Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Triệu Vô Cực nhìn trước mặt cái này mạng nhện, hắn cảm giác có chút khác biệt.

Trước kia Âm ảnh ma chu chỉ là dựa vào khả năng ẩn nấp của mình tấn công người khác mà thôi.

Bây giờ nó giăng mạng nhện, hiển nhiên là một cái ý tứ khác.

Đây là nó đánh dấu địa bàn của mình, hay là tạo nên mạng nhện để bố trí địa hình có lợi cho nó chiến đấu, con mồi nếu động phải thứ này, sẽ bị dính lại, cản trở di chuyển?

Hoặc là đây một cái tập tính của loại nhện mà thôi, nhện nếu không giăng tơ, còn là nhện sao?

Triệu Vô Cực trong đầu nhanh chóng suy nghĩ, nhưng lúc này phía sau lưng hắn xuất hiện một cái vội vã tiếng bước chân, càng lúc càng gần.

Triệu Vô Cực nhíu mày quay đầu lại, người đi tới không ai khác chính là Triệu Tiếu Tiếu.

Triệu Tiếu Tiếu có chút sốt sắng nhìn hắn nói:

“ công tử không tốt, Tống Thư Sơn muốn thu thập càng thêm nhiều linh nhũ hướng đám người kia mua bình ngọc.

Đám người kia lúc đầu cũng rất phối hợp bán bình ngọc, nhưng sau đó bọn hắn hiếu kì hướng về bên trong này đi tới xem xét.

Vừa xem xét liền thấy chúng ta dọn ra một bãi an toàn thu thập linh nhũ liền muốn xông vào chiếm chỗ tốt, có người còn muốn đoạt của chúng ta đã thu thập sẵn linh nhũ.

Tống Thư Sơn không chịu được mở miệng mắng chửi, thế là hai bên xô xát chuẩn bị đánh nhau.

Chúng ta ít người hơn, không thể đánh lại bọn hắn, nên ta thoát thân tới đây báo cho công tử.

Triệu Vô Cực nhíu mày, lại có người dám cả gan làm loạn như vậy?

Bọn hắn không tự thu thập của mình cho tốt, vậy mà còn muốn đi đánh cướp?

Là tự mình ham muốn hay là có người xúi dục?

Bất kể là cái gì, Triệu Vô Cực cũng sẽ không bỏ qua cho bọn hắn.

Đã có can đảm tới gây chuyện, vậy thì phải chuẩn bị tinh thần bị hắn phản kích a!

“ đi, chúng ta trở lại!”

Triệu Vô Cực trong ánh mắt lóe lên tức giận quang mang, dưới chân thân pháp thi triển, như là tàn ảnh lóe lên, lập tức bỏ xa Triệu Tiếu Tiếu một đoạn, hướng bên ngoài xông tới.

Vừa tới nơi, hắn liền nghe được tiếng quyền cước đánh vào thịt cùng đánh chửi âm thanh:

“ ngươi dám mắng lão tử? Lão tử đánh chết ngươi?”

“không biết chúng ta người của Phạm sư huynh sao? Chúng ta muốn cái này chỗ thu thập chính là của ngươi vinh hạnh, còn dám phản kháng? đánh chết ngươi!”

“ thứ cẩu gì đồ vật? Chỗ này bây giờ chính là của chúng ta, còn muốn cùng ta giảng đạo lí? lão tử chính là đạo lí!”

Triệu Vô Cực ánh mắt nhíu lại, hắn nhìn thấy bốn cái thanh niên nhân đang đè lên đánh một cái tiểu tử, mà tiểu tử này không ai khác chính là Tống Thư Sơn.

Tống Thư Sơn bất lực nằm rạp trên đất, bị bọn hắn một trận quyền đấm cước đá, mỗi người đều không vận dụng linh lực, sợ đánh chết người, bởi vậy chỉ có thể giống như lưu manh đầu đường lấy đông hiếp ít đánh Tống Thư Sơn mà thôi.

Cho dù là cướp, cũng phải chú ý, không thể chơi ra nhân mạng.

Đe dọa liền đủ rồi, bọn hắn thèm muốn chính là trong này bãi thu thập linh nhũ.

Bên trong này tốc độ xuất ra linh nhũ so bên ngoài nhanh hơn 3 thành, lại chỉ có hai người đang thu thập, không cướp các ngươi còn cướp ai?

Đến mức vì cái gì lúc đi vào 3 người, Âm ảnh ma chu đi đâu, bọn hắn cũng không nghĩ nhiều như vậy.

Trong này cứ dăm ba bữa lại có người chết, cũng không ít người mượn nhờ địa hình ở đây âm chết người khác, ai biết tiểu tử kia có phải hay không bị đôi cẩu nam nữ này cho âm chết rồi?

Triệu Vô Cực nhìn thấy cảnh này, trong lòng một cỗ tức giận chi ý liền sinh ra.

Dám đánh người của hắn, còn muốn cướp hắn thu thập linh nhũ vị trí?

Đám người này chán sống rồi sao?

Triệu Vô Cực rống to:

“ tất cả dừng tay cho ta!”

tiếng rống của hắn ở trong sơn động vang vọng vô cùng, bốn người vốn đanh quyền đấm cước đá đều không nhịn được dừng tay quay đầu lại.

Một cái mặt trán dô mặt hóp nam tử dẫn đầu lên tiếng:

“ tiểu tử, ngươi rống cái gì mà rống? Rống lớn liền ghê gớm sao? Có chút chúng ta là ai hay không mà dám cùng chúng ta rống?”

Triệu Vô Cực kiềm chế một chút tức giận trong lòng, nếu đối phương đã muốn báo môn hộ, vậy thì cho hắn được toại nguyện.

Trước lúc xử lí hắn, cũng phải biết mình đang đối đầu với ai a!

ngoại môn có hàng trăm cái Phạm sư huynh, ai biết trong miệng hắn Phạm sư huynh là vị nào?

Triệu Vô Cực cười lạnh nói:

“ ngươi là ai? Phạm sư huynh trong miệng ngươi là ai?”

tên kia vô cùng đắc ý chỉ vào mình nói:

“ lão tử chính là Hầu Tam Bảo, bên trên ta chính là Phạm Trình Phạm sư huynh.

Phạm sư huynh chính là ngoại môn một trong các cự đầu đại sư huynh một trong, cảnh giới luyện khí kì đỉnh phong.

Chỗ này bên trong sơn nhũ động trước giờ đều là ta làm chủ, tiểu tử ngươi đến đây thu thập đã hỏi qua ý ta chưa? Đã đóng phí bảo kê chưa?”

Triệu Vô Cực híp mắt nhìn hắn nói:

“ cái gì phí bảo kê? Ta tại sao còn chưa bao giờ nghe qua vào sơn nhũ động phải đóng loại này phí?”

Hầu Tam Bảo cười lạnh:

“ chỗ này là chúng ta thanh lí đi ra, nếu không phải có chúng ta liều cả cái mạng này bảo vệ, các ngươi có thể ở đây thu thập hay sao? Bởi vậy, ngươi nói có phải hay không nên đóng phí bảo kể!”

Triệu Vô Cực trên mặt cười lạnh chi ý càng nồng đậm, khóe mắt hắn nheo nheo lại.

Chỗ này chính là hắn tự mình thanh lí đi ra, đối phương khả năng nhận vơ cũng không phải dạng vừa a!

Ngược lại cũng không phải là bọn hắn thanh lí, trước đó chính là có Thanh Vân Tông trưởng lão đi qua chỗ này mở đường thanh lí một làn sóng, bọn hắn chỉ là trường kì chiếm đóng chỗ này, dựa vào địa lợi giết chết mấy đầu can đảm xông tới Âm ảnh ma chu mà thôi, nói bọn hắn thanh lí, quả thật đang tự đề cao bọn hắn lắm.

Triệu Vô Cực nhàn nhạt nói:

“ chỗ này là Thanh Vân Tông trưởng lão thanh lí, không phải các ngươi, các ngươi không có tư cách thu bảo hộ phí, Thanh Vân Tông tông quy cũng không có đầu này quy định.

Ngược lại chỗ này, chính là do ta thanh lí đi ra, các ngươi dựa vào cái gì mà tự nhận là của mình.

Kia là người của ta, các ngươi dám đánh hắn, đã nghĩ tới hậu quả hay chưa?”

Hầu Tam Bảo nghe vậy ánh mắt liền nguy hiểm đi lên.

Từ lúc hắn đầu nhập vào dưới trướng Phạm Trình sư huynh, còn chưa có ai dám cùng hắn nói như thế đây.

Mọi người gặp hắn đều phải cẩn thận đối đãi, không dám cùng hắn cướp vị trí thu thập linh nhũ, còn phải gọi hắn một tiếng Hầu ca, người kinh sợ hơn còn phải gọi là Hầu gia.

Hắn cũng ở chỗ này một thời gian dài, kiếm đủ số lượng lớn điểm cống hiến.

Nếu không phải đầu to phải nộp lên cho Phạm sư huynh, chỉ sợ lúc này hắn đã sớm đột phá luyện khí kì bát trọng rồi.

Mấy tên đồng bạn của hắn nghe Triệu Vô Cực giọng điệu liền không nhịn được mắng to:

“ Hầu sư huynh, đánh chết hắn!”

“ đúng vậy, dám vô lễ như vậy với Hầu sư huynh, quả thật không biết trời cao đất rộng là gì a!”

“ sư huynh, xem ra chúng ta quá lâu không ra ngoài giương uy, đám người kia đều nhanh không biết Hầu ca là ai nữa rồi! Đánh cho hắn một trận, chỉ cần đánh đau, hắn liền nhớ rõ Hầu ca là không thể trêu vào!”

Hầu Tam Bảo nghe vậy, trên người linh lực bắt đầu sáng lên, hai tay bày ra quyền thế, muốn cùng Triệu Vô Cực đánh lên.

Hắn cười lạnh nói:

“ tiểu tử, hôm nay để Hầu ca cho ngươi thấy Hắc hầu thập tam quyền của ta lợi hại như thế nào!”

Hầu Tam Bảo vừa dứt lời đe dọa, đám người lập tức hô to:

“ hầu ca uy vũ, đánh chết hắn!”

“ lại được thấy hầu ca xuất quyền, ta thật là may mắn a!”

“ hầu ca quyền tựa thái sơn, không gì không phá, tiểu tử ngươi còn không mau cho Hầu ca nhận lầm!”

Triệu Vô Cực trong lòng 3 tiếng ha ha ha cười lớn, nhận lầm?

Là ta nhận lầm hay là các ngươi nhận lầm?

Ánh mắt hắn tràn đầy hí ngược nhìn về phía đám người, sau đó liếc mắt nhìn về một cái góc tối khác.

Một bóng người đang ở đó lấp ló quan sát bên này, hiển nhiên là hiếu kì mà tới, hoặc là có chút đích quan sát.

Triệu Vô Cực ánh mắt híp lại nhìn về ba cái này, tại sao bọn hắn tự nhiên lại bỏ bãi cũ của mình mà vào đây gây chuyện?

Hiển nhiên là bị sai sử, hoặc bị lợi dụng a!

mà kẻ lợi dụng kia, là tên lén lén lút lút kia đúng không?

Bất kể ngươi là có mục đích gì, là nghe lệnh của ai mà tới, hoặc là tự mình cho là mình thông minh mà làm ra hành động như vây, hôm nay, các ngươi trêu vào nhâm người rồi!

một đám người lâu ngày ở trong sơn nhũ động không ra, không biết hắn là ai chủ động tới gầy sự, quả thật đáng yêu a!

Đáng tiếc, không thể giết, nếu không càng sảng khoái.

Triệu Vô Cực cười lạnh một tiếng, trên người linh lực lóe lên, Thủy Thượng Phiêu toàn lực phát động, Ngũ Quỷ mật tịch cũng lập tức tung ra.

ở trong hoàn cảnh nhỏ hẹp như này, thân pháp tuy bị hạn chế rất nhiều, nhưng khoảng cách giữa 2 bên cũng vô cùng ngắn ngủi.

Tiên hạ thủ vi cường!

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hệ Thống Đi Lạc Tu Tiên Kí

BÌNH LUẬN FACEBOOK