Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trở lại cửa hàng, Hứa Đồng đang định đem tiền kiếm được bỏ vào tráp. Đường Hưng Bang lại nói với cô: “Đừng bỏ vào trong, cháu cầm lấy đi, mặt khác chi tiêu một ít, ngày mai đi dạo phố, mua cho mình một ít quần áo. Nhìn cháu một thân quần áo lao động vừa bẩn lại vừa cũ. Cháu hiện tại tốt xấu gì cũng đã tốt nghiệp đại học, nên ăn mặc trang điểm một chút, đi ra ngoài nộp sơ yếu lí lịch, tìm một công việc trí thức gì đó, chứ đừng cùng ta cứ mỗi ngày mắt to trừng mắt nhỏ bán ba cái đồng, sắt này”

Hứa Đồng cười hì hì, đem tiền nhét vào tráp.

“Chú Đường, cháu thật vất vả mới tốt nghiệp được, chú lại khiến cho cháu vừa nhàn rỗi một hồi đã đi tìm việc làm sao”. Cô đi đến bên người Đường Hưng Bang, ôm lấy cánh tay ông, cười tủm tỉm làm nũng nói: “cháu với chú cùng nhau trông cửa hàng, cho chú đỡ buồn, không tốt hay sao?”

Đường Hưng Bang nhìn cô không có cách nào, lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Ông bỗng nhớ đến một sự kiện, liền vỗ vỗ bả vai Hứa Đồng chỉa chỉa điện thoại nói: “Vừa rồi cháu đi ra ngoài, ông Kiều gọi điện thoại tìm, nhanh gọi điện thoại lại đi”. Vừa nói lại nhớ đến một việc khác, vì thế đi theo nói: “Đồng Đồng, cháu cũng đã tốt nghiệp đại học, cũng nên có một cái di động, như vậy mọi người tìm cháu có việc cũng tiện”

Hứa Đồng gật đầu cười: “Được, ngày mai cháu đi mua”

●︶︶●

Người mà Hứa Đồng gọi “ông Kiều”, là chủ nhiệm lớp trung học ngày xưa của mẹ cô Hứa Yên và ba cô Chương Khang Năm. hôm nay, ông gọi điện đến tìm Hứa Đồng, là vì muốn nói chuyện của Chương Khang Năm.

Ông nói cho Hứa Đồng, Chương Khang Năm phải về nước. Bởi vì thân thể không tốt, ông ta muốn đem trọng tâm kinh doanh chuyển về trong nước, lá rụng về cội. Mặc khác ông ta thực nhớ cô, muốn đem tên cô vào trong danh sách thừa kế.

Cắt đứt điện thoại, Hứa Đồng cảm thấy trong ngực một trận rầu rĩ.

Ông ta muốn trở về, cùng với cô có cái gì quan hệ? Nhớ cô? Thực buồn cười! Năm đó ông ta cùng nữ thư kí thông đồng ở một chỗ với con gái chung cũng không nói qua một câu nhớ cô.

Nếu không phải vì ông ta, mẹ cũng sẽ không vì buồn bực mà sinh bệnh, không đợi cô học xong trung học đã qua đời. Nhớ lại lúc mẹ triền miên trên giường bệnh, cô đơn, bi thương, lòng cô căm hận. Nếu như không đáp ứng mẹ cô, sẽ không cùng mấy người kia tranh chấp, cô thật không muốn nén giận mà sống như vậy.

Nhìn đến Hứa Đồng sắc mặt tái nhợt, Đường Hưng Bang đi tới. Ông hiểu rõ vỗ vỗ bả vai cô, an ủi nói: “Đồng Đồng, quên đi, đừng nghĩ nhiều làm gì, bình tĩnh lại. Đừng làm cho mẹ cháu ở bên kia phải lo lắng”

Hứa Đồng miễn cưỡng phát ra một tia cười: “Chú Đường, cháu không sao.”

Đường Hưng Bang vỗ đầu cô, cười hiền từ: “Đến chỗ Tráng tử chơi một lát đi”, vừa nói một bên đẩy cô ra ngoài cửa: “Đi giải sầu đi, cửa hàng khách không nhiều lắm, một mình chú cũng đủ.”

●︶︶●

Đường Hưng Bang ở Lão Nhai có ba nhà, một chỗ là cửa hàng Ngũ Kim, một chỗ cách cửa hàng Ngũ Kim không xa lắm một gian là nhà ở của hai ba con ông, còn lại một gian trước cho mẹ con Hứa Đồng thuê, sau Hứa Yến qua đời, Hứa Đồng trở thành con nuôi của Đường Hưng Bang, chỗ đó trở thành phòng ở của Hứa Đồng. Còn một chỗ là giành cho Đường Tráng sử dụng, diện tích rất lớn, ở cách cửa hàng Ngũ Kim hơi xa một chút, ở đầu bên kia của Lão Nhai, nơi đó có vẻ rồng rắn hỗn tạp.

