nào đều không vượt qua được, Triệu Mạt Thương cúi đầu trầm mặc hồi lâu, nhẹ giọng nói, “Giúp tôi nói với em ấy……..Rất xin lỗi.”

“Cô……..” Lệnh Hồ Huyên nhất thời có loại cảm giác muốn hôn mê lập tức, trừng mắt Triệu Mạt Thương vẻ mặt tức giận, “Tôi đã nói với cô nhiều như vậy chỉ để đổi lấy một câu rất xin lỗi của cô?”

“Thật có lỗi.” Nghe xong những lời này, Triệu Mạt Thương chợt phát hiện chính mình đã bình tĩnh trở lại, đối với Thương Mặc, chỉ có yêu và đau lòng, nhưng lý trí vẫn nói cho cô biết hai người không thể cùng một chỗ.

Yêu thì yêu! Chỉ là cùng một chỗ. . . Sợ rằng sẽ không có khả năng !

“Triệu Mạt Thương, tôi không nghĩ tới cô cổ hủ như vậy!” Lệnh Hồ Huyên tức giận đứng lên, nhìn Triệu Mạt Thương cúi đầu không nhìn mình, tức giận nói, “Thương Mặc tên ngu ngốc kia, vừa thổ huyết vừa phát sốt, cũng không biết tại sao muốn như vậy!”

Thổ huyết lại phát sốt?

Triệu Mạt Thương vốn đã khôi phục tỉnh táo trong nháy mắt lại trở nên hoảng loạn, rất chật vật từ dưới đất đứng lên, Triệu Nam như trước cầm thật chặt ống quần của cô, cô cũng lười để ý chỉ biết hỏi Lệnh Hồ Huyên, “Em ấy thế nào rồi?”

“Hừ. . .” Hừ lạnh một tiếng, Lệnh Hồ Huyên xoay lưng lại, giọng nói nhàn nhạt, “Cô cũng nói chia tay rồi, quan tâm em ấy làm gì!”

“. . .” Triệu Mạt Thương nhất thời á khẩu không trả lời được, nghe được hai chữ chia tay lại thêm không ngừng được mà run rẩy.

Tối hôm qua cô chưa cùng Thương Mặc nói hai chữ này, trong tiềm thức, cô và Thương Mặc quyết không có khả năng chia tay, cô không đành lòng, càng không muốn nói chia tay với Thương Mặc .

Thế nhưng mà cô cầu Thương Mặc rời đi không phải sao?

“Tôi đi đây.” Lệnh Hồ Huyên chờ hồi lâu không nghe được động tĩnh gì, càng tức giận, bỏ lại một câu sau đó liền ưu nhã dự định rời đi.

Triệu Mạt Thương liền vội vàng kéo cô lại, trong thanh âm mang theo khổ sở, “Tôi chỉ muốn biết em ấy hiện tại ra sao.”

“Ở trong bệnh viện.” Lệnh Hồ Huyên cũng không cẩn thận nói với cô, tùy tiện bỏ lại những lời này liền vung tay Triệu Mạt Thương ra, rời đi.

Nhìn Lệnh Hồ Huyên rời khỏi, Triệu Mạt Thương mất mát ngồi co quắp trêи ghế sa lon, nhìn trần nhà trắng xóa, tâm hoảng ý loạn.

Cô muốn biết Thương Mặc ra sao.

Chậm rãi suy tính, cố gắng để những suy nghĩ hỗn loạn kia từ từ trấn định lại, Triệu Mạt Thương ý thức được chuyện quan trọng nhất mình cần làm là gì, chỉ chần chờ vài giây, liền quyết định lén lút đi bệnh viện nhìn Thương Mặc.

Chỉ là……… Thương Mặc nằm ở bệnh viện nào?

Đứng lên dự định vào thư phòng, lại phát hiện cô bé bình thường luôn rất ồn ào ôm chân của cô không nói một lời, Triệu Mạt Thương thở dài, sờ sờ đầu Triệu Nam, “Nam Nam, tối nay ta mang cháu. . .”

“Con không đi!” Triệu Nam vẻ mặt quật cường ngửa đầu nhìn Triệu Mạt Thương, sau đó mếu máo, trong mắt nổi lên tầng sương mù, “Đừng đuổi con đi, về sau con sẽ rất ngoan. . .”

Trầm mặc vài giây, Triệu Mạt Thương đem Triệu Nam ôm lấy đặt vào trêи đùi mình, “Ta phải đi làm, không có biện pháp chăm sóc cháu. Còn có. . .”

Dừng một chút, giọng nói của cô lại thấp xuống, “Còn có…… Cái tên ngốc kia…… Em ấy sẽ tức giận………”

Triệu Nam cắn môi nỗ lực không để cho mình khóc lên, đáng thương mà nhìn Triệu Mạt Thương, “Con sẽ rất nghe lời, không làm cho người kia tức giận.”

Tuy còn nhỏ, thế nhưng cô bé có thể nhìn ra ngày đó cái người rất hung ác kia đối với mẹ của mình mà nói quan trọng như thế nào.

“Mẹ…….” Triệu Nam bĩu môi, “Đừng đuổi con đi…….”

Triệu Mạt Thương trong lúc nhất thời lại có chút mềm lòng, nhớ tới bộ dạng tức giận của Thương Mặc ngày đó, tâm địa cứng rắn lên, “Không được. . . Còn có, đừng gọi ta là mẹ, ta không phải mẹ cháu.”

“. . .” Triệu Nam lúc này không có khóc lớn náo loạn nữa, trong tròng mắt sương mù càng ngày càng đậm, thanh âm cũng càng ngày càng ủy khuất, “A di. . .”

Ngẩn người, Triệu Mạt Thương cúi đầu nhìn cô bé, có chút kinh ngạc.

“A di…….. Đừng đuổi Nam Nam đi. . .” Triệu Nam nhỏ giọng thút thít, tự tay xoa một chút nước mắt trêи mặt, “Nam Nam sẽ rất ngoan. . .”

“Cháu……” Triệu Mạt Thương há hốc mồm, muốn nói cái gì, cuối cùng hít một tiếng, không nói gì nữa.

Triệu Nam ngồi bên cạnh Triệu Mạt Thương nhỏ giọng khóc, khuôn mặt hồng hồng, Triệu Mạt Thương cuối cùng vẫn mềm lòng, “Vậy cháu ngoan ngoãn ngồi ở chỗ này chơi, ta có việc, cháu không được ồn ào, có thể làm được không?”

Đột nhiên trừng lớn mắt, Triệu Nam vẻ mặt chờ mong, “Mẹ. . .”

Nhíu lại lông mày, giọng nói của Triệu Mạt Thương lạnh xuống, “Ta vẫn nên đem cháu đưa đi.”

“A di. . . Nam Nam sẽ rất ngoan.” Triệu Nam lập tức ngoan ngoãn sửa lời nói.

Đứng dậy gật đầu, Triệu Mạt Thương cầm điện thoại di động lên đi tới thư phòng.

Tiến vào thư phòng bật máy tính lên, xoa xoa đôi mắt chua xót, tra số điện thoại các bệnh viện lớn ở thành phố X, Triệu Mạt Thương đem những số điện thoại này ghi lại, cầm điện thoại di động lên gọi đi.

“A lô, xin hỏi là bệnh viện XX phải không? Tôi muốn hỏi ngày hôm qua có một bệnh nhân tên là Thương Mặc nhập viện……. Có thể giúp tôi……… ” Triệu Mạt Thương cầm điện thoại di động hỏi thăm, mới hỏi được phân nửa, người bên đầu điện thoại kia đã cúp máy.

Trầm mặc vài giây, Triệu Mạt Thương âm thầm thở dài hai tiếng, cầm điện thoại di động tiếp tục gọi điện thoại, “A lô, xin chào, tôi muốn hỏi tối hôm qua có người nào tên Thương Mặc nhập viện không? Đúng…… Tối hôm qua…….. Phải phải……. Làm phiền ngài giúp tôi tra có thể chứ? A tốt. . . Không có? Ân, vậy làm phiền ngài, cảm ơn.”

Cơm trưa cũng không ăn, Triệu Mạt Thương một mực gọi điện thoại hỏi từng bệnh viện, có một số bệnh viện thái độ không tốt đem điện thoại của cô cắt đứt, cô gọi hết số điện thoại còn lại, sau đó tiếp tục lại gọi lần nữa.

