Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hứa Đồng đã âm thầm chuẩn bị tốt công tác “hiến thân”. Cố Thần đương nhiên vẫn không hề động vào cô. Hắn rõ đã cũng cô sát súng hỏa, nhưng cuối cùng lại vẫn để cô rời đi. Tự chủ của hắn thật làm Hứa Đồng than thở không thôi. Cô cũng có cảm giác, hắn đem tình yêu nam nữ xem giống như một trò chơi thi đấu thể thao, hắn thận trọng, bày mưu tính kế, bao lâu tìm cô, bao lâu không đả động đến cô, khi nào nên hôn, khi nào mới “làm”, hắn đem từng việc tính toán hoàn hảo, nắm giữ vừa đúng.

Đối với loại con nhà giàu như Cố Thần mà nói, chuyện vui nhất, hẳn là làm cho một cô gái mới đầu trong lòng không yêu, chậm rãi rơi vào bể tình của hắn đến điên đảo si mê. Quá trình này sẽ làm thỏa mãn vô hạn hư vinh của hắn.

Làm thể nào để một cô gái bất tri bất giác yêu mình thật sâu sắc, Hứa Đồng nhìn ra được, Cố Thần quả là cao thủ trong lĩnh vực này.

Cô đã chuẩn bị thật tốt, hắn lại không động đến cô. Cô biết hắn làm như vậy, kì thật là chờ, chờ toàn bộ thể xác và trái tim cô đối với hắn hàng phục – đến lúc đó không phải là hắn muốn cô, mà là thân thể và linh hồn của cô đều khát khao có được hắn.

Hắn không giống lãng tử lỗ mãng tầm thường, hắn cũng không gắt gao cần sắc, hắn có năng lực chờ đợi, chờ đợi một cô gái từ chấp nhận bị “hái” chậm rãi quá độ đến khát vọng được “hái”

●︶︶●

Khi về nhà, mỗi dây thần kinh trong cơ thể Hứa Đồng vẫn như cũ bị vây trong trạng thái hưng phấn. Không chỉ bởi chiếc hôn nồng nhiệt kích thích kia, mà còn bởi cô ý thức được chính mình lần này chân chính gặp được đối thủ mạnh mẽ.

Cô gắt gao muốn biết, cô cùng Cố Thần, đến tột cùng là hắn nhịn không được đến “hái” cô, hay vẫn là cô sớm hơn nhịn không được chủ động dẫn hắn đến “hái”.

●︶︶●

Đêm đó, Dương Dương gọi điện thoại, lớn tiếng chất vấn Hứa Đồng, nguyên nhân gì mà cô cùng Cố Thần xuất hiện cùng thời gian, cùng địa điểm?

Hứa Đồng giải thích với cô từ đầu đến cuối, nói ra toàn bộ chân tướng, từ Chương Thực Đồng giảng đến Cố Thần, từ thân thế đến tình thế trước mắt, từ kiên nhẫn nhường nhịn đến tuyệt địa phản kích.

Nghe xong, Dương Dương oán hận vô cùng nói: “Hứa Đồng, ngươi thật phiền toái. Dùng cơm tẻ nuôi Đường Tráng lớn như vậy để làm cái gì hả? Chỉ dùng để hù dọa người đến trước cửa quấy rối sao? Còn chọn đường cong để đánh vu hồi cứu quốc – Còn đoạt của cô ta vị hôn phu, ta xem ra ngươi thật sự là ăn no không có chuyện gì để làm! Trực tiếp bảo Đường Tráng mang theo người đi sửa chữa cái cực phẩm mẹ con kia không phải xong rồi sao? Cho mấy cái mặt của bọn chúng vào bao, để xem về sau còn dám vênh lên nữa hay không!”

Hứa Đồng không khỏi từ đáy lòng cảm thán, Dương Dương cùng Đường Tráng quả thật trời sinh một đôi.

Cô thâm thúy giảng giải: “Dương Dương, mỗi người mỗi chí, mật đường của ngươi, có khi đối với ta lại là thạch tín, phương pháp người cảm thấy tốt, theo ta lại thật nhược trí. Như hiện tại vui đùa, chính là khiến tim đập càng mạnh, rất kích thích! Hơn nữa ngươi đừng quên, ta nói đi con đường này, mặt sau có thể có cơ hội lây dính nam sắc a!”

Nghe xong lời cuối cùng, Dương Dương rốt cuộc gật đầu khen ngợi, vẫn là Hứa Đồng cao minh hơn một bậc. “Nếu thật có thể lây dính đến da thịt của Cố đại thiếu, ta đây lựa chọn đồng ý với cách ngươi thực hiện”.

Hứa Đồng ôm bụng cười to. Cười xong, cô dặn dò Dương Dương tạm thời không cần nói chuyện này với Đường Tráng.

Dương Dương lập tức tức giận nói: “Xin ngươi, chúng ta chia tay đã lâu, còn nói cái gì a!”

●︶︶●

Lại qua thật nhiều ngày, Cố Thần mới tìm Hứa Đồng.

Lần này hắn đưa cô đến một biệt thự xa hoa tham gia một cuộc đánh bài.

Trong biệt thự bóng người qua lại, tựa hồ những người có tiền trong thiên hạ rảnh rỗi, giờ khắc này đều tập trung hết tại đây.

Trước bàn chơi bài, bốn người nhìn thấy Cố Thần đều vội vã đứng lên, nhiệt tình đón chào. Trong đó có một người đi một mình lại nói với Cố Thần: “Cố thiếu, ngồi chỗ của tôi đi!” Cố Thần cùng hắn khiêm nhường, người nọ liền nói: “Cố thiếu, anh vào thay chân tôi tốt lắm, tôi mà đánh tiếp, chỉ sợ ngay cả xe tôi đỗ ở bên ngoài đều phải đổi chủ mất!”

Cố Thần vì thế mà không hề từ chối, thuận thế ngồi xuống. Hứa Đồng nhu thuận ngồi bên cạnh hắn. Cảnh tượng này làm cho Hứa Đồng cảm thấy mình giống như đang ở trong những phim cũ về Thượng Hải, lão gia có tiền ngồi bàn trước đánh bạc, tình nhân ở một bên tùy thời chơi đùa.

Cô càng nghĩ càng cảm thấy giả thiết này có chút khôi hài, trên miệng không khỏi hiện lên nụ cười tươi. Đột nhiên cảm giác được một bên má có chút nhiệt nhiệt, liền quay đầu nhìn, phát hiện thì ra Cố Thần đang nheo mắt lại xem cô. Giống như đang hỏi: “Có chuyện gì mà vui vẻ như vậy?”

Hứa Đồng cười nở rộ, nhỏ giọng nói với hắn: “Em cảm thấy nhất định anh sẽ thắng!” Cô muốn cho hắn nghĩ rằng cô vì hắn mà mỉm cười.

Cố Thần quả nhiên cao hứng, mỉm cười nói: “Nếu em đoán đúng, ván này anh thắng, ván sau liền cho em chơi!”

Hứa Đồng vội vàng xua tay, “Không không, em không biết chơi, sẽ thất bại rất thảm ...”

Cố Thần lơ đễnh, “Anh sẽ chỉ cho em, việc chính cứ chơi, thắng thua không quan hệ!”

Một ván đánh xong, Cố Thần quả nhiên thắng. Hắn đứng dậy, lấy chỗ giành cho Hứa Đồng. Hứa Đồng cuống quýt từ chối, cuối cùng lại không lay chuyển được hắn, đành phải ngoan ngoãn vào bàn.

Cố Thần đem cách chơi dạy lại một lần, Hứa Đồng nghe được vẻ mặt lúc hiểu lúc không, mưa bụi sương mù.

Cô nơm nớp lo sợ hỏi: “Nếu em thua thì làm sao bây giờ?”

Cố Thần cúi đầu cười, “Thua thì thua, sợ cái gì? Chỉ để tâm vào chơi, thắng là của em, thua là anh chịu!”

Hứa Đồng vẻ mặt chần chờ gật đầu, “Được rồi ...” Bắt đầu cùng ba người khác chơi.

Chung quanh bàn có không ít người xem, gặp Cố Thần rút lui giành chỗ cho Hứa Đồng, cũng kiên nhẫn dạy cô cách chơi, lại nói cô yên tâm không cần để ý thắng thua, hắn nuông chiều bạn gái như vậy, nhưng thật ra từ trước đến giờ không thường xuyên đến. Vì thế không khỏi đối với Hứa Đồng có vài phần tò mò, đoán Cố đại thiếu lần này có phải hay không tại đây xét qua cô gái yêu đuối đáng yêu này.

Có người rốt cục kiềm chế không được lòng hiếu kì, đối Cố Thần đưa đẩy nói: “Cố thiếu, nghe nói anh sắp cùng tiểu thư nhà họ Chương đính hôn, chúc mừng anh trước!”

Cố Thần cũng không phủ nhận, mỉm cười đối người kia: “Đa tạ!”

Có người khác theo sát sau hỏi: “Cố thiếu, anh không phải là thực sự muốn cùng Chương tiểu thư đính hôn đi?”

Cố Thần mỉm cười hỏi ngược lại: “Có gì không thể?”

Người nọ lại nói: “Cũng không phải là không thể, chính là nghe nói, vị Chương tiểu thư kia có tiếng được nuông chiều từ bé, người thường sợ là ăn không tiêu a!”

Hứa Đồng cười thầm không thôi, trong lòng thầm thán người này nhất định là nhà giàu mới nổi, tiền kiếm cho dù nhiều vẫn là ngốc nghếch, như vậy lớn tiếng không hề cố kị đi nói bậy chuyện Chương Thực Đồng, Cố Thần chưa cưới còn không tính, nếu sau này hai người bọn họ thực sự kết hôn, người này nói như vậy, không biết sẽ nhận lại cái dạng gì trả đũa.

Bên cạnh lập tức có bạn bè quen biết cười mắng giúp hắn giảng hòa: “Đồ ngốc! Việc này còn để cho cậu bận tâm? Cố thiếu là người bình thường sao? Đừng nói nuông chiều chút thiên kim tiểu thư, cho dù là thiên hạ đệ nhất kiêu ngạo nữ vương giá lâm, Cố thiếu cũng có thể đem cô làm chim nhỏ nép vào người!”

Mọi người chung quanh đều cười rộ lên. Cố Thần cũng cười, không khí nhất thời trở nên náo nhiệt.

Hứa Đồng lại biểu hiện giống như cái gì cũng chưa nghe thấy, hết sức chuyên chú đánh bài, không nói một lời, không thay đổi thần sắc.

Cô biết như thế nào làm một người phụ nữ đáng yêu đứng bên cạnh, có thân biết thân, an phận thủ thường, tuyết đối không si tâm vọng tưởng. Không mơ ước hôn nhân cùng những thứ có liên quan. Khi nghe được hắn nói chuyện hôn nhân, có hay không nghe thấy gì, nhìn thấy gì, tuyệt không được phân tâm.

Cố Thần nhất định thực vừa lòng với biểu hiện an phận của cô, tay hắn yên lặng vòng ra phía sau thắt lưng cô, động tác này vô cùng thân thiết, như là hắn đang khen ngợi cô làm tốt bổn phận của mình.

Cô đem bài đánh cho loạn hết, không có kết cấu. Mặt khác ba chân còn lại đều là những cao thủ lâu năm trên chiếu bạc, luôn luốn tính kế cho từng nước đi, nhưng mà hôm nay thật sự trúng tà, chính mình cũng đi theo đánh bài rối loạn, lộn xộn.

Rõ ràng đánh bài phải có kết cấu nhất định, nhưng cô mù mờ ăn loạn, đánh loạn, lại cắt đứt không biết bao nhiêu nước đi hóc búa của đối thủ, đem thế cục trở lên rối tinh rối mù, vài cao thủ bài bạc cân não cuối cũng dần dần không còn tinh anh, đánh tới lúc cuối, bởi vì một lần đoán là một lần sai, thậm chí bị làm cho chết khiếp, đã căn bản không dám nói nhiều, cô rốt cục đem từng quân từng quân ăn sạch.

Chỉ bằng mấy đấu pháp lộn xộn, cuối cùng Hứa Đồng có thể toàn thắng, thật sự làm cho ba vị cao thủ này đấm ngực dậm chân bóp cổ tay không thôi.

Mọi người vây xung quanh xem càng giật mình, không khỏi hoài nghi hỏi: “Cố thiếu, anh sẽ không phải là dẫn theo một cao thủ đến cùng mọi người chơi, phẫn trư ăn lão hổ đi?”

Cố Thần chỉ cười không đáp. Trong mắt một tầng sáng nhạt bắt đầu di động, hiện lên một chút ngạc nhiên, nhanh chóng liền bị hắn dấu đi. Hắn bất động quan sát cô.

Nhìn kĩ mấy ván về sau, những người đứng xem đem chuyện bàn luận, vạn phần chắc chắn nói: “Không có khả năng! Không có khả năng! Cô ấy không có khả năng là cao thủ! Cao thủ đánh bài như thế nào lại có thể loạn thất tao bát tao lợi hại như vậy? Quả thực là không hề có kết cấu! Bất quá nói đi cũng phải nói lại, cứ như vậy tùy ý ra bài lại đều có thể liên tiếp đại lý(1), Cố thiếu, không thể không nói, vị Dao Dao tiểu thư này vận khí thực sự rất tốt!”

Cố Thần ngồi ở một bên vẫn như cũ cười mà không nói. Trường hợp đáng ngạc nhiên này, hắn cũng là lần đầu nhìn thấy.

Thừa dịp chia lại bài, hắn ghé sát vào tai Hứa Đồng nhỏ giọng nói: “Dao Dao của anh quả nhiên là phúc tinh”

Hứa Đồng quay đầu nhìn hắn ngượng ngùng cười. Trong nụ cười này, hắn chỉ nhìn thấy cô sóng mắt lưu chuyển, nhẹ run hai gò má, hồng nhuận như ánh bình mình, sáng ngời, thật tuyệt không thể tả.

Cố Thần đặt tay bên hông cô, bất tri bất giác lặng lẽ chặt thêm vài phần

●︶︶●

Sau tám ván, tiền thắng trước mặt Hứa Đồng đã có thể xếp thành một tòa núi nhỏ.

Đối với việc cô thắng một ván lại một ván, mọi người cuối cùng đếu đã ngạc nhiên đến chết lặng, chết lặng nhìn thấy quái mà không quái.

Cố Thần nhìn qua thật cao hứng. Hứa Đồng đại sát bốn phương cho hắn tránh chừng mặt mũi.

Sau khi rời đi biệt thư, bọn họ đi một quán cà phê nhỏ.

Cố Thần lại đưa cho Hứa Đồng một chiếc thẻ, nói: “Vừa rồi tiền em thắng đều ở trong này”

Hứa Đồng khước từ không lấy, Cố Thần cười, đem thẻ nhét vào trong túi cô, “Không phải đã sớm nói, thắng là của em, thua là của anh sao?”

Hứa Đồng đành làm bộ dáng khó xử lại ngượng ngùng xấu hổ đối với hắn nói lời cảm tạ.

Cố Thần nhìn cô xinh đẹp khả ái, không chịu nổi liền duỗi tay đưa cô ôm vào ngực, cúi đầu, lại là một phen tinh tế hôn sâu, đến cuối cùng, quần áo cả hai đã trở nên hỗn độn, hắn lại vẫn như cũ không chịu động vào cô.

Hôn xong, hắn một mặt sửa lại quần áo cho cô, một mặt lại như mê hoặc đối với cô thì thầm nói nhỏ: “Anh tuy rằng phong lưu nhưng cũng không hạ lưu, trừ khi em cam tâm tình nguyện, anh sẽ không ép buộc. Anh nhìn ra được, em hôm nay cũng không chuẩn bị tốt, tim đập hoảng hốt lại mau. Chờ khi em hoàn toàn chuẩn bị tốt, chúng ta sẽ tiếp tục sự tình phía sau!”

Nghe qua hắn nói, Hứa Đồng mới nhận thấy được tim mình đập có bao nhiêu loạn. Cô nghĩ đến chính mình đã chuẩn bị tốt, lại bị hắn liếc mắt một cái nhìn ra kì thật bằng không.

Hắn biết người biết ta, lần này đấu, cô ở thế hạ phong.

●︶︶●

Công việc làm gian tình đang tiếp tục tiến hành đâu vào đấy, một sự kiện cẩu huyết lại từ trên trời giáng xuống nện ở trên đầu Hứa Đồng. Nhàn rỗi vô sự, Hứa Đồng một người lắc lư đến trung tâm thương mại, muốn đặt mua một bộ nội y gợi cảm. Kết quả vừa mới đi ra, ngay tại cửa trung tâm gặp phải Cố Thần. Lúc đó trong tay hắn còn dẫn theo một cô gái xinh đẹp. Cô kia một đường đối hắn oanh thanh yến ngữ, kiều mị nhu tình.

Hứa Đồng thật sự bội phục chính mình nhanh trí hơn người. Ngắn ngủi trong nháy mắt, cô đã muốn cà lơ phất phơ thành công thực hiện quá trình từ kinh sợ đến nhu uyển ẩn nhẫn. Cô đánh vỡ hình tượng kinh điển cô gái thương tâm ghen tuông tranh cãi ầm ĩ – cô tầm mắt dõi theo Cố Thần trên mặt vội vàng tránh né mà đi, giống như ở trong này gặp được hắn là lỗi của cô, lập tức lui sang một bên, giống như vừa rồi cô kì thật cũng không nhìn đến hắn, thậm chí từ trước căn bản cũng không quen biết qua hắn. Theo hình ảnh trong gương phản xạ lại, nhìn ánh mắt của mình, Hứa Đồng cười giả tạo. Xem xem, cô cỡ nào giống đứa nhỏ, chịu thương tổn, đều chọc người đau lòng phát điên.

Giây tiếp theo, Cố Thần cũng cô gái kia sát vai mà đi.

Giống như hắn cũng không nhìn thấy cô, giống như hắn từ trước căn bản cũng không quen cô.

-----------------------------

(1) Một thế trong mạt chược

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Avatar
Trang to22:10 17/10/2014
Truyen nay rát hay toi da xem nhiều lan nhung van khong muon kẹt thuc cam on da dich

BÌNH LUẬN FACEBOOK