Trang Chủ
Ngôn Tình
Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!
Phúc Tinh

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cái hôn kia làm Hứa Đồng thật sâu cảm khái, cô không thể tưởng tượng được công phu hôn môi của Cố Thần lại cao như thế.

Đêm đó, cô dường như mất đi lí trí.

Sau khi về nhà, cô bắt đầu lên mạng sưu tập tài liệu có liên quan đến việc nâng cao kĩ xảo hôn môi. Gặp rất nhiều người đều nói cao thủ hôn môi có thể dùng đầu lưỡi đem cuộng anh đào thắt nút, cô lập tức mua đến vô số anh đào thực hiện luyện tập – Cô muốn làm cho cô có thể dùng đầu lưỡi đem cuộng anh đào đến thắt lại được thì thôi, lúc ấy cô liền cách cảnh giới cao thủ hôn môi không xa.

Về sau, lúc cùng hắn hôn môi, cô muốn cho hắn biến thành mê muội hồn siêu phách lạc không thôi. Cô không thích cảm giác ở thế hạ phong, cô thích cảm giác cường giả không chế người khác.

Vì thế, đau khổ luyện tập, đầu lưỡi cô đã bị ma sát đến nỗi muốn nổi mụn nước.

Bất quá có một chút thành công ngoài ý muốn.

Cô không nghĩ tới mình khi luyện tập, vẻ mặt rất hàm xuân.

Có điểm suy nghĩ

Xem ra Cố Thần kia, mị lực của hắn ảnh hưởng, so với cô tưởng tượng có vẻ lớn hơn rất nhiều

●︶︶●

Hứa Đồng tự nói với chính mình, phải trấn định, phải trấn định.

Đây là một hồi đánh giá lại.

Xem ra ở hắn, cô không thể nghi ngờ đã làm cho hắn động tâm, nhưng chính cô hiểu được, kia là do cô chế cho hắn những biểu hiện giả dối mà thôi.

Nếu trong hai người, có một người mất tâm trước, người đó nhất định không phải là cô.

●︶︶●

Lần này không lâu, chỉ sau vài ngày, Cố Thần liền gọi điện thoại.

Hắn muốn đi sân Gôn chơi bóng, tính đến “trường học’ đón cô cùng đi.

Hứa Đồng một thân mồ hôi lạnh, vội vàng lấy một bộ đáng thương nhu nhu nói: “Em sẽ tự tìm được sân bóng, anh đừng tới! Anh đến rồi, bị sinh viên nhìn thấy, sẽ nói chuyện lăng nhăng!”

Cố Thần hào phóng tùy cô.

Hứa Đồng vội vã gọi điện thoại cho Dương Dương, trước tiên nói, “Nếu ngươi nhìn thấy ta xuất hiện ở sân bóng, bất luận bên cạnh ta là ai, ta cùng hắn trong lúc đó có gì tiếp xúc, nhất định phải làm bộ như người chưa từng gặp qua ta, phải làm bộ chúng ta không quen nhau! Còn nữa còn nữa, vài cái đồng sự của người trước gặp qua ta, ngươi nhất định cũng phải đi nói qua một chút, trăm ngàn nhờ cậy! Thời gian cấp bách, nguyên nhân hồi sau gặp sẽ nói tỷ mỉ cho người!” Không đợi Dương Dương có cơ hội đặt câu hỏi, lập tức cúp điện thoại, thay đổi quần áo, vội vàng đi.

Đúng hẹn gặp Cố Thần ở sân bóng. Bên người hắn còn có vài người khác, đều là áo mũ chỉnh tề, xem ra không phải là doanh nhân thì cũng là chính khách, trên tay đều là giai nhân diễm lệ. Những người này vốn đang trêu ghẹo Cố Thần lần này thế nào lại đơn thân độc mã đến, Hứa Đồng xuất hiện làm cho bọ họ trước mắt sáng ngời, nhìn nhau ái muội cười.

“Nguyên lai Cố tổng không phải là một mình đến, chính là giai nhân khoan thai đến chậm mà thôi!”

“Cố tổng khẩu vị xem ra ngày càng thanh!”

“Ai nói, đúng là không có mắt, vị này mới chính thức được cho là mĩ nhân đây!”

“Chậc! Chậc! thuần, thật sự là thuần! em gái này giống nước tinh khiết vậy! Không chỉ có thuần, xem ra còn thực ngọt!”

Mọi người hướng Hứa Đồng trêu ghẹo

Hứa Đồng khẽ nhíu mày, thấy được thâm ý sau mấy câu kia, đã có vài phần không thoải mái.

Bây giờ người có tiền có thế, bề ngoài ngăn nắp, bên trong lại đáng khinh, hạ lưu, thật sự là thói đời, tiền kiếm càng nhiều, liêm sỉ cùng lương tâm càng thiếu.

Giương mắt nhìn Cố Thần, phát hiện miệng hắn hơi cong cong, mi tâm lại có vẻ thiếu nhẫn nại, nhìn qua tựa hồ cũng không nghe trôi đoạn cợt nhả này.

Cô xem đến những cô gái khác đều như chim nhỏ nép vào người mấy vị thần tài, vô cùng khăng khít thân thiết. Nhìn nhìn lại chính mình cùng Cố Thần, hai người khách khách khí khí đứng cách nhau một thước có thừa. Vì giữ thể diện cho Cố Thần, cô lặng lẽ lại gần bên người, chủ động nắm lấy cánh tay hắn. Cảm giác được thân thể hắn sau khi cô đến gần hơi hơi động, cô ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt xấu hổ mang theo khiếp nhược bình thường.

Hắn cũng cúi đầu nhìn cô, khóe miệng thản nhiên cười, trên mặt không lộ biểu tình, trong mắt lại đổ ra vài phần yêu thương cùng tán thưởng.

Bên cạnh có người mang theo vài phần tình sắc ý trêu chọc nói: “Em gái thanh thuần này quả là nhu thuận khả ái, Cố thiếu quả là có phúc khí! Ta như thế nào liền không gặp được giai nhân thanh thuần ngọt ngào đâu? Chậc chậc, mất hồn, không chỗ nói!” Theo hắn cảm khái, bạn gái ở một bên không thuận theo, dậm chân hờn dỗi.

Hứa Đồng rất nhanh hướng người nọ, hung hăng trừng mắt

Cái gì vậy? Chẳng qua là có mấy đồng tiền dơ bẩn, liền đem phụ nữ trong thiên hạ trở thành hàng giống nhau hết, như chỉ cần bọn họ nhìn trúng, vô luận là ai đều có nhu thuận mà đi theo, thực sự là quá phận!

Tay cô khoát lên khủyu tay Cố Thần, có cảm giác mu bàn tay bị vỗ nhẹ, cô quay đầu nhìn. Thì ra là Cố Thần đang trấn an mình. Vừa rồi một màn kia, hắn hoàn toàn xem ở trong mắt.

Lúc cùng nhau đi vào sân bóng, thừa dịp người khác không chú ý, Cố Thần nói với Hứa Đồng: “Dao Dao không thích người kia?” Hứa Đồng căm giận cắn môi, gật đầu một cái. Cố Thần cười, nhẹ giọng nói: “Được, sẽ khiến hắn thua hoa rơi nước chảy, cho em hết giận! Để xem lấy của hắn chút gì trở về, chúng ta cùng hắn đánh cuộc một keo!”

●︶︶●

Hứa Đồng cùng Dương Dương quả thực chạm mặt. Cả hai đều một bộ đạo mạo, coi như không quen biết. Hứa Đồng lặng lẽ thở dài.Cũng may Dương Dương hôm nay không phục vụ nhóm người bên cô, nếu không thì đúng là mệt chết. Người xa lạ làm bộ quen biết cũng là chuyên khó, nhưng người quen lại làm bộ hoàn toàn xa lạ mới là thực sự không dễ dàng.

Đến địa điểm chỉ định, Cố Thần đang nói chuyện với vị giám đốc phóng đáng khi nãy, trên mặt không lộ một tia khác thường.

Đối phương không biết Cố Thần muốn ép hắn đẹp mặt, nhiệt liệt ứng chiến.

Cố Thần cười đàm đạm nói: “Phải cá cược cái gì đó, chơi mới hứng thú phải không?”

Đối phương liền lên tiếng cổ vũ. Lại ân càn hỏi: “Cố thiếu muốn cá cược cái gì?”

Cố Thần xem Hứa Đồng, cười rộ lên, nói: “Đánh cuộc gì? Như vậy đi, Dao Dao lần đầu tiên đến, Giám đốc Vương thoạt nhìn cũng thực thích bạn đồng hành này của tôi, không bằng hôm nay chúng ta liền cho Dao Dao mặt mũi, tôi nghĩ đánh cuộc gì sẽ do Dao Dao định đoạt! Chính là Dao Dao mở miệng, giám đốc Vương cũng không nên cự tuyệt! Dao Dao này rất hay xấu hổ, giám đốc Vương nếu cự tuyệt cô ấy, chỉ sợ một tháng cô ấy sẽ ăn không ngon mất!”

Hứa Đồng nhu thuận hướng giám đốc Vương cười, cô thản nhiên cười gian, lại giống như một nụ hoa mới nở, kiều kiều diễm diễm, sợ hãi xấu hổ, làm cho người khác tâm can ngứa ngáy.

Giám đốc Vương lập tức đồng ý, gật đầu nói: “Không thành vấn đề! Đánh cuộc gì đều do Dao Dao định đoạt! Mặc kề là cái gì, tôi đều chấp nhận!”

Cố Thần cúi đầu nói với Hứa Đồng: “Dao Dao, muốn anh thắng hắn cái gì, ân?” Một từ “ân” cao giọng, bao hàm cả chiều chuộng cùng tình tứ với nhau.

Hứa Đồng nhìn Cố Thần hai mắt tinh anh, trong lòng hơi hơi động. Hắn là nói cho cô, có thể tùy tiện đề nghị.

Dưới sự dung túng của Cố Thần, cô hơi hơi trầm ngâm, sau có chút rụt rè khẽ cười: “Đồ rất quý gì đó, tôi không dám tưởng. Không bằng liền lấy bộ gậy chơi gôn trong tay giám đốc làm vật cá cược đi!”

Sắp sửa đưa câu sau ra, cô quay đầu nhìn Cố Thần, giống như muốn cùng hắn chứng thực yêu cầu mình đưa ra không có gì quá phận. Cô nhìn ra trong đáy mắt Cố Thần phát ra hai tia nóng cháy, trong đó còn kèm theo một tia nồng đậm tán thưởng.

Lại giương mắt dò xét giám đốc Vương, trên mặt hắn vừa còn hồng hào, lúc này lại có chút nổi lên tái nhợt.

Hứa Đồng vội vàng treo lên vẻ mặt ngơ ngẩn, bất an hỏi; “Tôi ... tôi, là không phải yêu cầu sai này nọ gì...?”

Cố Thần ha ha cười, vỗ vai cô an ủi: “không có, em yêu cầu phi thường tốt, thật tốt!” Quay đầu hỏi hướng giám đốc Vương; “Thế nào, giám đốc Vương, cược hay vẫn là không cược? Ta nghĩ muốn cược, Dao Dao đã nói như vậy, anh xem muốn lấy của tôi cái gì làm tiền đặt cược, cứ việc đề nghị.”

Bên cạnh không ngừng có người châm còi thổi gió, kích giám đốc Vương đừng tiểu nhân nuốt lời, mau mau gật đầu ứng chiến.

Giám đốc Vương dài mặt, thần sắc giãy dụa. Cuối cùng thật sự sợ mất mặt, lại ở trước Hứa Đồng, vì thế cắn răng nói: “Được! Tôi cá! Nếu tôi thắng, tôi sẽ lấy chiếc xe thể thao số lượng hạn chế ngoài kia!”

Cố Thần khẳng khái cười đáp: “không thành vấn đề!”

●︶︶●

Cầu kĩ của Cố Thần, Hứa Đồng từng nghe Dương Dương miêu tả. Tuy nhiên, lúc đó cô cảm thấy Dương Dương đứng ở góc độ hám sắc miêu tả, cho nên đối với Cố đại thiếu vô cùng tài nghệ trong trruyền thuyết, cô vẫn giữ thái độ bán tín bán nghi.

Nay cô chính mắt nhìn thấy, mới biết được lời Dương Dương nói không sai.

Cố Thần quả thực đã có thể so với tuyển thủ chuyên nghiệp. Khó trách vừa nãy giám độc Vương sắc mặt không thích hợp, nguyên lai hắn cùng Cố Thần đấu khẳng định là thua.

Vốn thua cũng liền thua, cá cũng cứ việc cá, dù sao bọn họ tới nơi này cùng Cố Thần chơi bóng, mục đích đều là vì làm Cố đại thiếu vui vẻ, Cố đại thiếu hắn nếu muốn lấy đi từ bọn họ chút gì, bọn họ cũng là phải vui vẻ mà đồng ý.

Chính là nếu thứ này trùng hợp là vật quý của ai đó, việc khác cũng đừng nói.

Cuộc đấu chấm dứt xong, Hứa Đồng nhìn đến giám đốc Vương giao ra bộ gậy gôn cho mình, sắc mặt xanh mét, cực không đành lòng, như có người cắt đi trên người hắn một miếng thịt vậy.

Cô tiếp nhận bộ gậy golf từ giám đốc Vương, khách khí cười: “Cảm ơn giám đốc Vương!”

Nghe tiếng, giám đốc Vương kia lập tức run rẩy cười gượng mấy cái.

Cố Thần ở một bên lại bổ sung một câu, “Làm cho giám đốc Vương phải bỏ thứ mình yêu thích, thật sự là ngượng ngùng!”

Giám đốc Vương lại miễn cưỡng cười một cái, cố gắng hào phóng nói một câu, “Đâu có, đâu có!” Hắn tươi cười tựa hồ so với khóc còn khó coi hơn.

Trở lại trên xe, Hứa Đồng đen gậy đánh gôn giao cho Cố Thần nói: “Em cũng không chơi bóng, thứ này nên để cho anh.”

Cố Thần ngồi ở vị trí điều khiển, nghiêng người nhìn cô, mắt gian gian mỉm cười.

“Em có biết bộ gậy gôn trong tay em, có lai lịch thế nào, trị giá bao nhiêu sao? Cứ như vậy tùy tiện tặng người khác, không sợ về sau hối hận sao?”

Hứa Đồng trong lòng hừ một tiếng.

Thực nghĩ đến cô xem không ra. Hắn đã biết được lai lịch bộ gậy gôn này đã lâu, chính là từ trước không có cơ hội, hôm nay vừa vặn giám đốc Vương đối với cô động tâm, để cô ra mặt làm ngụy trang, kích giám đốc Vương kia trúng chiêu của bọn họ.

Cô lắc đầu cười nói: “Đương nhiên sẽ không hối hận!” Trên mặt cũng là trước sau một bộ nhu thuận khả ái.

Cố Thần giống như vô cùng vừa lòng hỏi cô: “Nhiều thứ có thể đánh cược như vậy, tại sao lại nghĩ đến chọn gậy đánh gôn?”

Hứa Đồng vẻ mặt vô tội trả lời: “Em không dám chọn cái rất quý gì đó, người ta sợ hãi nhất định sẽ đau lòng mà không đồng ý, chẳng phải xấu hổ sao? Gậy gôn lại khác, chỗ nào đều có bán, lại không hiếm lạ”

Kỳ thật cô xem giám đốc Vương kia từ lúc bắt đầu cầm cây gậy đánh golf trong tay, trên mặt lan tràn một loại đắc thế kiểu nhà giàu mới nổi. Cô không biết cách xác định một cây gậy đánh golf thế nào là giá trị, nhưng thông qua quan sát có thể phán đoán được đó là vật mà lão coi trọng.

Cố Thần cúi đầu cười sảng khoái: “Dao Dao a Dao Dao, không thể tưởng tượng được em cử chỉ vô tâm, lại làm cho anh một chuyện thật tốt! Bộ gậy đánh gôn này, có thể nói là chi bảo gia truyền của nhà họ Vương, là do hoàng gia chỉ định chế tạo, đã qua tay nhiều vị quán quân thế giới, cuỗi cùng Vương gia phải khuynh tẫn một nủa gia tài mới mua lại được, chúng cơ hồ là vận mệnh của giám đốc Vương. Anh từng mấy lần khéo léo đề nghị giám đốc Vương, hi vọng có thể mua lại chúng, hắn lại khéo léo không chịu đáp ứng. Không thể tưởng tượng được hôm nay lại có được mà chẳng mất gì!” Hắn giơ tay vuốt ve hai má Hứa Đồng, đầu ngón tay mang theo vô số ái muội, “Dao Dao, em quả là tiểu phúc tinh của anh! Thứ anh chờ đợi đã lâu đột nhiên lại có!”

Hắn khuynh thân, cúi đầu, tay khẽ đặt ở gáy cô, môi nhẹ nhàng đặt ở môi cô, bắt đầu tinh tế mật mật hôn môi cô, duyện hôn từ nhẹ đến sâu, đầu lưỡi lay động cuồng nhiệt.

Hứa Đồng lúc đầu một mặt thuận theo, dần dần bắt đầu đáp lại. Cô giống như học ở hắn, cũng chuyển động đầu lưỡi đi trêu chọc, đùa hắn.

Một nghìn quả anh đào ăn quả không uổng phí, trước mắt đã bắt đầu có hiệu quả

Hắn hơi buông cô, yếu hầu bắt đầu cao thấp chuyển dộng, như có vô số dục vọng bị cô khơi mào, bị kìm nén ở nơi nào đó chỉ chờ phát động. Đôi mắt hắn sâu thẳm âm trầm, hơi thở hỗn độn dồn dập, âm thanh lượn lờ quanh quẩn, “Tiểu yêu tinh, vừa hôn hai lần mà thôi, cư nhiên đã hiểu được thế nào là đi khiêu khích người khác!” Nói xong lại phủ lên môi cô, cùng cô duyện hôn, là vũ trụ hồng hoang cũng tốt, là đêm đen dài đằng đẵng cũng vậy, ở đây, trong một khoảnh khắc tất cả không còn quan trọng, chỉ có đầu lưỡi lẫn nhau dây dưa triền miên, ai cũng không cam lòng dừng lại, ảo ảnh mặc dù ngắn ngủi, nhưng khoảnh khắc sáng lạn này dường như là vĩnh hằng.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Avatar
Trang to22:10 17/10/2014
Truyen nay rát hay toi da xem nhiều lan nhung van khong muon kẹt thuc cam on da dich

BÌNH LUẬN FACEBOOK