Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edit + Beta: Mạc Khinh Vũ

Môi đỏ Vân Khuynh khẽ cong: “Đương nhiên không chỉ dừng lại ở đó. Nhưng tôi không giống một số người, chỉ một vài câu nói dối, liền muốn biến thành sự thật.”

Rõ ràng đang châm chọc cái gọi là “chứng cứ” lúc trước của nhà họ Giang.

Người nhà họ Giang có mặt ở đây cứng người, tức khắc cảm thấy mất mặt.

Vân Khuynh liếc người trên sân khấu một cái, nói: “Cho tôi mượn máy chiếu một chút.”

Nói xong, cũng không chờ bọn họ đồng ý, vài người đàn ông mặc áo đen đi tới điều khiển từ xa trên sân khấu, bắt đầu sử dụng.

Khuôn mặt tuấn tú của Giang Diệc Thừa lần nữa trầm xuống.

Sâu trong nội tâm, nảy lên dự cảm không tốt.

Chỉ một lát sau, màn sân khấu của hội trường hạ xuống.

Giám đốc Vương kia đi tới, cắm USB, mở hình ảnh ra: “Mời mọi người xem, đây là ghi chép điện tử các đăng ký tại Đế Hào chúng tôi… Đây là ghi chép Diệp tiểu thư một mình đặt phòng riêng…”

Chứng cứ thứ nhất lấy ra, giấy trắng mực đen, so với chứng cứ mơ hồ mà nhà họ Giang đưa ra kia, đúng là thuyết phục hơn nhiều.

Giang Diệc Thừa không thể tin trừng lớn mắt. Sao có thể?

Nhưng mà, đả kích còn chưa dừng lại.

Giám đốc Vương vừa nói xong, nữ phục vụ vẫn luôn run rẩy đột nhiên lớn tiếng nói!

“Thực ra, tối hôm qua, tôi chưa từng thấy Diệp tiểu thư! Chỉ là, sáng nay tôi đang cùng người khác bàn tán về chuyện một khách hàng nam độc thân nửa đêm mang theo một cô gái trở về, nhà họ Giang tìm tôi. Nói muốn tôi phải chắc chắn đó là Diệp tiểu thư.”

“Tôi… tôi quá sợ hãi. Loại người thấp cổ bé họng như chúng tôi… làm sao chọc được nhà họ Giang. Diệp tiểu thư… rất xin lỗi, thật xin lỗi, ô ô ô…”

Nữ phục vụ nghĩ đến việc Diệp Vân Khuynh bảo vệ mình vừa rồi, trong lòng càng thêm hổ thẹn.

Tối hôm qua cô đi qua phòng của vị khách kia đưa cơm, chỉ là đứng ở phòng ngoài, mơ mơ màng màng nghe được hình như có giọng nữ, kỳ thật, căn bản không thấy người nào…

Thực sự, cô cũng không tin, người đó là Diệp Vân Khuynh.

Nhớ lại ánh mắt trấn an của vị thiên kim xinh đẹp, nữ phục vụ cảm thấy, mình không thể im lặng nữa!

Mà, lời của cô, có thể nói lật ngược hoàn toàn cách nói của nhà họ Giang!

Trong lúc nhất thời, bốn phía ồn ào.

Màn lộn ngược dòng này quá kích thích!

“Diệp tiểu thư, cô có định truy cứu hành động bôi nhọ này của Giang thiếu hay không?”

“Diệp tiểu thư, trong tuần trăng mật, cô lại tránh Giang thiếu đi đặt một phòng khác, có phải có ẩn tình khác hay không?”

“Xảy ra chuyện thế này, có phải hôn nhân của hai vị đã đi đến lúc kết thúc?”

……….

Mọi người đã điên cuồng rồi.

Cả người Giang Diệc Thừa âm trầm ngồi trên đài, những người khác của nhà họ Giang, sắc mặt sớm đã hoảng loạn.

Bên môi Vân Khuynh nhấp lên ý cười nhàn nhạt.

Đây, mới chỉ là mở đầu thôi.

“Các vị, xin yên lặng một chút.”

Nàng lại cầm lấy microphone, nhẹ nhàng liền khống chế tình huống.

“Đêm nay tôi tới đây, là vì muốn đặt một dấu chấm câu lên cuộc hôn nhân buồn cười này của tôi và Giang tiên sinh.”

Cho nên, đả kích, sao có thể chỉ có một chút như vậy?

Vân Khuynh đảo mắt qua toàn trường, ở dưới ánh mắt kích động của phóng viên, bỗng nhiên thả một quả bom.

“Vừa rồi có người hỏi rất hay. Vì sao tôi và Giang tiên sinh không ở cùng một phòng, đó là bởi vì cuộc hôn nhân này của chúng tôi, vốn là hữu danh vô thực.”

“Mà bản thân tôi, phải chịu sự lạnh lẽo, bạo lực và phản bội của ‘người chồng’ Giang tiên sinh trong thời gian dài. Hiện giờ, lại phải chịu sự sỉ nhục, đúng là không thể nhịn được nữa!”

!!!

Lời này rơi xuống.

Toàn trường vang lên tiếng hít không khí!

Trời ơi! Lượng tin tức này, thật sự quá kích thích!

“Diệp tiểu thư, cô nói vậy, có chứng cứ hay không?”

“Diệp tiểu thư, ý của cô có phải là Giang thiếu sai trước không…”

……….

Các phóng viên hỗn loạn thành một mảnh.

“Diệp Vân Khuynh!” Giang Diệc Thừa trên sân khấu đứng lên lần nữa, lạnh lùng nói: “Cô không được nói bậy!”

Hắn sắp bị ả đàn bà này làm cho tức điên rồi!

Cô ta là cái thứ gì?

Mình bị cha con nhà họ Diệp hố một vố, nên mới phải cưới cô ta.

Đây là phúc khí mà loại mặt hàng như cô ta phải tu luyện mấy đời mới có được!

Gì mà thiên kim lưu lạc bên ngoài của nhà họ Diệp, chẳng qua, là vật thay thế thấp kém của Âm Âm thôi.

Chẳng lẽ, hắn còn phải phụ trách với cô ta sao?

Đối mặt với Giang Diệc Thừa lửa giận ngập trời, trong lòng Vân Khuynh cười lạnh.

Nàng nâng mắt, nhìn lại không chút sợ hãi, “Có phải nói bậy hay không, tự Giang tiên sinh biết rõ ràng.”

Giằng co trong chớp mắt, Vân Khuynh cười nhạt một tiếng, đột nhiên cất bước lên sân khấu. “Tất cả thế nào, không bằng xem chứng cứ.”

Giang Diệc Thừa không muốn thừa nhận, trong nội tâm hắn, bấn an càng lúc càng lớn.

Chẳng lẽ, tiện nhân này thật sự có nhược điểm của hắn?

Hắn nhìn Vân Khuynh đang đi lên, mày nhăn càng chặt.

Mắt thấy ả đàn bà kia đi về phía chỗ có điều khiển từ xa, theo bản năng, Giang Diệc Thừa bước theo vài bước.

Giây tiếp theo, hung hăng kéo nàng lại!

Vân Khuynh không kịp phòng ngừa, thiếu chút nữa ngã từ trên sân khấu xuống!

Trong nhất thời, tiếng chụp ảnh “tách tách, tách tách”, vang lên liên tục.

Giang Diệc Thừa lúc này mới phản ứng lại!

Bây giờ đang ở trong họp báo!

Hắn nhất thời sững lại trên sân khấu, có chút ảo não.

Đều do ả đàn bà này làm hại!

Vân Khuynh ổn định thân mình, thần sắc cũng trầm xuống.

Từ trong trí nhớ của nguyên chủ, nàng đã sớm biết, người đàn ông này là loại mặt hàng gì…

Loại tính tình bảo thủ này, trước mặt công chúng đẩy nàng một cái, cũng không có gì lạ.

Nàng giận là ở chỗ, trong đầu đột nhiên vang lên nhắc nhở từ hệ thống!

“Kiểm tra đo lường được ác cảm của mục tiêu với ký chủ tăng lên, khó khăn công lược tăng lớn, đề nghị ký chủ lập tức dừng lại hành động!”

Âm thanh lạnh như băng kia không ngừng vang lên, Vân Khuynh nhịn không được, trong đầu ném xuống một câu: “Câm miệng!”

Tiếp theo, nàng nghiêng đầu, hướng mọi người dưới sân khấu cười: “Tố chất của Giang tiên sinh, hẳn là mọi người cũng thấy được.”

Nói xong, Vân Khuynh ngay cả một ánh mắt cũng không thèm cho Giang Diệc Thừa, lập tức đi tới chỗ điều khiển.

Giám đốc Vương có ánh mắt lui sang một bên.

Vân Khuynh từ trong USB mở ra một thư mục khác.

“Mọi người có thể thấy được… đây là báo cáo bệnh tình của tôi.”

Nàng mím môi, thần sắc đúng lúc ảm đạm xuống.

“… Là bệnh tim bẩm sinh… Tin rằng, tất cả mọi người đều biết, bệnh này, không chịu được kích thích… Nhưng, từ khi tôi và Giang tiên sinh kết hôn tới nay, đủ loại hành vi của hắn, đều làm bệnh của tôi nặng thêm…”

Vân Khuynh nhắm mắt, lông mi thật dài rủ xuống.

Trên gương mặt xinh đẹp tuyệt luân, toát ra một tia yếu ớt. Lướt qua trong giây lát.

Chỉ là, lại càng khiến người ta thấy chân thật.

Rất nhiều phóng viên trong hiện trường chụp được cảnh này. Mà cán cân trong lòng bọn họ, lặng lẽ đổ về một bên.

“Từ ngày ghi chép, có thể thấy được rõ ràng… Sau kết hôn, trạng thái cơ thể của tôi, càng thêm không ổn đỉnh… Chỉ cần ngất, liền nặng thêm một ít…”

Vân Khuynh ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Giang Diệc Thừa đang ngạc nhiên, gằn từng chữ một nói: “Mà những chuyện đó, người mà tôi gọi là chồng, chưa bao giờ quan tâm.”

“Kết hôn đã hai tháng, chúng tôi vẫn ở riêng, mà thời gian ở chung, cộng vào cũng không đủ một ngày.”

“Tôi vốn dĩ cho rằng, Giang tiên sinh công việc bận rộn, thẳng đến khi tôi nhìn thấy…”

Vân Khuynh kéo con chuột, kích một cái, đột nhiên hiện lên một video!

“Ân a… Thật nhanh… Giết chết em đi, a…”

Âm thanh ái muội mãnh liệt vang lên.

Trên màn hình chiếu, nháy mắt hiện ra thân ảnh một nam hai nữ, gắt gao giao triền!

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hệ Thống Mau Xuyên: Kế Công Lược Nam Thần Phản Diện

Avatar
Hanh YuMi21:10 13/10/2019
Truyện hay...ra chương wa chậm... đợi tới muốn quên lunk tình tiết truyện.. tới ra chương chắc cũng quên mất truyện này lunk rùi..nãn..
Avatar
kda tiểu miêu14:08 11/08/2019
Truyện đang hay mà

BÌNH LUẬN FACEBOOK