Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hứa Đồng chậm rãi thở sâu, khởi động điện thoại. Tắt máy vài ngày, không biết hắn có hay không tìm cô.

Lẳng lặng trong chốc lát, quả nhiên không có dấu vết gì lưu lại hắn đi tìm, sms hoặc là nhắn lại, toàn bộ không có.

Tự trong lòng kia không phủ nhận có một tia chờ mong, vì thế, “phác” một tiếng, cũng tan biến không ngoài ý muốn.

Không cần lại tiếp tục tắt máy.

Nguyên bản tưởng, nếu hắn muốn tìm cô, cố tình lại làm hắn tìm không thấy, như vậy sẽ làm cho người ta lo lắng, vướng bận. Kết quả hắn lại như thế trầm khí.

Hứa Đồng không khỏi đối Cố Thần nhìn lại với cặp mắt khác xưa. Cô tự tin rằng đêm hôm đó đã làm hắn đối với chính mình có chút mê muội. Nhưng cô đi mà không từ giã, hắn lại có thể bình tĩnh chẳng quan tâm.

Hắn cũng không tìm cô, chẳng lẽ không tò mò cô vì cái gì mà vội vã rời đi, rời đi sau lại cũng không cùng hắn hiên lạc?

Hắn cũng nhất định không phái người đi điều tra cô, bởi hắn phản ứng đối với cô vẫn là đạm mạc bình tĩnh.

Hứa Đồng hơi hơi có chút thất vọng. Như vậy có nghĩa là cô ở trong lòng hắn như cũ không có quá nặng, hắn ngay cả muốn biết cô nhiều một chút cũng không có hứng thú.

Mọi người thường nói, sắc làm trí hôn(1), nhưng hắn lại không như thế. Hắn có thể dùng lí trí chế ngự tất cả thất tình lục dục. Hắn hưởng thụ phụ nữ, nhưng không mê luyến phụ nữ. Bọn họ ở trong lòng hắn, phân lượng cũng không nặng. Hắn tựa hồ đem chuyện nam nữ trong lúc đó coi như đánh cờ, hắn tỉ mỉ tính lợi, hại mỗi nước đi, hắn muốn thắng một cách tuyệt đối, đem tất cả nắm vào trong tay. Hắn có thể cùng phụ nữ phong hoa tuyết nguyệt hưởng thụ lạc thú, nhưng cũng không trả giá bằng cảm tình.

Nếu cô là phụ nữ bình thường, có lẽ đã sớm đầu hàng. Không may, cô cũng có tâm muốn thắng trận này, hơn nữa là ở thời điểm hắn không ngờ tới.

Cho nên, thế cục địch sáng ta tối, ai dám nói thắng lợi của cô so với hắn sẽ không lớn hơn đâu.

●︶︶●

Hứa Đồng hẹn gặp đồng minh Tiểu Ngũ. Cậu ta cùng với cô tuổi không sai biệt nhiều lắm.

Nói chuyện với nhau xong, Hứa Đồng phát hiện Tiểu Ngũ không chỉ cơ trí lanh lợi, càng thêm trượng nghĩa thủ tín. Cô đem kế hoạch nói cho cậu ta nghe, Tiểu Ngũ rất nhanh lĩnh ngộ. Bố trí thỏa đáng hết cả, rốt cục không nhịn được, cậu ta thuận miệng hỏi một câu: “Ảnh này có phải là thật là Cố Thần ... còn cô gái trong này ... ách ...”

Hứa Đồng càng thêm bí hiểm, cân nhắc nói cho hắn: “Tiểu Ngũ, tôi hỏi cậu, nếu tôi trong này là tôi tham diễn, cậu tin hay không tin tôi nói thật?”

Tiểu Ngũ bị cô nhiễu nửa tin nửa ngờ, nhất thời do dự, ngày càng không dám xác định nữ nhân vật chính có phải hay không vị đại tiểu thư trước mắt.

Hứa Đồng cười một cái, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Tiểu Ngũ a, cậu nếu thật muốn biết, không bằng cầm nhìn thử xem, chẳng phải biết thật hay giả sao, a?”

Nhìn cô vẻ mặt tươi cười, Tiểu Ngũ rốt cục biết, vì cái gì các anh em kêu Hứa Đồng là “hồ li mặt cười” – Cô gái này thật sự là giảo hoạt không lưu thủ.

Nếu thực sự là cô ta tham diễn, nếu hắn nhìn, sau nếu không tự chọc mù hai mắt, cũng bị hai cha con Đường Tráng Đường Hưng Bang chọc mù. Nếu không phải cô ta tham diễn, nói trắng ra là nhìn rồi cũng có cái gì đáng giá mạo hiểm.

Tiểu Ngũ lại nhanh treo lên vẻ mặt tươi cười sáng lạn, đối Hứa Đồng liên tục lắc đầu cười nói: “chị Đồng, chị lại đùa tôi! Cái này có gì hay mà nhìn hay không!”

Hứa Đồng một bên gật đầu một bên cười giả tạo.

Cô đem ảnh in thành hai bản, đưa cho Tiểu Ngũ gửi cho Cố Thần. Còn một bản để cậu ta cầm trực tiếp giao cho Chương Thực Đồng.

Sau đó, sắp xếp hết tất cả.

Cô tới quảng trường Cẩm Tú đang tu sửa. Ở đây chưa làm xong, bởi vì thiếu nguyên vật liệu mà tạm thời ngưng lại. Một quảng trường lớn như vậy chỉ có một mình. Cô nắm di động lẳng lặng chờ đợi. Một hồi hay sắp trình diễn.

●︶︶●

Chờ đến lúc xương sống có chút mỏi, di động lập tức vang lên.

Tinh thần Hứa Đồng rung mạnh, nhanh chóng hưng phấn, đem điện thoại nghe.

“Dao Dao”, thanh âm Cố Thần trầm thấp truyền tới. Hắn không tìm cô, cô như thế nào cũng không đi tìm hắn, hắn giống như đã quên hai người một đêm kiều diễm, chính là bình tĩnh hỏi, “Em có hay không nhận được cái gì?”

Hứa Đồng lập tức nghẹn ngào ra tiếng – giống như luôn lặng lẽ rơi lệ, chính là thủy chung đối với Cố Thần ẩn nhẫn, mới không bị hắn phát hiện.

“Em nhận được ảnh ... “, cô vừa khóc vừa kể lể, “là... là...”. Như muốn nói thật nhiều nhưng câu nói kế tiếp vẫn như cũ không thể nói ra, vì vậy vòng vo nói sang chuyện khác, “...Có phải hay không anh cũng nhận được?”

Thanh âm hắn trở lên mềm mại, bên trong ẩn ẩn lộ ra thương tiếc, “Đúng vậy, anh cũng nhận được. Nha đầu ngốc, chuyện này như thế nào lại không nói cho anh?”

Hứa Đồng khóc: “Người gửi ... nói... nói” Cô nghẹn ngào, “Nếu em nói cho anh biết, hắn liền đem ảnh này phát ra ngoài, làm cho em cả đời không nâng nổi đầu!”

“Hắn dùng ảnh này uy hiếp em làm cái gì?” Cố Thần hỏi.

“Hắn muốn em chuẩn bị 50 vạn” Thanh âm cô trở nên cấp bách lo âu, “Bằng này đối với anh không nhiều, nhưng em chỉ lo được một ít mà thôi, vẫn là ... trước anh cho em... em không biết để cho người đó đến đây nói với hắn thế nào, em không có nhiều tiền như vậy ...” Nói xong lời cuối cùng cô đã muốn khóc thật lớn.

Hắn lập tức đau lòng hỏi: “Dao Dao, em hiện tại ở đâu?”

Hứa Đồng đáp:”Quảng trường Cẩm Tú!”

Hắn không khỏi nói: “Quảng trường Cẩm Tú a? Hôm nay em bị hẹn tới đó, ngày mai liền đến lượt anh!”

Trầm ngâm sau, hắn lập tức nói, “Dao Dao, nếu người kia đến, em tận lực kéo dài thời gian, nhưng không cần trêu trọc hắn, nếu xem tình hình không ổn lập tức chạy, đừng sợ, bây giờ anh đến ngay!”

Cúp điện thoại, Hứa Đồng trên mặt mang theo nước mắt, khỏe miệng cũng đã lộ ra nụ cười giả tạo.

Màn thứ nhất cô đã diễn thuận lợi xong, màn sau phải xem Tiểu Ngũ rốt cuộc có bao nhiêu thông minh.

●︶︶●

Khi Cố Thần tời, Hứa Đồng đang một mình rơi lệ.

Thấy hắn đến, cô như tìm được cứu tinh, không chút nghĩ ngợi lao vào lòng hắn. Hắn cúi đầu thở dài, khẽ ôm cô,vuốt tóc an ủi nói: “Đừng khóc, chuyện gì để từ từ giải quyết” Lại thở dài, thanh âm liền trở nên từ từ, tiếp tục nói: “Dao Dao, đêm đó ở khách sạn, em chỉ gặp một mình anh sao?”

Hứa Đồng lập tức ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ nhìn hắn, vội vàng nói: “Cố thiếu! Không phải em!” Thanh âm của cô run run, tràn ngập lo sợ không yên.

Cố Thần cúi đầu xem cô, con mắt nhẹ nhàng chuyển động. Nâng tay lau nước mắt trên mặt cô, hắn bỗng nhiên cười rộ lên, “Nha đầu ngốc, anh chỉ hỏi một chút, cũng không phải nghi ngờ em!”

Cô thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nghẹn ngào.

Hắn vỗ nhẹ tóc cô, một bên trấn an, một bên hỏi: “Biết là ai gửi ảnh không?”

Hứa Đồng lắc đầu, “Không biết, phong thư chỉ viết địa chỉ nhận, trong bao có tờ giấy đánh máy, nói em phải chuẩn bị 50 vạn mang đến đây, còn nói rõ nếu em đem chuyện này nói cho anh, hoặc là đến muộn, hắn sẽ đem ảnh này phát tán!” Nói xong lời cuối cùng, không nhịn được lại anh anh khóc.

Cố Thần nhíu mày suy ngẫm.

Di động hắn bỗng nhiên vang lên

Hắn tiếp điện thoại. Hứa Đồng gắng sức, muốn nghe xem đầu bên kia nói gì. Liền nghe ra có người thông báo, phục vụ phòng của khách sạn ven biển hôm đó ngày hôm sau đã từ chức chạy lấy người.

Hứa Đồng cúi đầu, trong con mắt đầy ý đắc thắng. Hắn có khả năng nghĩ đến, cô cũng đã sớm nghĩ đến. Có tiền có thể sai quỷ hành ma, cô làm được chuyện này còn muốn cám ơn hắn cho cô nàng tiền mới đúng.

Cắt đứt điện thoại xong, Cố Thần nói với Hứa Đồng: “Chuyện này bước đầu xem ra là do phục vụ khách sạn làm, có lẽ là hắn muốn kiếm tiền” Hắn nhẹ nhàng cười, bộ mặt không nói hết thâm trầm: “Mặc kệ là ai làm, dám đem chủ ý đánh trên đầu anh, như thế nào đều phải khen hắn một câu có can đảm!”

Trong lòng Hứa Đồng không khỏi cười nhạo. Đàn ông bất luận nhìn qua dù như thế nào hoàn mỹ, cũng khó có thể thoát được tự cao tự đại a.

●︶︶●

Tiếng phanh xe chói tai vang lên. Hai người quay đầu nhìn, Chương Thực Đồng ở trên xe đẩy cửa đi xuống.

Hứa Đồng vụng trộm nhìn về phía Cố Thần, hắn nheo hai mắt, mày nhíu lại, môi khẽ động.

Hắn vốn bình tĩnh, không bao giờ thể hiện hái độ, giờ phút này ngoài ý muốn, có vẻ phi thường tức giận.

Trực giác nói cho hắn biết, cô ta xuất hiện ở nơi này, nhất định không thoát được có quan hệ

Chương Thực Đồng xuống xe, liền nhìn thấy Hứa Đồng ỷ trong lòng Cố Thần.

“Cố Thần?” Nhìn đến hắn, cô ta có chút kinh ngạc, kinh hô gọi, “Anh như thế nào lại ở đây? Anh rõ ràng vừa rồi nói mở hội nghị thường kì không phải sao?”

Tầm mắt di chuyển đến Hứa Đồng, cô ta liền nhớ đến mấy bức ảnh nhìn được, lập tức trở nên vô cùng tức giận, cơ hồ từng mạch máu đều muốn nổ tung.

-----------------------

(1) Ý nói sắc đẹp, tình dục sẽ làm lý trí mê muội

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Avatar
Trang to22:10 17/10/2014
Truyen nay rát hay toi da xem nhiều lan nhung van khong muon kẹt thuc cam on da dich

BÌNH LUẬN FACEBOOK