Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
dit: ItzYen

Note: Hai ngày nay mình không có đăng thêm chương mới vì mình gặp phải số chuyện, cho nên không có thời gian để edit. Bây giờ mình sẽ cố edit để bù cho mọi người, cảm ơn mọi người rất nhiều.

Gâu! Gâu! Gâu!

Trầm Khê đang ngủ say thì bị tiếng chó sủa làm tỉnh lại, cô quay đầu nhìn về phía bên cạnh giường, quả nhiên nhìn thấy chú chó Sơ Ngũ đang ngồi xổm nhìn cô.

"Gâu!" Sơ Ngũ thấy Trầm Khê đã tỉnh, chiếc đuôi kích động mà vẫy đi vẫy lại.

"Sơ Ngũ, sao con lại đi được lên đây?" Trầm Khê mê man ngồi dậy, cô cảm giác người mình có chút không thích hợp, đầu cô rất đau, Trầm Khê cầm lấy chiếc điện thoại di động ở đầu giường nhìn thời gian, cô mới phát hiện bây giờ đã mười giờ sáng, lập tức khó tin nói, "Mình làm sao mà lại ngủ đến tận bây giờ chứ?"

Trầm Khê vuốt vuốt chiếc đầu đang rất đau của mình, cô đi đến phòng tắm để đánh răng chải đầu, sau khi khoác lên người áo choàng rộng thì cùng Sơ Ngũ đi xuống lầu.

Trương tẩu đang dọn dẹp ở phòng khách, thì nhìn thấy Sơ Ngũ vui sướng chạy từ trên lầu xuống, đằng sau còn có Trầm Khê đi theo, bà lập tức khẩn trương nói xin lỗi: "Phu nhân, có phải là Sơ Ngũ đánh thức ngài? Đều tại tôi vừa rồi không chú ý, không cẩn thận để nó từ trong sân chạy vào."

"Không có việc gì đâu ạ, con cũng nên dậy." Trầm Khê cười trấn an nói.

"Phu nhân, có phải ngài không cảm thấy dễ chịu?" Trương tẩu cảm thấy tinh thần Trầm Khê không được tốt cho lắm, cho nên bà nhịn không được mà hỏi.

"Có thể là hôm qua con uống một chút rượu, lại gặp gió, cho nên có bị cảm một chút." Trầm Khê ngồi xuống ghế sa lon, Sơ Ngũ lập tức chạy tới bên chân Trầm Khê, cô mỉm cười rồi đưa tay sờ đầu chú.

"Vậy mà ngài không đi bệnh viện để khám sao?" Trương tẩu khẩn trương nói.

"Không cần phiền toái như vậy đâu, trong nhà có thuốc cảm không ạ? Con ăn xong, lại ngủ thêm một giấc thì sẽ khỏi bệnh thôi." Trầm Khê nói.

"Có, có, trong nhà còn thuốc cảm pha nước uống, tôi sẽ đi lấy ngay đây." Trương tẩu nói xong liền đi đến chỗ hòm thuốc dự bị rồi lấy ra một hộp thuốc cảm pha nước uống, ngâm ra rồi bưng cho Trầm Khê.

"Cảm ơn ạ." Trầm Khê nhận lấy cái chiếc cốc rồi uống một ngụm.

"Phu nhân, tôi đi nấu cháo cho ngài." Trương tẩu nói nói, "Hiện giờ ngài đang bị cảm, mặc dù không có khẩu vị, nhưng vẫn phải ăn uống đầy đủ."

"Làm phiền bà rồi, Trương tẩu." Trầm Khê cười nói.

"Không phiền phức, không phiền phức đâu, đều là việc tôi phải làm mà." Trương tẩu có chút thụ sủng nhược kinh nên liên tục khoát tay, sau khi bà dọn dẹp được một nửa phòng khách xong thì liền đi nấu cháo.

Vì bị cảm nên trên người không có khí lực gì, lại không muốn đi ngủ tiếp, cho nên Trầm Khê uống thuốc cảm xong liền quyết định ngồi trên ghế sa lon ôm Sơ Ngũ cùng đọc tin tức.

Trương tẩu đặt nồi đất trên lò, bà chờ đun nước xong, liền điều chỉnh lửa nhỏ hơn để tiếp tục nấu. Trong thời gian này Trương tẩu sợ Trầm Khê sẽ đói, cho nên bà tìm một chút điểm tâm rồi bưng tới cho Trầm Khê ăn.

"Trương tẩu, bà thật cẩn thận." Trầm Khê nhịn không được nói.

"Phu nhân ngài quá khách khí nha, đây không phải là việc ta nên làm sao?" Trương tẩu cười nói.

"Trương tẩu, bà đến đây làm việc từ lúc nào vậy?" Kỳ thật Trầm Khê biết Trương tẩu bắt đầu làm việc ở nơi này một năm trước, có điều cô mới tới đây ở, cho nên vẫn phải giả vờ không biết.

"Tôi mới tới đây được một năm." Trương tẩu vừa trả lời vấn đề Trầm Khê hỏi, vừa cầm khăn lau bàn.

"Vậy bà có thích công việc ở đây không ạ?"

"Quen thuộc lắm, tôi cũng rất thích, Tô tiên sinh lại là người tốt, trả tiền lương cho tôi rất cao, mà chín giờ sáng tôi mới phải đi làm, ban đêm làm xong bữa tối liền có thể đi rồi, thời gian làm việc cũng không dài, ban đêm còn có thể về nhà để trông con nữa." Mặt mũi Trương tẩu tràn đầy ý cười, tất nhiên bà rất thích phần công tác này.

"Chín giờ?" Trầm Khê kinh ngạc nói, "Thế nhưng hai ngày qua bà đều đến rất sớm mà."

"Đó là vì phu nhân ngài mới dọn tới nha." Trương tẩu cười nói, "Trước kia tiên sinh ở một mình đều ra ngoài ăn sáng, cho nên tôi không cần làm điểm tâm. Nhưng khi ngài đã tới thì liền khác, tiên sinh muốn ở nhà ăn điểm tâm cùng ngài, tất nhiên tôi phải làm điểm tâm cho hai người."

"Đây không phải gia tăng lượng công việc cho bà sao?" Trầm Khê hỏi.

"Việc đó ư, lúc đầu tiên sinh trả tiền lương cho tôi thì lúc nào tôi cũng có thể đến được, hiện tại cũng rất nhẹ nhàng, mà gần đây tiên sinh lại trả cho tôi tận 1000 tệ, gia tăng công việc cho tôi cũng không sao hết."

"Vậy từ nhà bà tới, mỗi ngày đều phải dậy rất sớm sao?" Trầm Khê hỏi.

"Không đâu, nhà tôi cách nơi này cũng không xa, đi xe điện chỉ mất có nửa giờ thôi." Trương tẩu cười rồi nói, "Đi trên đường còn có thể thuận tiện mua thêm vài thứ nữa."

"Nhà bà ở đường Quang Minh đúng không ạ?" Trầm Khê nghĩ thì thấy chỉ có đường đó mới có mấy nhà cho thuê.

"Đúng, ngài cũng biết chỗ đó sao?" Trương tẩu có chút kinh ngạc hỏi.

"Con có đi qua một hai lần." Trầm Khê cười nói.

"Phu nhân, tôi với ngài việc này, tôi đã làm bảo mẫu ở rất nhiều nhà rồi, cũng đã gặp qua rất nhiều mấy người có tiền, nhưng tiên sinh thì khác, đây là lần đầu tiên tôi gặp được ông chủ như thế." Trương tẩu phát hiện Trầm Khê không có chút kiêu ngạo nào, còn rất thích nói chuyện phiếm cùng mình, thế là nhịn không được nói mấy câu.

"Khác thế nào ạ?" Trầm Khê tò mò hỏi.

"Tiên sinh là người tốt." Trương tẩu khen nói, "Ngài nhìn xem, đều là người có tiền, người khác mắng tới mắng lui với bảo mẫu chúng tôi, nếu có việc gì làm không tốt, nếu tâm trạng đang tốt thì chỉ nói một hai câu, còn không tốt thì có thể đuổi việc tôi đây. Nhưng ngài thì khác, từ buổi sáng đến giờ đều nói lời cảm ơn với toli, thật sự là quá khách khí rồi."

Trầm Khê cười, không nói chuyện gì.

"Còn có tiên sinh nữa, mặc dù tiên sinh nói không nhiều, nhưng đặc biệt suy nghĩ tới người khác, đặc biệt sẽ thương người." Trương tẩu nói nói, "Bây giờ dạng đàn ông này không có nhiều."

"Thế ạ?" Trầm Khê nghi ngờ nói.

"Có thể nhìn ra từ trang trí trong phòng này." Trương tẩu nói, "Tôi đã làm ở đây một năm, công việc của tiên sinh thật sự là quá bận rộn, trong một năm đầu số lần tôi gặp ngài ấy chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mỗi lần nấu bữa tối, ngày thứ hai sau đó tôi đến thì toàn thấy thức ăn còn để nguyên trên bàn. Nhưng vì ngài tự trang trí phòng này, mỗi ngày tiên sinh đều dành thời gian trở về để nhìn phòng."

"Phòng này sao.." Trầm Khê ngẩn người.

"Đúng vậy, căn phòng này được trùng tu xong từ nửa tháng trước, từ trong ra ngoài, đồ dùng trong nhà đều đổi hết lại." Trương tẩu nói, "Kỳ thật trước đó đồ vật trong nhà đều rất mới, nhưng tiên sinh nói, phu nhân ngài thích.. Tông màu ấm, cho nên tiên sinh đều đổi hết."

"Còn nữa, tiên sinh còn rất quý đồ vật, trước kia khi ở quê tôi trang trí xong một căn phòng, phải để hơn một tháng mới có thể ở. Nhưng ngài nhìn xem, cái gì cũng không có." Trương tẩu nói một tràng, chợt phát hiện Trầm Khê không nói gì, bà lập tức thấp thỏm không yên, "Ai nha, tôi thật không có ý tứ, tôi lớn tuổi rồi nên hay lải nhải, nói nhiều như vậy."

"Không có việc gì đâu ạ." Trầm Khê nói, "Con còn phải cảm ơn bà nữa, nếu bà không nói chắc con cũng không biết mấy thứ này đâu."

"Tiên sinh không có nói với ngài sao! Tiên sinh cái gì cũng tốt, chỉ là nói quá ít, nhưng loại đàn ông mới có thể dựa vào được." Trương tẩu đánh giá Tô Hàng rất cao.

Trầm Khê cười không nói lời nào.

"Ai nha, tôi đã nói hơn nửa ngày rồi, để tôi vào phòng bếp xem cháo đã nấu xong chưa." Trương tẩu dọn dẹp xong phòng khách, thì đi vào phòng bếp rồi bưng cháo đi ra.

Kiếp trước, thời điểm Trầm Khê vừa mới dọn tới thì cô một mực muốn thích ứng với chỗ ở mới này, khi đó tâm trạng cô cũng không tốt cho lắm, không có giao lưu với Trương tẩu nhiều, về sau mặc dù cũng quen thuộc hơn, nhưng ước chừng là vì ấn tượng quá sâu sắc, cô chưa từng tán gẫu với Trương tẩu như ngày hôm nay.

Việc trang trí ở phòng, bây giờ Trầm Khê mới biết tới. Bây giờ xem ra, đoán chừng cũng là vì phong cách trang trí quá quen thuộc, mình không cảm thấy không thoải mái, cho nên mới không phát hiện. Có lẽ kiếp trước, mình chỉ cố gắng thích ứng được Tô Hàng thôi.

Buổi trưa, Trầm Khê chỉ ăn vài món, sau khi uống thuốc cảm xong thì liền đi lên lầu ngủ trưa.

Trương tẩu nghĩ, cuối cùng bà nhịn không được mà gọi điện thoại cho Tô Hàng.

Đang đàm phán với công ty khác tại phòng họp thì Tô Hàng cảm thấy điện thoại mình đang rung, hắn móc ra xem thì mới phát hiện là điện thoại nhà, lập tức mắt sáng lên, nói bản thân hắn thật có lỗi, rồi đi ra ngoài nghe.

Lý Thanh Viễn thấy Tô Hàng bỗng nhiên ra ngoài, anh ta tranh thủ thời gian tiếp tục cuộc đàm phán đang dang dở.

Tô Hàng đi ra bên ngoài phòng họp, nghe điện thoại: "Ai vậy."

"Tiên sinh, tôi là Trương tẩu."

"Trương tẩu?" Trong mắt Tô Hàng quang ám mấy phần, "Có chuyện gì không?"

"Trước khi đi công tác ngài có thông báo, nói nếu như phu nhân có chuyện gì thì liền nói với ngài đúng không?" Trương tẩu nói, "Phu nhân ngã bệnh."

"Bệnh? Nghiêm trọng không?" Tô Hàng lập tức khẩn trương nói.

"Không nghiêm trọng lắm, chỉ là bị cảm." Trương tẩu nói.

"Cô ấy gọi bác sĩ chưa?" Tô Hàng hỏi.

"Phu nhân nói không nghiêm trọng, không cần gọi bác sĩ, sau khi uống thuốc cảm xong, thì liền lên lầu ngủ." Trương tẩu tiếp tục nói, "Chỉ là khẩu vị của phu nhân không được tốt, buổi trưa chỉ ăn được một ít."

Tô Hàng nghe xong thì nhíu mày: "Tốt, tôi đã biết, cám ơn bà."

Trương tẩu kinh sợ đến mức cúp điện thoại, đây là lần đầu tiên tiên sinh nói lời cảm ơn trịnh trọng như thế này với bà.

Tô Hàng nhìn đồng hồ tay một hồi, bây giờ là hai giờ chiều, hắn trở lại phòng họp trao đổi với đối phương thêm vài phút, cuối cùng lấy cớ để cải tiến việc hợp tác rồi rời khỏi phòng họp.

Từ lúc đối phương đi ra, Lý Thanh Viễn thật sự nhịn không được, hắn hỏi: "Đàm phán ngày hôm này rất thuận lợi nha, phương án mới trong việc hợp tác lần này hoàn trong phạm vi, tại sao lại muốn cải tiến chứ."

"Không cần cải tiến đâu." Tô Hàng nói.

"Vậy cậu vừa rồi có ý gì?" Lý Thanh Viễn khó hiểu nói.

"Tôi chỉ muốn kết thúc hội nghị sớm."

"Vì cái gì chứ?" Lý Thanh Viễn càng thêm không hiểu.

"Tôi muốn về thành phố S." Tô Hàng nhìn nói với Lý Thanh Viễn, "Sáng mai vẫn áp dụng phương án này, cậu đàm phán cùng Phương Vũ là được."

"Tôi đàm phán ư?" Lý Thanh Viễn cả kinh nói.

Tô Hàng không để ý tới Lý Thanh Viễn, hắn phân phó với Phương Vũ nói: "Hiện tại tôi muốn ra sân bay, cậu giúp tôi đặt vé máy bay gần nhất đi."

"Vâng, BOSS." Phương Vũ lập tức gật đầu nói.

"Trời.." Lý Thanh Viễn vừa muốn hỏi hắn vì cái gì mà lại muốn trở về, kết quả vừa quay đầu thì Tô Hàng đã lên taxi ròi, hắn chỉ có thể nhìn về phía Phương Vũ hỏi, "Cậu biết hắn trở về vì việc gì không?"

Phương Vũ nhún vai, biểu thị mình cũng rất muốn biết.

==

Buổi tối bảy giờ, Trương tẩu nhìn Trầm Khê đã bắt đầu ho khan thì không yên lòng nói: "Phu nhân, nếu không phiền thì đêm nay tôi có thể ở lại chăm sóc ngài."

"Không cần, con không sao đâu." Trầm Khê lắc đầu cự tuyệt nói.

"Cơm tôi để ở trên bàn, ngài nhớ ăn nhé." Trương tẩu không yên lòng nói.

"Vâng." Trầm Khê cười rồi gật đầu.

Trương tẩu lúc này vẫn mới rời đi.

Nhìn qua chiếc bàn đầy món ăn nóng hổi, Trầm Khê đi đến bàn ăn rồi miễn cưỡng ăn nửa bát cơm, sau khi ăn xong liền buông đũa xuống, rời bàn ăn rồi đi về phía ghế sô pha.

"Gâu!" Sơ Ngũ nhẹ nhàng kêu một tiếng với Trầm Khê.

"Con lo lắng cho ta à?" Trầm Khê vuốt đầu Sơ Ngũ rồi cười nói, "Ta không sao."

"Gâu!" Sơ Ngũ lại nhẹ nhàng kêu một tiếng.

"Chúng ta cùng xem phim đi." Trầm Khê cầm IPAD đặt ở trên bàn trà, một người một chó cùng xem phim.

Có lẽ uống thuốc cảm có tắc dụng, lúc phim chiếu được một nửa, Trầm Khê đã nằm sấp ở trên ghế sa lon chậm rãi ngủ thiếp đi, Sơ Ngũ cũng nằm bên cạnh chân Trầm Khê mà ngủ.

Ước chừng mười phút sau, một chiếc taxi đã đỗ ở bên ngoài biệt thự.

Tác giả có lời muốn nói: Ngày hôm nay tôi có việc, càng sớm càng tốt nha..

Con cua: Các người còn nói con cua rất kém cỏi, kỳ thật con cua đều rất cố gắng, mỗi lần đều viết nhiều hơn mấy trăm chữ..

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hãy Tỏ Tình Với Ta Đi

BÌNH LUẬN FACEBOOK