Trang Chủ
Ngôn Tình
Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!
Tính Sao?

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Bằng không, tìm cơ hội mua một liều thuốc chuột đầu độc chết hắn đi? Cùng lắm thì bào ngồi tù, mỗi ngày đều bị quản chế cũng đáng!”

--------------------------

Hứa Đồng từng đợt từng đợt thở dồn dập, thỉnh thoảng trong lúc thở dốc hỗn loạn từng trận ho khan kịch liệt.

Rốt cuộc hô hấp cũng dần dần bình phục.

Ý thực mình đã được cứu, cô chậm rãi mở mắt ra.

Vừa rồi

xuống nước không kịp mang theo mũ bơi, lúc này tóc cô từng lọn từng lọn dính ở trên mặt.

Tầm mắt xuyên qua từng khe hở, cô chợt nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Cô giật mình sững sờ.

Thì ra người cứu cô là hắn – Vị hôn phu em gái tốt của cô.

Tại sao là hắn? Mà không phải là người khác.

Nhiều người như vậy, lại là hắn lặn xuống nước cứu cô.

Nhưng, như thế nào lại là hắn?

Ngay cả Dương Dương cũng không chú ý cô lặn xuống nước, hắn lại đúng lúc có thể ở dưới này cứu cô. Chẳng lẽ ngay từ đầu, lúc cô nhảy vào trong nước, hoặc thậm chí là trước đó, hắn cũng đã chú ý đến cô, có khả năng này sao?

Vì cái gì, hắn lại chú ý đến cô đâu ....

Hứa Đồng kinh ngạc nhìn người trước mắt.

●︶3︶●

Cố Thần không biết đã là lần thứ mấy đem ánh mắt “trong lúc vô tình” quét về phía bờ bên kia. Khi nhìn đến người kia, vốn định đem tầm mắt xẹt qua cô mau mau rời đi, lại đột nhiên thấy được một cảnh tượng ngạc nhiên. Hắn nhìn thấy cô thẳng tắp nhảy vào trong nước, động tác tinh tế lại nhẹ nhàng, giống như một mỹ nhân ngư tú lệ vậy.

Người đàn ông đứng bên cạnh hồ nhún vai tựa hồ không vui nhưng cũng chỉ có thể phẫn nộ xoay người rời đi.

Cố Thần nhìn mặt nước, thản nhiên nhếch môi.

Trong chốc lát, hắn chần chờ rồi rốt cục lại nhìn về phía kia, tại sao cô còn không trở lên.

Tính thời gian, hắn không khỏi thấy có chút kì lạ.

Đã đủ lâu, huống hồ cô lại là phụ nữ.

Trong lòng bỗng cảm thấy bất an, làm cho người ta phút chốc trở nên mạnh mẽ.

Hắn lẳng lặng nhìn chăm chú. Thời gian lại qua đi một phút đồng hồ, mặt nước kia vẫn im lặng như cũ vẫn không có ai ngoi lên.

Cuối cùng không thể ngồi yên. Hắn từ ghế nằm rốt cuộc đứng lên.

●︶3︶●

Chương Thực Đồng một bên dường như đã sắp ngủ, nhìn thấy Cố Thần đứng lên, không khỏi mở hai mắt tha thiết hỏi: “Xuống nước sao? Muốn em đi cùng anh hay không?”

Mặt nước kia vẫn như cũ lặng lẽ.

Cố Thần bước nhanh về phía trước, cũng không quay đầu lại đáp: “Không cần, tôi đi một mình được rồi, em ngủ đi!”

Hắn ngữ khí hòa hoãn, bình tĩnh như không có một tia dao động phập phồng, lại làm cho người khác cảm giác được một phần lãnh đạm xa cách.

Chương Thực Đồng không khỏi suy sụp hạ mắt, bị người khác lạnh nhạt đành cắn môi dùng sức đánh vào ghế nằm bên dưới, vụng trộm trút giận.

Cố Thần nói xong chữ cuối cùng, giống như mũi tên lao vào trong nước, thẳng tắp lặn xuống đáy hồ.

●︶3︶●

Cố Thần một tay ôm Hứa Đồng, đem cô giữ chặt trước ngực mình, một tay khác đem từng lọn tóc cô vén về đằng sau.

Hắn có chút khó thở, động tác rất nhanh.

Khuôn mặt cô tái nhợt liền lộ ra.

Ngón tay hắn xẹt qua mặt cô, đầu ngón tay dường như có chút lưu luyến, chăm chú nhìn cô thấp giọng hỏi: “Em thế nào?”

Thanh âm hắn nặng nề, có chút khàn khàn, hơi hơi dồn dập, như là tràn ngập quan tâm.

Quan tâm....................

Bỗng dưng cô nhíu lại hai hàng lông mày, một tiếng than nhẹ trong cổ họng đi ra.

Đùi vẫn bị rút gân, từ lúc biết được cứu sống về sau, đau đớn so với trước càng thêm kịch liệt.

Nhìn cô rên rỉ, mi tâm Cố Thần chặt lại. Không hề hỏi cô, cánh tay đem cô ôm chặt, dưới chân dùng sức mang theo cô bơi vào.

Bơi đến bên cạnh hồ, hắn đem cô ngồi lên trên bờ, rồi nhanh nhẹn nhảy lên theo.

Hứa Đồng mím môi, hai tay nắm chặt lấy đùi, trên chán lấm tấm đã không biết được là nước hay là mồ hôi.

Cố Thần hạ mắt chăm chú nhìn cô. Mi tâm không khỏi càng thêm căng thẳng.

Góc độ này của hắn đứng nhìn cô, vừa tầm có thể nhìn thấy khe ngực như ẩn như hiện. Hắn cảm thấy, bộ bikini trên người cô lúc này, thật sự là hở hang đến mức không thể hở hang hơn.

Xem mặt cô ẩn nhẫn đau, trong lòng hắn hơi co lại. Đang muốn ngồi xổm xuống xem, bỗng nhiên nhìn thấy trong mặt hồ, có một người trên người quấn phao bơi, cánh tay cật lực đẩy nước ra sức bơi đến bên này. Chờ cô ta bơi tới gần, Cố Thần chăm chú nhìn, cảm thấy cô gái này thập phần quen mắt. Cô gắng lục lọi trong óc, rất nhanh trong ấn tượng tìm ra khuôn mặt này. Cô gái đó chính là nhân viên ở sân gôn hắn vẫn đến.

Theo sắc mặt cô ta lo lắng không thôi, có thể phán đoán ra, hai người này giao tình cũng không phải ngày một ngày hai.

Đem tầm mắt di chuyển về trên người Hứa Đồng, đáy mắt hắn không khỏi nặng nề tối sầm lại.

Hắn từng mang cô đến sân gôn kia nhưng không phát hiện cô cùng nhân viên ở đó kì thực đã sớm quen biết.

Cô gái này, không biết có phải hay không đã thành tinh? Giảo hoạt của cô ta cứ thế có thể dùng được ở mọi nơi.

Bỗng nhiên bên tai nghe được một tiếng quát to vội vàng, “Hứa Đồng, ngươi làm sao vậy? Sắc mặt sao khó coi như vậy? Ngươi sặc nước?? Không thể nào! Trời ạ! Ngươi không phải là quên cách bơi lội?! Mới cách bao lâu không đi a!”

●︶3︶●

Hứa Đồng thấp giọng đe cô một câu: “Im lặng!” Một mặt nói xong một mặt đem ánh mắt bay nhanh đến bên cạnh, ám chỉ Dương Dương bên cạnh còn có người khác.

Dương Dương thuận theo mắt cô ngẩng đầu nhìn, biểu tình lập tức trở nên sợ sệt, “Cố ... Tiên sinh, thật trùng hợp, ngài ở đây a!” Động tác lập tức trở nên nhanh nhẹn, cởi nhanh phao bơi, “Không phải là quấy rầy Cố tiên sinh đi, xin lỗi! Đúng rồi, cảm ơn ngài!” Vừa nói một bên xoay người nâng Hứa Đồng dậy, muốn đưa cô rời đi. Vội vàng làm cho dưới chân bị trượt, làm cho hai người đồng loạt ngã quỵ.

Trong thời khắc chỉ mành treo chuông đó, Cố Thần cực nhanh vươn cánh tay, giữ chặt cánh tay Hứa Đồng, làm cô đứng vững lại. Đáng thương Dương Dương không có người nâng, đang đà trượt không thể dừng lại, cuối cùng chỉ nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết, thật mạnh ngồi bịch xuống mặt đất. Lúc rơi xuống, hai tay cô quơ quơ, vừa lúc chộp vào chân Hứa Đồng đang bị rút gân. Hứa Đồng bị cô nắm thật sự không nhịn được, rốt cuộc “A!” lên một tiếng.

Dương Dương nhất thời buông tay.

Giây tiếp theo, Hứa Đồng chỉ cảm thấy trời đất đảo điên.

Sau khi định thần lại mới nhận ra, nguyên lai chính mình bị Cố Thần ôm vào trong ngực.

Cô không khỏi lại trở nên sợ sệt.

●︶3︶●

Cố Thần không xác định được chính mình vừa rồi đầu óc có bình thường hay không.

Nghe được cô kêu lên, không chút suy nghĩ, liền vươn tay ra. Chờ khi hoàn hồn mới phát hiện, không ngờ chính mình lại ôm cô vào ngực.

Biết cô đang nhìn mình, mặc kệ giờ phút này ngay cả bản thân hắn đều giải thích không rõ cảm giác thương hương tiếc ngọc này từ đâu mà đến, vì để tránh thoát ánh mắt cô, hắn nhìn Dương Dương đang chật vật đứng lên hỏi: “Phòng thay quần áo số mấy?”

Dương Dương không đợi đầu óc lĩnh ngộ vấn đề, miệng đã theo bản năng ngơ ngác đáp lại: “Hai!”

Dương Dương vừa dứt lời, chỉ cảm thấy trước mắt nhoáng một cái.

Cố Thần đã bắt đầu bước đi, ôm Hứa Đồng lướt qua, thắng tắp hướng phía phòng thay quần áo.

●︶3︶●

Hứa Đồng nhẹ nhàng nhíu mày, hỏi ra đáy lòng nghi hoặc: “Cứu tôi để làm chi?”

Kỳ thật chân chính muốn hỏi là : “Làm sao anh biết tôi ở dưới nước, hơn nữa biết tình trạng tôi lúc đó.”

Cố Thần thản nhiên, “Tôi nghĩ đến, cô nên nói là câu cám ơn!”

Hứa Đồng hạ ánh mắt, sâu kín thở dài: “Như vậy là tôi lại thiếu anh một lần? Nếu vậy, về sau anh muốn tôi giúp anh đi thắng về cái gì?”, cô dừng lại một chút, ngẩng lên nhìn hắn, mỉm cười một chút, thanh âm chậm rãi mềm mại nói với hắn: “Cố thiếu, tôi thà rằng ngay từ đầu cũng không bị anh cứu!”

Ngực Cố Thần khẽ nhói.

Cô nói một câu cuối cùng, tim hắn cũng bất giác lạc một nhịp.

●︶3︶●

Đi đến cửa phòng thay đồ nữ số hai, hắn buông cô xuống, quay lại dặn dò Dương Dương đang theo sát sau: “Đưa cô ấy đi vào”. Quay đầu lại nhìn Hứa Đồng liếc mắt một cái, không khỏi nhíu lại hàng lông mày, thần sắc như có điều muốn nói lại thôi.

Hứa Đồng đợi một chút, không thấy hắn lên tiếng, hỏi: “Cố thiếu có cái gì muốn phân phó sao?”

Bỗng nhiên ha ha cười, nhẹ nhàng nói, “Khó có được thời điểm Cố thiếu cũng không thể mở miệng, việc lần này cần tôi làm, lại là chuyện kinh thế hãi tục gì sao?”

Mi tâm Cố Thần nhăn lại càng nhanh.

Lúc này, hắn chỉ cảm thấy cô gái trước mắt này thật không biết phân biệt. Hắn rõ ràng cứu cô, cô chẳng những không nói một tiếng cám ơn, ngược lại còn nói những câu hàm chứa đùa cợt chế nhạo.

Đáy lòng không khỏi bốc lên một tia mỏng manh tức giận, giống như bị điều gì không nên làm cho uất ức.

Dương Dương cảm giác được không khí kì lạ, vội vàng đối với Cố Thần nhanh chóng bỏ lại hai chữ “Cảm ơn!”, một mặt đưa tay giúp Hứa Đồng, một mặt quay lại hướng Cố Thần ở phía sau nói, “Cố thiếu, không quấy rầy ngài, vị hôn thế của ngài đã đứng chờ ngài đã lâu!”

Nghe được Dương Dương nói, thân thể Hứa Đồng hơi hơi cương.

Nếu trước đây gặp được cảnh tượng thế này, cô vô luận như thế nào cũng muốn cười tươi như hoa với Cố Thần cho họ Chương kia xem. Nhưng hiện tại, giật mình thấy tất cả giống như đã thay đổi, tranh đấu dây dưa đối với cô mà nói, bỗng nhiên trở nên chán nản không còn thú vị, chúng chỉ làm cô cảm thấy nhàm chán đáng ghét, rốt cuộc không kích thích nổi nhiệt huyết, ý chí chiến đấu của cô.

Không thèm nhìn Chương Thực Đồng lấy một chút, Hứa Đồng đối với Dương Dương nhẹ nhàng nói: “Chúng ta đi vào thôi!” Thanh âm bình thản mà làm Dương Dương cảm thấy giật mình.

Nghiêng ngả đi về phía trước hai bước, trước khi đẩy ra phòng thay quần áo, Hứa Đồng quay đầu lại, nhìn về phía Cố Thần hỏi: “Lúc này đây, có tính hay không tôi thiếu của anh?”

Cố Thần đang định bước đi liền dừng lại, chắm chú nhìn cô, “Nếu tôi nói ‘tính’ thì sao?”

Hứa Đồng mỉm cười, “Tôi lập tức nhảy vào trong nước, cho dù chết chìm, mặc dù ai kéo tôi, tôi cũng không đi lên!”

Cố Thần hừ một tiếng cười nói, “Em như vậy, có tính không là không biết phân biệt?”

Hứa Đồng cũng chăm chú nhìn hắn “Nếu tôi cũng nói ‘tính’ thì sao?”

Cố Thần xoay người, trước khi đi bỏ lại một câu.

“Nhớ kỹ, Dao Dao, trong tay em không có gì cả, cho nên em không có tư cách cùng tôi nói ‘tính’ hay ‘không tính’. Đến tột cùng ‘tính’ hay là ‘không tính’ đều do tôi quyết định!”

Nói xong hắn bước đi, lướt qua Chương Thực Đồng cũng không thèm liếc mắt nhìn một cái, trực tiếp nhảy vào trong nước.

Hứa Đồng cười với Dương Dương một cái, hỏi: “Bằng không, tìm cơ hội mua một liều thuốc chuột đầu độc chết hắn đi? Cùng lắm thì bào ngồi tù, mỗi ngày đều bị quản chế cũng đáng!”

Dương Dương thét chói tai: “Không được!”

Hứa Đồng nhíu mi: “Người bênh hắn?”

Dương Dương giúp đỡ cô bước vào, “Phi! Ta thế nào có thể bênh hắn! Bây giờ nghe nói thuốc chuột chẳng khác gì bánh quy đường, một chút dược tính đều không có, căn bản ăn cũng không chết người. Ý của ta là, nếu ra tay, nhất định phải chuẩn xác và độc ác! Ta đề nghị dùng hạc đỉnh hồng!”

Dưới chân Hứa Đồng lao đảo một cái, chỉ cảm thấy một chân khác cũng bắt đầu run rầy.

Hai người vừa nói vừa tiến vào phòng quần áo, từ đầu đến đuôi ai cũng không đem ánh mắt bố thí trên người Chương Thực Đồng.

Bởi vậy không nhìn thấy, họ Chương đứng ở phía sau hai người, ánh mắt nhìn Hứa Đồng, đến tột cùng hàm chứa bao nhiêu ghen ghét cùng không cam lòng.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Avatar
Trang to22:10 17/10/2014
Truyen nay rát hay toi da xem nhiều lan nhung van khong muon kẹt thuc cam on da dich

BÌNH LUẬN FACEBOOK