Sau khi Lệnh Hồ Huyên rời khỏi nhà Triệu Mạt Thương, trực tiếp trở về trong phòng bệnh bệnh viện.

Thương Mặc nằm trêи giường bệnh, trêи mắt che túi chườm nước đá để làm tan sưng, nghe được âm thanh đem túi chườm nước đá lấy xuống, mang theo một chút mong đợi nhìn Lệnh Hồ Huyên, “Chị ấy. . . thế nào?”

“So với em cũng không tốt hơn bao nhiêu.” Lệnh Hồ Huyên ngồi vào trêи ghế vẻ mặt bất đắc dĩ, “Con mắt sưng to so với em còn lợi hại hơn.”

“A. . .” Thương Mặc soạt một cái ngồi xuống, “Kia….. Chị ấy thế nào? Có khó chịu hay không hoặc là. . .”

“Cô ấy bảo tôi nói với em, cô ấy xin lỗi.” Lệnh Hồ Huyên không đành lòng nhìn bộ dạng Thương Mặc như vậy, quay đầu ra đem lời nói của Triệu Mạt Thương truyền đạt lại. Thật xin lỗi?

Thương Mặc nhất thời ngẩn ngơ tại đó, ánh mắt mơ hồ, thanh âm nghe có chút xa xôi, “Thật xin lỗi sao?”

“Đúng.”

“Ah, đã hiểu.” Thương Mặc nhàn nhạt mà nói một câu, nằm lại trêи giường cầm túi chườm nước đá tiếp tục chườm con mắt.

Lệnh Hồ Huyên nhìn Thương Mặc như vậy, lắc đầu, “Thiếu chủ, em còn muốn kiên trì sao?”

Người nằm trêи giường ngay cả động cũng không động, một câu cũng không nói.

Thở dài, Lệnh Hồ Huyên đứng dậy dự định rời khỏi, mới đi tới cửa, Thương Mặc bỗng nhiên mở miệng, “Huyên tỷ, chị còn muốn theo đuổi Linh Lung không?”

Không có lập tức mở miệng trả lời, Lệnh Hồ Huyên mỉm cười, “Thiếu chủ, tôi không phải vẫn cùng một chỗ với em ấy sao?”

“Ah, vậy chị còn hỏi em có muốn kiên trì hay không?” Thương Mặc ở trêи giường cười nhạt trả lời, giọng nói nghe hết sức trong sáng, “Vô luận cô ấy nghĩ như thế nào, em đều vẫn luôn cùng cô ấy”

Lệnh Hồ Huyên cười khẽ một tiếng, “Vậy chúng ta chờ gọi cô ấy là Thiếu chủ phu nhân.”

“Ừm”

Đợi Lệnh Hồ Huyên rời khỏi, Thương Mặc lần nữa ngồi dậy, đem túi chườm nước đá lấy xuống, mang theo một tia cười xấu xa, tay đặt bên cạnh điện thoại di động.

Linh Lung từ ngoài cửa tiến đến, cầm trong tay hai túi chườm đá khác, thấy Thương Mặc ngồi dậy, vội vàng đi tới, “Thiếu chủ, chị làm sao. . .”

“Còn nhớ rõ chị vừa nói những gì với em sao?” Đôi mắt Thương Mặc sưng đỏ chỉ để lại kẽ hở nhỏ trong tròng mắt xẹt qua một tia giảo hoạt, khẩu khí vô cùng đứng đắn nói.

“Nhớ rõ.” Linh Lung nhăn lại lông mày, bĩu môi, “Thiếu chủ không cần lại nói bậy.”

Cái gì Lệnh Hồ Huyên kỳ thực thích cô, Thiếu chủ thích nhất nói bậy.

“Huyên tỷ, chị còn muốn theo đuổi Linh Lung sao?”

“Thiếu chủ, tôi không phải vẫn cùng một chỗ với em ấy sao?”

Thương Mặc nhấn một cái phím, đối thoại vừa mới ghi âm lập tức phát ra ngoài, Linh Lung nhất thời ngẩn người ra đó.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook