Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 80

Bằng Y Úy Ngã

15/11/2020

Lúc Thương Mặc tỉnh lại, ánh mặt trời chiếu vào trong phòng bệnh, có vẻ dị thường ấm áp.

Mở mắt ra, khắp nơi đều là màu trắng, trần nhà màu trắng, tường màu trắng, cửa màu trắng, rèm cửa sổ màu trắng, giường màu trắng, chăn màu trắng, ra trải giường, gối.

Đối với hết thảy các thứ này cũng không xa lạ gì, Thương Mặc miễn cưỡng muốn ngồi dậy, nhưng phát hiện thân thể đau đớn như nhũn ra, một chút khí lực cũng không có.

“Thiếu chủ!” Linh Lung cùng Lệnh Hồ Huyên một đêm chưa ngủ, thấy Thương Mặc tỉnh lại, lập tức tiến tới.

Thương Mặc chỉ thấy miệng của hai người hé ra hợp lại, nhưng cái gì cũng không nghe được.

Kéo ra một nụ cười, Thương Mặc miễn cưỡng xê dịch vươn tay phải ra khỏi chăn, thanh âm khàn khàn, “Máy trợ thính .”

Lệnh Hồ Huyên thần sắc đọng lại, lúc này mới nhớ tới, móc ra máy trợ thính bác sĩ cho nàng, đưa cho Thương Mặc.

Thương Mặc nhận lấy máy trợ thính, đeo tốt, người rốt cuộc có chút khí lực, nhìn Linh Lung bên cạnh mắt đỏ một bộ như sắp khóc, nhàn nhạt cười một tiếng, “Làm gì bộ dáng này, tôi lại chưa chết.”

Linh Lung nước mắt chảy xuống, đứng ở mép giường nghẹn ngào, “Thiếu chủ, sau này không nên đuổi Linh Lung đi.”

“A. . .” Thương Mặc vẫn cười, lời nói chậm chạp, “Chị khi nào thì đuổi em, chính là……..Chúng ta cũng không cần làm bóng đèn của nhau có phải hay không?”

Thương Mặc vừa nói vừa có ý ám chỉ nhìn Lệnh Hồ Huyên, trêи mặt là nụ cười bướng bỉnh.

“Thiếu chủ.” Lệnh Hồ Huyên cũng không có tiếp lời nàng, mà là vẻ mặt nghiêm túc nhìn nàng, “Lần sau em làm tiếp loại chuyện này, tôi sẽ không giúp em lừa gạt Triệu Mạt Thương.”

Bọn họ cái này Thiếu chủ, có lúc mềm yếu, có lúc cương quyết, thậm chí cố chấp, cũng chỉ có Triệu Mạt Thương trị được nàng.

Lè lưỡi, Thương Mặc rất ngượng ngùng nói, “Bọn họ quá nhiều người, tôi tính toán sai lầm.”

“Em là Thiếu chủ, làm gương như vậy cho mọi người làm cái gì?” Lệnh Hồ Huyên nhíu mày, “Em còn để cho hai người anh em khác đi trước, cái đầu này của em rốt cuộc đang suy nghĩ gì a?”

Kéo chăn đắp qua đầu giả bộ thi thể, Thương Mặc bị mắng rất ngượng ngùng, nhưng vẫn mạnh miệng nói, “Huyên tỷ, tôi là Thiếu chủ, chị cũng không cho tôi chút mặt mũi.”

“Huyên Huyên chửi giỏi lắm.” Giọng nam bình tĩnh ở cửa vang lên, Thương Mặc vén chăn lên, có chút kinh ngạc, “Ba, sao ba lại tới?”

“Xem Mặc Nhi nhà chúng ta có bao nhiêu đắc ý.” Thương Thần Nho bước chân vững vàng đi vào, “Nhìn con bị Huyên Huyên mắng bao thê thảm.”

“Ba ~~” Thương Mặc nắm chăn, làm bộ tội nghiệp nhìn mấy người trong phòng bệnh, con ngươi vòng vo chuyển động, bỗng nhiên nói, “Bây giờ là mấy giờ?”

“Bảy giờ rưỡi, làm sao?” Lệnh Hồ Huyên tiếp lời nói.

“Điện thoại di động của tôi đâu?” Thương Mặc còn nằm ở trêи giường, đang muốn xoay mình đứng lên, Linh Lung đã giành trước một bước cầm điện thoại di động đưa cho nàng, Thương Mặc hướng nàng cười cười trấn an, bấm ra số điện nhớ kỹ trong lòng, đang muốn ấn xuống gọi đi, bỗng nhiên để điện thoại di động xuống, có chút ngượng nghịu nói, “Mọi người…… Có thể đi ra ngoài hay không……”

Thương Thần Nho lắc đầu một cái, vừa đi ra khỏi cửa vừa thở dài, ” Đúng là con gái đã gả ra ngoài như hắt nước đổ đi.”

Lệnh Hồ Huyên che miệng cười khẽ, kéo Linh Lung cùng đi ra phòng bệnh.

Mặt lúc xanh lúc trắng, Thương Mặc nhìn cửa một cái, chắc chắn bọn họ không ở cửa nghe lén, lúc này mới ấn xuống nút gọi đi.

Triệu Mạt Thương vừa mới rời giường không bao lâu, bởi vì là chủ nhật, cho nên còn nằm ở trêи giường, ôm chăn ngẩn người.

Thời điểm điện thoại di động reo, Triệu Mạt Thương cơ hồ lại sắp ngủ, nhưng khi nhìn đến tên người gọi tinh thần lập tức vực dậy.

“Hi, kiểm sát trưởng đại nhân, sớm.” Cố gắng làm cho âm thanh của mình nghe hết sức ung dung, Thương Mặc trêи mặt lộ vẻ cười, trải qua một lần sinh tử, cả người buông lỏng nằm ở trêи giường.

“Tiểu Đản. . .” Triệu Mạt Thương thì thào gọi Thương Mặc, thanh âm nghe hết sức lười biếng, truyền tới trong tai Thương Mặc, để cho cái người nằm ở trêи giường không khỏi trong lòng cảm giác ngứa ngáy.

“Còn đang ngủ?” Khắc chế trong lòng xung động, Thương Mặc thanh âm ôn nhu hỏi, “Có phải em đánh thức chị rồi không?”

“Không phải, vừa ngủ dậy.” Triệu Mạt Thương dĩ nhiên sẽ không nói cho Thương Mặc mình thiếu chút nữa ngủ, thanh âm ngọt ngào, “Tiểu Đản, em vừa rời giường sao?”

“Ừ. . .” Thuốc mê đã qua, vài chỗ vết thương của Thương Mặc bắt đầu đau nhức, cau mày ừ một tiếng, Thương Mặc nhịn đau nói, “Vẫn còn nằm ở trêи giường.”

” Đản lười……..” Triệu Mạt Thương khẽ cười nói, trở mình, giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại, “Tiểu Đản, nhớ em, làm thế nào bây giờ?”

“Em rất nhanh rất nhanh rất nhanh sẽ trở về.” Thương Mặc rất là kiên định nói, ” Chờ em nhé.”

” Ừ, chờ em, tối hôm qua đã nói rồi.” Triệu Mạt Thương nghe giọng Thương Mặc, ngoài cửa sổ một luồng ánh mặt trời xuyên thấu qua khe hở chiếu vào, hết thảy cũng tỏ ra an nhàn tốt đẹp như vậy.

“Mẹ. . .” Cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra, giọng nói non nớt của Triệu Nam truyền tới phá vỡ yên lặng lúc sáng sớm.

Thương Mặc vốn là nằm ngửa, chỉ nghe âm thanh Triệu Mạt Thương tinh tế mềm mại liền cảm giác thật hạnh phúc, nhưng sau khi nghe được tiếng “Mẹ” kia lại lập tức bật ngồi dậy, lại đau đến hít một hơi hơi lạnh ngược trở lại, vết thương trêи lưng cùng giường va chạm, làm Thương Mặc nhe răng trợn mắt, “Đau……..”

Bị Triệu Nam gọi như vậy một tiếng, Triệu Mạt Thương theo tiếng kêu nhìn lại, đang định mở miệng, liền nghe được bên đầu điện thoại kia truyền tới liên tiếp chuỗi thanh âm, không khỏi lo lắng nói, “Tiểu Đản, làm sao vậy?”

“A……..” Thương Mặc nhất thời có chút luống cuống, há hốc mồm cứng lưỡi mấy giây, hốt hoảng tùy tiện tìm một cái cớ, “Không cẩn thận rơi xuống giường………”

“Phốc ha ha. . .” Triệu Mạt Thương bật cười, “Tiểu Đản ngốc.”

Người bao lớn rồi mà còn rơi xuống giường, đồ ngốc.

Thương Mặc sờ mũi một cái, ngốc hề hề cười một tiếng, hồi phục lại trề môi, ” Đứa nhỏ kia tại sao còn ở đó?”

Không phải đều nói vứt bỏ sao? Tại sao còn tại đó?

“Bằng không làm thế nào?” Triệu Mạt Thương cưng chiều nói, liếc nhìn Triệu Nam đã đi tới mép giường cô làm bộ đáng thương nhìn mình, thu hồi lời muốn nói, thay đổi lại, “Em đó, nhỏ mọn.”

“Chính là nhỏ mọn.” Mấy cái miệng vết thương trêи người mơ hồ đau, Thương Mặc nhiều lần muốn hút hơi lạnh, lại lo lắng Triệu Mạt Thương nhận ra được không đúng, không thể làm gì khác hơn là cưỡng ép chịu đựng, nghĩ đến đứa nhỏ kia lại còn dám ở bên người Triệu Mạt Thương, một trận nổi giận.

“Tiểu Đản lòng dạ hẹp hòi.” Triệu Mạt Thương như cũ mặt đầy cưng chìu, nụ cười trêи mặt ôn nhu dị thường, “Chị đã nói rồi em là người quan trọng nhất.”

Triệu Nam mở lớn đôi mắt đen lúng liếng, từng bước thoáng một cái đi tới mép giường Triệu Mạt Thương, nhìn vẻ mặt Triệu Mạt Thương ý cười ấm áp, bỗng nhiên có chút ủy khuất, “Mẹ. . .”

Thở dài, Triệu Mạt Thương rất bất đắc dĩ nhìn về Triệu Nam, “Nam Nam, ta đã nói qua, ta không phải là mẹ của cháu, cháu nên gọi ta là dì.”

Bên đầu điện thoại kia còn có một người nhỏ mọn đòi mạng, hơn nữa không so với đứa bé trước mặt này đại nhân bao nhiêu, Thương Mặc.

“Mẹ. . .” Triệu Nam bĩu môi, “Nam Nam từ nhỏ cũng chưa có mẹ. . .”

Triệu Mạt Thương nhất thời mềm lòng, nhìn đứa nhỏ đang ngước đầu nhìn mình, ầm thầm thở dài hai tiếng, “Cháu tới có chuyện gì không?”

“Mẹ, đói bụng.” Triệu Nam sờ bụng một cái, một bộ dạng đáng yêu chờ đút đồ ăn, “Đói bụng. . .”

Triệu Mạt Thương vốn định ỷ lại ở trêи giường cùng Thương Mặc ngọt nị một hồi, thấy Triệu Nam nói đói bụng, không thể làm gì khác hơn là đối với Thương Mặc nói, “Tiểu Đản, chị trước đứng lên đi làm điểm tâm nhé, Đản ngoan.”

Thương Mặc nhất thời hết ý kiến, bĩu môi một cái, mặt đầy bất mãn, “Đứa nhỏ kia nhanh chóng ném đi, một cái bóng đèn.”

“Phốc. . .” Triệu Mạt Thương lần nữa cười, quở trách nói, “Em nha, nói hươu nói vượn.”

“Mới không có, em trở về nếu còn phát hiện nó vẫn còn ở, liền đem nó bán đi vùng núi hẻo lánh.” Thương Mặc tức giận nói, “Xem nó làm sao làm bóng đèn.”

“Hửm?” Triệu Mạt Thương đã xuống giường mang dép, nghe được lời nói tức giận của Thương Mặc, nhất thời giọng nói cất cao, tiếp âm điệu lạnh xuống, ” Điều thứ 240 luật pháp Nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa quy định.”

“Ách. . .” Thương Mặc nhất thời liền một đầu mồ hôi, nhưng vẫn là ngoan ngoãn nói, “Lừa bán phụ nữ, trẻ em, năm năm trở lên mười năm trở xuống tù có thời hạn, cùng phạt tiền; Có một trong các hành vi dưới đây, tù có thời hạn mười năm trở lên hoặc là tù chung thân, cùng phạt tiền hoặc là tịch thu tài sản; tình tiết đặc biệt nghiêm trọng, xử tử hình, tịch thu tài sản: (một) Lừa bán phụ nữ, trẻ em tập hợp phần tử hàng đầu; hai) gạt bán phụ nữ, nhi đồng ba người trở lên;(ba) phụ nữ bị lừa bán; ;(bốn) dụ dỗ, ép buộc phụ nữ bị lừa bán bán ɖâʍ hoặc đem phụ nữ bị lừa bán bán cho người khác buộc phải bán ɖâʍ; (năm) nhằm mục đích buôn bán, sử dụng bạo lực, uy hϊế͙p͙ hoặc phương pháp gây mê bắt cóc phụ nữ, trẻ em; (sáu) nhằm mục đích buôn bán, ăn trộm trẻ sơ sinh; (bảy) Làm bị thương phụ nữ, trẻ em bị lừa bán, chết hoặc là những thứ khác hậu quả nghiêm trọng;(tám) đem phụ nữ, trẻ em bán qua biên giới.” [sao dài dữ vậy :(( ]

“Ngoan.” Triệu Mạt Thương không khống chế được nụ cười bên khóe miệng, tiếng cười thanh thúy từ trong miệng truyền ra, “Tiểu Đản, học rất tốt đã thuộc hết.”

“Ha ha……” Thương Mặc ngốc ngốc cười, “Bởi vì chị thích a.”

“Chị thích?” Triệu Mạt Thương lập lại một lần, trong tròng mắt tràn đầy ôn nhu, “Em nha, lời ngon tiếng ngọt.”

“Bởi vì chị thích a.”Thương Mặc một lần nữa nói.

“Ngốc chết, không để ý tới em nữa, chị đi rửa mặt.”

“Ừm, chờ em trở về nhé.” Thương Mặc ngoan ngoãn đáp, hồi phục lại tăng thêm một câu, “A, mặc dù luật pháp điều thứ 240 có quy định, nhưng em vẫn sẽ đem đứa bé kia gạt bán đi.”

“Phốc, Tiểu Đản xấu xa, cúp.” Triệu Mạt Thương đối mặt lúc Thương Mặc đùa bỡn vô lại thật là không có biện pháp nào, chỉ nhẹ nhàng nhàn nhạt cười một tiếng, sau khi cúp điện thoại tâm tình thật tốt đứng lên đi rửa mặt làm bữa ăn sáng.

Triệu Nam từ đầu tới đuôi cũng đi theo Triệu Mạt Thương, nhìn Triệu Mạt Thương mặt cười lộ ra lúm đồng tiền, luôn bĩu môi, cho đến khi Triệu Mạt Thương làm xong bữa ăn sáng để vào trước mặt cô bé, mặt đầy ủy khuất như cũ.

“Không phải nói đói bụng rồi sao? Làm sao không ăn?” Triệu Mạt Thương kỳ quái nhìn cô bé nói.

“Mẹ, người mới vừa cùng người gọi điện thoại là ai ?” Triệu Nam bĩu môi, rất ủy khuất hỏi, “Mẹ cười thật vui vẻ.”

“A. . .” Triệu Mạt Thương bị cô bé hỏi đến sửng sốt một chút, tiếp đó lần nữa lộ ra mỉm cười, ” Ừ, là một người làm cho ta mỗi ngày đều rất vui vẻ.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook