Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 131

Bằng Y Úy Ngã

22/11/2020

“Tiểu Đản…. Không được….” Trong xe Maserati màu đen, trêи ghế lái phụ, Triệu Mạt Thương bị Thương Mặc ép tới bên cạnh tựa vào trêи cửa, ngửa đầu, tay ôm lấy thiên hạ đang hôn cổ mình tàn sát bừa bãi, thở phì phò, “Trước. . . Đi vào trong phòng. . .”

Tuy cửa sổ xe đang đóng, hiệu quả cách âm của xe cũng rất tốt, vô luận ở trong xe làm cái gì, người bên ngoài xe đều không nghe được cũng không nhìn thấy.

Thế nhưng mà, hai người đều có bảo tiêu âm thầm đi theo bảo vệ, ở trong xe hồi lâu không đi ra, chắc chắn bị bảo tiêu biết được các nàng ở trong xe đã làm chuyện gì đó.

Suy nghĩ đến Triệu Mạt Thương bây giờ đang ở kinh đô địa vị cùng với tần suất xuất hiện ở trong mắt đại chúng, Thương Mặc mạnh mẽ ngăn chặn ɖu͙ƈ vọng của mình, tại trêи xương quai xanh của Triệu Mạt Thương ʍút̼ vài cái lưu lại hồng ấn, lúc này mới ngồi thẳng thân thể, nhưng tay vẫn chặt chẽ nắm lấy tay Triệu Mạt Thương không nỡ buông ra.

“Trước tiên trở lại trong phòng ….. ” Có lẽ là nửa năm qua tương tư cũng làm cho Triệu Mạt Thương khó có thể chịu đựng, ngày trước bộ dạng bảo thủ giờ cũng không để ý rụt rè, mị nhãn như tơ mà nhìn Thương Mặc, mười ngón tay đan vào nhau, nhiệt độ thân thể từng chút một lên cao.

Thủ hạ nằm vùng ở kinh đô hiển nhiên đã an bài chỗ ở cho Thương Mặc, chỉ là Thương Mặc ngại như vậy quá mức dễ dàng bại lộ, dứt khoát trực tiếp ở tại khách sạn xa hoa dưới cờ Tập đoàn Chu thị.

Khách sạn dù sao cũng là nơi người đến người đi, từ trêи xe bước xuống, Thương Mặc cũng không nắm tay Triệu Mạt Thương nữa, thậm chí cố ý ở trước mặt người khác gọi Triệu Mạt Thương là học tỷ.

Cùng cảm giác lúc ở thành phố X hoàn toàn khác nhau, Triệu Mạt Thương chỉ cảm thấy Thương Mặc gọi mình là học tỷ nghe hết sức chói tai, trong lòng một hồi khó chịu, nhưng nét mặt vẫn trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Ở trong khách sạn gặp phải một số quan chức phú hào của tập đoàn Trường Vĩnh có lui tới đây, Triệu Mạt Thương hết thảy nhàn nhạt mà gật đầu, ngược lại là Thương Mặc đối mặt những người kia xem ánh mắt của mình, đều không ngoại lệ, lấy các loại nguyên nhân bất đồng gọi Triệu Mạt Thương là học tỷ.

Hai người cũng không ngờ tới chính là, cư nhiên ở trong hành lang khách sạn gặp Cận Phi Hàn.

Cận Phi Hàn tựa hồ là đã biết Thương Mặc tới đây, nhìn Thương Mặc ánh mắt có vẻ hết sức âm lãnh, chỉ là lúc nhìn thấy Triệu Mạt Thương, lập tức thay đổi khuôn mặt tươi cười nghênh đón, “Mạt Thương. “

Mắt nhìn phía trước, Triệu Mạt Thương ngay cả liếc hắn một cái cũng không muốn.

Thương Mặc có chút hăng hái mà liếc nhìn Cận Phi Hàn, đuổi kịp bước chân của Triệu Mạt Thương, tay như có như không mà đụng đụng tay của Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương nghiêng đầu nhìn nàng, thấy bộ dáng cùng vẻ mặt cười ngây ngô của nàng, lộ ra dáng vẻ sủng nịch tươi cười.

Nắm chặt nắm đấm, Cận Phi Hàn tức giận mà nhìn xem một màn này, hận không thể đi lên đánh cho Thương Mặc một trận.

Hai người không nhìn thẳng Cận Phi Hàn từ bên cạnh hắn đi qua, Cận Phi Hàn tự nhiên không cam lòng, ngăn cản ở trước mặt hai người, hướng về phía Triệu Mạt Thương nở nụ cười, “Mạt Thương, chờ một chút, tôi đưa em về nhà nhé. “

Thu lại nụ cười ôn nhu mà chỉ khi đối mặt với Thương Mặc mới có lại, Triệu Mạt Thương vẻ mặt lạnh lùng không gợn sóng, nhàn nhạt nói, “Không cần. “

“Tai sao lại không cần chứ, em một cô gái nhà….” Cận Phi Hàn há mồm còn muốn nói gì nữa, Triệu Mạt Thương nhướng mày, giọng nói băng lãnh, “Không liên quan gì đến anh. “

Nghiêng đầu, liếc nhìn Thương Mặc đang nín cười, Triệu Mạt Thương tức giận kéo tay nàng qua, trực tiếp lần nữa từ bên người Cận Phi Hàn đi qua.

Tay Thương Mặc nhẹ nhàng khẽ run một cái, do dự vài giây, cùng Triệu Mạt Thương mười ngón tay đan vào nhau.

Kỳ thực nguyên bản ý của nàng là ở trong kinh đô cũng không cần quá lộ liễu, khiến người ta cảm thấy nàng và Triệu Mạt Thương là học tỷ niên muội quan hệ tốt, nhưng mà hình như Triệu Mạt Thương hoàn toàn không thèm để ý những thứ này.

Thấy tình cảnh này, Cận Phi Hàn càng tức giận khó nhịn, đang muốn ngăn lại hai người, chợt nghe một nam tử tuổi còn trẻ nói, “Ồ, đây không phải là Cận gia công tử sao?”

Cận Phi Hàn xoay người nhìn lại, một nam tử tuổi còn trẻ đối diện hắn cười, “Lúc trước ở hộp đêm Hoàng thành đã gặp qua anh, các vị tiểu thư đều nói anh là khách quen a, tôi là lần đầu tiên, vẫn muốn tìm anh hỏi một chút một sự tình. “

“Phốc….” Vốn đã bởi vì Triệu Mạt Thương phân biệt đối xử nhịn cười hồi lâu, nghe được nam tử trẻ tuổi nói như vậy, Thương Mặc lập tức bật cười, sờ sờ mũi, ho khan vài tiếng, đang muốn nói gì đó, thấy Triệu Mạt Thương ném qua một cái liếc mắt, lập tức rất tự giác ngậm miệng lại.

Vẻ mặt Cận Phi Hàn thoáng cái xanh rồi lại trắng, vội vội vàng vàng hướng về phía Triệu Mạt Thương giải thích, “Mạt Thương, tôi. . .”

“Tiểu Đản, đần độn đứng ở trong đó làm cái gì?” Đối với Cận Phi Hàn đang muốn giải thích càng không muốn để ý tới, Triệu Mạt Thương xoay người, giơ tay lên nắm mũi Thương Mặc, “Thích ở nơi này xem cuộc vui?”

“Không có. . . Không phải. . .” Thương Mặc vội vã ngoan ngoãn đáp, tiếp đó cười híp mắt vẻ mặt lấy lòng, “Học tỷ đại nhân, chúng ta đi thôi. “

“Gọi tôi một câu học tỷ nữa thử xem?” Nheo lại mắt, lời nói của Triệu Mạt Thương mang theo uy hϊế͙p͙, “Nghe nói phòng cho tổng thống sô pha rất mềm. ” (ha ha uy hϊế͙p͙)

“Ách. . .” Biểu hiện trêи mặt cứng đờ, Thương Mặc cười mỉa vài tiếng, liếc mắt nhìn nam tử trẻ tuổi kia cùng Cận Phi Hàn, dựa vào Triệu Mạt Thương gần một chút, hạ giọng nói, “Lão bà đại nhân. . .”

“Ngoan, đi thôi. ” Triệu Mạt Thương lúc này mới giơ tay sờ sờ đầu Thương Mặc, như trước vẫn duy trì vẻ mặt không chút thay đổi, tự mình đi về phía trước.

Xoay người đối với nam tử trẻ tuổi kia gật đầu, Thương Mặc đuổi kịp bước chân của Triệu Mạt Thương, theo cô cùng nhau vào thang máy.

Nam tử kia. . . Là cố ý đối với Cận Phi Hàn nói như vậy, nhưng mà, tại sao vậy chứ?

“Tiểu Đản rất đắc ý sao?” Trong thang máy, Triệu Mạt Thương ôm ngực, nhìn tầng lầu từ từ lên cao, giọng nói nghe không ra vui giận, “Gọi học tỷ gọi được rất thuận miệng?”

“A, trước không phải chị….” Thương Mặc gãi đầu, không dám cùng Triệu Mạt Thương nói mình là vì ở chỗ này muốn tận lực giúp cô tránh hiềm nghi sao, “Em nhớ trước kia chị nghe được em gọi chị là học tỷ cũng không có gì a….”

“Khi đó em hay nói giỡn mà gọi chị như vậy.” Ngữ khí của Triệu Mạt Thương nhàn nhạt, “Vừa mới đó là nói đùa sao?”

“Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra, Thương Mặc không có nói tiếp, mà lôi kéo tay Triệu Mạt Thương đến trước phòng của mình, cầm thẻ mở cửa phòng, đợi sau khi đi vào lập tức ôm lấy cô nói, “Không thích em gọi chị như vậy sao?”

“Không thích. ” Triệu Mạt Thương mặc nàng ôm, tay cũng ôm lấy eo của nàng nói, “Giống như em ở thành phố X không một chút nào tránh hiềm nghi, ở trước mặt thủ hạ không một chút nào lo lắng cái nhìn của bọn hắn, chị và em là giống nhau. “

Ngẩn người, tiếp theo lộ ra dáng tươi cười, Thương Mặc nhẹ nhàng hôn lên trêи mặt Triệu Mạt Thương,”Đứa ngốc. . .”

Tuy là cảm động, vì Triệu Mạt Thương trong lòng lo nghĩ vẫn như cũ chưa từng cải biến, dù sao Triệu Mạt Thương ở kinh đô, mới bắt đầu đánh căn cơ.

“Tiểu Đản, ở chỗ này, chị không muốn em vì chị suy nghĩ nhiều như vậy. ” Triệu Mạt Thương khó có được một lần bá đạo, kéo ra khoảng cách cùng Thương Mặc, tay vỗ vỗ gò má Thương Mặc nói tiếp, “Chị nói rồi ở chỗ này chị muốn bảo vệ em. “

“Ah, em cũng đã nói 'được' ” Mặc cùng Triệu Mạt Thương nhìn nhau, ánh mắt ôn nhu, Triệu Mạt Thương hơi hơi cong môi, nhìn thần sắc của Thương Mặc, bàn tay từ gò má trượt đến bờ môi của Thương Mặc, đầu ngón tay ở phía trêи nhẹ nhàng vuốt ve, giọng nói nghe có chút mê hoặc, “Tiểu Đản, có nhớ chị hay không?”

Trong tròng mắt xẹt qua một tia tà ác, Thương Mặc trực tiếp khẽ cắn chặt ngón tay trắng nõn của Triệu Mạt Thương, lưỡi ở phía trêи nhẹ nhàng ɭϊếʍ láp, ánh mắt ám muội, hàm hồ nói, “Chị đoán xem…..”

Hít vào ngụm khí lạnh, cảm giác hơi tê tê từ đầu ngón tay truyền khắp toàn thân, thân thể Triệu Mạt Thương mềm nhũn, tựa vào trêи người Thương Mặc, “Tiểu Đản. . .”

Âm thanh mềm nhũn làm cho trong lòng Thương Mặc một hồi lửa nóng, trước đó ở trong bãi đỗ xe bị cưỡng chế đè xuống ɖu͙ƈ vọng lần nữa lại dấy lên, Thương Mặc buông ngón tay của Triệu Mạt Thương ra, đem Triệu Mạt Thương đặt ở trêи tường, đem nút áo sơ mi từng viên cắn ra, lưỡi từ nơi cổ từng chút một bắt đầu ɭϊếʍ láp, lúc đến bộ ngực liền ngậm ngọn núi cao ngất bên phải nhẹ ʍút̼ lấy, giống như trước ɭϊếʍ láp ngón tay của cô.

Áo khoác tây trang còn mặc trêи người, áo sơmi lại bị từ bên trong kéo ra như vậy, Triệu Mạt Thương ôm lấy đầu Thương Mặc, ngửa đầu, vẻ mặt hốt hoảng, “Mặc. . . Trêи giường. . .”

“Không muốn. ” Thương Mặc buông điểm nhô ra cao ngất bị ɭϊếʍ láp có chút sưng lên kia ra, không chút do dự nói, “Em muốn ở chỗ này. “

Tiếng nói vừa dứt, trực tiếp ôm ngang Triệu Mạt Thương lên đặt ở trêи một cái bàn lớn ở phía trước không xa, Thương Mặc cười đến mức dị thường tà ác, “Trước đó em đã nói cái gì, phải trừng phạt chị đúng không?”

“Tiểu Đản. . .” Triệu Mạt Thương khẽ run rẩy gọi tên Thương Mặc, “Chị không muốn. . . Cảm giác thật là kỳ quái. . .”

Lúc này mới vào cửa, liền trực tiếp tại trêи mặt bàn cách cửa ra vào không xa , dùng như vậy. . . Tư thế nằm phóng đãng như vậy, Triệu Mạt Thương ngay cả trêи cổ đều nổi lên một mạt ửng hồng, tay cầm lấy mặt bàn thật chặt, “Chị không muốn. . .”

“Hắc hắc hắc hắc. . .” Tiếng cười càng phát ra tà mị, Thương Mặc cũng không thoát quần bó của Triệu Mạt Thương, đơn giản trực tiếp khom người xuống, bàn tay từ trêи đùi chậm rãi trượt vào, chờ khi đến nơi có hai tầng vải vóc, rất không có hảo ý ở phía trêи chuyển động vài cái, rước lấy vài tiếng ngâm khẽ của Triệu Mạt Thương.

“Kỳ thực. . . Em dù sao cũng có đi qua hộp đêm….” Một tay của Thương Mặc đặt tại trêи mặt bàn bên cạnh Triệu Mạt Thương chống đỡ thân thể của chính mình, một tay kia vẫn như trước tại nơi nào đó dần dần ướt át của Triệu Mạt Thương mà hoạt động, có chút hưng phấn mà nhìn dáng vẻ Triệu Mạt Thương vốn đã không thể làm gì khác mà nhắm mắt lại mặc em ấy tàn sát bừa bãi nhưng nghe được em ấy nói những lời này chợt mở mắt ra, “Cho nên. . .”

Đầu ngón tay cầm lấy cái tất chân gãi gãi từng chút một mà dùng sức, môi Thương Mặc dán lên môi Triệu Mạt Thương, cảm thụ được cảm giác tất chân thật mỏng bị chính mình lôi kéo đang từng bước rạn nứt, ngữ khí lại càng làm cho Triệu Mạt Thương cảm thấy toàn thân vô lực, “Học tỷ đại nhân của em. . . Chị sẽ thích. . .”

“Em…. Đi hộp đêm làm cái gì?” Cho dù ở dưới tình huống như vậy, Triệu Mạt Thương vẫn như trước nghĩ về chuyện này, cố gắng bảo trì lý trí, không cho ɖu͙ƈ vọng làm choáng váng đầu óc, “Không nói. . . Không cho phép lộn xộn. . .”

“Ha ha….” Thương Mặc nhẹ giọng cười, ngón tay càng thêm dùng sức, chỉ nghe “Xoẹt” một tiếng, tất chân cứ như vậy bị xé rách ra, Triệu Mạt Thương nhẹ kêu một tiếng, tay vội vội vàng vàng bắt được tay Thương Mặc, âm thanh run rẩy, “Tiểu Đản. . .”

Loại cảm giác này. . . Quá. . . Thật sự là làm cho người ta thẹn thùng mà.

“Em chỉ là muốn đi học tập kiến thức. ” Đầu lưỡi Thương Mặc nhẹ nhàng ɭϊếʍ láp cánh môi sưng đỏ của Triệu Mạt Thương, ngón tay từ vị trí tất chân bị xé ra thăm dò vào, trực tiếp vén lên qυầи ɭót, từ bên cạnh che lên nơi bí mật đã ướt át, lại thở hổn hển nói tiếp, “Hơn nữa. . . Lý luận tinh khiết . . .”

“A. . .” Triệu Mạt Thương lấy tay về nắm lấy quần áo trêи lưng Thương Mặc, cảm giác ngón tay kia không tốn sức chút nào mà trực tiếp tiến vào thân thể của mình, nghĩ đến quần áo trêи người mình trêи cơ bản cũng không bị cởi hết, cái loại cảm giác mãnh liệt trùng kϊƈɦ này làm cho cô một hồi đầu váng mắt hoa, “Không muốn. . .”

“Em cam đoan….” Ngón tay Thương Mặc tại nơi ướt át mà có cảm giác áp bách ở chỗ đó phác hoạ, âm thanh khàn khàn, đôi mắt hừng hực, “Nó chỉ ở chỗ đó của chị hư hỏng như vậy qua. . .”

Ánh sáng đèn trêи trần nhà có vẻ vô cùng chói mắt, Triệu Mạt Thương không dám lại mở mắt ra, bởi vì ánh sáng kia, càng bởi vì lời nói của Thương Mặc mắc cỡ chết người, gắt gao cắn môi, không để cho mình kêu ra thành tiếng.

“Đừng cắn…. ” Thương Mặc hôn môi của cô, lưỡi câu quấn quít lấy lưỡi của cô, trao đổi với nhau nướt bọt của nhau, ngón tay từng chút một cái nhẹ một cái nặng ra vào nơi mẫn cảm trong vườn hoa, Triệu Mạt Thương ở dưới sự kϊƈɦ thích như vậy, nơi nào còn nhịn được, hai mắt hàm chứa lệ, thân ngâm lại cũng không khống chế được từ trong miệng tràn ra.

“Ngoan, gọi to hơn một tí. . .” Thương Mặc tại bên tai Triệu Mạt Thương mê hoặc hai mắt mê ly nhìn thiên hạ của mình, “Em thích nghe. . .”

“Không. . . Không muốn. . . Đừng. . .” Triệu Mạt Thương lắc đầu, trong giọng nói đã tràn đầy khóc nức nở, “Tiểu Đản, không cần. . . Chị không muốn trừng phạt. . .”

“Năm phút đồng hồ. . . Ngoan. . .” Thương Mặc lại thăm dò vào một ngón tay tại nơi đó ra vào, qυầи ɭót của Triệu Mạt Thương cùng tất chân sớm bị dịch thể trơn nhẵn thấm ướt, mà chỗ kia cũng từng bước bắt đầu buộc chặt, mà từ trong miệng mỹ nhân tràn ra tiếng rêи yêu kiều cũng càng ngày càng vang dội, “Quá phận. . . Không muốn. . .”

Cảm giác được ngón tay ra vào gian nan, Thương Mặc cúi đầu ngậm lấy ngọn núi cao vút bên kia của Triệu Mạt Thương dùng sức ʍút̼ vài cái, đầu ngón tay càng dùng sức ra vào nơi mẫn cảm nhất trong cơ thể Triệu Mạt Thương, cho đến khi trêи lưng bỗng nhiên tê rần, ngón tay bị dùng sức đè ép, mà Triệu Mạt Thương cũng lớn tiếng mà khóc kêu thành tiếng, lúc này mới một lần nữa hôn hôn trêи trán Triệu Mạt Thương, trấn an mà thấp giọng dỗ dành cô.

“Tiểu Đản, quá phận. . .” Xụi lơ ở trêи bàn hồi lâu mới hồi phục tinh thần lại, tròng mắt Triệu Mạt Thương như trước ướt át, thoạt nhìn hết sức mê người, trong giọng nói tràn đầy ủy khuất, “Em khi dễ chị. . .”

“Em đã nói phải trừng phạt rồi. ” Thương Mặc đắc ý cười cười, đem Triệu Mạt Thương từ trêи bàn ôm lấy, “Kế tiếp như bảo bối chị mong muốn, chúng ta trở về trêи giường đi thôi. . .”

“Không muốn!” Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng giùng giằng, bỉu môi, “Chị cũng muốn phạt em, em khi dễ chị!”

“Em nghiêm phạt vẫn chưa xong. ” Thương Mặc ý vị thâm trường nói, “Năm phút đồng hồ của em… Là năm phút đồng hồ của chị…. Gấp 10 lần…”

Hình như đêm nay nàng đợi Triệu Mạt Thương hơn một giờ rồi nha….

Gấp 10 lần mà nói… đến hừng đông cũng không khác nhau lắm.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook