Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 59

Bằng Y Úy Ngã

15/11/2020



“Oành…” Bóng đêm càng ngày càng ám, Thương Mặc ở trong thư phòng xem sách, hoàn toàn không có ý thức được bên ngoài bắt đầu mưa, cho đến bị một tiếng sấm chấn run lên một cái, lúc này mới giật mình lại thấy trời mưa.

Sắc mặt bỗng chốc trở nên trắng bệch, ngồi ở trêи ghế thân mình có chút cứng ngắc, lại một tiếng vang thật lớn, Thương Mặc thở hào hển đứng lên, nắm chặt quyền ở trong thư phòng đi qua đi lại.

Triệu Mạt Thương…….Ở đâu?

Đầu óc có chút hỗn loạn, Thương Mặc khó chịu ôm trái tim, chậm rãi ngồi xuống ôm lấy đầu, cố gắng nghĩ tới mỗi một nụ cười của Triệu Mạt Thương, mỗi một câu nói của Triệu Mạt Thương, mỗi động tác trấn an nàng của Triệu Mạt Thương.

Đưa tay cầm lấy điện thoại di động trêи bàn, ấn xuống dãy số của Triệu Mạt Thương, vốn đã quyết định gọi đi, chần chờ mấy giây, lại buông tha.

Đi qua những vết thương kia, nếu như không dựa vào mình vượt qua, đối với Triệu Mạt Thương mà nói luôn là không công bằng.

Đưa điện thoại di động ném trở về trêи bàn, lại thở hổn hển mấy cái đứng lên, Thương Mặc nhắm hai mắt lại mở ra, cho đến khi thân thể khôi phục khí lực mới dời bước chân ra thư phòng.

Mấy năm trước kia có Linh Lung ở bên người giúp đỡ, nàng còn không biết bệnh trạng lợi hại như vậy, sau đó, Triệu Mạt Thương xuất hiện trong sinh mệnh của nàng, trời giông tố luôn là có cô ấp áp ôm mình trong ngực, có người kia giọng nói ôn nhu dỗ mình ngủ….

Mà hôm nay, không có Triệu Mạt Thương, dưới tình huống phải một mình đối mặt trời giông tố, Thương Mặc có chút luống cuống.

Trở về phòng ngủ nằm dài trêи giường, trong mũi tràn ngập khí tức nhàn nhạt mà Triệu Mạt Thương lưu lại, Thương Mặc ôm chăn cuộn tròn thân mình, cho đến khi tim đập khôi phục bình thường, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Quả nhiên có hương vị của Triệu Mạt Thương liền có thể an tâm một ít.

Lại nằm trong chốc lát, Thương Mặc dần dần buồn ngủ, nhưng lại cảm thấy sau lưng quần áo sớm bị mới vừa mồ hôi lạnh thấm ướt, dứt khoát ngồi dậy định đi tắm.

Cầm quần áo vào phòng tắm, Thương Mặc trước mở khóa vòi nước rửa mặt, sau đó mới cởi quần áo bắt đầu tắm.

“Oành…” Lại là một tiếng sấm vang, người lại run rẩy, Thương Mặc rất bất mãn bĩu môi một cái, đóng vòi nước cầm lên khăn lông xoa xoa tóc, đưa tay cầm quần áo ngủ.

“Rầm Rầm….” Hợp với hai tiếng sấm, đèn trong phòng tắm nháy mấy cái, tắt.

Thương Mặc nhất thời hết ý kiến, đang muốn mặc đồ ngủ động tác cứng đờ, tăng thêm tốc độ mặc xong đi ra phòng tắm, lúc này mới phát hiện ngay cả phòng ngủ đèn cũng tắt.

Là đứt cầu chì hay là không có điện?

Lắc đầu một cái định nằm dài trêи giường, chợt nghe phòng khách tựa hồ có tiếng bước chân, Thương Mặc trầm xuống tròng mắt, động tác rất nhẹ đến bên giường lấy dao găm ra, rón rén đứng ở bên cạnh cửa phòng ngủ .

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, Thương Mặc ngừng thở, tại lúc người kia sắp bước vào phòng ngủ, động tác rất nhanh chóng kéo qua người nọ, lúc đang muốn đem dao găm gác ở trêи cổ người kia, chợt nghe một tiếng kêu nhỏ, tiếp chợt ý thức được trêи tay cảm giác rất quen thuộc.

“Tiểu Đản?” Giọng nói quen thuộc đồng thời truyền tới, ngực Thương Mặc buông lỏng một chút, dao găm trêи tay đồng thời tiện tay bỏ qua một bên trêи bàn, ôm chặt lấy Triệu Mạt Thương.

“Làm chị sợ nhảy dựng………” Bị nàng như vậy ôm thật chặt, Triệu Mạt Thương khẽ cười vuốt lưng của nàng, “Tại sao không nói chuyện?”

“Tại sao chị trở lại?” Thương Mặc đầu tựa vào trong ngực Triệu Mạt Thương, giọng điệu buồn bực, “Chị buổi tối không phải muốn lưu lại ở thành phố Z sao?”

“Đúng vậy….” Triệu Mạt Thương trong lời nói tràn đầy ý cười, sờ sờ đầu của nàng, “Nhưng mfà sét đánh nha.”

Mặc dù đã sớm biết là đáp án này, nhưng Thương Mặc vào giờ khắc này vẫn có loại cảm giác cảm động tràn đầy trong lòng, như cũ vùi đầu, cái mũi ê ẩm.

“Tiểu Đản ngốc. . .” Tựa như có thể cảm giác được suy nghĩ của nàng, tay Triệu Mạt Thương êm ái xoa lỗ tai của nàng, “Công tắc nguồn điện hình như bị sập, chị đi gạt nó lên cái đã.”

” Ừ.” Thương Mặc đáp một tiếng, từ trong ngực cô đi ra, tay vẫn như cũ kéo tay cô không thả, “Em đi cùng chị.”

Trong bóng tối, Triệu Mạt Thương không thấy rõ mặt Thương Mặc, chỉ nhàn nhạt cười một tiếng, dắt tay nàng ra khỏi nhà xuống lầu tìm được công tắc nguồn điện nhà mình đẩy nó lên, hai người mới trở về lại trong phòng.

Ngoài phòng như cũ sấm chớp rền vang, nhưng sắc mặt Thương Mặc đã sớm khôi phục lại như lúc bình thường, không có như trước ảm đạm vô thần.

Trong phòng sáng trưng, Thương Mặc nhìn Triệu Mạt Thương đóng cửa lại, tầm mắt từ nửa người trêи rơi xuống nửa người dưới của cô, Triệu Mạt Thương mặc trêи người là chế phục của viện kiểm sát, có lẽ là bởi vì đi gấp, bộ chế phục của viện kiểm sát ống chỗ quần quần tây sớm bị nước bùn bắn vào tràn đầy lấm tấm.

Triệu Mạt Thương xoay người lại, thấy Thương Mặc bộ dáng ngẩn người, nhẹ nhàng nhàn nhạt cười một tiếng, đi tới sờ sờ đầu của nàng, “Thế nào ngơ ngác như vậy?”

Tiếp đó quét mắt nhìn quần áo ngủ trêи người Thương Mặc, lại giúp nàng sửa lại một chút, “Vừa mới đang tắm sao? Tóc còn ẩm ướt. . . Nhanh lên. . . Ngô. . .”

Thương Mặc ở Triệu Mạt Thương còn chưa nói hết trước liền lần nữa kéo cô đến trong ngực, mang tràn đầy tình yêu hôn lên môi của cô.

Đối với Thương Mặc bỗng nhiên mà đến nhiệt tình sớm thành thói quen, bên môi Triệu Mạt Thương hiện ra một nụ cười thản nhiên, hai cánh tay câu lấy cổ Thương Mặc hôn trả, chẳng qua là thế cục đã từ từ vượt ra khỏi dự liệu của cô.

Thương Mặc hôn từ môi lan ra đến sườn mặt lại đến vành tai, dần dần tuột xuống từ cổ chậm rãi tiếp tục hôn đi xuống.

Chế phục Viện kiểm sát căn bản chính là áo sơ mi, cúc áo cao nhất cũng không có cài nút, Thương Mặc theo cổ trượt một đường hôn xuống, đưa tay cởi cúc áo thứ hai, đi thẳng đến chỗ xương quai xanh hôn nhẹ lên.

Một tiếng khẽ rêи từ trong miệng tràn ra, tay Triệu Mạt Thương ôm lấy đầu Thương Mặc, người vô lực dựa vào trêи cửa, “Tiểu Đản… Mặc…”

Động tác trêи tay không nhanh không chậm cởi áo sơ mi còn sót lại mấy cái nút áo, Thương Mặc ngẩng đầu lên cùng Triệu Mạt Thương đối mặt, trong con ngươi nóng như lửa để cho Triệu Mạt Thương lại là vô lực, “Tiểu Đản, chị ngày mai còn muốn đi thành phố Z. . .”

Tay khoác lên trêи tay Thương Mặc ý đồ ngăn cản, Triệu Mạt Thương nhẹ cắn môi, trêи mặt chậm rãi choáng váng mở ra một mảnh đỏ.

“Em. . . Rất nhanh. . .” Thương Mặc một bên nhớ lại buổi chiều cô gái kia nói cho nàng những chỗ nhạy cảm của nữ nhân, một bên lầm bầm dán vào môi Triệu Mạt Thương nói, mở ra tất cả cúc áo, dứt khoát ôm ngang Triệu Mạt Thương chạy thẳng tới phòng ngủ.

Biết Thương Mặc muốn làm gì, cũng biết rõ ngày mai phải dậy sớm chạy tới thành phố Z, Triệu Mạt Thương chính là không có biện pháp mở miệng ngăn cản Thương Mặc.

Nhắm hai mắt tựa đầu chôn vào trong ngực Thương Mặc, nghe trong ngực Thương Mặc dồn dập tiếng tim đập, khẩn trương, nhưng lại an tâm.

“Thương… Tỷ tỷ…” Thương Mặc tựa đầu thả lên giường, ôn nhu ngưng mắt nhìn Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương mở mắt ra, đưa tay vuốt gò má nàng, “Như thế nào lại nghĩ muốn gọi chị như vậy?”

“Không biết.” Thương Mặc lắc đầu một cái, nhìn cô hồi lâu hồi lâu, “Có chị ở đây, em rất an tâm.”

“A…” hai cánh tay Triệu Mạt Thương vòng quanh cổ nàng, ngẩng đầu nhẹ nhàng hôn cằm của nàng một chút, trong tròng mắt tràn đầy đều là thâm tình, ” Tiểu Đản ngốc. . .”

“Em buổi chiều. . . Học thật là nhiều thứ.” Thương Mặc cúi đầu đối mặt chăm chú nhìn cùng Triệu Mạt Thương, trong mắt trong suốt như nước nhưng lại mang tình ý dạt dào.”Em muốn. . . tối nay em. . . Nhưng mà, nếu như chị không muốn, em không. . .”

Triệu Mạt Thương ngưng mắt nhìn nàng mấy giây, thản nhiên cười một tiếng, lần nữa hôn lên môi của nàng, thì ra môi mềm mại như vậy nỉ non tựa như nói, “Sáng mai. . . Đem chị đưa đến viện kiểm sát thành phố Z đi.”

“Được.” Câu này uyển chuyển khích lệ để cho trong lòng Thương Mặc nhất thời dấy lên ngọn lửa, lần nữa cúi đầu xuống bắt đầu ở trêи người Triệu Mạt Thương đã dâng lên ửng đỏ lưu lại một cái lại một cái vết hôn.

Tay ở trêи thân thể trắng nõn bóng loáng hoàn mỹ chu du, Thương Mặc cúi đầu nhìn nội y kia mấy giây, nhẹ nhàng hôn lên địa phương nội y bao bọc không được.

Quần áo của Triệu Mạt Thương cho tới bây giờ đều là rất đơn giản, áo sơ mi cùng quần, hay hoặc là áo sơ mi và quần tây, mà đồ lót cũng là giống nhau giản dị đơn giản.

Sau khi cởi bỏ nội y, thở hào hển nhìn bại lộ trong không khí đầy đặn cùng với đỉnh núi đáng yêu, Thương Mặc nuốt ngụm nước miếng, nhớ lại buổi chiều cô gái kia dạy dỗ, dè dặt dò xét tính đem chỗ nhô ra kia ngậm vào trong miệng.

” Ưm. . .” địa phương cho tới bây giờ không có bị người đụng chạm qua bị bỗng nhiên ngậm vào trong miệng như vậy, lập tức cảm giác ấm áp kϊƈɦ thích do chỗ nhô ra lan tràn đến toàn thân, thân mình Triệu Mạt Thương kéo căng, môi mím thật chặt, vẫn như cũ không khắc chế nổi nhẹ kêu thành tiếng.

ɭϊếʍ vài cái chỗ nhô ra kia, Thương Mặc nháy mắt mấy cái, tò mò ʍút̼ mấy cái, than mình Triệu Mạt Thương lại run rẩy, chặt chẽ cắn răng không để cho kiều ngâm từ trong miệng tràn ra, tay cũng chặt chẽ ôm lấy đầu Thương Mặc, trong mũi không ngừng thở hổn hển.

