Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
"Anh —— là đang gọi tôi?"

Tiếng nói hơi rung, Thi Tĩnh liền nghe thấy giọng của Vân Dật Bạch ác ma truyền đến.

"Cô muốn cho tôi tự mình đi mời cô đi vào sao?"

"Anh đang tắm." Thi Tĩnh nói ra một sự thật.

Ai ngờ, Vân Dật Bạch nói như vậy, "Không phải nếu đang tắm lời nói, tại sao muốn cô tới giúp một tay! Vào đi!" Hai chữ cuối cùng hắn rất rõ ràng là đè ép giọng nói nói.

Thi Tĩnh nghe đến, cảm thấy!

Phí thời gian đứng ở cửa hồi lâu lúc này cô mới mở cửa ra tốc độ bước chân vô cùng chậm rốt cuộc dời được đến cửa phòng tắm.

Cô không có vào cửa, chỉ là đưa lưng về phía phòng tắm lầm bầm mở miệng, "Cần mình làm cái gì?"

Đưa lưng về phía phòng tắm rộng mở cửa, cô có thể cảm giác từ trong phòng tắm truyền tới khí nóng ấm áp mờ mịt cả sau lưng cô.

"Vào đi!"

"Anh đang tắm!" Thi Tĩnh cắn răng nói những lời này gằn từng chữ .

Vân Dật Bạch bị khí nóng mờ mịt bốc khói trắng bao quanh, xuyên thấu qua sương trắng nhìn thấy cô gái đưa lưng về phía phòng tắm . Hắn chỉ tay chống cằm khẽ mở môi mỏng.

"Cô hình như —— rất thích phản bác tôi!"

"Là anh yêu cầu quá phận!" Thi Tĩnh căm giận mở miệng "Anh rốt cuộc cần gì? Không thích cầm quần áo, cần tôi giúp anh sao?" Nói xong, cô đã cất bước.

Một giây kế tiếp Vân Dật Bạch tà ác nâng lên khóe môi, kéo ra nụ cười nhạt, "Tôi muốn cô ——"

Thi Tĩnh đứng yên nín thở bất động. Khẩn trương không biết làm sao .

" Tôi muốn cô ——" Hắn thong thả ung dung lặp lại một lần, thời điểm Thi Tĩnh sắp nhịn không được, hắn lúc này mới tà nịnh nói tiếp, " Tôi muốn cô chà lưng cho tô!"

Giống như là đã trải qua một cuộc gió lốc, sau khi Thi Tĩnh nghe lời của hắn cả người hư mềm dựa vào một bên khung cửa. Khẽ thở hổn hển.

Không thể phủ nhận, đang nghe lời nói Vân Dật Bạch, lòng của cô bị co rút một cái. Cả người gắng gượng giống là một cây cọc gỗ, không biết nên làm sao đây.

Lúc ấy cô liền suy nghĩ, Vân Dật Bạch hận cô như vậy làm sao sẽ nói thế. Cô có phải hay không nghe lầm. Đợi đến thời điểm trong lòng mình nghĩ thật xác định, cô thở nhẹ một hơi đồng thời trong lòng thổi qua một tia khác thường.

"Vân Dật Bạch, anh ——" Thi Tĩnh không tìm được từ muốn mắng hắn.

"Anh muốn như thế nào?"Cô run giọng thét chói tai.

Sau một khắc cổ tay của cô nóng lên, một bàn tay ẩm ướt giữ lại cánh tay của cô đem lấy kéo vào phòng tắm.

Phản ứng không kịp nữa, cô cũng cảm giác sau lưng đụng vào gạch men sứ lạnh lẽo, "Anh—— khụ khụ khụ ——"

Vừa mới há mồm, từ trên trời giáng xuống đầy nước nóng đổ miệng cô, nước ấm ấm áp vừa phải cũng không có nóng đến cô, chỉ là để cho cô ướt đẫm toàn thân.

Áo cotton cùng với quần jean bó sát thật chặt trên người cô. Đem dáng người mỹ lệ của cô lộ rõ hoàn toàn.

"Vân Dật Bạch!" Thi Tĩnh gào lớn ra tiếng.

"Ha ha!"

"Anh——"

Trò đùa dai y hệt nụ cười cách cô không xa vang lên, lau đi nước trên mặt Thi Tĩnh cất bước tiến lên, vừa muốn há mồm tức giận mắng lại bị trước mắt hình ảnh làm cho sợ hãi.

Nước nóng cọ rửa trong phòng tắm, khí nóng chưng phát dâng lên sương trắng trong cơn mông lung, Vân Dật Bạch không mảnh vải che thân ngồi ở trong bồn tắm, trên người trần trụi đang lấy tay chống cằm hắn dù bận vẫn ung dung liếc nhìn. Trên ngực tráng kiện bất mãn tất cả giọt nước lớn nhỏ .

Nước theo hắn cười khẽ mà chuyển động chậm rãi qua lồng ngực không có vào eo, không có vào trong bồn tắm. Lưu lại một đường làm cho người tưởng là sẹo.

Vân Dật Bạch cũng không khá hơn chút nào.

Phát hiện ánh mắt của cô, Vân Dật Bạch cảm giác toàn thân mình dấy lên một cỗ xao động. Con mắt thâm thúy sắc chuyển sang ướt trên nửa người bị ướt của Thi Tĩnh .

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hào Môn Tuyệt Luyến Tổng Giám Đốc Không Yêu Vẫn Cưỡng Ép

Avatar
12:08 12/08/2016
Cho thêm chương nữa đi
Avatar
ngoc20:12 21/12/2015
hay lắm tg nhanh ra chuong ms ạ

BÌNH LUẬN FACEBOOK