Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 57

Bằng Y Úy Ngã

15/11/2020

“Khó được a, làm sao bỗng nhiên trở lại?” Thương Mặc buổi trưa liền trở lại đại trạch Thương gia, một đường vội vàng chạy thẳng tới thư phòng, lúc đẩy cửa phòng ra, Thương Thần Nho

đã sớm nhận được tin tức mỉm cười nhìn Thương Mặc, vẻ mặt trêu tức.

“Ba, con muốn tài liệu của Triệu Đình Vĩ và Đan Trác .” Thương Mặc đóng cửa phòng sau không có chút nào che giấu, “Còn có tài liệu đồng minh của Triệu gia ở trong chính trị .”

“Tại sao bỗng nhiên muốn những tài liệu này?” Thương Thần Nho vẫn là bộ dáng trêu tức kia, tay cầm cái bình trà vuốt ve, “Hôm nay không cần theo tiểu tình nhân kiểm sát trưởng của con ăn cơm sao?”

Thương Mặc liếc mắt, kéo một cái ghế đến phía sau mình, sau đó ngồi xuống, “Đừng tưởng rằng con khôi phục bộ dáng trước kia ba liền có thể như vậy, nếu là vị kia nhà con bị bắt mang đi, đến lúc đó con lại khôi phục dáng vẻ trước kia.”

Nàng biết nàng càng ngày càng giống bộ dáng ba năm trước vui vẻ kɧօáϊ hoạt Thương Mặc, biến hóa như vậy chính nàng sáng tỏ, thì người chung quanh quan tâm tới mình, nhìn ánh mắt mình liền biết.

Nếu là Thương Mặc tinh thần sa sút trước kia, sợ rằng ba nàng không thể nào dùng dáng vẻ trêu tức trả lời yêu cầu đứng đắn của nàng.

“Khụ…” Bị Thương Mặc một câu làm cho nghẹn lời, Thương Thần Nho nửa ngày không lại tinh thần , trợn mắt nhìn Thương Mặc nửa ngày, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài, “Con đứa nhỏ này… Ta hỏi con, chuyện Triệu Đình Vĩ cùng Đan Trác là ba mẹ Triệu Mạt Thương, con làm sao biết?”

Thương Mặc nghe vậy nheo lại mắt thấy Thương Thần Nho, “Ba biết?”

“Ta cũng là hai ngày trước mới biết.” Thương Thần Nho lắc đầu một cái, cầm trong tay một phần văn kiện ném cho Thương Mặc, “Tài liệu ở chỗ này, chính mình nhìn, còn có tài liệu của tình địch của con cũng ở bên trong.”

Nhận lấy văn kiện lập tức cúi đầu lật xem, Thương Mặc càng xem chân mày nhíu càng chặc, đợi đến sau khi đem phần tài liệu kia xem qua hết một lần, khép lại, tay vuốt tập giấy trầm tư.

“Là tiểu tình nhân kiểm sát trưởng của con nói cho biết sao?” Thương Thần Nho thấy nàng xem xong tài liệu, lúc này mới lại nói tiếp, “Yên tâm đi, Thanh Long bang cũng không phải ăn chay.”

“Con biết không phải là ăn chay.” Thương Mặc dựa vào lưng ghế duỗi người, “Con đang suy nghĩ Triệu Đình Vĩ cùng Đan Trác, hoặc là cái tên Cận Phi Hàn kai lúc nào trở lại tìm con.”

“Tìm con?” Thương Thần Nho khóe miệng vi câu lộ ra một nụ cười, đôi mắt có vẻ có chút âm hàn, “Bọn họ cũng không suy nghĩ một chút ở phía nam này là địa bàn của ai.”

Thương Mặc đem trong tay tài liệu bỏ lên trêи bàn, bắt chéo hai chân, “Ba, ba vẫn không có cho cho con biết một số chuyện đi”

“Phải thì thế nào? Không phải thì thế nào?” Thương Thần Nho hứng thú nhìn thẳng con gái mình, “Nói về Mặc nhi a, ba còn không biết nguyên lai con còn có một cái tên Tiểu Đản đáng yêu như vậy a. . .”

Thương Mặc mặt soạt một cái lập tức phồng đến đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức trợn mắt nhìn Thương Thần Nho, “Ba. . . Ba làm sao biết?”

“Không có biện pháp, đám kia ám vệ thật lợi hại.” Thương Thần Nho nhấp một hớp trà, “Ta nói Tiểu Đản a. . .”

“Ba. . .” Thương mực khuôn mặt dễ nhìn lúc này lúc xanh lúc trắng, “Đừng kêu cái tên này. . .”

“Ha ha, quả nhiên là lão ba không bằng tình nhân, nhà chúng ta Mặc nhi a. . . Ai. . .” Thương Thần Nho mặt đầy cảm khái làm cho Thương Mặc mặt ửng đỏ lập tức phồng thành gan heo, ấp úng nửa ngày, vẫn là không nói một câu tự giác ngậm miệng.

“Tốt lắm, Mặc Nhi, ba hỏi con, con thật sự xác định muốn cùng Triệu Mạt Thương ở cùng một chỗ sao?” Thương Thần Nho lắc đầu một cái, thấy nàng không nói lời nào, nghiêm nét mặt nói, “Nếu như không phải vậy, hãy mau tách ra đi, nếu đúng, như vậy con. . .”

“Ba, ba còn phải hỏi vấn đề ngu ngốc như vậy sao?” Thương Mặc rất là bất đắc dĩ mở miệng cắt đứt lời Thương Thần Nho nói, “Nếu như không xác định, con hôm nay không thể nào xuất hiện ở nơi này cùng ba muốn tài liệu.”

Nếu như thật xác định, chỉ biết làm tốt hết thảy chuẩn bị, phòng bị chu đáo cái gì, đối với nàng cái này Thiếu chủ mà nói, đã là thói quen.

” Được.” Thương Thần Nho gật đầu một cái, cúi đầu nhìn trong tay ấm trà tử sa nửa ngày, thở dài nói, “Như vậy nàng đâu? Nàng biết thân phận của con chưa?”

Thương Mặc nhất thời trầm mặc.

Đây cũng là chuyện nàng lo lắng nhất.

Nhưng là bây giờ, nàng thật còn chưa dám nói.

Xác thực coi như, nàng cùng Triệu Mạt Thương quen biết không quá nửa năm, chung một chỗ cũng chỉ mấy tháng, quả thực quá ngắn.

Cho dù các nàng hai người đều là loại người đã xác định yêu liền muốn ở cùng nhau cả đời, nàng vẫn sẽ lo lắng cảm tình không đủ vững chắc, Triệu Mạt Thương tùy thời cũng sẽ rời đi nàng.

Hiện tại bất quá là thời kỳ yêu cuồng nhiệt, nếu như qua rồi, các các có phải hay không còn có thể trước sau như một.

Ban đầu cùng Phó Quân chung một chỗ, ước chừng một năm, giữa hai người liền có chút hơi khe hở, vô luận sau đó phát sinh chuyện kia rốt cuộc là hiểu lầm hay là những thứ khác, các nàng tách ra, chỉ sợ cũng không chỉ là bởi vì chuyện kia.

Bất quá là không chịu nổi thôi.

Nhiều hơn nữa hiểu lầm nhiều hơn nữa lý do, cũng đỉnh không qua một cái không chịu nổi.

Nếu như nàng bây giờ nói ra thân phận nàng là Thiếu chủ Thanh Long bang , Triệu Mạt Thương sẽ còn muốn nàng sao?

“Mặc Nhi, nàng sẽ tiếp nhận cái thân phận này của con sao?” Thương Thần Nho nhìn Thương Mặc cúi đầu không nói, thở dài một tiếng, “Triệu Mạt Thương quá mức độc lập kiên cường, Mặc Nhi, nếu như con thật sự xác định, liền sớm một chút nói cho nàng, cũng tốt để cho nàng có một cái lựa chọn.”

“Con. . .” Thương Mặc mạnh ngẩng đầu, nhìn Thương Thần Nho, mặt đầy mờ mịt, “Để cho nàng lựa chọn?”

“Bây giờ quyền chủ động ở tay trong tay nàng không phải sao?” Thương Thần Nho buông xuống ấm trà tử sa, đứng dậy từ bên người Thương Mặc đi qua, “Thật tốt nghĩ rõ ràng đi, ở chỗ này suy nghĩ, ba đi ra ngoài trước.”

Cửa bị mở ra lại đóng lại, Thương Mặc ngơ ngác ngồi ở trêи ghế rất lâu sau đó, trêи mặt vẻ mặt không ngừng biến ảo, cuối cùng nhắm mắt, rất vô lực thở dài.

Nàng quả thực không biết nên làm sao đối với Triệu Mạt Thương nói ra chuyện này.

Ba năm trước kia một lần chia ra, tạo ra Thương Mặc ba năm sau chán chường lại âm lãnh.

Mà bây giờ, mới ấm áp không bao lâu lòng tham sợ một lần nữa rơi vào trong băng hàn.

Trước hay là. . . Như vậy đi.

Thương Mặc mở mắt ra nhìn trêи bàn phần tài liệu kia hồi lâu, rốt cuộc hạ quyết định.

Đối với nàng mà nói, cân nhắc kỹ làm sao ứng phó chuyện tương lai có thể xuất hiện mới là trọng yếu nhất.

Điện thoại di động trong túi bỗng nhiên chấn động, Thương Mặc lấy điện thoại di động ra nhìn xem ai gọi tới, lộ ra vẻ mỉm cười.

“Tiểu Đản, buổi chiều chị không có ở viện kiểm sát, buổi tối cũng còn không xác định có trở về được hay không.” Tiếp thông điện thoại, bên đầu điện thoại kia giọng nói của Triệu Mạt Thương nghe nhàn nhạt, để cho người không phân rõ ưu tư.

“Hửm, làm sao vậy?” Biết Triệu Mạt Thương đối với công việc thái độ luôn luôn nghiêm cẩn, Thương Mặc cũng không để bụng.

“Thành phố Z bên kia có vụ án, cụ thể chị tạm thời không thể cùng em nói được.” Triệu Mạt Thương có chút xin lỗi nói, “Tiểu Đản, buổi tối em ở bên chỗ ba em ăn đi, sau đó đi ngủ…”

“Em còn trở về nhà chúng ta ngủ.” Thương Mặc trước một bước nói.

“Được.” Triệu Mạt Thương trong lời nói rõ ràng mang theo nụ cười, “Vậy em trở về nhà chúng ta ngủ, nhớ đắp kín mền.”

“Ừ.” Thương Mặc gật đầu một cái, “Vậy chị chú ý an toàn.”

“Được.”

Đối thoại ngắn gọn không có chút nào triền miên, sau khi cắt đứt, Thương Mặc đem điện thoại di động thả lại trong túi, đẩy cửa đi ra ăn cơm.

Bên kia, Triệu Mạt Thương đưa điện thoại di động điều tĩnh âm, thả lại trong túi xách, lúc này mới xoay người đi tới trước xe của viện kiểm sát ngồi lên.

Thành phố Z phản tham cục cục trưởng Trương Tể bị bắt lại, đồng thời bị bắt còn có mấy nhân viên làm việc ở phản tham cục,thành phố Z phản tham cục coi như là bị tận diệt.

Mà phụ trách chuyện này, chính là bọn họ thành phố X phản tham cục, cô cũng được bổ nhiệm làm kiểm sát trưởng phụ trách vụ án này.

Triệu Mạt Thương ngồi ở trong xe, dựa vào lưng ghế cau mày suy nghĩ.

Lúc này mới một thời gian, cô liền từ người trước đó bị thành phố Z phản tham cục bắt đi biến thành kiểm sát trưởng phụ trách vụ án thành phố Z phản tham cục.

Cô không thể không lo lắng lúc trước cô bị bắt có phải hay không thành phố Z phản tham cục phòng ngừa chu đáo.

“Triệu phó phòng, vụ án này nhưng là vụ án lớn a.” Cùng ngồi trêи xe một kiểm sát trưởng rất hưng phấn nói, “Không nghĩ tới tôi lại có thể tham gia.”

Triệu Mạt Thương nhàn nhạt nhìn người nọ một cái, một lần nữa rơi vào trầm tư.

Cùng cô cùng đi là một kiểm sát trưởng vừa từ thành phố X hạ hạt viện kiểm sát một cái huyện thành nhỏ điều đến đây, ở trong Viện kiểm sát tựa hồ không có thấy cùng ai tương đối thân mật qua.

Xem ra mỗi người đều là trải qua lựa chọn.

Hơn nữa, trong một đêm liền bắt tất cả mọi người, sợ rằng vụ án này phía trêи đã bắt tay vào làm rất lâu rồi.

Cô ngày hôm qua bị bắt, chẳng qua là đối phương trước khi chết giãy giụa thôi.

Thở dài, Triệu Mạt Thương xoa xoa huyệt Thái dương, lại bắt tưởng nhớ cái ôm ấm áp của Thương Mặc.

Mà chuyện này trước kia là chưa từng có.

Độc lập kiêu ngạo như cô, cho tới bây giờ cũng không cần ai bảo vệ cùng an ủi.

Mà nay, có Thương Mặc, cô luôn sẽ ở trong một cái nháy mắt liền nghĩ đến người đó luôn đối với cô rất tốt, người dó rõ ràng ở trước mặt cô giống như một đứa trẻ , nhưng lại lấy một loại rất thành thục rất cường thế tư thái xuất hiện ở trong cuộc đời của cô hơn nữa còn bảo vệ cô.

“Mặc Nhi, nghe nói gần đây ở viện kiểm sát thực tập?” Lúc ăn cơm, Thương Thần Nho gắp thức ăn thả vào trong chén Thương Mặc , rất là từ ái nói, “Có muốn đi thi công chức hay không?”

Đang cúi đầu lùa cơm Thương Mặc nghe vậy liếc mắt, trong miệng thức ăn nhét tràn đầy, “Có thể sao?”

“Ha ha, có cái gì không thể nào, cậu con không phải là Kiểm sát trưởng sao?” Thương Thần Nho rất thờ ơ nói, “Mấy năm nay người được con cất nhắc lên, lại có bao nhiêu người là ở chính phủ công tác, chính con còn không biết sao?”

Thương Mặc lắc đầu một cái, “Không giống.”

Thương Thần Nho thấy nàng kiên trì như vậy, cũng không miễn cưỡng, chẳng qua là lắc đầu một cái tiếp tục ăn cơm.

Lúc xế chiều, bởi vì Triệu Mạt Thương không có ở Viện kiểm sát, Thương Mặc cũng lười đi tiến hành cái gọi là thực tập.

Huống chi, thời điểm Triệu Mạt Thương không có ở đây, cùng Phó Quân có gì tiếp xúc, sợ rằng cũng sẽ đưa tới Triệu Mạt Thương bề ngoài bình tĩnh ở trong lòng bất mãn.

Một buổi chiều vô sự, dứt khoát ngồi xe đến câu lạc bộ đêm.

Câu lạc bộ đêm ở lúc xế chiều dĩ nhiên không làm ăn gì, Thương Mặc không có từ cửa chính đi vào, mà là từ cửa sau vào thẳng hướng phòng làm việc của Trần mụ mụ.

“Yêu, Thiếu chủ thật sự tới rồi…” Trần mụ mụ vừa nhìn thấy Thương Mặc, đi rất là duyên dáng lượn lờ đến trước mặt Thương Mặc, quan sát Thương Mặc hồi lâu, trêи mặt nở nụ cười quyến rũ, “Thiếu chủ muốn học cái gì? Công? Hay là thụ?”

Công…..hay là thụ?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook