Trang Chủ
Ngôn Tình
Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!
Không Thấy

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Từ nhỏ đến lớn, cô tự bảo vệ được mình, nhưng những mũi nhọn đó cũng đã biến cô thành một kẻ cô độc.

----------------------

Trải qua suốt một buổi phỏng vấn, Hứa Đồng cảm thấy mệt đến mất nước. Như vậy mới biết, để tiến vào giới tài chính có biết bao nhiêu khó khắn

Từ công ty đi ra, chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn. Nhìn phía đồi diện vừa lúc có một quán cà phê, mặc kệ địa điểm sầm uất bao nhiêu, giá cả đắt đỏ bao nhiêu, Hứa Đồng thẳng tắp bước qua.

Lúc này cô chỉ muốn nghỉ ngơi một chút

Hôm đo bị rút gân quả thật nghiêm trọng, cuối cùng không thể không đến bệnh viện. Bác sĩ nói với cô, bệnh này hoàn toàn là do bị cảm lạnh, dặn dò cô uống nhiều sữa và chú ý không để bị cảm lạnh.

Trên đời này, cô đã không có người thân. Trừ bỏ sức khỏe, cô còn cái gì đâu? Cô quyết định nghe theo lời dặn của bác sĩ, tự chăm sóc tốt thân thể mình.

Tay cấm chiếc cốc ấm áp, Hứa Đồng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nơi này là trung tâm thành phố, nhà lầu cao vút san sát nối tiếp nhau, sầm uất nhọn nhịp. Hứa Đồng nhìn vào phía trong một tòa nhà rộng lớn, môi mấp máy, nhẹ nhàng đọc ra vài chữ to trước cửa.

Đọc xong không khỏi ngẩn người ra

Kia rõ ràng là tập đoàn kinh doanh lớn nhất A thị - cũng là tập đoàn của người kia – Tập đoàn Cố thị.

Thu hồi ánh mắt, nhìn cốc sữa nóng màu trắng ngà, Hứa Đồng chu môi thổi thổi

Trong lòng có chút cảm thán.

Đa phần mọi người đều vì cuộc sống phải bôn ba, rất ít người tốt số như Cố Thần, sinh ra đã đắc mệnh, không cần mất gì cũng có thể du học nước ngoài, về nước xong lập tức tiếp nhận tập đoàn của gia tộc, hưởng vinh hoa phú quý, cả đời cũng không biết cái gì là khổ cực đau thương

Cũng vì hoàn cảnh ưu việt như vậy, mới nuôi hắn thành một bộ kiêu ngạo tật xấu đầy mình.

Vừa nghĩ Hứa Đồng không khỏi cười rộ lên.

Kỳ thật chính cô tính tình sắc sao, cũng chính là từ hoàn cảnh mà tạo lên.

Gia đình tan vỡ, bởi vì sợ hãi bị khinh thường, bị làm tổn thương nên trước hết đem chính mình vũ trang, trên người luôn chĩa ra những mũi nhọn, làm những kẻ muốn bắt nạt mình phải lùi bước.

Từ nhỏ đến lớn, cô tự bảo vệ được mình, nhưng những mũi nhọn đó cũng đã biến cô thành một kẻ cô độc.

Chưa từng có người nào dám trêu chọc làm cô không thoải mái. Cẩn thận ngẫm lại, hình như đã có rất nhiều năm không có người nào dám cùng cô đối chọi gay gắt.

Lâu như vậy, Cố Thần là đối thủ duy nhất của cô.

Vậy cho nên đối với hắn mới có một cảm giác kì lạ nhớ mãi không quên?

Nghĩ đến đây, Hứa Đồng hoàn toàn cười ra ngoài. Những thứ không rõ ràng tích tụ trong ngực nháy mắt biến mất, tâm tình trở nên thoải mái.

Cô thầm nghĩ, loại cảm giác này nhất định không phải tình yêu nam nữ, chẳng qua là một loại tương tác giữa đối thủ cùng đối thủ mà thôi.

●︶3︶●

Gần đến thời gian nghỉ trưa, lúc này trong quán cà phê vẫn còn vắng vẻ.

Chuông gió ngoài cửa lại đột nhiên kêu vang lên.

Hứa Đồng bất giác ngẩng đầu nhìn lên, nhìn thấy gương mặt kia, hận không thể tự bịt lại hai mắt.

Người vào cửa chính là Chương Thực Đồng.

Chương nữ dường như đã biết cô ở bên trong, sau khi tiến vào thẳng tắp đến đồi diện cô.

Hứa Đồng nhíu mày, trong lòng phát ra một tia phiền toái.

Chỉ muốn lẳng lặng ngồi một chút mà thôi, không nghĩ tới một việc đơn giản như vậy, thế nhưng lại biến thành một hi vọng xa vời.

Chương nữ vừa xuất hiện, có nghĩ là sắp tới nhất định sẽ có chiến tranh.

Quả nhiên, cô ta tự động kéo ghế ngồi xuống, lập tức mở miệng: “Hứa Đồng, tôi hôm nay tới tìm cô, cũng không muốn cùng cô tranh cãi, chính là muốn tử tế nói chuyện, hi vọng cô có thể khống chế cảm xúc, cố gắng giữ tâm bình khí hòa cho tôi nói hết lời, được không?”

Thái độ cô ta rất chân thành, làm Hứa Đồng muốn bật cười.

“Cô nói như vậy, mỗi lần không có việc gì cũng tìm đến cửa gây sự là ai, là tôi?”

Chương Thực Đồng dáng vẻ đau đầu sợ hãi, liên tục lấy tay làm động tác ngăn cản, “Được, được! Dừng lại Hứa Đồng, xin cô dừng lại! Tôi nói rồi, tôi hôn nay đến không phải tìm cô để cãi nhau, chỉ muốn chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện, được rồi, được rồi, trước kia coi như là tôi sai, tôi gây sự, được không?”

Cô ta ra vẻ nhân nhượng vì lợi ích toàn cục làm Hứa Đồng buồn cười, “Chương Thực Đồng, thật sự, cô tồn tại trên thế giới này quả là kì tích! Tôi quả thực hoài nghi mẹ cô trước đây có phải là người ở hỏa tinh hay không, hai người các tự duy thật quỷ dị, có thể đem tai họa đổ lên người khác xong lại có thể làm như chính mình là người bị hại, lợi hại! Bội phục! Đúng rồi, móng vuốt kia của cô, đừng ở trước mặt tôi lúc ẩn lúc hiện làm đầu tôi choáng váng, trở nên khó tính, tôi chỉ sợ không nhịn được sẽ trừng trị cô!”

Khi cô nói những lời này, ngữ khí rất bình tĩnh, thanh âm mềm mại như thường mà Chương Thực Đồng nghe xong, lại giống như có khí ngạnh ở yết hầu, nghẹn đến mặt hồng tai đỏ, Muốn trở mặt đáp trả, nghĩ lại những lời ban đâu, liền cố gắng thở sâu, đem ức khí ở ngực đè xuống.

Cô ta nhìn Hứa Đồng, trên mặt bắt đầu xuất hiện đau thương, “Hứa Đồng, coi như là tôi xin cô, cô không cần dây dưa với Cố Thần, được không? Trước kia cho dù hai người đã phát sinh quan hệ, nhưng chính là gặp dịp thì chơi mà thôi, cũng không thể nghĩ ngợi xa xôi. Huống hồ hiện tại anh ấy đã cùng tôi đính hôn! Tuy rằng chuyện trước kia là cô có lỗi với tôi, nhưng tôi đã quyết định không so đo, dù sao so với phía trước thì thì sau này mới là quan trọng hơn không phải sao? Vì vậy, xin cô, đừng tiếp tục với anh ấy, được không? Chúng tôi không lâu sau sẽ kết hôn, cô cùng không cần luẩn quẩn trong lòng, đem thời gian sức lực lãng phí ở anh ấy, hai người thực sự không có khả năng, cô cũng không thể cướp được anh ấy từ tay tôi! Cô nhất định không có cơ hội, tôi cùng Cố Thần môn đăng hộ đối. Cho nên, tôi xin cô, buông tay đi, đừng quấn lấy anh ấy, có thể chứ?”

Cô ta một phen kể lể không lóc, Hứa Đồng thiếu chút nữa lại muốn nhổ ra.

Cô nhìn Chương Thực Đồng, nghiêm túc hỏi: “Cô không biết là não mình thật tàn sao?”

Chương Thực Đồng một tay đỡ trán ra vẻ đau đầu, một tay khác lại xua tới xua lui, “Dừng! Dừng lại! Đã nói chúng ta không cần cãi nhau, bình tình nói chuyện, không phải sao?”

Hứa Đồng cười lạnh một tiếng, “Tôi nói, cô lại giơ móng vuốt ra tôi sẽ trừng trị cô! Xem lại trong phim truyền hình xem, ai là kẻ xấu, nói chuyện không coi ai ra gì, giương nanh múa vuốt, cảm thấy chính mình hơn người lắm phải không?”

Chương Thực Đồng bị cô lạnh lùng làm kinh sợ, lập tức lại xua tay ý muốn dừng lại, trừng lớn ánh mắt nhìn cô chằm chằm.

Hứa Đồng hướng ánh mắt như nhìn về phía sau cô ta, bỗng nhiên lại cười rộ lên, tươi cười sảng khoái đến mức quỷ dị, “Vậy, cô muốn tôi làm thế nào?”

Chương Thực Đồng hướng về phía trước, tha thiết nhìn Hứa Đồng, “Muốn cô cam đoan, không gặp lại Cố Thần.”

Hứa Đồng mỉm cười, hạ mí mắt, nhìn chén sữa trong tay, bỗng nhiên chuyển đề tài hỏi: “Chương Thực Đồng, cô tại sao lại biết tôi ở đây?” Ngữ khí bình thản không có chút ý tứ.

Chương Thực Đồng không lên tiếng đáp lại.

Hứa Đồng lại cười một cái, “Cô nói thật cho tôi biết, tôi đáp ứng yêu cầu của cô, thế nào?”

Chương Thực Đồng có chút do dự, cuối cùng không cưỡng lại được, trả lời: “Phó tổng giám đốc công ty mà cô phỏng vấn kia, cũng chính là con trai tổng giám đốc, Tiết Kính Phong, anh ta ... Thực ra rất thích tôi, lên núi đao hạ nồi chảo cái gì cũng làm cho tôi. Anh ta vẫn biết tôi ... quan tâm đến cô, trong lúc vô tình từ phòng nhân sự biết được cô gửi hồ sơ tuyển dụng, liền gọi điện, để lại cách liên lạc với phòng quản lí nhân sự cho tôi. Tôi vừa gọi điện hỏi, họ nói cô đã phỏng vấn xong, đến quán cà phê đối diện”

Hứa Đồng vốn định đem sữa còn lại uống nốt, nghe đến Chương Thực Đồng nói ai ai đó thích cô ta cùng với cô ta vẫn “quan tâm” chính mình, tốt cuộc không thể chống cự, đem sữa phun ra hết.

Không thể không bội phục khí chất của cô ta, phải nói là tự kỉ đến cực điểm.

Con trai của tập đoàn Tiết thị Tiết Kính Phong, cũng giống như Cố Thần, là lãng khách tiện tâm nổi danh A thị. Nếu nói hai người này có gì đó không giống nhau thì đó là Cố Thần tốt xấu còn giữ mình trong sạch một chút, mà Tiết Kính Phong so sánh với Cố Thần, quả thực rất tùy tiện.

Kì thật trong thành phố A này, phàm là các thiên kim diện mạo không đến nỗi, có mấy người không bị hắn theo đuổi? Nếu nói thích, chỉ sợ chỉ là chung chung mà thôi, quyết không thể đến mức vượt lửa qua sông được. Chương nữ có thể ra bộ như vậy, không chừng ở sau lưng cũng phải phí rất nhiều tâm cơ.

Lại còn có thể nói ra miệng, cô ta luôn luôn “quan tâm” cô, thật sự buồn cười.

Cô ta đích thực vẫn chú ý đến cô, nhưng không phải quan tâm, mà là hận không thể làm cho cô mỗi ngày đều trở thành người bất hạnh nhất thế giới.

●︶3︶●

Chương Thực Đồng nhìn Hứa Đồng, vội vàng nói: “Chính cô vừa rồi nói, tôi nói thật cho cô biết, cô đáp ứng yêu cầu của tôi! Cô không thể nói mà không giữ lời!”

Ánh mắt Hứa Đồng lưu chuyển, giống như lơ đãng mở miệng: “Được! Cô muốn tôi đáp ứng cô chuyện này không thành vấn đề. Nhưng nếu là vị hôn phu của cô chủ động đến trước mặt tôi, đến lúc đó cô cũng không thể trách tôi được!”

Chương Thực Đồng lập tức nói: “Sẽ không! Anh ấy không thật lòng với cô, chỉ cần cô đừng dụ dỗ anh ấy, anh ấy nhất định sẽ sớm quên cô!”

Hứa Đồng nhẹ giọng, mở miệng hỏi: “Tôi nhớ rõ, năm đó cô không phải thích Bàng Mông? Anh ta hình như là học đệ của vị hôn phu cô. Cô trước đi theo cậu em, sau lại quăng câu em chạy tới theo đuổi ông anh, cô nói xem cô làm như vậy có tính không là ...?”

Chương Thực Đồng trên mặt khẩn trương, “Cô đừng nói lung tung! Tôi không có! Tôi cho đến nay chỉ xem Bàng Mông là anh trai! Cố Thần chắc chắn biết, tôi chỉ yêu mình anh ấy!”

Cánh tay Hứa Đồng không chịu được nổi da gà, “Ân, thì ra là anh trai.” Thanh âm kéo dài làm cho người ta nghĩ xa.

Chương Thực Đồng kiệt lực biện bạch: “Hứa Đồng, thật ra Bàng Mông thích cô! Cô tin tôi! Tôi chỉ xem anh ta là anh trai. Đúng rồi, không phải anh ta mới về nước sao? Không bằng cô quay về với anh ta, năm đó không phải cô rất thích anh ta sao? Nếu hai người có thể bắt đầu lại, nhất định sẽ hạnh phúc! Xin cô, bỏ qua cho Cố Thần đi, cô về sau không cần gặp lại anh ấy, được không?”

Hứa Đồng thoáng nhìn về phía sau cô ta, quỷ quyệt cười, nhẹ nhàng hỏi: “Nói xem, cô coi anh ta là anh trai, vậy năm đó như thế nào lại vì anh ta tự sát? Tôi còn chưa bao giờ nghe nói qua có em gái vì anh trai tự sát, trừ khi là em gái yêu anh trai!”

Chương Thực Đồng vội vàng giải thích, giống như không có từ nào diễn giải ý, “Không có! Đó là hiểu lần, thật sư, thật sự! Tôi không tự sát vì anh ta, cô phải tin tôi!”

Hứa Đồng lập tức bắt lấy lỗ hổng, hỏi: “Vậy, cô kì thật là dọa anh ta?”

Chương Thực Đồng không kịp nghe cẩn thận vội vàng gật đầu, “Đúng, đúng!”

Hứa Đồng lại nhẹ nhàng, “Nói cho đúng là, năm đó cô tự sát, là giả. Chẳng qua chỉ để tách hai chúng tôi ra, đúng không? Chương Thực Đồng, cô không nói thật, tôi sẽ không đáp ứng yêu cầu của cô!”

Chương Thực Đồng nhíu mày phân vân một chút, cuối cùng gật đầu thừa nhận, “Đúng!”

Dù sao nơi này chỉ có hai người, Cố Thần cũng không có mặt, gật đầu thừa nhận một chút thì có làm sao.

Hứa Đồng ha ha cười, tiếng cười giọn tan, đột nhiên giơ ngón tay chỉ về phía sau Chương Thực Đồng, cười tủm tỉm nhìn cô ta nói: “Chương Thực Đồng, vì hôn phu của cô kìa! Anh ta đứng ở phía sau cô đã lâu!” Lại ngẩng đầu, tươi cười ngọt lim, “Cố thiếu!”, cô nhẹ nhàng gọi, “Như thế nào không ngồi? Đứng lâu như vậy, không mệt sao?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Avatar
Trang to22:10 17/10/2014
Truyen nay rát hay toi da xem nhiều lan nhung van khong muon kẹt thuc cam on da dich

BÌNH LUẬN FACEBOOK