Trang Chủ
Tiên hiệp
Hệ Thống Xuyên Nhanh: Vai Ác Đại Lão Không Dễ Chọc
Đồ Nhi, Tới Tu Tiên (32)

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edit: Ochibi

Ngày ngày trời quang, bỗng mưa phùn liên miên, Huyền Thanh điện vốn là nơi quạnh quẽ, hiện tại ngay cả không khí cũng ướt át lạnh băng.

Lăng Thanh Huyền mặc lớp áo trong mỏng manh, thấy Phong Giác còn đang đọc sách dưới ánh nến.

Tối tăm lay động, có bóng đen rơi trên mặt Phong Giác, phát hoạ những hình dáng đó càng thêm rõ nét.

Tiểu đồ nhi của nàng giống như cao hơn, hơn nữa càng tuấn dật, những nữ đệ tử trong môn, thỉnh thoảng sẽ mang theo lễ vật tới cửa, nói là bái phỏng nàng, kỳ thật là đi nhìn lén Phong Giác tu tập.

Nàng có cần thiết cảnh cáo hắn lần nữa hay không, tuổi còn nhỏ song tu không tốt?

“Sư phụ?”

Phát hiện sư phụ nhà mình đang nghiêm túc nhìn hắn, Phong Giác buông sách, động tác lưu loát mà cầm áo ngoài của nàng phủ thêm cho nàng, “Sư phụ, đồ nhi đẹp sao?”

“Tạm được.”

Phong Giác không biết tiêu chuẩn trong lòng nàng thế nào, dù cho kỳ lạ, hắn cũng muốn tương đối một chút.

“Vậy Mộ Lâm thì sao, sư phụ cảm thấy hắn đẹp sao?”

【 Ký chủ, ta kiến nghị cô nói với hắn là khắp thiên hạ hắn đẹp nhất~】

Không thể, bổn tọa chưa từng gặp qua nam nhân khắp thiên hạ.

Khi ZZ đang bất đắc dĩ, Lăng Thanh Huyền cho câu trả lời tương đồng, “Tạm được.”

Cho nên dung mạo hắn và Mộ Lâm không có giá trị tương đối, Phong Giác hơi hơi nhấp môi, tầm mắt chuyển qua xương quai xanh Lăng Thanh Huyền lộ ra, vội xoay người đưa lưng về phía nàng.

“Sư, sư phụ, sư phụ có người mình thích không?”

“Không có.” Lăng Thanh Huyền đáp dứt khoát, thấy bả vai tiểu đồ nhi nhà mình suy sụp một ít.

“Sư phụ, vậy sư phụ thích kiểu người thế nào?”

Đôi mắt Lăng Thanh Huyền hơi chớp, “Không biết.”

Cái đề tài này đi vào ngõ cụt, Phong Giác xoay người có chút buồn bực mà nhìn nàng, hắn nhất định sẽ nỗ lực làm nàng thích mình!

Dù biết là khác nhau một trời một vực, hắn càng muốn dùng hết toàn lực tới gần, Phong Giác tu tập, gần như chiếm tất cả thời gian.

“Lăng trưởng lão.” Chu Phong tới Huyền Thanh điện tặng đồ, chào hỏi cùng Lăng Thanh Huyền, chỉ chỉ miệng mình, “Miệng ngài sao lại sưng vậy? Nhiệt khí sao?”

“Chắc là thời tiết quá khô ráo.” Phong Giác suýt nữa trượt chân, mặt hắn ửng đỏ, lấy phiếu báo danh từ trong tay Chu Phong.

Chu Phong đưa lên đan dược hạ nhiệt, “Phong sư đệ, thí kiếm đại bỉ cần phải thật cố lên, nếu sư huynh đụng phải đệ, cũng sẽ không lưu tình dưới kiếm.”

Chu Phong hàn huyên cùng Lăng Thanh Huyền vài câu rồi đi xuống.

Lăng Thanh Huyền lấy ra gương đồng soi, tay chạm vào trên môi, xác thật có hơi đau.

“Sư phụ! Đồ nhi cho bôi thuốc cho sư phụ nha.”

Phong Giác cầm dược, chờ sau khi nàng đồng ý, dùng tay dính dược thoa cho nàng một chút.

Ngón tay mang theo vết chai cọ xát trên môi non mềm, Lăng Thanh Huyền có chỗ không thoải mái, nhưng nhìn mặt hắn nghiêm túc như vậy bôi thuốc, nên không có ngăn cản.

Trời mới biết Phong Giác hiện tại có bao nhiêu chột dạ, nhấm nháp đến ngọt lành, hắn liền sa vào trong đó không thể quay đầu, may mắn kịp thời tỉnh táo lại, mới không bị phát hiện.

“Bổn tọa ngày gần đây đâu có nhiệt khí, như thế nào sẽ sưng?”

“Có, có lẽ là sâu đốt.”

Lăng Thanh Huyền từ trước đến nay không câu nệ tiểu tiết, nàng còn nói thêm: “Thí kiếm đại bỉ ngươi chuẩn……”

Ngón tay vừa vặn duỗi lại đây, cái miệng nhỏ của nàng lúc đóng lúc mở, vừa vặn đem ngón tay kia ngậm lấy.

Bị mềm mại bao vây, Phong Giác thở hổn hển, đáy mắt có chút ám quang, lại không có lập tức rút ngón tay ra.

Lăng Thanh Huyền vẻ mặt bình tĩnh lấy tay hắn ra, ừ, đều là vị thuốc.

Tiểu gia hỏa làm sao vậy? Không phải hắn cho rằng nàng muốn ăn hắn đi? Sao lại bị dọa thành cái dạng này rồi, ngây ngẩn hết cả người.

Đai lưng màu trắng cuốn lấy tay, nâng qua đỉnh đầu, quần áo hỗn độn, da thịt non mịn bày ra, còn có thở dốc đè nén, đáy mắt Phong Giác đỏ lên, một giây cũng nhịn không được hơi kéo hàm dưới của người bên người, hắn tiến quân thần tốc, động tác mang theo tính xâm lược đang tuyên thệ chủ quyền.

Xao động bất an thân thể trở nên nóng bỏng, hắn cúi người, cuối cùng cũng hòa làm một với nàng.

“Ầm!”

Vật nặng rơi xuống mặt đất, Lăng Thanh Huyền mở mắt, ghé mắt thấy tiểu đồ nhi rớt xuống giường.

Bộ không thể học nàng ngủ đàng hoàng được sao? Thật là làm người khác không bớt lo mà, Lăng Thanh Huyền nhắm mắt tiếp tục ngủ.

Phong Giác tỉnh táo lại, ý thức được mình vừa mới nằm mơ, cả người muốn chôn ở trong chăn.

Bị Lăng Thanh Huyền hàm qua tay chỉ lúc sau, hắn như sững sờ choáng váng, sau lại đi tu tập ngay, sau đó lại tới thời gian ngủ, hắn lại ở trên giường làm mộng như vậy.

Nhìn đến đai lưng của Lăng Thanh Huyền, hắn bắt lấy xiêm y trước ngực mình, kéo bước chân trầm trọng ra ngoài điện ngồi.

Mưa vẫn không ngừng, hắn nhìn không trung không có ánh trăng, dựa vào bên cây cột, lẳng lặng bình phục tâm tình.

Sợ hãi mất đi, hắn sợ hãi Lăng Thanh Huyền không hề thuộc về mình.

Cho dù bây giờ sớm chiều ở chung, hắn vẫn cảm thấy có khoảng cách với nàng.

Thí kiếm đại bỉ, hắn không thể thua.

Nghĩ đến nếu thua, Lăng Thanh Huyền sẽ trở thành sư phụ Mộ Lâm, tim hắn liền đau thắt.

Sau này người cùng ngủ là Mộ Lâm, tay cầm tay chỉ đạo chính là Mộ Lâm, người da thịt chạm nhau thân mật, cũng là Mộ Lâm.

Sự tồn tại của hắn, sẽ hoàn toàn bị Mộ Lâm thay thế!

“Sư phụ……”

Hắn nhìn bàn tay chính mình có vết chai, nắm gắt gao.

【 Hệ thống kiểm tra đo lường, giá trị hắc hoá của vai ác là 50. 】

Lăng Thanh Huyền ngồi dậy.

Hai người ở chung thời gian dài như vậy, hảo cảm của Phong Giác vẫn luôn bất động dừng lại ở 90, lúc này giá trị hắc hóa lại một chút có nhiều như vậy, chẳng lẽ hắn vừa mới gặp ác mộng mới rớt xuống giường?

Lăng Thanh Huyền tìm được hắn ở bên ngoài, “Gặp ác mộng?”

Nàng ra tới làm hắn có chút kinh ngạc, Phong Giác lắc đầu, “Sư phụ, đồ nhi sẽ vẫn luôn là quan môn đệ tử của sư phụ sao?”

Hỏi câu gì vô nghĩa, quan môn đệ tử của nàng nàng chỉ có một.

Lăng Thanh Huyền lười đến trả lời, ánh sáng đáy mắt Phong Giác tối sầm vài phần, đánh cuộc là hắn tự nguyện tham gia, hắn không thể áp đặt trên người sư phụ, hiện tại hỏi cái này, giống như có chút buồn cười.

Nếu hiện tại hắn nói chuyện đánh cuộc này ra, sư phụ có tức giận hay không?

Cùng lúc đó, ZZ đã đem kiểm tra đo lường đến cốt truyện cho Lăng Thanh Huyền, 【 Ký chủ, Mộ Lâm và Tề Viện nói hắn đánh cuộc với Phong Giác. 】

Sau khi nam nữ chính và phụ trở về từ trong triều, thường xuyên ở bên nhau, rất nhiều người trong môn đều đồn đãi bọn họ ở bên nhau, lúc này mới có không ít nữ đệ tử dời ánh mắt đến trên người Phong Giác, dù sao các nàng không dám đoạt nam nhân với Tề Viện.

ZZ đem nội dung đánh cuộc nói cho Lăng Thanh Huyền.

Lăng Thanh Huyền ít có trầm mặc, tiểu gia hỏa thế nhưng coi nàng như tiền đặt cược, nhiều năm như vậy, hắn vẫn là người đầu tiên to gan đến thế.

Nàng đối với hắn không tốt sao?

“Sư phụ…… Kỳ thật ta……” Kỳ thật ta giống như, thích sư phụ.

Phong Giác do dự, không biết nói lời trong lòng ra, quan hệ bọn họ sẽ biến thành thế nào.

Lăng Thanh Huyền đứng dậy, đáy mắt mang theo lạnh nhạt, “Nghỉ ngơi sớm đi.”

“Sư phụ!” Phong Giác vội vàng đuổi theo, nhưng Lăng Thanh Huyền đã không thấy.

【 Ký chủ! Cô như vậy sẽ tổn thất độ hảo cảm! 】ZZ lo lắng.

Lại nói tiếp, nhiệm vụ ẩn dấu, không phải yêu cầu bắt buộc, nếu bổn tọa dẫn đầu hoàn thành nhiệm vụ chủ tuyến, thì hẳn không cần tiến hành nhiệm vụ này.

【……】 Xong rồi, thế nhưng bị ký chủ bắt được lỗ hổng hệ thống.

21/2/2020

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hệ Thống Xuyên Nhanh: Vai Ác Đại Lão Không Dễ Chọc

Avatar
khen lê20:03 17/03/2020
chx rất hay. Mog mau ra chap mớ a☺☺☺ ☺

BÌNH LUẬN FACEBOOK