Trang Chủ
Ngôn Tình
Hào Môn Thừa Hoan Mộ Thiếu Xin Anh Hãy Tự Trọng
Lời Tỏ Tình Đáng Sợ

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mộ Yến Thần cau mày, cúi đầu chống hai tay lên, lạnh lùng hỏi: "Người nào?"

Người trong ngực anh đau đến phát run, xoa xoa bả vai, áp lực đè lên làm cô trở nên thanh tỉnh, trái tim trong ngực lại nhảy bang bang từng hồi, ngửi được hơi rượu nồng nặc, sợ hãi kêu lên: “……. . Anh hai."

Mộ Yến Thần kìm nén xúc động muốn ôm chặt thân thể mềm mại bên dưới, cắn chặt môi đứng lên, đưa tay lên cởi cavat, lạnh lùng chất vấn: "Em ở đây làm gì?"

Được thả tự do, Lan Khê hấp tấp ngồi dậy, cảm giác như vừa thoát khỏi một kiếp nạn lớn, một hồi lâu mới tìm ra được vài chữ: "Em chờ anh."

Trong bóng tối, toàn thân Mộ Yến Thần cứng đờ tại chỗ.

"Chờ anh làm gì?" Hai mắt sắc lạnh như băng, anh đem cavat ném mạnh xuống đất, ngồi phịch xuống ghế, tiếp tục cởi cúc áo.

Lan Khê cứng họng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn phảng phất tầng ánh sáng mê mang, ánh trăng thanh nhã chiếu sáng những lọn tóc đen mượt đang xõa tung trên hai cánh vai nhỏ, nhìn cô giống như một thiên sứ nhỏ lưu lạc xuống phàm trần. Một hồi lâu cô nghiêng đâu, hướng về người phía sau, dịu dàng nói: "Em nghe ba cùng dì Mạc nói anh gần đây rất bận, về nhà rất khuya, cho nên muốn chờ anh về nhắc nhở anh một tiếng, mong anh chú ý nghỉ ngơi, phải biết giữ gìn sức khỏe chứ”.

Trong lòng cô rất sợ, sợ chính mình là ngọn nguồn khiến anh trở nên như vậy. Nên muốn chờ anh về, tự mình nhắn nhủ với anh thì mới yên lòng.

Sau lưng cô không có chút động tĩnh, Mộ Yến Thần im lặng không nói.

Hàng mi dài rũ xuống lại nâng lên, gương mặt cô thanh thuần và bình tĩnh, hai chân xỏ vào đôi dép phía dưới, ngước mắt nhìn anh: "Anh hai uống rượu, lát nữa nhớ uống chút nước nóng rồi mau đi nghỉ ngơi . . . . Em về phòng trước."

Cô đứng dậy muốn đi.

Nhưng tay nhất thời bị một bàn tay khác bắt lại, nắm thật chặt đến nỗi xương bàn tay cũng muốn vỡ vụn ra!

Lan Khê than nhẹ một tiếng, bị anh kéo đến nghiêng ngã người, tay nhỏ bé che mu bàn tay anh, đau đến phát run: "Anh. . . . . ."

"Chỉ nói với anh câu này thôi, đúng không?" Giọng nói lạnh băng đến phát sợ.

Lan Khê cắn môi, cảm thấy anh giờ phút này rất nguy hiểm.

Nụ cười tà lạnh thoáng qua trên khóe miệng! Mộ Yến Thần dùng đôi mắt rực lửa nhìn cô: "Muốn cùng anh nói những lời này, đơn giản chỉ cần một tin nhắn hay một cuộc gọi là xong. Nhưng em ác lắm, hết lần này đến lần khác không chịu bố thí cho anh một cuộc điện thoại."

Mãnh lực lại tăng lên, kéo cả người Lan Khê đổ nhào vào ngực anh. Mùi rượu nồng đậm bao lấy bốn phía xung quanh, cô theo bản năng dùng hai tay đẩy mạnh vòm ngực anh. Hai tay Mộ Yến Thần túm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, đẩy cô dựa vào lưng ghế, mặt cúi sát vào cô, nắm chiếc cằm bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình, cất giọng nhẹ nhàng, nhấn mạnh từng câu chữ: "Mộ Lan Khê, em bị mù hả? Không thấy được anh đối với em như thế nào sao? Không biết rằng anh vẫn đang chờ đợi em sao"

Tiếng nói khàn khàn gay gắt, nếu nhìn kĩ sẽ thấy con ngươi trong mắt anh hiện lên những tia máu hồng đau đớn, nhức nhối.

Cả người Lan Khê bị chấn động mạnh, không thể nào phản ứng lại

Cằm bị nắm đau quá, anh muốn làm cô bể xương luôn sao? Khuôn mặt cô thấm đầy những lớp mổ hôi cùng những giọt nước mắt đang thi nhau rơi xuống: "Anh hai đừng như vậy, anh buông em ra trước đi. . . . . ."

"Kích thích anh vui lắm hả?" Mộ Yến Thần tiếp tục nhìn chằm chằm cô, nói, "Em cho rằng anh ngốc đến mức không nhìn thấy những hành động đầy chất kịch rẻ tiền của em. Cho rằng những trò mèo vớ vẫn ấy sẽ làm anh tự biết khó mà lùi?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt bị kích đỏ lên! Sự khó chịu đánh tới, Lan Khê muốn thoát khỏi sự giam cầm mạnh mẽ của anh: "Em thật không hiểu anh nói nhảm gì nữa."

Thấy cô giãy giụa, mắt Mộ yến Thần càng sắc lạnh hơn, hai tay ôm lấy hông cô kéo mạnh xuống khiến cả người cô ngã ngửa ra ghế. Anh nhanh chóng nghiêng người đè phía trên cô như một con dã thú canh chừng gắt gao con mồi, tay ấn đầu cô, nói: "Có thật nghe không hiểu? Cũng không sao, vậy để anh nhắc lại. . . . . . Lan Khê, anh thích em, không phải với cương vị là một người anh trai mà là đứng trên lập trường của một người đàn ông."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hào Môn Thừa Hoan Mộ Thiếu Xin Anh Hãy Tự Trọng

Avatar
Hòa Thân08:11 03/11/2019
Hay quá
Avatar
bosscute12:10 17/10/2019
xươg nam chính qá
Avatar
Thovu06:05 24/05/2019
Anh em loạn luân, mô típ rất kinh điển giống như tiểu thuyết... trăm năm cô đơnv nhưng ở đây thằng anh trai lại cố tình cưỡng hiếp em gái thiệt là ...cẩu huyết quá đi mà...vậy mà cũng nẩy nở thành 1 mối tình ..khắc cốt ghi tâm ..ko ai thấy là nó phi logic sao
Avatar
Hứa Đồng20:05 16/05/2019
Truyện hay.Đọc mà thấy thương nam chính và nữ chính quá?cố lên nhé
Avatar
Tashaz21:06 05/06/2016
CẨU HUYẾT a ~........
Avatar
Admin12:01 14/01/2016
Chương mới hơi chậm tí nhé bạn Nguyễn thảo, vì editor đi lạc chưa tìm thấy
Avatar
Nguyễn Thảo 08:01 10/01/2016
chưa kết thúc mà không còn chương mới à admin?
Avatar
Admin13:08 19/08/2015
bạn vào mục truyện truyện ngôn tình ấy có nhiều truyện hay lắm nhé
Avatar
kieu nhi09:08 08/08/2015
mọi người có biết truyện nào nội dung tương tự truyện này ko chỉ cho mình với, thanks mọi người nhìu
Avatar
lệ hoa18:06 12/06/2015
sao k ra chuong moi nua z?

BÌNH LUẬN FACEBOOK