Trang Chủ
Ngôn Tình
Hào Môn Nữ Phụ Không Muốn Có Tình Yêu
Chương 14

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: ✰๖ۣۜTωĭηƙℓε✰

***

Trước yến hội sinh nhật của Tần Nghiên, Hứa Tân Di ngược lại nhàn nhã vô cùng.

"An Nhã, giúp tôi đặt trước một bộ lễ phục đính hôn đẹp nhất đi."

Trong điện thoại âm thanh An Nhã tràn đầy nghi hoặc, "Lễ phục? Làm gì, cô gần đây muốn tham gia cái hoạt động gì? Tại sao tôi không biết?"

"Không phải, " Hứa Tân Di trong giọng nói không giấu được vui vẻ cùng ý cười, "Dịch Dương nói sẽ đưa tôi tham gia một buổi yến hội, tôi muốn mặc đẹp một chút, không thể khiến cho Dịch Dương mất mặt."

An Nhã kinh ngạc hỏi: "Yến hội? Dịch Dương dẫn cô đi? Hai người không phải không có công bố tin tức kết hôn sao?"

"Là yến hội sinh nhật cháu gái của Tần gia, người được mời đều là người trong giới rất hiểu chuyện, không có người ngoài."

An Nhã trầm mặc một lát, trong lời nói tràn đầy không thể tin, "Tôi nói cô nghe Hứa đại tiểu thư, cô cùng vị cháu gái kia có thâm cừu đại hận gì mà cô lại muốn trang điểm lộng lẫy để lấn át cô ta vậy?"

"Sao có thể nói là lấn át? Tôi đây không phải lần đầu tiên cùng Dịch Dương có mặt tại yến hội sao? Tôi nhất định phải thật xinh đẹp, không thể cho anh ta mất mặt."

"Không phải... Cô nghiêm túc sao?" An Nhã đột nhiên có chút đoán không được dụng ý của Hứa Tân Di, "Cô ở bữa tiệc sinh nhật kia đại xuất danh tiếng?"

"Vậy thì sao?" Hứa Tân Di hỏi lại.

"Hứa Tân Di, nếu như cô không phải cố ý, tôi thật hoài nghi cô có EQ thấp, nhưng bình thường cô cũng không phải người như này a?" An Nhã thổn thức không thôi, "Thật chẳng lẽ đúng như câu nói kia, tình yêu khiến người ngu muội? Xong, có cô làm gương, tôi nghĩ tôi cả đời này cũng không thể kết hôn."

"Cô đừng lo lắng cho tôi. Tôi hỏi cô, việc này có thể hay không hoàn thành."

"Có thể! Đương nhiên có thể! Cô liền làm đi! Việc lễ phục tôi giúp cô giải quyết, sáng ngày mốt tôi cho người đưa qua cho cô."

"Được, mang đến thì lập tức gọi tôi!"

Cúp điện thoại, Hứa Tân Di để chuyên gia làm đẹp tiến đến tiếp tục bảo dưỡng mỹ dung thay cô.

"Hứa tiểu thư, làn da của cô thật tốt, giống như tiểu cô nương mới mười tám tuổi vậy."

Trắng trắng mềm mềm, một tia tì vết cũng không có, gương mặt bóng loáng ngay cả lông tơ nhỏ bé đều thấy được, con ngươi đọng nước, quả thực rất giống làn da của thiếu nữ.

Hứa Tân Di muốn chính là cái hiệu quả này.

Tần Nghiên thích Dịch Dương, không quan hệ, cô không quan tâm, thậm chí còn muốn tác hợp hai người bọn họ. Nhưng là, từ đầu đến chân, ngay cả một sợi tóc, cô cũng không thể thua Tần Nghiên!

Huống chi, một vở tuồng ở yến hội này, ngay cả An Nhã đều nhìn ra được điểm không thích hợp, chẳng lẽ người khác liền nhìn không ra?

Tiểu bạch thỏ Tần Nghiên kia khẳng định rộng lượng nói không sao, so sánh ra, độ hảo cảm với cô ta của cẩu nam nhân Dịch Dương kia, khẳng định từ từ thẳng tắp lên cao.

Ngay sau đó hai người tình cảm càng ngày càng sâu đậm, cuối cùng bỏ mặc tất cả đến với nhau!

Mà cô, bị yêu gây thương tích, từ đây không tin tưởng tình yêu nữa, không tim không phổi, chỉ nghĩ đến tiền không nói yêu. Có được tài sản kếch xù, đi du lịch vòng quanh thế giới, bình bình đạm đạm vượt qua quãng đời còn lại.

Thật tuyệt.

- - --

An Nhã làm việc rất tốt, biết rõ ý cô, cuối cùng đưa đến trong tay Hứa Tân Di, là một bộ lễ phục đính hôn Prada V khoét sâu màu lam sáng.

Hứa Tân Di đứng nhìn mỹ nhân trong gương, cái cổ thon dài khoét sâu đường cong ưu mỹ, vừa đúng phong tình. Phần eo phía dưới lễ phục phảng phất không đủ một nắm tay, lễ phục màu xanh lam càng nổi bật lên làn da trắng nõn trong suốt của cô. Không nói một lời lại lộ cảm giác cao quý lãnh diễm. Mỉm cười, ngược lại phong tình vạn chủng. Đuôi lông mày khóe mắt nhuộm một vòng đỏ nhạt, nhẹ nhàng nháy mắt, lông mi dài rậm giống như câu ngươi, càng xem càng kinh diễm.

"Xong chưa, đến giờ rồi, chúng ta cần phải đi." Dịch Dương dưới lầu không đợi được kiên nhẫn, vào phòng thúc giục, đẩy cửa ra, Hứa Tân Di dẫn theo mép váy đứng ở trước mặt nhìn hắn.

Dịch Dương dưới chân trì trệ, từ trên xuống dưới nhìn cô một cái. Nồng đậm màu sắc tràn ngập con ngươi, thần sắc kinh diễm ở đáy mắt tràn ra.

Chờ hắn nhìn một hồi, Hứa Tân Di lúc này mới dẫn theo mép váy đi đến trước mặt hắn.

"Dịch Dương, em xinh đẹp không?"

- - "Tên yêu quái này nếu như dám nói không xinh đẹp, hôm nay tôi ngay tại đây đánh cái đầu chó của anh!"

"... Cũng được."

Vừa định đánh cái đầu chó của Dịch Dương, lại nhìn thấy cái cẩu nam nhân này con mắt như có như không một mực thả ở trên người cô, giống như ngay cả mình đều chưa từng chú ý.

- - "Cũng được? Nếu chỉ là cũng được, tại sao mắt lại nhìn tôi chằm chằm không tha?"

- - "Cẩu nam nhân khẩu thị tâm phi."

Dịch Dương rời ánh mắt.

Hứa Tân Di vừa lòng tiến lên kéo cánh tay Dịch Dương, đuôi lông mày khóe mắt tất cả đều là ý cười, "Chúng ta đi thôi."

- - --

Tần Nghiên là cháu gái duy nhất của Tần gia. Yến hội sinh nhật chính là ở một nhà núi vây quanh khách sạn Lâm Hồ. Phong cảnh tươi đẹp, lại cách xa trung tâm thành phố, đồng thời cũng vì muốn yến hội sinh nhật này được hoàn mĩ, Tần gia bao hết.

Khi xe của Dịch Dương và Hứa Tân Di dừng ở cửa khách sạn, Tần Nghiên cười tiến đến nghênh đón.

Hôm nay là sinh nhật cô, cho nên cô liền tỉ mỉ ăn mặc một phen. Váy dài trắng, tướng mạo thanh thuần, tính cách ôn nhu, cử chỉ ưu nhã. Dù cho mặt hướng lên trời, cũng là cảnh đẹp ý cười, rất dễ dàng khiến người gặp một lần khó quên.

Tần Nghiên cơ hồ là cùng Dịch Dương cùng nhau lớn lên, cô ta biết Dịch Dương thích dạng nữ nhân gì.

Nhưng khi cô ta nhìn thấy bên cạnh người có mặt Hứa Tân Di, nụ cười liền cứng đơ ở trên mặt.

Chờ mong mới đầu liền đóng băng.

Lần này cô ta tự phụ trách tiệc sinh nhật, đặc biệt đem thiệp mời gửi cho Dịch gia. Dịch lão tiên sinh thân thể không tốt, sẽ không đặc biệt chống đỡ thân thể chỉ để tham gia một cái yến hội của tên tiểu bối, Dịch phu nhân chăm sóc Dịch lão tiên sinh cũng sẽ không tới, khả năng duy nhất sẽ đến, chính là Dịch Dương.

Những năm gần đây, cô ta chưa từng nghe nói qua tin tức Dịch Dương dắt Hứa Tân Di tham gia cái yến hội gì. Mà quan hệ vợ chồng hai người luôn luôn không tốt, cho nên, Dịch Dương tới tham gia sinh nhật của cô ta, nhất định sẽ độc thân đi đến, sẽ không mang theo Hứa Tân Di.

Nhưng vạn vạn không nghĩ tới chính là, Dịch Dương vậy mà mang cô ta đến.

"Dịch Dương, Tân Di, hai người đến rồi?"

"Sinh nhật vui vẻ." Hứa Tân Di đem lễ vật đưa lên, thân mật kéo cánh tay Dịch Dương, cả người đều dựa vào trên người Dịch Dương, "Lễ vật này là tôi thay cô tinh tế chọn lựa, cô chắc chắn sẽ thích."

Cùng là nữ nhân, Tần Nghiên biết, đây là Hứa Tân Di đang gây sự với cô.

