Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Từ nơi nào té ngã, sẽ từ nơi đó bò lên, không phải sao?

-----------------------------------------

Hứa Đồng sắc mặt không đổi, trấn định đáp: “Là tôi!”

Ngón tay Cố Thần khẽ gõ trên mặt bàn, tiết tấu phát ra ngày càng nhanh, như lập tức bắt đến bím tóc(1) của đối thủ, vì thế không tự chủ được, dậy lên hưng phấn.

“Trước kia em nói, là Chương Thực Đồng”. Hắn tiếp tục hỏi.

Hứa Đồng ha ha cười, “Được rồi, vấn đề này, thật sự là tôi nói dối – Chương Thực Đồng là em gái tôi, ảnh kia mặc kệ là tôi chụp hay cô ta chụp kì thật giống nhau. A! Nếu con người có thể trở về làm phôi thai, tôi thà chính mình không sinh ra ở trên đời, cũng không muốn có một cô em gái không hay ho như vậy! Vấn đề này tôi nhận tôi thua, là tôi lừa anh!”

Cố Thần lại mỉm cười. Chính là trên mặt tuy có ý cười, ánh mắt lại lạnh băng băng.

“Vì cái gì làm như vậy?” Thanh âm hắn mặc dù ổn trọng, quanh thân lại tản mát ra một tia giận dữ. “Muốn trừng phạt ai đó, hẳn là còn rất nhiều cách, vì cái gì muốn lựa chọn cực đoan như vậy?”

Một cô gái chọn dùng một phương thức cực đoan như vậy đi tra tấn một cô gái khác, kết quả đến tột cùng là ai chịu tổn thương nhiều hơn? Làm như vậy? Đáng giá sao?

Mà bất tri bất giác, cuốn vào trong đó là một người đàn ông hoàn toàn không hay không biết, hắn sẽ dễ dàng tha thứ cho cô gái đã lừa hắn, lợi dụng hắn sao?

Cố Thần ở trong lòng trả lời chính mình: Không, hắn sẽ không tha thứ!

Ở trong thế giới của hắn, hắn là cao cao tại thượng, với hắn mà nói, bị phụ nữ lừa gạt là chuyện tuyệt đối không thể tha thứ. Đã có gan lừa hắn, cũng phải có gan gánh vác hậu quả.

Hứa Đồng hạ mắt, một bộ thản nhiên, không sao cả hồi đáp: “Lúc đó không nghĩ nhiều như vậy, chính là cảm thấy mình ăn ảnh, vì thế chọn cách này”

Cố Thần gật đầu một cái, đứng lên, xoay người, lấy điện thoại cầm tay mở ra. Cô nghe được hắn hỏi: “Đã đến rồi sao? ... Ân ... Tốt lắm ... nói cho bọn họ bắt đầu chuẩn bị, tôi qua ngay!”

Hắn cúp điện, lại quay về, đi đến bên cạnh Hứa Đồng, từ trên cao nhìn xuống nhẹ nhàng hỏi: “Có phải hay không cá cược đã chịu thua?”

Hứa Đồng ngẩng đầu liếc hắn một cái, cảm thấy tư thế như vậy đối với mình thật bất lợi, làm suy yếu của cô khí thế, vì vậy đem ánh mắt nhanh chóng thu hồi, gật đầu một cái nói: “Đây là tự nhiên, chỉ cần Cố thiếu yêu cầu không quá đáng!”

“Được!”, hắn nói, “Tôi muốn em đi theo tôi một chuyến!”

Hứa Đồng không khỏi nghi hoặc, ngẩng đầu hỏi hắn: “Đi nơi nào? Làm cái gì?”

Cố Thần cười đáp: “Đi liền biết!”. Tươi cười giống như tràn ngập nguy hiểm.

Hứa Đồng chỉ cảm thấy sau lưng đột nhiên có một tầng khí lạnh.

Cô nhìn hắn lắc đầu: “Anh không nói, tôi không theo anh!”

Cố Thần nhẹ xuy một tiếng:”Dao Dao, chẳng lẽ em cảm thấy, em còn có thể cùng với tôi cò kè mặc cả sao?”

Hứa Đồng cũng cùng hắn nhẹ nhàng cười ra: “Cố thiếu, hay anh cho là, anh có thể lấy gì ở nơi này áp chế tôi?” Hắn đã viết giấy cam đoan không giải tỏa Lão Nhai, cô không nghĩ ra trừ lần đó chính mình còn cái gì bị hắn quản chế.

Cố Thần một tay đặt trên ghế tựa dưới lưng Hứa Đồng, một tay đặt trên bàn, cúi xuống, hai gò má cùng cô cách nhau rất gần, anh mắt nhìn thẳng, chóp mũi cơ hồ có thể chạm nhau.

Hắn hô hấp thoảng qua mặt cô, chăm chú nhìn, gắt gao khống chế, gằn từng chữ: “Dao Dao, tôi chỉ cam đoan không giải tỏa Lão Nhai, đối với em cũng chưa từng nói qua, tôi sẽ không giúp đỡ công ty khác một lần nữa khởi động lại hạng mục này!”

Hứa Đồng trong lòng chấn động.

Nhớ lại lúc ấy khi hắn viết giấy cam đoan, khóe miệng trào lên nụ cười quỷ dị, nguyên lai, là đây!

●︶︶●

Hứa Đồng đi theo Cố Thần ra khỏi quán mạt chược, trước khi lên xe, cô trấn định đối với mọi người nói: “Ta cùng Cố thiếu đi ra ngoài uống hai chén, các ngươi trông cửa hàng, có việc gấp trực tiếp tìm anh trai ta”

Mọi người thấy cô thong dong mỉm cười, liền không nghi ngờ gì, tùy ý để Cố Thần đem cô rời đi Lão Nhai.

●︶︶●

Cố Thần một đường chạy đến khách sạn ven biển. Dừng xe, ý bảo Hứa Đồng xuống xe. Hứa Đồng cười một cái, tháo dây an toàn, xuống xe xong cũng biết Cố Thần muốn đưa cô đi nơi nào, cũng không chờ hắn, cũng không hỏi hắn, xoay người về phía trước đi đến.

Cố Thần đem xe giao cho phục vụ khách sạn, hai ba bước đã đuổi kịp Hứa Đồng.

Đi đến trước thang máy, hắn cùng cô cách nhau một bước, đứng ở phía sau cô. Lúc chờ đợi, hắn khẽ cười hỏi: “Chắc chắn như vậy sao?” Cô lên tiếng trả lời, quay đầu nhìn hắn, trên mặt hắn có chút lành lạnh, nhìn kĩ lan theo khóe miệng cười kia là một tia mỉa mai châm chọc.

Hứa Đồng cùng hắn cười, “Tất nhiên! Bằng không thì làm sao lại mang tôi đến khách sạn này? từ nơi nào té ngã, sẽ từ nơi đó bò lên, không phải sao? Chính là không biết Cố thiếu ở trong phòng chuẩn bị khổ hình như thế nào đợi tôi!”

Quay đầu lại, cô khẽ cắn môi. Cô biết hắn muốn dẫn cô đi, chính là phòng kia, nơi hắn đã cùng cô mây mưa. Cô ở nơi nào lừa hắn, hắn làm đại nam nhân cũng không thể để tôn nghiêm bị hao tổn. Vì thế hắn cũng muốn ở nơi đó cho cô một ít giáo huấn, lấy phương thức này làm nhục cô để thu hồi tôn nghiêm.

Cố Thần ha ha cười, tiếng cười thản nhiên dễ nghe, giống như trong lòng vô cùng thoải mái, thích ý, giống như cô là tri âm trong lòng hắn bình thường.

Nhưng dù vô luận tiếng cười của hắn có bao nhiêu vô tư, thì nụ cười ngoài mặt kia cũng không phải chân thành, cũng không thư sướng. Cô đứng ở phía trước hắn, cho nên cũng không nhìn đến, hắn mặc dù cười, nhưng khóe miệng vẫn đậm một tia trào phúng, đáy mắt ẩn một tầng băng lạnh, linh hồn cũng cảm thấy trống rỗng lạnh lùng.

Hắn bên cười bên nói: “Dao Dao a Dao Dao, lúc trước tôi còn thực tin tưởng, nghĩ đến em ngây thơ ngốc nghếch, nào biết em lại như vậy can đảm?” Hắn hơi vươn người ra phía trước, đem thân thể sát vào sau tai cô, giống như hôn, giống như liếm nhẹ, đối với cô ái muội nói nhỏ: “Thông minh lại đa đoan giảo hoạt!”. Nhiệt khí theo miệng hắn bắt đầu thở ra, hướng đến tai cô, cảm thấy sau gáy chợt nóng lên, không tự chủ được rụt cổ.

Hắn đứng thẳng lại, cùng cô đi vào, vẫn tươi cười, trong mắt có một tầng sóng ngầm, khi mở miệng thanh âm đã bắt đầu có chút lành lạnh: “Dao Dao, trước kia em lừa tôi, em nói, tôi có hay không nên phạt em?”

Hứa Đồng quay đầu nhìn hắn. Mí mắt không chút để ý nâng lên, đối với hắn mỉm cười, cực nhanh thoáng nhìn, lại nhanh chóng cúi xuống, hạ hai mi, không để lộ ra mình trong lòng lo lắng.

Không kịp trả lời, bên tai nghe được “Đông” một tiếng, thang máy đến lầu một.

Hứa Đồng đi trước bước vào, Cố Thần theo sau rảo bước tiến lên, đứng bên cạnh cô. Thang máy đóng lại bắt đầu đi lên. Hứa Đồng đột nhiên nhẹ nhàng mở miệng, đối với vấn đề Cố Thần vừa đề cập lấy hỏi mà đáp: “Nếu tôi nói nên, anh có phạt hay không?”

Cố Thần thản nhiên nói: “Tôi sẽ tôn trọng ý kiến của em!”

Hứa Đồng đối với kết quả này có một chút ngoài ý muốn, lại hỏi: “Vậy nếu tôi nói không phạt? Anh có hay không không phạt?”

Thang máy dừng lại, cửa lại “đông” một tiết mở ra. Lần này là Cố Thần bước trước.

Hắn đi ra ngoài, sau lưng lưu lại một câu nhẹ nhàng đến làm cho người ta nổi một hồi lạnh.

“Dao Dao, em chỉ có một cơ hội lựa chọn!”

Hứa Đồng đi theo sau hắn, nhún nhún vai bàng quan cười.

A! Buồn cười! Nói giống như là hắn đã cho cô cơ hội, chính là cô không biết nắm lấy.

Nếu cô trước hỏi hắn bằng câu kia, cô không tin hắn sẽ trả lời: “Tôi sẽ tôn trọng ý kiến của em!”. Đến lúc đó, hắn nhất định sẽ sửa miệng nói: “Làm sai sẽ phải gánh lấy hậu quả. Không bị giáo huấn, sẽ không nhớ lâu!”

Cô biết, từ lúc cuộc điện thoại ở quán mạt chược kia bắt đầu, trong lòng hắn cũng đã có quyết định. Giờ phút này, bất luận cô nói nên hay không nên, kết quả cũng không có gì thay đổi.

Hắn như vậy hỏi cô, chẳng qua là thử chơi đùa với cô. Trước hết làm cho cô cảm giác được còn có một tia hi vọng, đến khi cô bám lấy, lại tàn nhẫn nói cho cô biết tất cả chỉ là cô ảo tưởng, cô sớm không thể tránh, không có đường để trốn, vô luận thế nào đều vì từng lừa hắn mà phải trả giá.

Hứa Đồng đem tất cả ý tưởng từ từ nói ra.

Đứng ở trước của phòng, cô cười hỏi Cố Thần: “Tôi nói có đúng không?”

Cố Thần quay đầu nhìn cô.

Hai mắt hắn như thăm thẳm sâu không đáy, mặc dù lạnh lùng, lại hàm chứa một lực hấp dẫn vô hạn. Làm đối phương nhìn, sẽ không tự giác tiến vào đó, không tự chủ được đình trệ trong đó, mông muội tiến sâu vào bên trong.

Cô nghe được hắn nhẹ nhàng nói: “Phụ nữ lên ngốc một chút, như vậy mới dễ dàng có được hạnh phúc!”

Nghe xong, cô không khỏi ngửa đầu cười to.

“Ngốc một chút càng hạnh phúc? Ha ha! Như thế nào có khả năng! Nếu một người phụ nữ, chồng cô ta có người khác bên ngoài, nhưng cô ta ngốc nghếch không biết, vì thế cái này gọi là hạnh phúc? Cáp! Chẳng lẽ chính là nói chỉ cần chính cô ta không phát hiện, như vậy, sẽ thấy chồng mình coi mình là trung tâm? Cái này gọi là hạnh phúc? Không, không, không, như thế này không gọi là hạnh phúc, cái này gọi là ngu xuẩn, là lừa mình dối người!”

Cửa phòng vẫn chưa khóa, để lại một tia khép hờ. Cô đưa tay đặt lên trên cửa, ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt dần dần trở nên mê li, thì thào hỏi: “Anh đoán tôi có dám đi vào hay không?” Hỏi xong một chút, cô cười rộ lên, trên mặt đột nhiên phát ra ánh sáng mê người, làm cô trong phút chốc có hương vị ngọt ngào như thiên sứ.

Hắn nheo nheo hai mắt. Cẩn thận nhìn lại, lại phát hiện hai con ngươi như co rút, giống như bị ánh sáng mạnh chiếu vào, không chịu nổi.

Cô hai tay đưa về phía trước đẩy, cửa phòng mở ra.

Cô hướng phía bên trong nhìn vào. Thấy rõ tình hình, không khỏi ha ha cười lên tiếng.

Trong phòng tổng cộng có 6 người đàn ông, trừ một người ăn mặc chỉnh tề, năm người còn lại đều khoác một chiếc áo choàng tắm. Vạt áo trễ trễ ở bên hông, để lộ ra một phần thân thể. Người đàn ông mặc chỉnh tề duy nhất, trên vai mang một chiếc máy quay, ngoài ra còn một chiếc khác đặt trên một giá ba chân, cũng đã mở sẵn.

Ống kính hai chiếc máy quay cùng hướng tới giữa phòng, nơi đặt một chiếc giường trắng rất lớn.

Hứa Đồng bước vào trong phòng. mỗi bước chân đều trấn định trầm ổn, không thấy nửa phần khiếp đảm kích động.

Đi tới giữa phòng, cô dừng lại. Quay đầu nhìn Cố Thần đứng ở cửa, lại tươi cười, bộ dáng nói không nên lời xinh đẹp, ngọt ngào. Cô mở miệng, thanh âm ôn nhu, đối với hắn nhẹ nhàng nói: “Cố thiếu là muốn bọn họ cùng tôi chụp ảnh?”

-----------------------

(1)Trong trò chơi đuổi bắt, người chạy bím tóc thường ở lại sau cùng, người đuổi nếu bắt được coi như thắng.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Avatar
Trang to22:10 17/10/2014
Truyen nay rát hay toi da xem nhiều lan nhung van khong muon kẹt thuc cam on da dich

BÌNH LUẬN FACEBOOK