Hứa Đồng đến chỗ đó cùng Đường Tráng chơi cả đêm, giải sầu xong, cảm thấy ngực không còn áp chế. Về nhà, vừa đặt đầu xuống gối đã ngủ thẳng đến sáng hôm sau.

Buổi sáng, cô đẩy cửa ra sân. Không khí trong lành, cô sảng khoải hít thở, cảm thấy toàn thân sảng khoái vô cùng. Tâm tình cảm thấy rất tốt, lúc ngồi xổm bên giếng đánh răng miệng dính đầy bọt kem vẫn ngâm nga cười nhỏ.

Nhưng sự xuất hiện của Chương Thực Đồng làm cho cô tâm trạng vui vẻ từ sáng đến giờ đột nhiên tắt ngấm.

●︶︶●

Tuy rằng đã khá nhiều năm không thấy, nhưng Hứa Đồng phát hiện, khuôn mặt cô em cùng cha khác mẹ kia vẫn trước sau như một, làm người ta chán ghét.

Chương Thực Đồng hung hăng tiến đến. Hứa Đồng nhìn thấy cô ta một bộ mặt tức giận liền hiểu ngay cô ta vì cái gì mà đến – bất quá chỉ vì những đồng tiền dơ bẩn của ba cô ta.

Thoáng nhìn cô ta mang theo vẻ mặt phẫn uất oán giận, mắt Hứa Đồng chuyển động, bưng lên cốc nước hớp một ngụm to, xúc xúc khoang miệng đầy bọt kem đánh răng.

Chương Thực Đồng tiến đến, giống như nữ vương ngạo mạn. Cô ta liếc mắt, hất cao cằm, hai tay khoanh trước ngực, vênh mặt kêu gào: “Hứa Đồng, cô đứng lên cho tôi, tôi có chuyện muốn nói với cô”

●︶︶●

Hứa Đồng cơ hồ cười. Nhiều năm không thấy, không nghĩ tới Chương Thực Đồng khi giao chiến, mở đầu vẫn là như vậy cẩu huyết cùng ngu dốt.

Cô chậm rì rì đứng lên, đem nước trong miệng bất ngờ phun đến bên chân Chương Thực Đồng. Nhìn cô ta cuống quýt không ngừng giơ chân tránh né, cô cảm thấy phi thường vui vẻ. Cô tủm tỉm cười nói: “Chương Thực Đồng, tôi phun cô là vì muốn cho cô hiểu được một đạo lý”, cô chớp động hai mắt, ánh mắt trong suốt lộ một tia thành khẩn, biểu tình thân thành “làm người, muốn đến nhà người khác, muốn cùng chủ nhà nói chuyện, làm ơn nhó rõ một chút – nếu chủ nhà đang đánh răng thì phải ngậm miệng lại, mặc kệ có cái gì không thể không nói, cũng đợi chủ nhà đánh răng xong rồi nói. Nếu không khi nói, người ta sẽ phun ra, hiểu chưa?”

Chương Thực Đồng lập tức hổn hển kêu to lên: “Hứa Đồng, cô là đồ dã man, là loại không có giáo dục”

Cô ta vừa dứt lời, Hứa Đồng tiện tay giơ lên, đem nửa cốc nước còn lại hướng cô ta mà té qua. Cô ta tránh nhanh về phía sau nhưng vẫn không kịp. nhìn chiếc túi da cao cấp nở rộ hoa ban, Hứa Đồng trong lòng thoải mái.

“Tôi dù không có giáo dục, cũng không giống loại người điên, sáng sớm không gõ cửa vọt đến quấy rầy người khác” Cô chậm rãi nói.

Chương Thực Đồng tức đỏ mắt, giống như hận không thể đem cô xé thành trăm mảnh.

“Hứa Đồng, tôi nói cho cô, nếu cô có tự trọng, cô cũng đừng dính đến nhà họ Chương chúng tôi, cũng đừng mơ tưởng gì đến tiền của ba tôi!” – Chương Thực Đồng hổn hển kêu to.

Hứa Đồng lại múc thêm một cốc nước, một mặt đem bàn chài đánh răng chậm rãi khuấy nhẹ, một mặt không chút để ý nói: “Chương Thực Đồng, cô biết không, thế giới này có một loại người, không có việc gì làm, làm người khác thực sự khinh thường, làm cho người ta vừa nghe cô ta nói chuyện liền không chịu được mà muốn đánh”. Nói xong lại lưu loát giương tay lên đem cả cốc nước dùng sức hắt về phía Chương Thực Đồng. Toàn bộ quá trình vừa nhanh vừa bất ngờ, Chương Thực Đồng lĩnh trọn cốc nước la lên thảm thiết.

Cô ta một bên giơ chân, một bên hét chói tai: “Hứa Đồng, cô là đồ hư hỏng! Lưu manh! Lưu manh! tiền của ba tôi tuyệt đối không thể cho loại người không có giáo dục như cô! Cô! Cô! Cô thật quá đáng! Cô chờ đấy cho tôi!”

Hứa Đồng nhìn cô ta, cười trêu tức nói:

“Chương Thực Đồng, kì thật tôi không muốn ăn nói thô tục, nhưng là cô bức tôi. Tôi không hiểu cô như vậy có thể tùy tiện đến tôi nơi này chửi bới, được rồi, tôi đây sẽ làm cho thực vừa ý”

Hứa Đồng ánh mắt đột nhiên biến đổi, vốn lười biếng, giờ đây lại xuất ra một tia lạnh lùng uy hiếp:

“Chương Thực Đồng a Chương Thực Đồng, cô nói xem cô là cái gì a?” Cô nhẹ giọng, giống như nỉ non lại gằn từng tiếng giống như tràn ngập cảm giác bức bách: “Cô thật là dũng cảm, liền đến đây làm ầm ĩ. Cô bảo tôi cái gì? Hư hỏng? Lưu manh? có phải hay không? Tôi nói cho cô, cô thật ra nói rất đúng! Không chỉ năm học trung học đó tôi hư hỏng, lưu manh, hiện tại tôi vẫn thế! Cho nên...” Cô dừng một chút, nhìn Chương Thực Đồng run run hai má, nhếch môi lạnh lùng cười, chậm rãi nói: “Cô tốt nhất chớ chọc vào tôi, nếu cô chọc vào tôi, tôi sẽ trả lại cô gấp bội. A đúng rồi, cô không muốn tôi cầm tiền của ba cô? A, đành để cho cô mất hứng, tiền này tôi không nên không cầm? Cô bảo tôi chờ cô xem? Được, tôi nghe cô, nhất định sẽ chờ cô, tôi chờ xem cô có thể cho tôi xem cái gì?”

●︶︶●

Hứa Đồng đã không còn nhớ rõ, đã có bao nhiêu năm cô không bị người ta gọi là “hư hỏng”. Từ khi đỗ đại học về sau, cô liền từ một người trước kia bị gọi là cô gái hư hỏng trở thành một cô gái tốt. Hiện tại dường như đã không còn người nào nhớ tới ngày trước cô cỡ nào phản nghịch, cỡ nào xấu xa.

Năm đó cô từ trường chuyên chuyển về trường phổ thông, học cùng Đường Tráng. Cô đi theo Đường Tráng học được trốn học, đánh bài, đánh nhau, ăn nói thô tục, thành một điển hình rất hư hỏng trong mắt mọi người.

Sau cô lại còn theo Đường Tráng học hút thuốc.

Cô còn nhớ rõ lần hút thuốc đầu tiên, thực sự ngẫu nhiên, vừa lúc Bàng Mông đến trường phổ thông tìm cô, làm cho anh chàng vĩ đại kia nhìn thấy cô tựa vào cửa sổ trong từng đợt khói sa đọa hút thuốc, trên mặt anh là cỡ nào đau đớn.

Mà cô lúc đấy nhìn anh, vẻ mặt thống khổ, trong lòng anh lo lắng như vậy cuối cùng lại trở thành hư không.

●︶︶●

Hứa Đồng nói: “Tôi sẽ chờ xem cô có thể làm cho tôi đến thế nào”

Chương Thực Đồng lập tức nhìn cô quát to đến khàn cả giọng: “Hứa Đồng, da mặt cô sao có thể dày đến như vậy? Cô thực sự là loại người không biết xấu hổ! Tiền của ba tôi đều là mẹ tôi giúp đỡ vất vả mà kiếm được, tại sao lại phải chia cho cô? Cô dựa vào cái gì mà lấy nó?”

Nghe xong những lời này, Hứa Đồng nổi giận. Cô nheo mắt lại hướng Chương Thực Đồng: “Thật là làm cho người ta mở mắt đến cái gì gọi là vừa ăn cướp vừa la làng, không biết xấu hổ! Vốn tôi hứa với mẹ tôi không thèm với mấy người nhà cô chấp nhặt. Nhưng cô thế nào lại muốn đến bức người khác? Được, tôi sẽ nói cho cô xem cho đến tận cùng là ai không biết xấu hổ”

Cô dừng một chút, khỏe miệng tràn ra ý cười mỉa mai, trong thanh âm tràn ngập vẻ khinh thường: “Nếu bàn về xấu hổ, ai có thể so sánh với mẹ cô đâu? Bên này có thể ngọt ngào xưng với mẹ tôi hai chữ chị chị em em, bên kia lại có thể cởi sạch sẽ rúc vào chăn của chồng chị, còn thập phần nhiệt tình cùng chồng chị đẻ ra cái loại con. Bà ta đoạt chồng của chị không nói, ngay cả tên của con chị bà ta cũng không buông tha, đã đi ăn cướp còn nói mình là khuê nữ, người ta kêu “đồng” bà ta cũng kêu “đồng”. Chậc chậc! Chương Thực Đồng, cô nói xem da mặt mẹ cô có thể nào dày đến như vậy? Bà ta cùng chồng chị mình lúc lăn lộn trên giường cũng không ngẫm lại, năm đó nếu mẹ tôi không tốt bụng giữ bà ta lại, bà ta bị chồng ruồng bỏ, hỏi văn bằng không văn bằng, nói công việc không công việc, hai bàn tay trắng bà ta sống được sao?”

Chương Thực Đồng cả người run run, cô ta hướng phía Hứa Đồng la to: “Cô nói bậy! cô mới là đồ ăn cướp! Tôi mới là “Thực” Đồng, tôi mới là Thực Đồng của ba”

Hứa Đồng “xùy” một tiếng cười đi ra, tiếng cười tràn ngập khinh miệt đùa cợt: “Chương Thực Đồng, tôi nói cho cô nghe, bây giờ hàng thật thì không cần quảng cáo, hàng dởm mới dùng sức đính trên mình mấy cái mác cường điệu chính mình là đồ thật đâu! Úc! “Thực”~~~ Đồng!” Cô cố gắng đem chữ “thực” phát ra vừa nặng vừa dài.

Thực Đồng một câu cùng không nói lên lời, mặt bị nghẹn đỏ như cà chua, ngực kịch liệt phập phồng, hô hấp dồn dập. Hứa Đồng lo lắng cô ta sẽ bị suyễn mà phải vào bệnh viện mất.

Chương Thực Đồng đang thấy thật khó thở, trong túi di động chợt quang quác vang lên.

Kế tiếp một màn làm Hứa Đồng mở to con mắt. Chương Thực Đồng tiếp điện thoại, trong nháy mắt cả người đột nhiên biến đổi, từ người đàn bà hung hãn chanh chua biến thóa thành cô gái hiền lành ngoan ngoãn, không còn cái giọng lạc lạc thanh thanh áp khí người khác.

Cô ta xoay sang chỗ khác, giống như làm vậy Hứa Đồng sẽ không nghe được cô ta nói chuyện, đối với microphone hề hề gắt giọng: “Cố Thần! Cố Thần, anh đợi một chút em đến, em lập tức đến ngay, chỉ cần 10 phút là được rồi, xin anh, xin anh đấy, nhất định phải chờ em nha!”

=_=|||

Hứa Đồng nhu nhu lưỡi. May mà mình còn chưa ăn bữa sáng, nếu không thì lúc này có thể phun hết.

Cắt đứt điện thoại, một Chương Thực Đồng vừa ôn nhu như nước trong nháy mắt đã không còn. Cô ta thu điện thoại, nhìn Hứa Đồng ác khí nói: “Hứa Đồng, tôi không muốn cùng cô tranh cãi, nhưng tôi cảnh cáo cô, cô tốt nhất tự giải quyết cho tốt!”

Hứa Đồng thiếu chút nữa văng lên. Cô nhìn lại Chương Thực Đồng, vẻ mặt chân thành nói: “Chương Thực Đồng, cô có biết cái gì gọi là có thân tự lo không? Tôi cảm thấy cái này cho đến bây giờ đều không có nói quá. Trước hết không bằng cô tự học được nó đi, đến lúc cô tự hiểu được nó thì tôi tin trên thế giới này là Niết Bàn, từ nay về sau nhất định sẽ không có chuyện ác”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Avatar
Trang to22:10 17/10/2014
Truyen nay rát hay toi da xem nhiều lan nhung van khong muon kẹt thuc cam on da dich

BÌNH LUẬN FACEBOOK