Không có nghe được tiếng kêu trong dự liệu, Thương Mặc thẳng người lên cau mày nhìn nhắm hai mắt mặt đầy rối rắm Triệu Mạt Thương hồi lâu, thoáng suy tính mấy giây, lần nữa cúi đầu xuống ngậm bên kia nhô ra ʍút̼ vào, tay trái đồng thời xoa bóp chỗ đầy đặn mới bị nàng buông tha kia, Triệu Mạt Thương dưới kϊƈɦ thích như vậy rốt cuộc không nhịn được kêu thành tiếng, nhưng rồi lập tức dựa vào chút lý trí còn sót lại chế trụ âm thanh mà cô cho là có chút phóng đãng.

Thương Mặc bất mãn lần nữa thẳng người đứng đậy in lên môi của cô, lưỡi thăm dò trong miệng Triệu Mạt Thương đẩy ra hàm răng của cô, sau một trận kịch liệt dây dưa, lý trí của Triệu Mạt Thương rốt cuộc không có biện pháp tiếp tục đi đè nén xuống những âm thanh kia nữa, tay nắm quần áo ngủ Thương Mặc trêи người, thở hào hển phát ra một tiếng lại một tiếng rêи kiều mỵ.

Đắc ý cười cười, tiếp theo thân mình từ ngực dời xuống, Thương Mặc một đường lưu lại dấu đỏ tươi, thẳng đến bụng, thân lưỡi ɭϊếʍ lộng cái rốn đáng yêu kia hồi lâu, rước lấy Triệu Mạt Thương nơi bụng một trận run rẩy, lại là mấy tiếng mị kêu từ trong miệng phiêu đãng mà ra.

Đem quần tây của Triệu Mạt Thương kéo đến đầu gối, nhìn chằm chằm qυầи ɭót thuần trắng, Thương Mặc nheo lại mắt, giống như một con sói đói thấy con mồi vậy, đưa tay sờ sờ máy trợ thính bên tai trái, sau khi chắc chắn sẽ không rớt xuống, cúi đầu cách qυầи ɭót ngậm lấy chỗ tư mật của Triệu Mạt Thương.

“A. . . Tiểu Đản. . .” Vẫn là nhẹ giọng kêu, thân mình Triệu Mạt Thương chợt mạnh mẽ giơ cao, đưa tay đẩy ra đầu của Thương Mặc, “Đừng. . . Bẩn. . .”

Thương Mặc nuốt nước miếng một cái, cách tầng vải vóc mong mỏng kia ɭϊếʍ lên địa phương dần dần ướt nóng kia, hoàn toàn không để ý Triệu Mạt Thương khước từ, cho đến lúc tầng kia vải vóc đã ướt đẫm, mới dừng động tác lại, nhưng lại ở trong nháy mắt Triệu Mạt Thương thân thể mềm nhuyễn cởi ra cái qυầи ɭót không hề che lại lần nữa hôn lên vườn hoa bí mật đang từ từ nở rộ.

“Tiểu…….Đản……..” Triệu Mạt Thương toàn thân vô lực tê liệt ở trêи giường, tay sớm đã vô lực lại đi khước từ Thương Mặc, chỉ có thể mặc cho nàng ở trêи người mình làm càn, mà chỗ tư mật kia cũng bởi vì động tác của Thương Mặc khi thì co rúc lại khi thì nở rộ, “Tiểu Đản. . .”

Tại chỗ kia nghiên cứu thật lâu Thương Mặc rốt cuộc hoàn toàn nắm bắt được kiến thức lý luận từ buổi học lúc chiều, đầu lưỡi dò vào trong vườn hoa tùy ý quét sạch hồi lâu, bụng Triệu Mạt Thương từng trận co quắp, tay nắm thật chặt ga trải giường, cho tới bây giờ đều là mang vẻ mặt nhàn nhạt, nhưng trêи mặt lúc này đã sớm tràn đầy lửa nóng ɖu͙ƈ vọng.

Bị đầu lưỡi không ngừng xâm nhập chỗ kia mềm mại run run càng ngày càng lợi hại, Triệu Mạt Thương tiếng thở dốc càng ngày càng nặng, ga trải giường sớm bị kéo xốc xếch không chịu nổi, trong đầu Thương Mặc hỗn loạn thoáng qua một tia thanh minh ý thức được đây hết thảy nguyên do, đầu lưỡi càng ra sức ɭϊếʍ.

“A…. Tiểu Đản…Đừng…” Triệu Mạt Thương bỗng nhiên kịch liệt né tránh khỏi động tác của Thương Mặc, lại bị Thương Mặc gắt gao siết chặt, lưỡi bá đạo càng kịch liệt trêu chọc mềm mại đã sắp hỏng mất kia.

“A. . . Không. . . Tiểu Đản. . . Không muốn. . .” Một trận kɧօáϊ ý cho tới bây giờ chưa từng có từ chỗ tư mậtt lan tỏa tới toàn thân cuối cùng đem đầu Triệu Mạt Thương xông đến trống rỗng, tiếng kêu kiềm chế từ trong đôi môi sưng đỏ tràn ra, Triệu Mạt Thương chỉ cảm thấy chỗ tư mật bị Thương Mặc chơi đùa như trước rung động , đối với những thứ khác, hết thảy, đã sớm không có suy tính.

Nuốt xuống chất lỏng trong miệng, Thương Mặc thẳng người lên lần nữa hôn lên môi Triệu Mạt Thương, tay phải khẽ vuốt ve chỗ tư mật không ngừng co giật, ở lúc Triệu Mạt Thương không chút nào phòng bị, cường thế dò xét đi vào. . .

“A ——” lại là một tiếng kêu, Triệu Mạt Thương ôm thật chặt Thương Mặc, đầu ngón tay nắm chặt lưng Thương Mặc, cảm thụ chỗ đau bỗng nhiên mà đến, một giọt nước mắt từ khóe mắt nhỏ xuống.

“Em sai rồi em sai rồi…” Mặc dù biết lần đầu tiên tất nhiên sẽ đau, Thương Mặc vẫn là không có ngờ tới Triệu Mạt Thương lại sẽ khóc lên, không khỏi đau lòng định thối lui ra ngón tay, khẽ hôn không ngừng rơi vào trêи mặt Triệu Mạt Thương, rất là áy náy nói xin lỗi.

Từ trong thất thần thức tỉnh, Triệu Mạt Thương kéo khóe miệng cười cười, đưa tay ngăn cản động tác Thương Mặc thối lui ngón tay ra nơi tư mật, có chút nhu nhược nhưng lại mang kiên định nói, “Tiếp tục. . .”

Thương Mặc ngốc hồ hồ nhìn cô gái dưới thân, trong lòng tựa như là bị cái gì lấp đầy, ấm áp, ngọt ngào, vốn muốn thối lui ra ngón tay tựa như bị đầu độc lại lần nữa từ từ vào, rước lấy Triệu Mạt Thương lại là một tiếng tinh tế tiếng rêи.

“Em yêu chị. . .” Thương Mặc thì thào hôn lên môi Triệu Mạt Thương, nhìn vẻ mặt Triệu Mạt Thương dần dần mê loạn, động tác trêи tay vốn rất ôn nhu dần dần trở nên bá đạo mà càn rỡ.

“Ách. . . Ưm. . . Tiểu Đản. . .” Mới bắt đầu chỗ đau từ từ rút đi, thay vào đó là nhiệt triều dần dần chiếm cứ toàn thân, Triệu Mạt Thương gọi Thương Mặc, than mình dần dần bắt đầu nghênh đón động tác của Thương Mặc, “Tiểu Đản. . .”

“Em yêu chị. . . Em yêu chị. . . Em yêu chị. . .” Thương Mặc hoàn toàn mất đi lý trí bình thường nhìn Triệu Mạt Thương ở dưới người mình bộ dáng xinh đẹp, thở hào hển tăng nhanh động tác trêи tay, đầu ngón tay một lần lại một lần ra vào chỗ sâu mềm mại tư mật kia.

“A. . . Tiểu Đản. . .” thân thể Triệu Mạt Thương bỗng nhiên cứng đờ, so với trước đó càng thêm mãnh liệt đợt sóng tấn công tới, nhắm hai mắt phát ra tiếng thét chói tai, “Đủ rồi. . . Không. . .”

Ngoài phòng mưa to mưa như trút nước, tia chớp như cũ thường thường phá vỡ bầu trời, sấm sét như cũ không ngừng nổ vang, mà Thương Mặc lúc này ôm lấy Triệu Mạt Thương bởi vì mệt mỏi đã thϊế͙p͙ đi, cũng rốt cuộc không có cảm giác sợ hãi đã từng là những thứ kia cùng đau đớn, chỉ nhu tình như nước nhìn Triệu Mạt Thương, duy nguyện cả đời như vậy.

Trong lòng tràn đầy….

Đều là yêu.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook