Trang Chủ
Ngôn Tình
Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!
Dụ Địch

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chương Thực Đồng cùng vài thiên kim tiểu thư đi thẩm mĩ viện, lúc đi lấy xe bị một thanh niên không quen chặn lại. Cậu ta yêu cầu cô tìm một quán cà phê nói chuyện, cậu ta nói mình biết một chuyện của Cố Thần, cô nhất định đối với chuyện này sẽ hứng thú.

Cô vốn không tin lời người này, cậu ta lại một lần nữa cam đoan, tất cả những gì cậu ta nói là sự thật. Cậu ta bảo cô gọi điện thoại cho Cố Thần thử xem, nếu bây giờ cô có thể hẹn Cố Thần, cậu ta sẽ lập tức đi, nếu không hẹn được, vậy thì xin cô phải nghe lời cậu ta nói. Cậu ta nói rằng, Cố Thần sợ dĩ không chịu hẹn, đó là bởi vì cậu ta đã nghĩ biện pháp đem chuyện nhiễu loạn của Cố Thần mang bán.

Chương Thực Đồng nghe qua hắn nói, không hỏi cười ha hả. Cô cùng Cố Thần đã sớm hẹn buổi tối gặp mặt, vì thế mà hôm nay cô đã dành hẳn một buổi đi thẩm mĩ.

Không nghĩ đến tiếp tục dây dưa với người lạ, nề hà phiền phức, làm phiền đến mức cô muốn báo công an. Nhưng nhìn người này vẻ mặt chắc chắn, nói không chuyện không rõ ràng, cô bỗng nhiên chột dạ, ngón tay bấm số điện thoại Cố Thần gọi.

Cô đã muốn chuẩn cười nhạo thật to tên này nói hươu nói vượn, kết quả trong điện thoại, Cố Thần nói với cô buổi tối phải tham gia hội nghị, buổi hẹn với cô tạm thời hủy bỏ.

Cắt đứt điện thoại, cô nghi ngờ không thôi.

Hội nghị thường kì của Cố Thần tổ chức thường đều vào buổi chiều ngày cuối tuần, trước giờ vẫn thế, cũng không phải dễ dàng đổi lịch, hôm nay như thế nào lại tổ chức buổi tối?

Lúc này người đàn ông xa lạ kia một bên nói với cô: “Chương tiểu thư, cô chẳng lẽ không muốn biết Cố tiên sinh xảy ra chuyện gì sao?”

Không kìm được nghi hoặc, tuy rằng không cam lòng, cô cuối cùng vẫn là thỏa hiệp cùng cậu ta vào quán cà phê.

●︶︶●

Cậu ta nói với Chương Thực Đồng thế này: “Chương tiểu thư, tôi nguyên lai là phục vụ phòng ở khách sạn ven biển, tôi thích một cô gái tên gọi là Hứa Đồng, đừng kinh ngạc, tôi biết là cô có biết Hứa Đồng. Có một hôm cô ta nhờ tôi ở khách sạn thuê một phòng, tôi hỏi cô ta định làm gì, cô ta cũng không chịu nói. Tôi lại muốn biết, cô gái mình thích hẹn người khác đến khách sạn làm gì, vì thế tôi ở trong phòng vụng trộm đặt máy quay, thu được một ít này nọ. Chương tiểu thư, chính là mấy ảnh này, tôi đưa để cô nhìn một cái, rốt cục là xảy ra chuyện gì! Tôi có thể trước tiên nói với cô, đêm đó đến gian phòng kia gặp Hứa Đồng, đúng là vị hôn phu của cô, Cố Thần Cố tiên sinh!”

Cậu ta nói tới đây, lấy tay hung hăng đập mặt bàn, biểu tình tức giận, như trong lòng tràn đầy cảm giác phẫn uất.

“Tôi thật không rõ, cô ta có thể thế nào như vậy không có tự ái! Tôi cho cô ta cơ hội, cô ta có thể lựa chọn cùng tôi một chỗ, vậy vì cái gì nhất định phải bức tôi làm thế này! Chương tiểu thư, không gạt cô, tôi đã cầm chỗ ảnh này đi tìm Hứa Đồng, tôi nói cho cô ta nếu muốn cùng tôi một chỗ, tôi nhất định sẽ vì cô ta mà giữ bí mật, hủy bỏ chỗ ảnh kia. Nhưng cô ta không biết thân biết phận, cư nhiên không chịu đáp ứng tôi!”

Chương Thực Đồng lúc này hai gò má đã tái nhợt, môi run run. Cô kích động cùng cậu ta chửi bậy: “Đồ con gái mất dậy, luôn như vậy không biết thân biết phận!”

Cô ta không nhìn đến, khi cô ta nói vậy, khóe miệng người đối diện hung hăng run rẩy một chút, giống như không thể khống chế được nụ cười, cuối cùng liều mạng cắn răng nhịn xuống.

Khống chế tốt chính mình, cậu ta tiếp tục căm giận nói: “Hừ! Không chỉ có như thế, cô ta còn đối với khách sạn nói bị tôi quấy rầy, hại tôi phải từ chức, tôi hận cô ta! Tôi không nghĩ dễ dàng bỏ qua cho bọn họ! Tôi đã hẹn Hứa Đồng gặp nhau ở quảng trường Cẩm Tú, tôi nói với cô ta tôi định rời đi nơi này, nếu cô ta đến gặp tôi một lần cuối cùng, tôi sẽ đem ảnh này trả lại cho cô ta. Nếu cô ta không đến, tôi sẽ phát lên trên mạng! Chương tiểu thư, tôi biết cô là vị hôn thê của Cố tiên sinh, cô cam tâm bị Hứa Đồng quyến rũ chồng tương lai của mình hay sao? Hứa Đồng làm người giảo hoạt, tôi tự biết chính mình không đấu nổi cô ta, nhưng là Chương tiểu thư, cô không thế, luận mỹ mạo, luận trí tuệ, luận năng lực tài hoa, cô đều hơn cô ta. Tôi hi vọng cô có thể ra mặt giúp tôi cũng chính là giúp cô xả giận! Về phần Cố tiên sinh cô cứ yên tâm, vừa rồi trong điện thoại cô cũng đã nghe được, anh ta quả thật có việc không thể rời đi, nếu Hứa Đồng thấy sự việc không ổn, muốn tìm Cố tiên sinh giúp đỡ, xin cô tin tưởng tôi, chuyện này tuyệt đối không có khả năng.!”

Nghe cậu ta châm ngòi thổi gió lại xua trâu thúc ngựa một phen, Chương Thực Đồng lập tức xúc động nói: “Quảng trường Cẩm Tú phải không? Con tiện nhân Hứa Đồng này, chờ đấy cho tôi, tôi không tha cho cô!”

Nói xong hấp tấp rời đi.

Ngồi tại chỗ Tiểu Ngũ nhìn Chương Thực Đồng vội vã đi, không khỏi đại công cáo thành, sung sướng cười tươi.

Trận thứ nhất đại thắng. Nâng cổ tay nhìn thời gian, vừa vặn. Một lúc nữa, sẽ tiếp tục chiến đấu trận thứ hai.

●︶︶●

Chương Thực Đồng đứng ở trước xe, ngón tay chỉ Hứa Đồng hô lớn: “Hứa Đồng, con tiện nhân này! Cô muốn gì! Tất cả mọi người đều biết quan hệ tôi với anh ấy, cô còn dụ dỗ anh ấy lên giường với cô, cô có còn liêm sỉ hay không?”

Hứa Đồng càng lui vào trong lòng Cố Thần, thân thể không kìm được phát run. Cô điềm đạm đáng yêu ngẩng đầu nhìn hắn, trên mặt bất lực vô tội.

Cố Thần đối với việc Chương Thực Đồng kêu gào như không nhìn thấy. Hắn cúi đầu nhìn Hứa Đồng, ánh mắt có chút đăm chiêu, môi khẽ nhúc nhích thì thào lặp lại: “Hứa Đồng?”

Hứa Đồng co rúm lại nhu nhu nói: “Hứa Đồng là tên của em, Dao Dao là nhũ danh ...” Quay đầu nhìn về phía Chương Thực Đồng, giải thích: “Chương tiểu thư, tôi đã cùng cô nói thật nhiều rồi, tôi không phải không biết vị trí Cố phu nhân là của cô, cô đã thuê thám tử tư, cô cũng biết, phụ nữ bên người Cố thiếu cũng không phải chỉ một mình tôi, những người khác cô đều không để ý, vì cái gì cùng với tôi vài lần không tha? Kỳ thật cô quá lo lắng rồi, cho dù tôi thật sự muốn làm Cố phu nhân, tôi gia thế không có, bản lĩnh không có, lấy cái gì để xứng đáng với Cố thiếu đâu?”

Mắt cô hàm lệ, tầm mắt quay về Cố Thần, nói chuyện như cũ vẫn hướng về phía Chương Thực Đồng, “Tôi tự mình hiểu lấy, tôi biết chính mình không xứng với Cố thiếu, đối với Cố thiếu mà nói, tôi ... chúng tôi, bất quá là có vài phần mới mẻ, sớm muộn gì cũng chán. Tôi như thế nào vọng tưởng những điều không thực tế ấy đâu?” Cô nhìn hắn, rưng rưng thì thào, giống như giải thích ngày đó vì sao mà vội đi không từ giã: “Tôi biết đến, không thể vọng tưởng, cũng không thể cho chính mình rơi vào vọng tưởng, cái gì cũng không thể, bởi vì căn bản không có khả năng. Nếu nhất định không có hi vọng, vậy chỉ có thể dứt ra nhanh chóng rời đi!”

Cố Thần gắt gao nhìn cô, nửa khắc không rời khỏi quỹ đạo. Mi tâm hắn nhăn lại, hai mắt thâm trầm như không thể nhìn thấy đáy, bên trong phát ra ánh sáng khiếp người. Ánh sáng kia giống như mang theo ma lực, bao phủ ra bên ngoài, giống như làm cho người khác có bí mật khiếp sợ mà không thể nào che dấu.

Dưới đáy lòng Hứa Đồng sâu kính thở dài. Hắn thực sự rất cao tay, đem tất cả cảm xúc che dấu rất tốt, cô căn bản không nhìn rõ đến giờ phút này hắn là kinh hay giận, hoặc hay là kì thật đã nhìn rõ tất cả mọi chuyện.

Cô đem tầm mắt trên mặt Cố Thần thu hồi, chuyển hướng nhìn về phía Chương Thực Đồng, bi bi thiết thiết nói: “Chương tiểu thư, bởi vì cô là người có tiền, có học thức, tôi nghĩ cô chỉ là mắng chửi, nói có nghiệt ngã một chút, không đến mức làm chuyện quá đáng, nhưng là hôm nay ... Nói vậy hẹn tôi đến đây là cô sao? Cho nên không cho tôi được nói với Cố thiếu, cô sợ anh ấy ...” Cô cố ý không nói tiếp, để trong lòng mỗi người tự nghĩ tiếp đoạn sau.

Chương Thực Đồng giống như bị người khác bức bách, giơ tay mắng to: “Hứa Đồng cô thối lắm! Cái gì mà thám tử tư, cái gì mà tôi hẹn cô, cô nói bừa cái gì! Cô! Cô! Cô hãm hại tôi!” Quay đầu nhìn về hướng Cố Thần, vội vàng giải thích với hắn, “Cố Thần anh đừng nghe con chó này điên loạn cắn người! Em vô tội! Em cái gì cũng không làm!”

Cố Thần thanh sắc bất động.

Cô ta không khỏi nóng nảy, chỉ vào Hứa Đồng điên loạn chửi bậy: “Tiện nhân! Cô hại tôi! Nếu oán liền oán chính mình làm trò xằng bậy, tùy tiện cùng đàn ông làm tình, bằng không cũng không bị người khác chụp được! Là cô chính mình không biết xấu hổ, làm sao lại mang theo tôi xuống nước! Có bản lĩnh thì đừng tùy tùy tiện tiện cởi quần áo, cô không thoát ai lại chụp được cái loại hạ lưu này!”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Avatar
Trang to22:10 17/10/2014
Truyen nay rát hay toi da xem nhiều lan nhung van khong muon kẹt thuc cam on da dich

BÌNH LUẬN FACEBOOK