Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 90

Bằng Y Úy Ngã

15/11/2020

Khi ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào mặt Thương Mặc, cái người trong giấc mộng vẫn khóc không ngừng cuối cùng cũng tỉnh lại, cặp mắt sưng đỏ.

“Tỉnh?” Thương Thần Nho đem máy trợ thính đưa cho Thương Mặc, sau đó đem một ly nước đưa cho Thương Mặc, “Uống nước đi.”

Ánh mắt đau xót cùng sưng đỏ làm cho Thương Mặc ngay cả mở mắt đều cảm thấy có chút khó khăn, miễn cưỡng ngồi dậy, cầm máy trợ thính đeo lên, nhận lấy ly nước uống một hớp, cổ họng sau khi được uống nước đã dễ chịu cũng không ngứa ngáy khó chịu nữa, giọng nói Thương Mặc khàn khàn, mắt híp căn bản không biện pháp mở mắt ra nhìn Thương Thần Nho, “Ba, con xin lỗi.”

Nàng nhất định là ở bên người Triệu Mạt Thương quá lâu, mới có thể đem chính mình biến thành mềm yếu như vậy.

Lúc trước ý nghĩ của Thương Mặc là có người quan tâm sẽ có nhược điểm, nàng vốn lo lắng Lệnh Hồ Huyên và mấy người Uông Minh sẽ vì vậy bị địch nhân tìm được nhược điểm tiến hành đả kϊƈɦ, sau đó không hiểu vì sao lại bị tình yêu làm mờ đầu óc, lại để cho nhiều người như vậy biết Triệu Mạt Thương là nhược điểm của nàng, là người nàng muốn bảo vệ.

“Mặc Nhi, lúc mẹ con qua đời, ba cũng như con vậy, khó chịu rất lâu.” Thương Thần Nho đứng ở cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài, giọng nói trầm thấp, để cho người nghe không phân rõ ưu tư.

Ngoài cửa sổ, một nữ nhân trẻ tuổi ôm đứa bé, đang cùng một người đàn ông mặc đồng phục bệnh nhân bên cạnh nói cái gì, người đàn ông nghiêng tai nghiêm túc nghe, nắm tay đứa trẻ trêu chọc.

Thương Mặc ngây ngẩn nhìn bóng lưng ba mình, lần đầu cảm thấy ba mình thật ra thì cũng có một mặt mềm yếu.

“Con còn nhớ chứ? Khi mẹ con qua đời, có mấy tháng con không nhìn thấy ba.” Thương Thần Nho ho khan mấy tiếng nói.

“Nhớ rõ. . .” Thương Mặc cau mày lại, “Nhớ. . .” Thương Mặc cau lại cau mày, cầm ly nước lại uống một hớp, cho đến khi ly nước uống cạn sạch mới đặt lên bàn, “Liên Ám thúc nói ba có việc, đến E Quốc.”

Nàng còn nhớ lúc nghe được tin tức này, nàng từng trong lòng oán trách ba mình vô tình, lại ở ngay ngày hôm sau tang lễ mẹ liền đi E Quốc.

“Đúng vậy.” Thương Thần Nho thở dài một tiếng, xoay người đi tới cầm ly rót đầy nước, lần nữa đưa cho Thương Mặc, “Thật ra thì khi đó, ta cũng không có đi E Quốc, chẳng qua là ở trong thư phòng đợi mấy ngày thôi.

“Sao?” Thương Mặc ngẩn ngơ, cố gắng nhớ lại tất cả mọi chuyện phát sinh vào năm mười tuổi ấy, bừng tỉnh hiểu ra, “Khó trách Liên Ám thúc còn ở nhà, hơn nữa còn không cho phép mấy người bọn con đến gần thư phòng.”

“Mặc nhi, mỗi người đều sẽ có người muốn lưu tâm.” Thương Thần Nho sờ sờ đầu của nàng, “Không cần ảo não.”

“Con……..” Nhớ tới hôm qua Triệu Mạt Thương quyết tuyệt, Thương Mặc đột nhiên nắm chặt ga giường, cúi đầu không nói lời nào.

“Con nói xem tại sao ba có thể đi đến ngày này hôm nay?”

Thương Mặc nghe vậy ngẩng đầu lên, nhìn Thương Thần Nho, có chút không hiểu, “Bởi vì ba rất cố gắng.”

“A……… Trêи đời này có bao nhiêu người rất cố gắng, được bao nhiêu người có thể giống như ta như vậy, đứng đầu hắc đạo ở một nước lớn.” Thương Thần Nho lắc đầu một cái, từ trong túi móc ra một cái bùa hộ mệnh xin ở trong chùa, đưa túi kia cho Thương Mặc, “Ta có ngày hôm nay, cũng đều bởi vì mẹ con.”

Đem ly nước để qua một bên, nhận lấy túi vải linh lung xinh xắn, Thương Mặc suy nghĩ một chút, mở ra, bên trong một tấm bùa hộ mệnh lẳng lặng nằm đó.

“Đây là mẹ con giúp ba cầu, túi là mẹ con tự mình làm.” Khóe miệng Thương Thần Nho ngậm cười hạnh phúc, ngồi vào bên giường bệnh của Thương Mặc, “Ba đi lên con đường này, là bởi vì phải làm như vậy mới có thể cùng mẹ con chung một chỗ. Cũng là vì bảo vệ mẹ con, ba mới có thể làm cho mình càng ngày càng lớn mạnh.”

“Mẹ. . .” Thương Mặc cúi đầu nhìn cái túi nhỏ kia và bùa hộ mệnh, trong trí nhớ người phụ nữ luôn nhìn mình ôn nhu cười yếu ớt, bởi vì làm thứ đồ xinh xắn này, hình tượng càng thêm đầy đặn.

Thương Thần Nho đưa tay cầm lấy tay nàng bên trong là thứ đồ mà mình đã mang theo bên mình ba mươi năm, đem miệng túi dây thừng buộc chặt, lần nữa thả lại trêи người, “Trước đây trêи người con không phải cũng có một khối ngọc mẹ con vì con cầu hay sao?”

Kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Thương Thần Nho, Thương Mặc nhớ tới khối ngọc ba năm trước giúp mình cản một phát súng, có chút không dám tin tưởng, “Nhưng là. . . con vẫn cho là. . . cho là. . .”

“Cho là Liên Ám cho con.” Thương Thần Nho lãnh đạm nói, “Là ba để cho Liên Ám đưa cho con, khi đó con còn nhỏ. . .”

Còn nhỏ. . . Cùng để cho Liên Ám thúc đưa cho nàng có quan hệ gì?

Nhíu lông mày lại, vẫn không giải thích được, Thương Mặc đang định đặt câu hỏi, Thương Thần Nho đã chuyển đề tài nói, “Mặc nhi, sau khi mẹ con qua đời ba thật lâu không thể gượng dậy, có thời điểm rất đau, thậm chí nghĩ tới cái chết.”

Thương Mặc kinh ngạc ngơ ngác gật đầu một cái.

Ngày hôm qua, thời điểm ngồi ở cửa nhà Triệu Mạt Thương khóc, nàng thật hận không thể chết đi.

“Nhưng ba vẫn còn có con, con là người mà đời này ba và mẹ lưu tâm nhất, mẹ con đến trước khi chết còn dặn ta phải chiếu cố con thật tốt, đem con nuôi dưỡng thành người, tùy ý con muốn làm cái gì miễn là vui vẻ, cả đời kɧօáϊ kɧօáϊ lạc lạc .”

Mẹ. . .

Thương Mặc nghe Thương Thần Nho nói, người phụ nữ trong trí nhớ kia hình dáng dịu dàng càng ngày càng rõ ràng, hai tay nắm chăn, trong mũi ê ẩm.

Nàng chỉ nhớ, người phụ nữ đó luôn đối với mình rất sủng ái, bỗng nhiên một ngày nào đó rời khỏi thế gian, hoàn toàn rời khỏi nàng.

Nàng chỉ nhớ, nàng vẫn là Tiểu công chúa trong bang, tất cả mọi người đều vây xung quanh nàng, sẽ pha trò dỗ nàng làm cho nàng vui vẻ, chẳng qua thời điểm mỗi lần nàng cười dị thường rực rỡ, nhìn lại rốt cuộc cũng không gặp lại người phụ nữ Giang Nam tinh tế và dịu dàng, đứng ở cách đó không xa cười với mình.

Người phụ nữ kia từ lúc Thương Mặc mười tuổi đã chôn thật sâu ở trong lòng, là mẹ nàng, nàng đối với mẹ nhớ nhung mười mấy năm nay chưa từng giảm bớt phân nào, cũng chưa bao giờ để cho người khác biết được.

“Ba năm trước, ta nhất thời kϊƈɦ động, gây ra sai lầm lớn, làm cho con cơ hồ không gượng dậy nổi.” Thương Thần Nho thở dài, nhìn con gái hai mắt sưng đỏ, “Mặc Nhi, làm cha mẹ, tóm lại là hy vọng con của mình vui vẻ, hạnh phúc. Ba năm trước là ta không đúng, sau đó ta luôn muốn tìm con nói chuyện, nhưng là……”

Lại thở dài một tiếng, Thương Thần Nho không nói gì nữa.

Thương Mặc biết ba muốn nói cái gì, bởi vì ba năm trước, sau một đêm làm cho nàng đau đớn, lúc nàng tỉnh lại, đồng dạng là ánh mặt trời chiếu khắp trong phòng bệnh, nhưng lại phát hiện cái gì mình cũng không nghe được.

Một khắc kia hốt hoảng, một khắc kia cảm thấy mình không có lỗi, làm cho Thương Mặc đối với ba mình có oán hận.

Nàng thậm chí không muốn nhìn thấy ba nàng dù chỉ cái liếc mắt.

Rồi sau đó, Thương Mặc hoàn toàn đem mình phong bế, không tín nhiệm người nào, hơn nữa từ đó về sau bắt đầu điên cuồng làm cho mình trở nên mạnh mẽ.

Nhưng là. . . Tựa hồ từ sau khi gặp Triệu Mạt Thương, nàng lại thay đổi, không hề phong bế, cũng sẽ không đối với người nào cũng không tín nhiệm, đối với ba nàng……… dường như cũng không còn oán hận.

Ba năm trước ai cũng có lỗi không phải sao?

“Nói nhiều như vậy, đơn giản là muốn nói cho con biết, yêu một người, để ý một người, chính là trêи đường đi đến cái đích cuối cùng của mình sẽ có ràng buộc.” Thương Thần Nho nhìn nàng trầm tư, một lát sau mới nói, “Ba đối với Triệu Mạt Thương, so với Phó Quân vừa lòng hơn. Ba nói qua, ba và mẹ con cũng chỉ hy vọng con vui vẻ.”

Thương Mặc cắn cắn môi dưới, giọng nói khổ sở, “Nhưng là. . . Chị ấy không cần con.”

“Cho nên, đường đường là Thiếu chủ Thanh Long Bang, tới bây giờ đều chờ bị lựa chọn sao?” Thương Thần Nho mở miệng, lạnh mắt nhìn Thương Mặc, “Trước ở thành phố N, thời điểm con mạo hiểm lưu lại kềm chế chủ lực của đối phương, cũng không có lòng tin như vậy?”

Ở thời điểm tối tăm nhất, bởi vì có lời nói này của Thương Thần Nho, bỗng nhiên lóe lên một chút ánh sáng ở tâm điểm cuối đường, Thương Mặc có chút khao khát nhìn Thương Thần Nho, há hốc mồm muốn nói gì, nhưng lại chợt nhớ tới Triệu Mạt Thương lại đối với nàng dùng chữ ” xin” kia, nhất thời lại thất vọng cúi đầu, “Nhưng là………Chị ấy không thể tiếp nhận a, lý tưởng của chị ấy, cùng một chỗ với con, thì không cách nào dung hòa.”

“Triệu Mạt Thương cũng không phải là người bảo thủ.” Thương Thần Nho đem chăn trêи người Thương Mặc kéo lên, “Huống chi, lý tưởng của con bé, con bé rất nhanh sẽ phát hiện, cũng không phải là như con bé đã suy nghĩ.”

“Sao?” Thương Mặc không hiểu nhìn ông, nhưng Thương Thần Nho chỉ cười nhạt, đứng lên, “Mặc Nhi, không muốn đứng một chỗ chờ bị lựa chọn, thì đuổi theo đi.”

“Ba. . .”

“Hiện tại toàn bang từ trêи xuống dưới cũng đều biết bọn họ còn có một Thiếu chủ phu nhân.” Thương Thần Nho ngậm cười nói, “Con cũng không muốn bởi vì điểm thất bại này sẽ mất mặt với những người đi theo con sao.”

“Con….”

“Được rồi, con nghỉ ngơi một chút đi, hoặc là an ủi Linh Lung thật tốt.” Thương Thần Nho đi mấy bước, quay đầu lại, rất ý vị thâm trường nói, “Khóc cái gì, ba không ngăn cản con. Bất quá, con khỏe lại ở trước mặt thủ hạ chú ý một chút hình tượng, ánh mắt kia, chậc chậc. . .”

Dứt lời, Thương Thần Nho bước ra khỏi phòng bệnh, Thương Mặc ngồi ở trêи giường, mặt tái nhợt đã phồng thành màu gan heo.

Đoạt Triệu Mạt Thương về sao?

Thương Mặc ngồi ở trêи giường ngơ ngác suy nghĩ, nhớ tới mỗi cái nhăn mày mỗi tiếng cười của Triệu Mạt Thương, không ngừng được ngây ngốc cười, lại bởi vì chuyện phát sinh ngày hôm qua, nhíu mày bĩu môi rất ủy khuất.

Người phụ nữ kia quá nhẫn tâm.

Trước một ngày các nàng vẫn còn đang tiểu biệt thắng tân hôn làm chuyện kia, ngày hôm qua cô cũng vẫn còn nói với nàng phải đem đứa bé kia đưa đi, trong nháy mắt liền đem nàng đuổi ra khỏi nhà.

“Thiếu chủ. . .” Linh Lung một đêm không ngủ, sau khi Thương Thần Nho rời đi liền chạy vào phòng bệnh, rất lo âu đi đến bên giường bệnh gọi Thương Mặc.

Thương Mặc như cũ cúi đầu suy tính, cho đến khi nhớ đến hôm qua trong tròng mắt Triệu Mạt Thương sau cùng biểu thị một tia không đành lòng, rốt cục hạ quyết tâm.

Ngẩng đầu nhìn Linh Lung, còn có Lệnh Hồ Huyên theo cô đi vào đứng ở một bên, trêи mặt khó nén mệt mỏi, Thương Mặc bỗng nhiên nở nụ cười.

Linh Lung nhất thời ngẩn ngơ ở nơi đó, mà Lệnh Hồ Huyên cũng là mặt đầy kinh ngạc.

“Tôi quyết định, tôi muốn theo đuổi đoạt Triệu Mạt Thương về.” Thương Mặc cố gắng mở cặp mắt sưng đỏ hết sức khó coi, rất là hung hăng, “Tôi đã nói rồi muốn rời xa, chị ấy còn tới trêu chọc tôi, bây giờ lại muốn chạy, đùa gì thế!”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook