Trang Chủ
Ngôn Tình
Hào Môn Nữ Phụ Không Muốn Có Tình Yêu
Chương 17

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: ✰๖ۣۜTωĭηƙℓε✰

***

Lái xe Dịch gia tới rất không đúng lúc.

Bất kể là đối với Hứa Tân Di hay Dịch Dương mà nói, vẫn là đối với Tần Nghiên.

Khi Tần Nghiên nghe được bạn nói Dịch Dương đang ở căn phòng lầu hai đợi cô, cô chỉ coi là mấy người bạn này bày trò đùa nhỏ mà thôi. Khiến cô không nghĩ tới chính là, bọn họ vậy mà đút thuốc cho Dịch Dương.

"Nghiên Nghiên, cậu cũng đừng do dự, ai không biết là Hứa Tân Di chen chân giữa tình cảm của cậu và Dịch Dương? Hứa Tân Di mới là người thứ ba, huống chi Dịch Dương căn bản cũng không thích cô ta."

"Bọn họ sớm muộn sẽ ly hôn, cậu muốn đợi thêm mấy năm cũng được. Nhưng nếu như cậu không muốn chờ, hiện tại liền đi tầng hai, không cần cậu thật phải làm những thứ gì cùng anh ta, cậu chỉ cần ở trong phòng đợi một hồi, bọn tớ sẽ giúp cậu làm thỏa đáng mọi chuyện."

Ngay tại thời khắc Tần Nghiên động tâm, lái xe của Dịch Dương tới, dẫn theo nhân viên khách sạn lên lầu hai.

Mấy người lúc ấy liền luống cuống.

"Mấy người đến đây làm gì?"

Nhân viên khách sạn giải thích nói: "Tần tiểu thư, vị tiên sinh này nói anh ta là người lái xe của Dịch tiên sinh, Dịch tiên sinh gọi điện thoại cho anh ta, gọi anh ta tới."

Tần Nghiên đại khái đoán được bên trong căn phòng Dịch Dương sợ là đã tỉnh, cảm xúc tiếc nuối chợt lóe lên.

Cửa phòng mở ra.

Căn phòng chỉ có một chiếc đèn nhỏ, nhìn không được toàn cảnh căn phòng, nhưng hình hình bên giường, đủ để thấy rõ.

Dịch Dương toàn thân ướt đẫm, Hứa Tân Di cầm thắt lưng đứng ở bên giường.

Hình ảnh này có chút bất ngờ.

Lái xe tay mắt lanh lẹ trở tay đóng cửa lại.

"Thật xin lỗi, quấy rầy rồi."

Mấy người đứng ở ngoài cửa hai mặt nhìn nhau, còn chưa có hoảng hồn lại.

Lái xe thấp giọng đằng hắng một tiếng, "Dịch tiên sinh và phu nhân vẫn là rất ân ái."

Thần sắc đám người khác nhau.

Tần Nghiên trong lòng rõ ràng, xem ra sự việc chỉ sợ đã bại lộ. Nếu như Dịch Dương không tin cô ta không có tham gia vào, cô nhất định phải nghĩ kỹ đối sách.

Năm phút sau, Hứa Tân Di từ trong phòng đi ra, trên mặt tràn đầy trào phúng, "Tần tiểu thư, cô tuổi còn trẻ, làm sao lại không biết xấu hổ làm việc như vậy tại tiệc sinh nhật của mình?"

"Cô nói chuyện khách khí một chút." Bạn Hồ lại đứng ra bênh vực.

"Tôi bây giờ đã khá lịch sự, hiện tại các người tốt nhất nên ngẫm lại chút nữa phải giải thích như thế nào."

Ai, cô quá xem trọng Tần Nghiên, tưởng rằng là cái vương giả, kết quả lại là trẻ con. Còn tưởng rằng cô ta có thể đem Dịch Dương giải quyết, kết quả là còn kéo thêm mình vào.

Bây giờ đối với cục diện này mà nói, Dịch Dương có thể thích cô ta mới là lạ.

"Tiểu Trương, " Hứa Tân Di bàn giao cho lái xe nói: "Anh đi tìm một bộ âu phục hộ tôi, còn nữa, mua thêm băng dán cá nhân đi."

"Được rồi Dễ phu nhân."

Tần Nghiên khẩn trương hỏi: "Dịch Dương anh ấy sao rồi? Không sao chứ?"

"Không có việc gì, chỉ là ăn một chút đồ không nên ăn." Hứa Tân Di quét mắt nhìn mấy người sắc mặt khác nhau một chút, đặc biệt là cái bạn Hồ đã hạ dược kia, quay người vào phòng đóng cửa lại.

Trên giường một mảnh lộn xộn, giường ướt đẫm chảy từng giọt nước, tụ thành mấy vũng nước bốn phía khuếch tán.

Dịch Dương tỉnh táo lại, cúi đầu ngồi ở trên ghế sa lon.

Hứa Tân Di nhìn thoáng qua, bật máy sưởi ấm, vào phòng vệ sinh cầm cái khăn lông đưa cho hắn.

"Anh vào phòng vệ sinh cởi quần áo ra đi. Bên trong có áo choàng tắm, nhớ lau khô tóc, đừng để bị cảm."

Dịch Dương giống như pho tượng nửa ngày không có phản ứng, Hứa Tân Di thật muốn đánh trên đầu của hắn.

Nhưng ngẫm lại buổi tối ngày hôm nay Dịch Dương cũng là người bị hại, cộng thêm ba chậu nước kia là do cô giội, cũng liền bỏ đi ý nghĩ này.

Được rồi, nhìn hắn đáng thương như thế tạm thời không tính toán với hắn nữa.

Hứa Tân Di đi qua, dùng khăn mặt sạch sẽ giúp hắn lau mái tóc ướt đẫm.

Dịch Dương thân hình khẽ run, chậm rãi ngẩng đầu, không hề chớp mắt nhìn Hứa Tân Di. Trong con ngươi đen nhánh trong suốt đào hoa, một ánh đèn ấm áp nhập vào trong mắt của hắn, giống như một ánh lửa đang thiêu đốt.

Hứa Tân Di nháy mắt mấy cái, nhìn lại hắn.

Tóc Dịch Dương rũ xuống, không có cảm giác vênh váo hung hăng cao ngạo của ban ngày, nhiều hơn mấy phần cảm giác vô cùng đáng thương.

"..."

Hứa Tân Di chịu không được ánh mắt này, cô vốn háo sắc, bề ngoài Dịch Dương như vậy lại càng không cần phải nói. Dưới ánh mắt này, cô lại có chút chống đỡ không được, một bụng tức giận nhất thời tan thành mây khói.

A a a a cái cẩu nam nhân Dịch Dương này vậy mà dùng mỹ nam kế lên người cô!

"Lạnh không? Chờ một chút, để em tăng nhiệt độ lên, một lát liền ấm áp." Hứa Tân Di một bên chà xát tóc hắn, một bên lầm bầm: "Anh nhìn anh xem, bạn bè cái gì lại hạ dược cho anh, cái thuốc kia là tùy tiện ăn được sao? Xảy ra chuyện gì làm sao bây giờ? Đợi chút nữa anh đi bệnh viện kiểm tra một chút lại đi. Anh nữa, bạn bè xem như nhiều năm không gặp cũng không thể không có cảnh giác như thế."

Thấy tóc Dịch Dương rốt cuộc đã khô, nói: "Anh vào phòng vệ sinh cởi quần áo ra đi, trước mặc tạm áo choàng tắm, không thì tí nữa anh lại bị cảm mạo. Em đã bảo lái xe lấy cho anh một bộ âu phục, đợi chút nữa anh thay là được."

"Làm sao cô biết?" Trầm mặc hồi lâu Dịch Dương rốt cục mở miệng.

"Cái nhân viên phục vụ lúc trước bất cẩn giội ly rượu lên người anh nói cho em. Anh ta nhìn thấy có người hạ dược trong rượu, cố tình để nhân viên phục vụ bưng lên cho anh, anh uống, cho nên em mới biết được việc này. Anh không sao chứ?"

Lại là một trận trầm mặc dài dằng dặc.

Dịch Dương cúi đầu mệt mỏi vuốt vuốt mi tâm, đứng dậy, "Không có gì, tôi đi thay quần áo trước."

Chân trước vừa mới đến phòng vệ sinh, lái xe liền mang quần áo tới, ngoài ra còn cầm theo cả băng dán cá nhân mà Hứa Tân Di đặc biệt dặn dò.

Nhiệt độ không khí trong căn chậm rãi ấm lên. Khi Dịch Dương mặc xong âu phục từ phòng vệ sinh đi ra, không khí ấm áp len lỏi, nháy mắt đem một cỗ ý lạnh sưởi ấm, rốt cuộc không còn cảm giác được một tia ý lạnh.

"Vừa rồi Tần Nghiên đến nói, Tần lão tiên sinh muốn gặp anh, chuyện này anh muốn xử lý thế nào?"

"Thế nào chút nữa sẽ biết," Dịch Dương cài nút áo trên cổ tay, biểu cảm trầm mặc che lấp khó phát hiện, "Đi thôi."

"Chờ một chút!" Hứa Tân Di đi đến trước mặt hắn, cười cười, sau đó nhón chân lên, đem băng dán cá nhân dán ở chỗ Dịch Dương bị dây lưng đập đến. Hàm dưới cổ sưng đỏ một cục, đem dấu vết sưng đỏ che đậy cực kỳ kín kẽ.

Hứa Tân Di hài lòng nhìn, "Được rồi, đi thôi."

Trò hay mở màn!

Tiệc sinh nhật của Tần Nghiên được tổ chức vô cùng long trọng, nhưng kết thúc lại thực sự vội vàng. Sau khi Tần tiên sinh tiễn khách đi về, Tần lão tiên sinh giữ lại một số vãn bối.

Bảo vệ của khách sạn đi điều tra, tìm được tên nhân viên phục vụ lúc ấy đưa cho Dịch Dương rượu. Dưới sự sợ hãi, nhân viên phục vụ kia cái gì cũng đều khai ra hết, chỉ vào bốn người bạn kia của Tần Nghiên, nói: "Là bọn họ kêu tôi làm."

Mấy cẩu bằng hữu kia của Tần Nghiên mới đầu không chịu thừa nhận, nhưng sau khi tìm được thuốc ở trên thân thể của một người trong đó, rốt cuộc nói không nên một câu biện minh.

"Dịch Dương đến rồi?" Tần lão tiên sinh nhìn Hứa Tân Di cùng Dịch Dương sóng vai đi tới, thần sắc có chút lo lắng, "Không sao chứ?"

Dịch Dương nhìn không chớp mắt đi đến trước mặt Tần lão tiên sinh, "Không xảy ra việc gì lớn, lão tiên sinh khỏe không?"

"Khỏe, cực kì khỏe," Tần lão tiên sinh cười cười, nói: "Cháu không bị gì thì tốt, ông vừa nghe nói đến việc này, cũng tức giận đi tới."

Hắn trừng những người kia một chút, "Mấy người đem chuyện này giải thích với Dịch Dương cho rõ ràng."

Mấy cẩu bằng hữu liếc mắt nhìn hai phía.

"Dịch Dương, đừng hẹp hòi như vậy, chúng ta chỉ đùa một chút mà thôi."

"Đúng a, chúng ta nhiều năm không gặp như vậy, không cần phải vì việc nhỏ này mà làm to chuyện."

"Chúng tớ xin lỗi cậu, được không?"

Tần Nghiên cũng nói: "Đúng vậy a Dịch Dương, chuyện này thật ra cũng chỉ là cái trò đùa mà thôi, em cũng không biết làm thành huyên náo lớn như vậy. Hôm nay là sinh nhật hai mươi lăm tuổi của em, xem như vì mặt mũi của em bỏ qua, được không?"

Hứa Tân Di liếc mắt, chỉ sợ tên hỗn đản Dịch Dương này vì nể mặt Tần lão tiên sinh mà bỏ qua.

—— "Lão hồ ly cùng một đám tiểu hồ ly, nếu quả thật không giải quyết thì càng lấn tới. Đây còn không phải muốn dùng mặt mũi của mình, cậy già lên mặt để Dịch Dương bỏ qua?"

Tần lão tiên sinh thở dài, "Dịch Dương, ông biết việc này có lỗi với cháu, nhưng hôm nay là sinh nhật của Nghiên Nghiên, làm lớn chuyện thì mặt mũi chúng ta không biết nên để đâu. Bây giờ bọn họ xin lỗi cháu, việc này coi như bỏ qua, được không?"

—— "Tôi biết ngay."

—— "Một đám hỗn đane, liên thủ lại khi dễ chồng tôi? Phi!"

Hứa Tân Di không có nhịn được như Dịch Dương, "Lão tiên sinh, ông là trưởng bối, che chở vãn bối có thể hiểu được. Vậy nhưng là ở một số thời khắc ông cũng phải nói một chút đạo lý, chuyện này còn chưa có điều tra rõ ràng, sao có thể nói bỏ qua?"

"Còn có cái gì không rõ ràng sao?"

"Đương nhiên là có," Hứa Tân Di nói: "Cháu gái của ông thích Dịch Dương là chuyện mà ai cũng đều biết, mấy người bạn kia của cô ta hạ dược cho Dịch Dương, có phải là vì muốn tác hợp cho hai người bọn họ?"

"Cô nói hươu nói vượn cái gì! Hạ dược Dịch Dương đúng là chúng tôi làm, thế nhưng là chúng tôi không có ý gì khác, chỉ đùa một chút mà thôi. Huống chi cô và Dịch Dương đã kết hôn rồi, làm sao chúng tôi có thể còn đi tác hợp Nghiên Nghiên và Dịch Dương?"

Hứa Tân Di phản bác, "Làm sao không có khả năng? Tần Nghiên trước đó còn nói với tôi, cô ta đối với Dịch Dương nhớ mãi không quên, đợi đến khi tôi và Dịch Dương ly hôn, muốn cùng Dịch Dương gương vỡ lại lành."

Tần Nghiên nháy mắt sắc mặt thay đổi, "Cô nói bậy! Tôi không có nói những lời này!"

Hứa Tân Di ở trước mặt cô ta lấy ra điện thoại di động, ấn mở ghi âm.

"Tôi và Dịch Dương từ nhỏ đã quen nhau, lúc còn rất nhỏ tôi liền cùng anh ấy chơi ở một nhóm... Anh ấy nói, về sau lớn lên sẽ lấy tôi... Vòng tay này là vào ngày sinh nhật mười tám tuổi của tôi anh ấy tự tay tặng cho tôi, những năm nay tôi một mực đeo ở trên người. Anh ấy đối với tôi khác biệt tôi có thể cảm nhận được, tôi tin tưởng, anh ấy yêu tôi..."

Ghi âm là trước đó Tần Nghiên và Hứa Tân Di ở trên vườn hoa sân thượng nói những lời kia.

Sắc mặt Tần Nghiên biến đổi, không thể tin nhìn Hứa Tân Di, thần sắc cực độ bối rối, "Cô..."

Hứa Tân Di một mặt vô tội, "Tôi cũng là không cẩn thận ấn vào nút ghi âm thôi."

—— "Cô nói xem có tức hay không? Tôi ghi âm lại! Không nghĩ tới đi!"

—— "May mà mình thông minh, có dự kiến trước, cùng tình địch nói chuyện phiếm, nhất định phải có thủ đoạn."

—— "Lúc ấy không lấy ra là chừa mặt mũi cho cô, làm sao biết cô vậy mà nghĩ đến muốn cho tôi đội nón xanh, tôi là muốn cô xấu hổ đến chết!"

Hứa Tân Di ỷ vào mình có lý, thanh âm cất cao, nếu như không phải không khí hiện trường không cho phép, cô thậm chí còn muốn cầm cái loa hô to.

"Tần lão tiên sinh, ông nhìn xem, động cơ có, chứng cứ cũng có, tôi có lý do tin tưởng, cái này căn bản không phải là trò đùa. Bọn họ chính là cùng một bọn, hơn nữa còn là cố ý mớm thuốc cho Dịch Dương, muốn cho tôi đội nón xanh, thừa cơ để tôi và Dịch Dương ly hôn!"

Nói đến đây, Hứa Tân Di thở dài, chăm chú vịn cánh tay Dịch Dương, "Người ta thường nói thà phá đi mười toà miếu, cũng không phá một cọc cưới. Lão tiên sinh, tôi còn chưa có chết đâu, cháu gái ông liền nhớ thương vị trí Dễ phu nhân, ông cảm thấy cháu gái ông làm như vậy, được không?"

Tần lão tiên sinh cũng bị đoạn ghi âm kia dọa cho phát sợ.

Mắt nhìn Tần Nghiên, lại nhìn Hứa Tân Di, run run rẩy rẩy nửa ngày không nói nên lời.

Nước mắt Tần Nghiên lã chã rơi xuống, xung quanh toàn là ánh mắt không tốt, cũng giống như từng lưỡi dao xuyên thẳng ngực.

Cô ta làm sao cũng không nghĩ tới, những lời kia sẽ bị Hứa Tân Di ghi âm lại, còn ở cái trường hợp này bật lên, mặc kệ hết thảy, vạch trần cô ta.

Thực sự chịu không được cái dạng ở trước mặt mọi người mất hết mặt mũi này, Tần Nghiên dẫn theo váy, khóc chạy đi.

"Lão tiên sinh, ông nhìn cháu gái ông cũng không có phủ nhận, xem ra việc này là quả thực bị tôi đoán trúng rồi."

Tần lão tiên sinh bị Hứa Tân Di nhanh mồm nhanh miệng liền tức giận, chỉ về phía cô, "Cô... Chỗ này không có phần cho cô nói chuyện!"

Hứa Tân Di cười, "Tôi không có phần lên tiếng? Chẳng lẽ tôi còn phải mời ông đến mới xứng nói chuyện với ông?"

Tần lão tiên sinh hít một hơi thật sâu, không cùng Hứa Tân Di dây dưa, hỏi Dịch Dương, "Dịch Dương, chuyện này nhất định có hiểu lầm, đứa bé Tần Nghiên kia cháu cũng biết mà, tâm địa thiện lương, nó đối với con cũng không có ý tứ gì khác."

Hứa Tân Di châm chọc nói: "Là không có ý gì, chỉ là muốn làm Dễ phu nhân mà thôi."

"Cô..." Tần lão tiên sinh sắc mặt biến dạn, chỉ về phía cô làm bộ sắp ngã.

—— "Diễn kịch, nói không lại liền diễn kịch. So với ông còn trẻ tuổi hơn, rõ ràng thân thể không có bệnh gì, còn làm bộ giống như có bệnh về tim."

Bốn người bạn của Tần Nghiên bước lên phía trước đỡ lão tiên sinh.

"Lão tiên sinh, ông không có sao chứ? Uống một chút nước đi."

"Hứa Tân Di, ông Tần thân thể không được khỏe, cô có thể hay không bớt tranh cãi?"

"Chuyện này là tôi làm sai, chúng tôi nhận, thế nhưng là không liên quan tới ông Tần, cô đừng nói lung tung!"

Tần lão tiên sinh uống một ngụm, tình trạng chuyển tốt, nhìn về phía Dịch Dương, đáy mắt nhiều một chút mệt mỏi, "Dịch Dương, cháu nói một câu, sự việc ngày hôm nay, có thể hay không bỏ qua?"

Đứng làm người xem thật lâu Dịch Dương ngước mắt nhìn đám bạn hồi nhỏ chơi cùng trước mặt, trầm mặc hồi lâu.

Tuổi thơ của Dịch Dương có thể nói là cùng mấy người này trải qua.

Hắn từng có tuổi thơ hạnh phúc, cha mẹ ân ái, Dịch lão tiên sinh tinh thần khỏe mạnh, hắn có thể làm bất luận cái gì mình muốn, không cần giống như những đứa trẻ khác áp lực học nặng nề.

Lúc đó Dịch thị còn chưa hoàn toàn giao phó vào trong tay cha của Dịch Dương, Dịch lão tiên sinh và cha của Dịch Dương dắt tay, xây dựng giang sơn Dịch thị.

Thẳng đến về sau, bởi vì một sự cố mà cha của Dịch Dương bất hạnh gặp nạn, Dịch lão tiên sinh tuổi già đã mất con, thân thể ngày càng yếu.

Cha gặp nạn, ông bệnh tình nguy kịch, người thừa kế duy nhất là Dịch Dương từ đây đã mất đi tư cách cùng bạn đi chơi.

Tiểu học, cấp hai, cấp ba, đại học, trừ học thêm ở bên ngoài, vẫn còn nhiệm vụ học tập nặng nề.

Dịch lão tiên sinh một thân một mình chống đỡ hơn mười năm, rốt cục đợi đến được Dịch Dương có thể tiếp nhận công ty, lúc này mới công thành lui thân.

Dịch Dương tuổi còn trẻ đã hoàn thành được bài thi số với số điểm không ai tưởng tượng nổi, cầm đầu được Dịch thị, đây cũng là nguyên nhân Tần lão tiên sinh kiêng kỵ hắn.

—— "Nếu như hắn dám nói bỏ qua, đánh mặt mình, hôm nay mình chính là liều cả cái mạng, cũng phải giết chết cẩu nam nhân này!"

Dịch Dương bộ dạng phục tùng, che giấu ý cười dưới đáy mắt, lúc giương mắt lên, đáy mắt đều là sắc bén, "Lão tiên sinh, ông là trưởng bối, theo lý thuyết tôi hẳn là phải cho ông mặt mũi, chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ chuyện nhỏ coi như không có, nhưng để tôi không nghĩ tới chính là, Tần Nghiên vậy mà đối với phu nhân tôi nói ra lời như vậy, tôi thực sự khó mà tiếp nhận, cho nên chuyện này không thể cứ như vậy tuỳ tiện bỏ qua."

Tần lão tiên sinh trầm giọng nói: "Cháu liền không thể bỏ qua? Nếu cháu nhất quyết không bỏ qua, Tần gia và Dịch thị hợp tác..."

"Việc Dịch thị cùng Tần gia hợp tác, tôi nghĩ còn cần phải suy nghĩ lại. Còn nữa, " Dịch Dương nắm chặt tay Hứa Tân Di, lấy một loại ngữ khí băng lãnh nói: "Tôi và Tân Di tình cảm rất tốt, sẽ không ly hôn, đời này cũng sẽ không ly hôn."

"Sau chuyện này sẽ có luật sư và cảnh sát đi đến, không có việc gì chúng tôi cáo từ trước."

Hứa Tân Di một hơi kém chút hét lên.

—— "... Tên hỗn đản Dịch Dương này vậy mà lấy oán trả ơn!"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hào Môn Nữ Phụ Không Muốn Có Tình Yêu

Avatar
Nguyễn Thi02:03 16/03/2020
Hay hóng ngoại truyện mới
Avatar
Nguyễn Xuân14:03 06/03/2020
Nữ9 cũng lầy ghê
Avatar
Nguyễn Xuân17:03 05/03/2020
Truyện hay

BÌNH LUẬN FACEBOOK