Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Giờ phút này cô nằm trong ngực anh yếu ớt như một mảnh thủy tinh dễ vỡ.

Mộ Yến Thần mở cửa xe, đem Lan Khê ngồi vào vị trí phó lái. Thời điểm này anh có chút do dự, không biết có nên đưa cô trở về Mộ trạch hay không. Nếu giờ về đó, phải giải thích như thế nào với người trong nhà, đặc biệt là Mộ Minh Thăng, nên dùng lí do gì cho việc khuya thế này hai người lại ở cùng nhau? Anh đứng thẳng dậy, khẽ hít sâu vào, đem cánh cửa xe đóng lại

.Kỷ Diêu tỏ ra lo lắng, đứng ở ngoài, thông qua cửa kính sốt ruột nhìn Lan Khê. Kỉ Hằng gõ vào vai cô nàng, ý bảo cô nàng lên tiếng. Ánh mắt Kỉ Diêu nhìn chằm chằm vào Mộ Yến Thần, tỏ vẻ khó tin.

"Khụ…Khụ… . À, con bé không thoải mái, lát anh cho nó uống nhiều nhiều nước nóng nha. . . . . ." Kỷ Diêu đỏ mặt nói.

Mộ Yến Thần không đáp lời, tiếp tục đi qua mở cửa xe phía bên kia.

Những thứ này, anh không cần bọn họ chỉ dạy.

Anh cũng biết để ngăn chặn những việc như thế này xảy ra lần thứ hai, chính là từ nay cấm tiệt cô giao du với những loại bạn này, để cô khỏi bị dụ dỗ đến những nơi chứa đầy cạm bẫy giống hôm nay. Anh chả cần cùng loại người này phí nước bọt, lạnh lùng phóng xe về phía trước.

Kỷ Diêu kinh ngạc, quay đầu bất đắc dĩ nhìn Kỷ Hằng.

"Anh ơi, trong nhà Lan Khê khi nào thì mọc ra người đàn ông đáng sợ này vậy? Con nhóc kia không thèm nói gì với em hết!" Kỷ Diêu vò đầu.

Kỷ Hằng trầm mặc không trả lời, vẫn đang chìm trong suy nghĩ của bản thân mình.

***

Do tác dụng của rượu mãnh liệt đánh vào, Lan Khê toàn thân nóng bức, cả người như bị nhét vào lò nướng, tay nhỏ bé bắt đầu kéo kéo y phục.

Mộ Yến Thần nhìn trong kính thấy một màn như thế, gương mặt tuấn tú thoáng chốc lạnh xuống, giọng trầm thấp cảnh cáo: "Mặc vào, không được cởi."

—— Mẹ kiếp, giờ đây anh mới thấy rõ trang phục cô đang mặc bên trong áo khoác, là bộ váy ngắn hai dây khá “thiếu vải. Tuy có thể phủ kín những nơi cần nên che đậy, nhưng vẫn tôn lên hình dáng những đường cong ngọt ngào của thiếu nữ, đánh mạnh vào thị giác của cánh đàn ông. Cảnh đẹp bày ra trước mắt chỉ càng làm cho Mộ Yến Thần thêm tức giận, gân xanh nổi đầy lên trên trán.

Lan Khê không thèm để ý tới lời cảnh cáo, đem quần áo từ trên người cởi xuống. Tốt! cởi xong thấy mát hẳn ra.

“Két” một tiếng, Mộ Yến thần vội vàng đạp thắng xe lại.

Anh bực mình đem áo khoác đã bị ướt của cô thảy ra ghế phía sau, tiếp theo cởi tây trang trên người mình, đem nửa thân trên của cô bao bọc kín mít, không còn chút khe hở. Lan khê cũng nổi cáu lên, sao mới mát được tí đã trở nên nóng bức thế này, cô dùng giằng, giãy dụa nhất quyết không chịu phối hợp.

Bàn tay Mộ yến Thần bóp chặt lấy hai tay cô, ngăn cản cô tiếp tục hành động “hoang dại” lại, mở giọng chất vấn: "Cô bao nhiêu tuổi? Đua đòi theo ai mà mặc loại trang phục thô kệch này hả?"

Lan Khê bị chận thở không nổi, bị ép tới khó chịu, nức nở cau mày kháng nghị: "Tôi nóng lắm. . . . . ."

Than xong, bàn tay nhỏ bé tiếp tục làm loạn.

Mộ Yến Thần vẫn tiếp tục đè chặt con nhóc cứng đầu này, áp trán mình vào trán cô, cau mày cảnh cáo: "Đừng quậy nữa! . . . . . . Tôi mở điều hòa cho cô."

Anh bỗng cảm thấy kỳ quái, vừa nãy còn than đau dạ dày, ra vẻ đau đến chết đi sống lại, sao thoáng cái đã có sức làm loạn?

Lan Khê nâng hai hàng lông mi đã nước đẫm vì thấm nước mắt, tủi thân nói: ". . . . . . Tôi đói bụng quá."

Mộ Yến Thần thở dài một hơi, giằng co với cô chỉ mới vài phút đã làm cả người anh xuất đầy mồ hôi, nhìn cô thật sâu, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn: "Muốn ăn gì?"

"Bánh ngọt." Thanh âm cô mềm nhũn nhưng có chút thanh tỉnh.

Lạy trời! Món này không khó tìm, có thể chiều theo cô một lần, anh định gật đầu đáp ứng lại nghe tiếng nói mơ mơ màng màng:"Nhưng phải là bánh sinh nhật nha."

Mặt anh lúc này y chang đáy nồi!

Dừng xe lại ven đường, anh quay qua nói với người bên cạnh: "Ngoan ngoãn ngồi đây, chút nữa tôi sẽ quay lại."

Xuống xe, cẩn thận khóa lại cửa xe.

Mộ Yến Thần trong lòng có chút mê mang khó hiểu. Anh biết rõ bản thân không phải là loại người dễ dàng mềm lòng trước bất kì ai. Nhưng hôm nay hành động của anh hoàn toàn trái ngược ngày thường. Sự thỏa hiệp, kiên nhẫn này có phải chỉ đơn giản vì cô say xỉn, rồi tỏ vẻ yếu đuối trước mặt anh không?

Thời điểm anh cầm bánh sinh nhật trở lại, cô nhóc ồn ào nào đó đã tựa vào kính xe, ngủ thiếp đi.

Híc! tự nhiên edit mấy chương bé Khê đau bụng thì bụng mình cũng đau theo, sáng giờ nằm nhà ôm bụng mà than.

Hôm nay chỉ đăng hai chương thôi nhé, mai nếu mình khỏe lại sẽ cố đăng 3c

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hào Môn Thừa Hoan Mộ Thiếu Xin Anh Hãy Tự Trọng

Avatar
Hòa Thân08:11 03/11/2019
Hay quá
Avatar
bosscute12:10 17/10/2019
xươg nam chính qá
Avatar
Thovu06:05 24/05/2019
Anh em loạn luân, mô típ rất kinh điển giống như tiểu thuyết... trăm năm cô đơnv nhưng ở đây thằng anh trai lại cố tình cưỡng hiếp em gái thiệt là ...cẩu huyết quá đi mà...vậy mà cũng nẩy nở thành 1 mối tình ..khắc cốt ghi tâm ..ko ai thấy là nó phi logic sao
Avatar
Hứa Đồng20:05 16/05/2019
Truyện hay.Đọc mà thấy thương nam chính và nữ chính quá?cố lên nhé
Avatar
Tashaz21:06 05/06/2016
CẨU HUYẾT a ~........
Avatar
Admin12:01 14/01/2016
Chương mới hơi chậm tí nhé bạn Nguyễn thảo, vì editor đi lạc chưa tìm thấy
Avatar
Nguyễn Thảo 08:01 10/01/2016
chưa kết thúc mà không còn chương mới à admin?
Avatar
Admin13:08 19/08/2015
bạn vào mục truyện truyện ngôn tình ấy có nhiều truyện hay lắm nhé
Avatar
kieu nhi09:08 08/08/2015
mọi người có biết truyện nào nội dung tương tự truyện này ko chỉ cho mình với, thanks mọi người nhìu
Avatar
lệ hoa18:06 12/06/2015
sao k ra chuong moi nua z?

BÌNH LUẬN FACEBOOK