Hệ Thống Nữ Phụ

Chương 110: Công lược nam phụ ảnh vệ (3)

Muội giấy khẩu vị nặng

14/09/2019

Tư bôn, chính là chỉ những nữ tử cùng nam tử không màng đến sự ngăn cản của gia đình, cùng nhau chạy trốn tới một nơi thật xa để sống cuộc sống hạnh phúc của riêng họ. Trong mấy cuốn tiểu thuyết, kịch bản nàng từng đọc qua, ở cổ đại việc nam nữ chính cùng nhau bỏ trốn không phải ít, mà phổ biến nhất chính là cặp đôi thiên kim tiểu thư và cái thư sinh nghèo, đương nhiên, đôi khi cũng sẽ có những cặp đôi kì quái hơn, ví dụ như trong cái kế hoạch hiện tại của nàng.

Trước hết nếu muốn cùng nhau bỏ trốn, ngươi cần phải có đủ điều kiện: Một là đủ lộ phí - ngân lượng, cái này trực tiếp quyết định cuộc sống no đủ nửa đời sau của các ngươi, hai là cần có một kế hoạch trốn thoát cẩn thận chi tiết, tỉ mỉ, quyết định cơ hội bỏ trốn thành công của các ngươi, đối với những tiểu thư đài các bình thường mà nói kế sách hoàn hảo nhất có lẽ chính cùng mẫu thân đi chùa dâng hương, cầu phúc rồi thừa cơ trốn đi, nhưng đối với người đang ở bị giam lỏng chuẩn bị gả tới bắc cương làm tướng quân thê tử, một cái "thừa tướng chi nữ" như nàng mà nói, tựa hồ....ừm... Có chút khó khăn, bất quá cũng không phải là không thể làm được.

Liền tính lướt qua hết thảy, chưa bàn đến những điều trên, điều kiện quan trọng quyết định mọi việc trước mắt chính là: Một đối tượng nguyện ý muốn cùng ngươi tư bôn.

Đối với Ngữ Kỳ mà nói, lộ phí cùng kế hoạch đều không phải vấn đề, khó nhất là "thuyết phục Trần Mộ Bạch cùng nàng bỏ trốn".

Sở dĩ khó khăn, không phải bởi vì hắn sợ chết hay sợ cùng Trần Tương đối địch, trong một thời gian dài huấn luyện, điều đầu tiên mà một ảnh vệ cần học đó chính là khắc phục nỗi sợ hãi, bởi vì chỉ có như vậy mới có thể trong thời khắc nguy hiểm nhất cũng không có một chút do dự nào mà tiến lên bảo vệ, chắn ở trước người chủ nhân. Cho nên có thể thông qua khảo hạch cuối cùng để trở thành ảnh vệ, tất cả họ đều không hề biết sợ là gì, chỉ cần một tiếng mệnh lệnh của chủ nhân, vô luận là "lên Núi Đao Xuống Biển Lửa", bọn họ đều có thể mắt cũng không chớp mà thẳng tiến không lùi.

Là một ảnh vệ chân chính, mỗi người đều phải khắc cốt ghi tâm: Chủ nhân vĩnh viễn là chủ nhân, không thể khinh nhờn, không thể leo lên, quan trọng nhất là không thể phản bội.

Vô luận là trước đây, hay là hiện tại, Trần Mộ Bạch đều là một cái ảnh vệ cực kỳ ưu tú, hắn tuy rằng có đôi khi chân tay vụng về một chút, nhưng là đối với một ít việc lại xem đến rất rõ ràng, tỷ như việc hắn cùng trần đại tiểu thư vượt qua ranh giới, tỷ như địa vị cùng thân phận.

Hắn không thông minh, nhưng có thể tự mình hiểu. Hắn minh bạch, cho dù chính mình ưu tú nhưng cũng chỉ là một kẻ hành khất [ăn mày] từng ở đầu đường xó chợ, nếu may mắn một ít, có lẽ cả đời chỉ mắc phải sai lầm nhỏ, không có tội lớn, như vậy sau này khi tuổi già liền có thể được lãnh một số tiền nho nhỏ, an dưỡng tới lúc tuổi già.

Có một cái nguyện vọng đơn giản như vậy, cũng không có cái vọng tưởng cùng nữ chủ nhân "hoa tiền nguyệt hạ*". Trần đại tiểu thư trong mắt hắn chính là chủ tử, trong thời khắc mấu chốt phải dùng tánh mạng để bảo hộ, dùng cả đời nguyện trung thành, lại không phải đối tượng mà hắn có thể tùy tiện mà nảy sinh tình cảm.

*Hoa tiền nguyệt hạ [ 花前月下 ] huā qián yuè xià: Trước hoa dưới trăng, chỉ những nơi nam nữ tỏ tình, nói chuyện tình yêu. Xuất xứ từ thơ của Bạch cư Dị hẳn hoi: Tận thích sanh ca dạ túy miên, Nhược phi nguyệt hạ tức hoa tiền; nhớ trong truyện ngôn tình viết thế này: cũng muốn cùng chàng hoa tiền nguyệt hạ một phen....

Đối với một ảnh vệ dùng cả đời chỉ sống vì một chủ nhân mà nói, chuyện tình cảm là một thứ quá xa xỉ, thứ duy nhất bọn họ có được chỉ có sự trung thành.

Cho nên, khi nghe nàng nói "Mang ta tư bôn", hắn chỉ có cảm giác thấp thỏm lo âu. Đen kịt thon dài hai tròng mắt lập tức bị trừng đến cực đại, nhưng trong đó lại không hề có một chút ít kinh hỉ, mà chỉ có kinh hách.

Ngữ Kỳ tự nhiên nhìn ra hắn bất an, cũng biết việc này không thể quá gấp gáp. Nàng thấy được rõ ràng, lúc này cảm tình của nàng với đối phương chỉ được xây dựng trên cơ sở một mối quan hệ chủ tớ bình thường,độ hảo cảm còn chưa tới mức mà có thể nói đến chuyện yêu đương, cho nên việc duy nhất trước mắt nàng có thể làm chỉ là trước tiên hướng đối phương gieo một chút ái muội mờ nhạt. Ở trong lòng thầm than một hơi, yên lặng nhìn một bên bình phong nhẹ giọng nói, "Không cần khẩn trương đến như vậy, ta chỉ nói giỡn thôi. Ý ta là...... Mang ta chạy trốn đi."

Trần Mộ Bạch ngẩn ra, tiện đà căng thẳng bả vai lập tức thả lỏng xuống dưới, giống như là có người đem thanh kiếm đang kề trên cổ hắn lại đột nhiên bỏ xuống.

Ngữ Kỳ mới vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy hắn một bộ nhẹ nhàng thở ra, không khỏi nhướng mày, "Ngươi là đang có cái ý tứ gì? Ta không xứng với ngươi sao? Là ta xấu hay là béo quá nên ngươi mới không thích ta đến như vậy?" Mỗi hỏi một câu, nàng liền hướng hắn tới gần một bước, khí thế một lần so một lần càng thêm bức người.

Hắn há miệng thở dốc, lại ăn nói vụng về đến không biết nên nói cái gì, chỉ biết ngậm miệng, không tự chủ được mà bị buộc đến không tự chủ mà lui lại hai bước, phía sau lưng đột nhiên đụng phải mấy cái rương.

Giờ này khắc này, Ngữ Kỳ lại tới gần một bước, khoảng cách giữa hai người bị nàng kéo gần tới độ chỉ cần giơ tay liền có thể ôm lấy đối phương, nhưng nàng lại cái gì cũng chưa làm, chỉ là hơi hơi thiên đầu, ngước mắt xem hắn. Rõ ràng hắn cao hơn nàng gần một đầu, bộ dáng lại giống như nàng đang nhìn xuống hắn.

Ngữ Kỳ túm vai hắn, cười như không cười, "Nói a, ở trong mắt ngươi, ta lớn lên rất xấu sao?"

Hắn hoảng loạn mà cúi đầu, hơi không thể thấy mà lắc lắc đầu, bên tai bỗng dưng đỏ một mảnh.

Nhịn không được cười một chút, nàng hơi hơi khuynh khuynh thượng thân,mà xích càng gần một ít, tiếp tục không có ý tốt mà đánh giá hắn nói, " Vậy... ý ngươi...ta là một mỹ nhân sao?" Cũng không biết có phải do những nhiệm vụ trước đây ảnh hưởng tới, mà Ngữ Kỳ lại cảm thấy da mặt nàng dày nên rất nhiều, hỏi ra một vấn đề tự luyến như thế cũng không có cảm thấy một chút xấu hổ.

Trần Mộ Bạch chần chờ một lát, cuối cùng là thống khổ mà gian nan gật gật cái đầu, vành tai hồng đến cơ hồ có thể nhỏ ra máu a.

Nàng cong cong môi, ý xấu mà dùng ngón trỏ chọc chọc ngực hắn, "Nếu không xấu, lại là mỹ nhân...... Vì cái gì ngươi lại tránh ta như tránh rắn rết? Cùng ta tư bôn so với mang ta chạy trốn đáng sợ hơn rất nhiều sao?"

Có lẽ là bị ép tới cực hạn, hắn nhắm mắt lúc sau, lại lần nữa dùng chiêu "ẩn thân", nháy mắt liền vô thanh vô tức mà biến mất trước mặt nàng, chỉ để lại một khoảng trống.

Ngữ Kỳ nhịn không được cúi đầu cười khẽ một tiếng, cũng không có lại bắt hắn đi ra.

Một chặt một lỏng, mới là kế sáng suốt. Trần Mộ Bạch đứa nhỏ này da mặt quá mỏng, càng cố đuổi theo, hắn sẽ chạy trốn xa hơn.

Tùy ý chọn một kiện ngoại thường thay ra, Ngữ Kỳ cúi đầu thắt đai lưng, phảng phất là lầm bầm lầu bầu, lại phảng phất là đối với cái tên không biết ẩn thân nơi nào nên tiếng, "Bắt đầutừ năm tuổi năm ấy, ngươi liền đi theo ta." Dừng một chút, lại cố ý cảm khái giống nhau mà nhẹ giọng nói, "Như vậy tưởng tượng, từ khi ta bắt đầu có ý thức tới nay, bồi ở bên người ta đều là ngươi...... Nhưng hiện tại phụ thân muốn cho ta gả chồng, tân lang lại không phải ngươi, ta còn mạc danh[ không hiểu tại sao] cảm thấy có chút vì ngươi mà tiếc hận đâu......"

Vừa dứt lời, liền nghe được "Bang" một tiếng, phía sau tựa hồ có cái gì rớt trên mặt đất.

Ngữ Kỳ ngẩn ra, tiện đà xoay người lại, thấy trên mặt đất rớt xuống một cái hộp gấm, không tự chủ cong cong môi, khom lưng nhặt lên, đặt tới một bên ngăn tủ, cố ý dùng lời nói thấm thía mà nói với không khí trước mặt, "Phụ thân từng nói với ta, ngươi là ảnh vệ ưu tú nhất do hắn bồi dưỡng ra, tại sao tới bây giờ lại còn bất cẩn chạm vào làm rơi đồ vật?" Dứt lời khẽ lắc đầu, xoay người hướng nội thất đi đến.

Đứng yên cạnh giường, Ngữ Kỳ không chút để ý mà nhìn xung quanh một vòng, cười như không cười mà nhướng mày, "Còn không ra?...... Ngươi lại không phải nhị bát niên hoa* hoàng hoa khuê nữ*, thẹn thùng cái gì, làm nũng với ta chính là vô dụng."

*Nhị bát niên hoa: [二八年华], 16 tuổi----->[Thời cổ thường dùng một loại cách nói, nhị bát niên hoa chính là chỉ mười sáu(2 x 8 = 16) tuổi ý tứ ]

*Hoàng hoa khuê nữ: chỉ những thiếu nữ trẻ tuổi chưa xuất giá.

Giọng nói rơi xuống đất, nàng ở trong lòng mặc số: Một, hai, ba......

Lại là vô thanh vô tức, mà Trần Mộ Bạch không rên một tiếng mà xuất hiện ở phía sau nàng, vẫn lạnh mặt song trên mặt lại một mảng đỏ ửng, nhìn qua xấu hổ lại bất đắc dĩ, "...... Tiểu thư."

Ngữ Kỳ cười xoay người, "Ân? Rốt cuộc cũng chịu xuất hiện?"

Đối phương cúi đầu, thanh âm bị ép tới thấp thấp lại vô cùng rõ ràng, "Tiểu thư, về sau xin người đừng trêu đùa thuộc hạ như vậy, sẽ tổn hại tới khuê danh của người."

Nàng khóe môi mỉm cười đông lại một cái chớp mắt, tiện đà chậm rãi thu hồi. Xấu hổ tĩnh mịch bên trong, nàng sắc mặt đạm mạc mà yên lặng nhìn hắn trong chốc lát, bỗng nhiên dừng tên mặt, rũ con ngươi nhẹ nhàng bâng quơ hỏi, "Ở trong mắt ngươi, bất luận ta nói cái gì, đều là nói giỡn sao?"

Hắn trầm mặc mà lắc lắc đầu, trên mặt vẫn mang theo còn chưa tới kịp rút đi hồng nhạt, ánh mắt lại đã là kiên định, "Trong lòng thuộc hạ, tiểu thư vĩnh viễn là chủ tử."

Trần Mộ Bạch có đôi khi thoạt nhìn thực ngốc, nhưng so với bất kì ai khác lý trí nội tâm của hắn lại hoàn toàn thanh tỉnh.

Ngữ Kỳ trong lòng thầm than một hơi, trên mặt lại là hơi hơi mỉm cười, thanh âm mềm nhẹ lại cũng đồng dạng kiên định, "Không cần tùy tiện ở giữa chúng ta vẽ ra một cái ranh giới không thể vượt qua, đó chính là thiếu sáng suốt." Dừng một chút, nàng ý cười trên khóe môi gia tăng ba phần, "Bởi vì ta đây...... Thích nhất là đạp đổ mấy cái loại ranh giới này!."

Dứt lời, nàng liền mắt mang ý cười mà khẽ nghiêng thân thể, vạn phần thong dong mà quay người bước, đột nhiên nàng hơi ngả về phía sau như có cái điểm tựa, chao đảo rồi thả mình vào hư không.

Qua nhiều năm huấn luyện khắc vào cốt tủy, bất luận nàng có phải hay không cố ý té ngã, Trần Mộ Bạch đều theo bản năng mà ở trước tiên vươn cánh tay, ngăn ở trên eo nàng, giữ nàng lại.

Cảm giác được ấm áp mà hữu lực cánh tay ở trên eo, Ngữ Kỳ nhịn không được cười một chút, khóe môi tươi cười thoạt nhìn gian xảo, như là một con tiểu hồ ly vừa mới thực hiện thành công trò đùa dai của mình.

Trước khi đối phương buông tay, nàng động tác linh hoạt mà trở mình, dính sát vào lồng ngực hắn, hơn nữa dào dạt đắc ý mà cong cong môi, chơi xấu giống nhau ngẩng đầu xem hắn, "Ôn hương nhuyễn ngọc* trong ngực, có cái khác cảm giác gì a?"

Trần Mộ Bạch ánh mắt thực sạch sẽ, không nhiễm một chút tạp niệm, hắn không có nói bất luận cái gì, chỉ là ở trầm mặc mà đem nàng vững vàng nâng dậy, buông ra tay thối lui một bước, quy củ mà hành lễ, sau đó lại lần nữa biến mất trước mắt nàng.

*Ôn hương nhuyễn ngọc hay Nhuyễn ngọc ôn hương [软玉温香]: "Nhuyễn" [软]: Dịu dàng ; "Ngọc" [玉], "Hương" [香]: cách gọi khác dành cho con gái. Miêu tả người con gái trẻ tuổi thân thể trắng nõn mềm mại, toát ra hơi thở thanh xuân ấm áp. (Theo Tra tuân công cụ đại toàn)

......

Thực mau, màn đêm liền buông xuống, toàn bộ phủ Thừa tướng so với ban ngày thanh tịnh hơn rất nhiều. Mà ngày xưa trong phòng đại tiểu thư nhất định sẽ đèn đuốc sáng trưng,nhưng lúc này lại là một mảnh tối đen, trống trải bên trong phòng chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng mà chậm chạp bình thản của Ngữ Kỳ.

Trần Mộ Bạch từ sau chuyện đó liền vẫn luôn không có xuất hiện nữa, điều này Ngữ Kỳ cũng không kinh ngạc, nàng tinh tường minh bạch, quả thật nàng làm có chút quá mức, có lẽ còn có chút dọa tới hắn. Bất quá ở dưới cái loại tình huống này, nếu không hành động tàn nhẫn, có lẽ hắn sẽ thật sự cho rằng nàng chỉ là đang cùng hắn nói giỡn.

Đối với Trần Mộ Bạch cái tên đại ngốc này, nếu không làm như vậy, sau này cho dù nàng có nói bất cứ điều gì thì nhất định hắn sẽ lại mặc định mà ngầm cho rằng nàng " chỉ là vui đùa " bốn chữ này liền đủ để đem mọi khả năng sẽ nảy sinh tình cảm ở trong quá khứ, hiện tại,hay cả trong tương lai toàn bộ liền bị phá hủy. So với điều này, nàng tình nguyện bị hắn tạm thời tránh né.

Nhưng mà, vào lúc nàng đang mơ mơ màng đi vào giấc ngủ, lại mơ hồ cảm giác được có người cầm chăn mỏng trên bụng nàng, đem nó kéo dịch lên, một lần nữa đắp lại cho nàng.

Từ trước đến nay Ngữ Kỳ vẫn luôn ngủ không sâu nên lập tức liền thanh tỉnh, giơ tay liền vững vàng mà cầm lấy cổ tay của hắn, "Trần Mộ Bạch?"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hệ Thống Nữ Phụ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook