Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đối với Ương Nại, đó là một ngày rất đặc biệt - ngày cuối cùng của mùa hè.

Thời gian này năm sau, theo pháp luật cô chính là một người trưởng thành. Đối với một đứa nhóc, hai chữ "trưởng thành" này có rất ý nghĩa lớn, tất cả hạn chế của cha Thẩm sắp bị gạt bỏ, không phải vì ông nguyện ý, mà bởi vì là họ “trưởng thành" .

Không ít lần, Ương Nại ngoài miệng nói "Thật hy vọng nhanh đến tuổi hai mươi."

Sau đó, lão ba Thẩm sẽ rất mất mác mà nói: "A, sắp đến rồi. . . . . ."

Chuyện năm mười chín tuổi đặc biệt, Ương Tê không kiên nhẫn đi tàu điện ngầm, nên tìm phòng ở gần trường học, Âm Âm kết hôn, Mao Mao cùng người ta đánh nhau, bị đánh đến rất thảm phải đi làm lại sống mũi, Ương Nại thi rớt đại học, theo thường lệ tìm thêm trường luyện thi, Viên Hi Hành tốt nghiệp đại học, đó, còn nữa, cha Thẩm đột nhiên nghĩ ra chuyện gì, phải về Đại lục một chuyến.

Một người thi rớt, một người vừa vặn nghỉ hè, cả hai đều rảnh rỗi, cha Thẩm lại không có ở đây, cửa hàng hoa buôn bán như thường, hai chị em phân công, hợp tác vô tư.

Ương Nại còn phát hiện, rất nhiều con trai đến mua.

Họ tiêu tiền, bình thường sẽ hỏi thăm khách "Các anh mua hoa tặng bạn gái à?"

Lúc này, những người không phải khách quen thì khuôn mặt đều đỏ lên, ra sức giải thích, "Không phải, tôi chưa có bạn gái."

Cái dạng kia, thật thú vị.

Sau Viên Hi Hành đến nhà thủy tinh giúp trừ sâu, Ương Nại cùng hắn nói chuyện mấy ngày nay cha Thẩm không có ở đây.

"Những người đó tiêu tiền rất nhiều, mua một bó hoa Bách Hợp nói muốn đặt trong phòng khách, thật ra nếu muốn để trong nhà, mấy bông là đủ rồi, để nhiều như vậy chỉ là lãng phí." Ương Nại nhớ tới còn nói: "Đúng rồi, gần đây còn có người đem hoa gói kỹ trực tiếp đưa cho bọn tớ đó."

Đang chuyên tâm chăm hoa Tử Đằng, Viên Hi Hành đột nhiên dừng công việc bên tay, quay mặt sang nhìn cô, vẻ mặt rất nghiêm túc "Đưa cậu, hay là đưa Ương Tê?"

"Đều có."

"Các cậu nhận sao?"

"Cũng coi như nhận." Ương Nại cười cười "Bọn họ đem hoa đặt trên quầy, đi tới cửa kiếng mới nói 『 tặng cho cô 』, tớ và Ương Tê còn không kịp nói chuyện, người đã không thấy tăm hơi."

Nghe đến đó, thái độ Viên Hi Hành đã tốt hơn một chút "Sau đó thì sao?"

"Bỏ lại vào thùng đem bán."

Hắn bật cười, vẻ mặt rất nhẹ nhàng tiếp tục công việc tu bổ hoa Tử Đằng .

Vẻ mặt buông lỏng này khiến Ương Nại không nhịn được lại gần, "Này."

"Tên tớ không phải là “Này”."

"Được rồi, Viên Hi Hành, tớ hỏi cậu một chuyện."

Hắn không lên tiếng, Ương Nại biết, đây đại biểu có thể đặt câu hỏi.

"Cậu mới vừa. . . . . ." Ương Nại nhìn mặt hắn "Đang khẩn trương cái gì?"

Viên Hi Hành quay đầu, "Tớ làm gì phải khẩn trương."

"Rõ ràng là có. . . . . ."

"Tránh ra, không nên ở chỗ này làm trở ngại tớ, tớ làm gần xong rồi."

"Nói cho tớ biết đi." Ương Nại hơn đến gần, cằm phải dựa trên bờ vai hắn, "Chúng ta quen biết tới nay, tớ còn chưa thấy cậu nghiêm túc như vậy, lông mày cũng nhấc lên, còn rất nghiêm túc hỏi 『 đưa cậu, hay là đưa Ương Tê』, cậu đang lo lắng cái gì à?"

"Tránh ra."

Ương Nại không biết lấy đâu ra dũng khí, dám tựa vào trên người hắn "Không tránh."

Đã lâu không nhìn hắn gần như vậy.

So với ngày hè mười hai tuổi năm đó, hắn bây giờ đẹp trai hơn, ánh mặt trời trong nhà thủy tinh chiếu trên người bọn họ, vòng quanh gò má đẹp của hắn.

"Viên Hi Hành, tớ hỏi cậu một vấn đề có được không?"

"Cậu làm thế nào mà nhiều vấn đề để hỏi như vậy?"

"Cậu vừa rồi không trả lời tớ, cho nên không tính." trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Ương Nại một mảnh nghiêm túc "Tớ hiện tại đem hai mươi năm . . . . . ."

"Cậu chỉ có mười chín tuổi, ở đâu ra hai mươi năm?"

"『 Gần 』 hai mươi năm, câu hỏi duy nhất, bất kể thế nào, cậu nhất định phải trả lời." Ương Nại đè nén xuống cảm giác trái tim cuồng loạn "Đàng hoàng nói cho tớ biết, cậu vừa rồi. . . . . . Là lo lắng cho người nào?"

Cô cô cô . . . . . Thật hỏi ra lời rồi.

Tuổi lớn dần, Ương Nại từ từ phát hiện có một số việc có lẽ không giống chính mình nghĩ, tựa như, Viên Hi Hành và chị em bọn họ.

Bởi vì Ương Tê tương đối đáng yêu, bởi vì Ương Tê tương đối ưu tú, bởi vì Ương Tê rất giống tiểu công chúa, cho nên cô vẫn cho là Viên Hi Hành thích Ương Tê, ngay cả hắn tình nguyện cực khổ đi tàu điện ngầm, cũng bị hiểu thành tình sâu nghĩa nặng với Ương Tê.

Lúc ấy Ương Nại cảm thấy, hắn thật sự rất thích Ương Tê.

Chỉ là, Ương Tê năm nay cũng không kiên nhẫn đi tàu xe mà mướn phòng gần trường học.

Đối với Ương Nại, đây là sấm sét giữa trời quang, nhưng Viên Hi Hành giống như có chút không liên quan.

Thời điểm Ương Tê không ở nhà, Viên Hi Hành còn thường xuất hiện ở cửa hàng.

Thứ sáu buổi chiều không có lớp, hắn sẽ ở gần trường học đợi cô, có thể đi Tây Môn Đinh lắc lư, hoặc là đi xem phim. . . . . .

Cho nên Ương Nại nghĩ, nói không chừng. . . . . . Thật giống như Âm Âm đoán, chưa từng nói qua người mình thích, người trong lòng Viên Hi Hành ai cũng có khả năng. . . . . . cái kia, một chút xíu có thể là. . . . . .

Nếu như cô đột nhiên hỏi hắn thích người nào, hắn nhất định cảm thấy cô rất to gan.

Ương Nại cũng không muốn như vậy, chỉ là, không biết có phải do sắp tiến vào tuổi hai mươi, dũng khí của cô nhiều hơn, khẩn cấp khó có thể nói rõ, yên lặng nhiều năm như vậy, dần dần chiếm cứ tâm tư của cô, cô không muốn im lặng, cô muốn đáp án xác thực.

Nhìn Viên Hi Hành, Ương Nại tin tưởng biểu tình mình cũng nghiêm túc, nhưng. . . . . . Cô hỏi đường đột quá?.

"Cậu không biết tớ đang lo lắng người nào?"

Ương Nại lắc đầu một cái.

Viên Hi Hành ngồi xuống trên mặt đất "Có nhớ năm cậu thi lại, tớ muốn cậu học nấu ăn?"

"Ừ."

Mùa hè lần đầu tiên thi cô rớt, toàn bộ thời gian đều ở phòng bếp.

"Ương Nại, cậu học nấu ăn có được không?"

Cũng chỉ một câu nói, nhưng bởi vì là người trong lòng nói, đột nhiên có ma pháp, thúc giục cô đi thử chuyện chưa từng làm.

Ương Nại vốn chỉ nghĩ cố hết sức là tốt rồi, không ngờ phát hiện cô cư nhiên có chút thiên phú.

Mùa hè lần thứ hai thi cô rớt, ngay lúc đó Viên Hi Hành ở trong nhà thủy tinh, nói với cô một câu.

"Cậu quên mất đúng không, lời nói của tớ khi đó?"

Ương Nại “Ừ” một tiếng —- tựa như cô hoàn toàn không nhớ chuyện của mẹ, đối với chuyện của Viên Hi Hành hoặc là Ương Tê, cũng là trống rỗng.

Cô không hiểu tại sao, chỉ biết từ nhỏ đến lớn đều như vậy.

Trí nhớ sẽ có vài chỗ bị cắt đứt, hơn nữa luôn là ở thời điểm rất quan trọng, may mắn, người bên cạnh rõ ràng, chưa từng có người miễn cưỡng cô phải nhớ tới cái gì.

"Thật xin lỗi, cậu có thể phải nhắc nhở tớ. . . . . ."

"Không sao, tớ hiện tại chỉ muốn nói cho cậu." Viên Hi Hành nhìn cô, khuôn mặt dễ nhìn có một nụ cười xa xa "Tớ đối với cậu cùng Ương Tê không giống nhau, cậu đối với tớ -"

Tim Ương Nại đập loạn

Cô chờ. . . . . Cô muốn biết đáp án. . . . . .

Chợt, bên ngoài truyền đến thanh âm vật nặng ngã xuống đất.

Ương Nại tim đập nhanh mãnh liệt, bật dậy thốt lên "Ương Tê. . . . . ."

"Ương Tê thế nào?"

Ương Nại bắt lại hắn, thanh âm bất giác khẩn trương,"Không phải, có người bên ngoài, có người khác."

Bên ngoài một hồi va chạm.

"Đợi ở chỗ này đừng đi ra." Bỏ lại những lời này, Viên Hi Hành xông ra ngoài.

Đầu Ương Nại choáng váng, cho đến vài giây sau, mới có hơi sức chuyển bước, đi theo đẩy cửa kiếng.

Cửa hàng một mảnh xốc xếch, giàn hoa và tủ lạnh nghiêng ngã, Ương Tê té ở phía sau quầy, tóc dài che mặt, trên đất vết máu loang lổ.

Có người bên ngoài kêu, "Đừng cho người kia chạy!"

Trí nhớ trống không.

Ương Nại lần nữa nhớ lại thì đã trong bệnh viện rồi.

Tay run run ký tên, bọn họ ở phía ngoài phòng cấp cứu đợi thật lâu, thật lâu, Ương Nại khóc, Viên Hi Hành thủy chung ngồi ở bên người cô.

"Ương Tê. . . . . . Chị ấy. . . . . . Có thể xảy ra chuyện gì không?"

"Cô ấy sẽ không có chuyện gì." Hắn cầm tay của cô "Cậu không cần tự hù dọa mình."

"Nhưng chị ấy đi vào đã lâu rồi. . . . . ."

"Mới mười phút, Ương Nại, thả lỏng, chờ một chút bác sĩ sẽ ra ngay, Ương Tê sẽ không có việc gì, nghỉ ngơi mấy ngày sẽ tốt."

"Nếu như, nếu như Ương Tê có chuyện. . . . . . Vậy tớ phải làm sao?"

Tại sao có thể như vậy?

Cô chỉ cách một khoảng ở nhà giữ ấm thôi.

Sớm biết như vậy, cô nên ở lại trong tiệm, cho dù cướp bóc hung ác, ít nhất bọn họ có hai người, có lẽ hắn đoạt tiền, có lẽ hắn không trể quát tháo, có lẽ, hắn nhìn thấy người ở bên trong nhiều sẽ không đi vào.

"Ương Nại, nhìn tớ." Viên Hi Hành nắm lấy bả vai của cô, dùng giọng nói vô cùng kiên định nói với cô: "Ương Tê rất kiên cường, cô ấy biết cậu đang đợi cô ấy, cô ấy sẽ không sao, các cậu là song sinh, cùng sinh ra, cùng nhau lớn lên, so bất luận kẻ nào cũng thân mật hơn, cô ấy sẽ không bỏ cậu."

"Ừ. . . . . . Ương Tê. . . . . . Sẽ không bỏ tớ. . . . . ."

Suy nghĩ một chút, thật ra thời gian giải phẫu cũng không lâu, nhưng giống như vĩnh viễn cũng đợi không được thời gian kết thúc, tim Ương Nại đập nhanh, muốn ói, cảm giác rất sợ.

Cô nhắm mắt lại, hoàn toàn không còn chút tỉnh táo, cho đến khi y tá từ phòng giải phẩu đi ra.

"Ai là người nhà Thẩm Ương Tê?"

Ương Nại rất nhanh xông về phía trước "Là tôi."

"Cô ấy không sao, hiện tại chuyển sang phòng bệnh bình thường, cô đi làm thủ tục nằm viện, làm xong thủ tục có thể đến thăm cô ấy."

Thủ tục lại là Viên Hi Hành đi làm, Ương Nại thì trực tiếp đi theo giường bệnh Ương Tê lên phòng bệnh bình thường.

Ương Tê đang ngủ say, vết thương bọc tầng tầng băng gạc, chất lỏng màu vàng trên giá truyền dịch theo tốc độ từ từ nhỏ xuống, mi tâm của cô nhíu lại, hiển nhiên cho dù ở trong mộng, cũng không thoải mái.

Viên Hi Hành tiến vào.

"Tớ đã liên lạc với bác Thẩm rồi, ông bảo ngày mai sẽ về ngay."

"Ừ, cảm ơn cậu"

"Ương Tê để tớ chăm sóc, cậu qua giường nhỏ nằm một chút đi, nhìn cậu rất mệt mỏi."

"Tớ không mệt." hốc mắt Ương Nại đỏ lên, "Tớ cũng không muốn ngủ."

Viên Hi Hành thấy cô cố chấp, cũng không miễn cưỡng.

Hắn ở bên giường Ương Tê lấy hai cái ghế, bọn họ ở nơi này, lẳng lặng chờ.

Thầy thuốc đi vào hỏi một vài vấn đề, y tá khai báo một chút công việc phải chú ý, qua một lúc, một người y tá khác đi vào đổi bình dịch. . . . . .

Hơn một giờ đêm, Ương Tê rốt cuộc mở mắt.

Ương Nại khóc lên.

Cực lâu về sau, Ương Nại mới nhớ tới, một đoạn ký ức đáng sợ cô đã quên, có một người gần như trầm mặc dịu dàng, một mực bên người cô, cùng chờ với cô, chưa từng rời đi.

Bạch Lưu

Được xưng là "Cảnh Thất Vũ Hải đứng đầu Thế giới", có thành phố Nhân Nan nhàn nhã mỹ lệ, trời xanh thăm thẳm, gió rất nhẹ, gió mát lướt qua mặt, cảm giác vô cùng thoải mái.

Đến khi bước lên nơi này, Ương Nại mới biết vì sao đại hội chọn tổ chức ở chỗ này.

Đi họp căn bản không phải trọng điểm, dù sao phòng họp toàn thế giới đều không khác nhau lắm, trọng tâm chính là “tìm hiểu văn hoá” sau hội nghị, câu cá, lên thuyền, sau mưa thường xuất hiện cầu vồng bảy màu, băng lam sắc trên biển rộng màu xanh đậm, đảo núi lửa. . . . . . Không ai có thể ngăn cản sự mỹ lệ của thiên nhiên.

Ngày hội nghị thứ nhất thuận lợi kết thúc, Ương Nại nói với Viên Hi Hành: "Thật ra, đây là biến tướng lấy việc công làm việc tư?"

"Cho nên mới chọn thắng cảnh ở đây."

"Thân là đại biểu anh lại không phủ nhận điều này sao?"

"Là sự thật không sai, có cái gì phủ nhận." Viên Hi Hành rất dễ dàng trả lời "Năm ngoái xứ Queen, kết thúc hội nghị, đại hội chiêu đãi mọi người đi trượt tuyết, uống rượu Bồ Đào, năm trước nữa ở La Mã, thăm thành cổ, xem không ít báu vật ngàn năm."

Ương Nại ‘oa’một tiếng, những thứ kia không cần tốn tiền của mình, còn có thể đi khắp nơi, khó trách tất cả mọi người muốn cướp .

"Xin lỗi hai vị." Một người đàn ông mặc áo sơmi hoa đi qua bên cạnh bọn họ dùng tiếng Anh nói: "Buổi tối ở bãi biển có tổ chức tiệc nướng, nên tới sớm một chút."

Viên Hi Hành trả lời bằng tiếng Anh, "Cám ơn, chúng tôi sẽ tới trước."

Người đàn ông đi xa, dọc đường đi, hắn chỉ cần nhìn thấy đúng người, sẽ cười mị mị nhắc nhở, vẻ mặt vô cùng khoái trá.

Ương Nại cảm giác người nọ giống như gặp ở đâu, "Anh ta là ai vậy?"

"Chủ tịch." Viên Hi Hành trả lời rõ ràng, " Chủ tịch Đại hội."

Ương Nại vừa nghĩ, đúng, không sai, chính là ông ta, nhưng tây trang nghiêm túc lúc nào biến thành áo sơmi hoa và nón cỏ? Có chút cảm giác tức cười.

"Có cả tiệc nướng ngoài biển sao?"

"Đúng vậy ." biểu tình Viên Hi Hành có chút bất đắc dĩ, "Đó là tiệc làm quen chuẩn bị cho chúng ta."

"Nhưng bụng em có chút không thoải mái." Ương Nại cười gượng hai tiếng, "Không biết có phải do không hợp thuỷ thổ, mỗi lần ra ngước ngoài đều như vậy, thịt nướng không hợp với em, anh đi một mình đi."

"Anh vốn không có ý muốn đến đó, em thay quần áo đi, anh đưa em đến chỗ này."

"Vậy em phải mặc cái gì? Đồ bơi hay lễ phục?"

"Em trở về phòng là biết." Anh đẩy cô vào cửa thang máy, "Em từ từ chuẩn bị, không sao, anh ở phòng cà phê chờ em."

Trên giường Ương Nại để một hộp giấy màu tím nhạt, trên mặt có trang giấy, viết danh tự của cô bằng tiếng Anh.

Mở hai ba lần gói giấy, vẻ mặt mỉm cười nháy mắt giật mình, có chút quen mặt. . . . . .

Ương Nại thận trọng cầm quần áo từ trong hộp, là một lễ phục màu trắng, cổ điển mà trang nhã, bên trên có thêu hoa lài bằng sợi tơ màu trắng.

Này. . . . . .

Một tháng trước, cô từng thấy Ương Tê mặc thử ở khu mua sắm, lúc ấy, cô cho là Viên Hi Hành muốn tặng Ương Tê, sau mới biết, anh chỉ tìm chị ấy thử đồ, chủ nhân chân chính là cô.

Nhưng cô không biết dưới tình huống lúc đó, đồng ý lời mời của Lưu Đại Hiên, cùng hắn tham dự vũ hội mà Viên Hi Hành muốn mời cô.

Sau đó anh đi Cao Hùng, điện thoại di động hết pin, bọn họ chừng mấy ngày không có liên lạc, gặp mặt lần nữa, anh đưa cô một món quà sinh nhật.

Từ nhỏ đến lớn, lần đầu tiên nhận được một món quà độc nhất vô nhị.

Qua một vài chuyện, Ương Nại càng ngày càng khó mở miệng hỏi anh về việc y phục kia, không nghĩ tới anh sẽ đem nó mang đến Bạch Lưu. . . . . . . . .

Ương Nại hít mũi một cái, cảm giác mình giống như càng thích anh hơn.

Lúc ban đầu chỉ là đơn thuần thích bộ dạng xinh xắn của anh, nhưng bây giờ đã không còn tình cảm như vậy, qua nhiều năm kỉ niệm quá nhiều, anh không vì cô làm chuyện đặc biệt gì, nhưng luôn có biện pháp khiến cô cảm thấy rất cảm động.

Rửa mặt, Ương Nại trang điểm lần nữa, sửa sang lần nữa, sau đó, cẩn thận mặc lễ phục trắng, đeo vòng tai lông vũ nhận hôm sinh nhật.

Cảm giác. . . . . . Không giống Thẩm Ương Nại rồi.

Giống như người con gái dịu dàng.

Ương Nại đi giày xăng-̣đan màu trắng, theo thang máy đến đại sảnh khách sạn, liền nhìn thấy Viên Hi Hành — anh đi tới, nhìn cô cười.

Ương Nại bị anh nhìn có chút ngượng ngùng, "Anh nhìn cái gì chứ."

"Rất đẹp."

Ương Nại biết y phục rất đẹp mắt, cũng biết vòng tai rất đẹp, nhưng không biết hai cái đẹp mắt có thích hợp với cô không, "Thật sao?"

Viên Hi Hành cười gật đầu, không có ý đùa giỡn, "Em không phải vẫn muốn giống công chúa trong đồng thoại hay sao? Hiện tại rất giống."

"Anh không phải là đang nói quá có phải không."

"Anh nói thật." Anh cười, rất tự nhiên nắm tay cô, "Đi thôi."

Ương Nại không hỏi anh muốn đi đâu, mặc anh dắt đi.

Bọn họ đi ra khỏi khách sạn, qua hồ bơi rực rỡ náo nhiệt, trên bờ cát rất nhiều người tản bộ, có trẻ em, có người lớn. Chứng kiến hoàng hôn quất sắc trước mắt, nước biển bị trời chiều nhuộm màu, trong gió có thanh âm sóng biển và lá cây lay động.

Trời chiều trở lạnh, bọn họ tản bộ dọc theo rừng dừa bờ cát trắng.

Ương Nại hỏi: "Viên Hi Hành, anh muốn đi văn phòng luật Cao Hùng à?"

"Đúng vậy ." Anh khẽ mỉm cười, "Đặc phái đi làm không đi sao được?"

"Lúc nào thì anh đi?"

"Cuối tháng. Trễ nhất đầu tháng mười."

"Nhanh như vậy." Ương Nại chỉ cảm thấy mất mác, "Cao Hùng và Đài Bắc, bất kể lái xe hay đi xe lửa, cũng mất hơn nửa ngày, về sau chúng ta sẽ không thể thường xuyên gặp mặt."

"Em có thể cùng anh đến Cao Hùng mà."

"Có thể mang trợ lý đi theo sao?"

Viên Hi Hành nở nụ cười, "Anh muốn mang 『 Thẩm Ương Nại』theo, không phải mang trợ lý. Thế nào ánh mắt hoài nghi như vậy? Em còn không hiểu? Nếu không khi đó anh tại sao lại nói với em như vậy?"

Khi đó. . . . . là thời điểm nào?

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hãy Nhớ Anh Yêu Em

Avatar
H12345623:03 08/03/2019
Dã đọc nội dung ổn
Avatar
Trang to16:12 02/12/2014
Truyện Việt rat hay minh rat thich

BÌNH LUẬN FACEBOOK