Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Triệu Vô Cực đang chuẩn bị ra ngoài, Sở Phi Huyền cùng Triệu Phi Dương đồng thời trở lại.

Nhìn thấy hắn, Sở Phi Huyền nhìn Triệu Phi Dương một cái, sau đó tức giận lườm hắn một cái đối với Triệu Vô Cực cười nói:

“ Cực nhi, ngươi định đi luyện công sao?”

Triệu Vô Cực gật đầu:

“ đúng vậy mẫu thân, khí trời hôm nay thật tốt a, không đi luyện công thật là uổng phí đây!”

“ Cực nhi, cái kia mộc chi tinh hoa là ngươi từ chỗ cái đại thụ kia được thật sao?”

Triệu Vô Cực gật đầu nói:

“ đúng vậy a mẫu thân, không phải ta đã nói rồi sao? Ta chính là từ chỗ đó đạt được mộc chi tinh hoa!”

Triệu Vô Cực trước đây kể chính là hắn siêu độ cho đám oán linh ở gần trận pháp sau đó được cái kia đại thụ đồng ý chấp nhận cho hắn đi vào, để cảm ơn liền tặng hắn mộc chi tinh hoa.

Hắn cũng không nói rõ mình có bao nhiêu, cũng không nói chuyện Triệu Tiếu Tiếu được nhận truyền thừa.

Sở Phi Huyền có chút khó khăn nói:

“ vậy cái kia ngươi còn hay không? Ngươi cũng biết a, tu sĩ chúng ta tu luyện rất khó khăn cùng nguy hiểm.

Ta, phụ thân ngươi, 2 vị sư gia, mỗi người đều có thể có cơ hội đột phá Hóa thần kì, nếu có đồ vật kia trợ giúp, tỉ lệ đột phá thành công sẽ tăng mạnh a!”

Nói đến đây nàng khuôn mặt cũng có chút đỏ lên, nàng là mẫu thân của hắn, đối với Triệu Vô Cực tu luyện quản lí tài nguyên vô cùng chặt chẽ, không muốn hắn dưỡng thành thói quen cơm đưa há miệng của mấy cái công tử ca, bởi vậy đôi lúc sẽ hiện ra có chút khó khăn cùng gò bó.

Nhưng bây giờ 2 vị sư phụ không chịu lên tiếng, chồng nàng Triệu Phi Dương cũng không bỏ được cái mặt mũi này lên tiếng, nàng làm một cái nữ nhân, lại là thân sinh của Triệu Vô Cực, đành phải muối mặt lên hỏi hắn xem đồ vật có còn hay không, bọn hắn cũng muốn một ít

Triệu Vô Cực mỉm cười nói:

“ mẫu thân a, mộc chi tinh hoa quý giá như vậy, ta sao có thể có nhiều đây!”

Triệu Vô Cực một mặt cười tủm tỉm nhìn nàng, cho dù là đứa ngốc cũng có thể nhìn ra trên mặt hắn chính là đang nói, ta còn!

Sở Phi Huyền có chút không tiện lắm, nhưng Triệu Vô Cực lại lên tiếng:

“Lúc nào các vị sư gia muốn đột phá có thể cùng ta nói trước một câu a, không chừng đến lúc đó ta lại có thể đi tới tiểu thể giới làm ra được một giọt mộc chi tinh hoa làm quà cho sư gia nha!”

Sở Phi Huyền muốn nói cái gì nhưng lại không nói được, khóe miệng nàng giật giật mấy cái, sau đó cười ha ha:

“ được rồi, ngươi tu luyện đi, nhớ đừng quá sức a!”

nói xong nàng một mạch đi thẳng vào nhà, Triệu Phi Dương liếc mắt nhìn Triệu Vô Cực một cái, sau đó cũng lập tức đi theo.

Triệu Vô Cực nhìn bóng lưng hai người rời đi, lắc đầu cười một tiếng.

Hắn không phải là không muốn cho, đúng ra mà nói chính là nhất định phải cho.

Nhưng trước hết cứ giữ trong tay, cùng phụ mẫu mở cái tiểu trò chơi, cho hai người đối với mộc chi tinh hoa thèm khát đứng ngồi không yên một lúc xem sao.

Hắc hắc, cảm giác này thật thú vị.

Triệu Vô Cực đi tới sân lớn, hắn nhìn quanh một cái chỉ có Tiểu Mai.

Triệu Tiếu Tiếu sau khi đạt được một bút lớn điểm cống hiến, cũng được Triệu Vô Cực cho không ít cực phẩm Tăng khí đan, đã bắt đầu bế quan trùng tu.

Nàng bây giờ công pháp tu luyện cùng võ kĩ đã có một bộ phận truyền thừa có Ngân nguyệt cửu vĩ hồ nhất tộc, sử dụng võ kĩ bên ngoài cũng là một phần bổ sung mà thôi.

Bởi vậy trước trùng tu lên cảnh giới cũ, sau đó lại quay lại luyện tập võ kĩ, đó mới chính đạo.

Mà Triệu Vô Cực cũng nhân thời gian này phải mạnh mẽ tu luyện một phen.

Dù sao công pháp của hắn tu luyện tiêu tốn tài nguyên cùng thời gian nhiều gấp mấy lần người khác, không thể một bên lười nhác tu luyện một bên muốn tu vi tăng cao được.

Hắn chọn loại này công pháp cũng đồng nghĩa với việc thời gian của hắn đều sẽ phải tập trung thật lớn cho việc luyện thể tăng cường thể chất các loại.

Triệu Vô Cực cởi áo ra, bắt đầu quen thuộc lặp đi lặp lại diễn luyện cơ sở trảo pháp tăng cường tố chất thân thể cho mình.

Cơ sở trảo pháp đã bị hắn đánh không dưới vạn lần, đối vơi Triệu Vô Cực quá quen thuộc, vung tay liền tới, như nước chảy mây trôi.

Mỗi lần vận động, trên người hắn cơ bắp lại mạnh mẽ nhảy lên khiến cho Triệu Vô Cực toát lên một vẻ vô cùng mạnh mẽ như là một đầu mãnh hổ vậy.

Bang ~ bang!

Triệu Vô Cực trảo pháp nát không khí đánh ra từng tiếng “bang” nổ mạnh, mỗi trảo đều là hắn tập trung sức lực, cơ bắp, tinh thần các loại yếu tố cao độ, khiến cho cơ sở trảo pháp tác dụng càng phát huy ra tinh tế.

Triệu Vô Cực một bên đánh trảo pháp một bên suy nghĩ.

Tại sao hắn tu luyện Hỏa động biến cùng Bộ bộ sinh liên thân pháp lại không thể viên mãn cảnh giới mà chỉ dừng lại ở đại thành.

Rốt cuộc hắn đang thiếu thứ gì? Thứ gì đang cản trở hắn tiến tới viên mãn cảnh giới.

Triệu Vô Cực cũng không phải bây giờ mới suy nghĩ, mà ở ngay lúc hắn tại trong phòng tu luyện võ kĩ cũng đã nghĩ qua.

Đáng tiếc, hắn lúc đó cũng chưa hề nghĩ ra bản thân mình rốt cuộc là thiếu hụt ở chỗ nào.

Bởi vậy cuối cùng hao phí 2 ngày thời gian, hắn cũng chỉ dậm chân tại đại thành cảnh giới mà thôi.

Rất nhiều lúc, mọi thứ hơn nhau chỉ ở chữ “ngộ”.

Có thể ngộ ra, vậy thì trời quang mây tạnh mọi thứ sáng tỏ.

Không ngộ ra, vậy thì tự mình vò đầu bứt tai dằn vặt chính mình, thật muốn dục tiên dục tử.

Giống như là luyện đan sư, cùng là luyện chế một loại đan dược, một người trong đó ngộ ra nên như thế nào khống chế hỏa hầu lúc nào thêm cái nào linh dược lúc nào nên tạm thời ngưng một chút lúc nào nên ngưng đan thủ pháp tốc độ thế nào.

Những thứ này cần đại lượng thời gian tích lũy kinh nghiệm cùng bản thân ngộ tính, cuối cùng mới khiến cho người kia linh cơ nhất thiểm, thành công ngộ ra một cái tiểu kĩ xảo khiến cho hắn luyện đan thuật tiến mạnh, trở thành đại sư.

Mà Triệu Vô Cực bây giờ cũng chính là cần một chữ ngộ này giúp hắn thành công tu luyện hai môn võ kĩ đại thành của hắn tiến một bước tới viên mãn cảnh giới.

Triệu Vô Cực trong đầu óc nhanh chóng suy tư, hắn lúc này liền hiểu rõ, có những thứ cho dù hắn có hệ thống giúp sức cũng không thể dễ dàng liền đạt tới được.

Vẫn cần tự thân hắn đi cố gắng đi mài giũa, như vậy mới có thể chạm tới được đỉnh phong.

Triệu Vô Cực quyết định trước hết tập trung lĩnh ngộ Hỏa động biến.

Hỏa động biến chính là thoát thai từ Thất điệp bích ba chưởng mà ra, được Triệu Vô Cực cải biến, kết hợp với của mình tiên thiên hỏa diễm, tạo thành từng đạo từng đạo chồng lên nhau sóng lửa, sức công phá so với lúc trước không chỉ mạnh một chút đơn giản như vậy.

Tiên thiên hỏa diễm của hắn tuy không phải rất nóng, nhưng nhiệt độ cũng không phải dễ chịu gì, toàn lực thiêu đốt có thẻ đốt người thành tro, vô cùng đáng sợ.

Bởi vậy so với trước đây đơn thuần linh lực xung kích từng lớp sóng mà nói, Hỏa động biến sức mạnh đã tăng tiến đến một cái khác trình độ.

Nếu trước đây Thất điệp bích ba chưởng chỉ là hoàng giai cực phẩm thì Hỏa động biến đã là Hoàng giai cực hạn, thậm chí có thể cùng một số huyền giai hạ phẩm võ kĩ so sánh.

Nhưng mà, hắn rốt cuộc gặp cản trở ở đâu? tại sao không thể nghiên cứu ra được viên mãn cảnh giới Hỏa động biến? tại sao hắn luôn cảm giác thiếu cái gì?

Triệu Vô Cực âm thầm thở dài, hắn đánh ra mấy ngàn lần, thậm chí gần vạn lần Hỏa động biến, nhưng một lần lại một lần luôn cảm giác thiếu thốn cái gì, khiến cho hắn không thể nào thể hiện ra sức mạnh của Hỏa động biến được, thứ thiếu thốn này luôn kìm hãm hắn, ở thời khắc quan trọng nhất đưa hắn một tia cơ hội đánh ra thất trọng kình lực Hỏa động biến đánh trở về chỉ còn lục trọng kình lực.

Triệu Vô Cực bỗng nhiên có một cỗ cảm giác buồn bực trong lòng, như là muốn phát tiết ra ngoài.

Trên tay hắn cơ sở trảo pháp bỗng nhiên dừng lại, Triệu Vô Cực bỗng nhiên rống to một tiếng, đem Hỏa động biến đột nhiên đánh ra trên mặt đất.

ầm! ầm!... Ầm!

sáu đạo hỏa diễm xung kích đè lên nhau, mặt đất run lên nhè nhẹ, nơi kình lực đi qua ánh lửa còn đang bốc lên thiêu đốt mặt đất tỏa ra nhiệt lượng to lớn kinh khủng

Triệu Vô Cực nhìn cái này một chưởng để lại trên mặt đất sáu đạo thiêu đốt hố lửa, có chút tiểu đắc ý.

Tuy là chưa đến viên mãn, nhưng nếu hắn thực lực đủ linh lực mạnh mẽ, cho dù muốn mang cái này Hỏa động biến đánh cho sơn băng địa liệt, như vậy cũng không có gì là khó.

Triệu Vô Cực nghĩ đén đây, cũng là có một trận tiểu đắc ý.

Nhưng vẻ đắc ý trên mặt của hắn cực nhanh liền rút đi.

Bởi vì hắn giống như linh quang nhất thiểm nghĩ tới cái gì đó

Rốt cuộc là cái gì? hắn vừa mới nghĩ ra cái gì?

Triệu Vô Cực vò đầu bứt tai, hắn cố gắng nhớ lại, mình giống như vừa nghĩ ra cái gì a?

Đúng, chính là sơn băng địa liệt cái từ này!

Triệu Vô Cực ánh mắt sáng lên, hắn rốt cuộc biết được, tại sao hắn lại không thể đánh ra Hỏa động biến viên mãn cảnh giới rồi!

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hệ Thống Đi Lạc Tu Tiên Kí

BÌNH LUẬN FACEBOOK