Cô mắt nhìn Dịch Dương, trên mặt không lưu lại dấu vết, nhận lấy, "Cảm ơn. Hai người đi vào trước đi, tôi đợi chút nữa liền vào."

"Vậy chúng tôi đi vào trước." Nói xong, Hứa Tân Di kéo tay Dịch Dương đi vào trong.

Có thể tới tham gia yến hội sinh nhật Tần Nghiên, đều là trong hội người này hiểu rõ, đều biết đối phương nặng mấy cân mấy lượng.

Bọn bạn của Tần Nghiên luôn nghĩ, sau khi lớn lên nhất định Tần Nghiên sẽ gả cho Dịch Dương.

Dù sao hai người là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, Tần Nghiên đối với Dịch Dương có ý tứ, là việc mọi người đều biết. Thật không nghĩ đến chỉ vì một tờ hôn ước, Hứa Tân Di thành vợ của Dịch Dương.

Hứa Tân Di lúc còn nhỏ cũng là người trong hội của bọn họ, làm sao nghĩ đến cha mẹ Hứa Tân Di mất sớm, toàn bộ nhờ Hứa lão gia giúp đỡ, cuối cùng lại thành ra như vậy?

Bàn rượu bên cạnh có bốn năm người trẻ tuổi nhìn hai người bọn họ, quay đầu thương lượng hai câu, sau đó hướng bọn họ đi tới.

- - "Oa a, trò hay mở màn."

Dịch Dương mắt nhìn Hứa Tân Di, thấy cô một mặt mỉm cười nhìn mấy bằng hữu đã lâu không gặp đi đến chỗ hắn.

- - "Đúng là vật đi theo bầy, bạn của cẩu nam nhân Dịch Dương này đoán chừng cũng không có gì đặc biệt. Nghe nói là cùng Tần Nghiên lớn lên, nhìn thấy mình, chắc hẳn đang vì Tần Nghiên bất bình a?"

- - "Trong lòng khẳng định đang nghĩ, người ta thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, hết lần này tới lần khác bị cái cái nữ nhân không biết nơi nào tới này đoạt đi, hoặc là trong mắt bọn họ mình vẫn là tiểu tam chia rẽ tình cảm của Tần Nghiên và Dịch Dương."

- - "Đợi chút nữa những người này khẳng định sẽ giả vờ giả vịt cố ý gây sự. Sự việc khi còn bé của hai người chắc chắn sẽ ở trước mặt mình kể cho mình nghe, giả mù sa mưa hỏi mình "Ai nha chúng ta nói những việc khi còn bé này, cô sẽ không để tâm chứ?"."

- - "Nếu mình nói để ý liền sẽ nói mình nhỏ hẹp. Mình nói không ngại, mấy người này khẳng định làm nghiêm trọng thêm, về sau sẽ lại nghĩ biện pháp đem mình lôi đi, dùng các loại ngôn ngữ nhục nhã cảnh cáo mình. Với tình cách của mình khẳng định chịu không được, sau đó phát sinh tranh chấp. Bạn của bạch liên hoa cũng là bạch liên hoa, đến lúc đó trả đũa giội nước bẩn trên người mình, nói mình là nữ nhân xấu xa không có giáo dục. Tất cả mọi người đều sẽ chỉ trích mình, cái cẩu nam nhân Dịch Dương này đoán chắc cũng sẽ thờ ơ lạnh nhạt không quan tâm."

- - "Ai, ở cái xã hội coi trọng vật chất này, bây giờ con người, tâm cơ quá sâu nặng. Tại sao không thể giống như mình, đơn thuần thiện lương?"

Trong đại sảnh náo nhiệt, Dịch Dương nghe được tiếng của Hứa Tân Di.

Đáy lòng Dịch Dương cười lạnh. Da mặt này của Hứa Tân Di cũng không phải là dày bình thường. Không cùng người ta nói chuyện qua, càng không có bất kỳ hiểu rõ về đối phương, vậy mà ở trong lòng ác ý phỏng đoán người khác, cái này gọi đơn thuần thiện lương sao?

Bạn của hắn từ nhỏ cùng nhau lớn lên, mặc dù sau đại học không có liên hệ, nhưng hắn biết tính cách của bọn họ, dù thế nào, tâm cơ cũng sẽ không sâu nặng như Hứa Tân Di nói.

"Dịch Dương, cậu rốt cuộc đã đến." Đâm đầu đi tới bốn người, bưng chén rượu nói chuyện với Dịch Dương. Hai nữ nhân kéo theo bạn trai lớn lên coi như đẹp trai của mình, cố ý nhìn Hứa Tân Di không thuận mắt, "Cậu không biết hôm nay là sinh nhật hai mươi lăm tuổi của Tần Nghiên sao? Trời cũng chuẩn bị âm u rồi cậu tại sao mới đến."

"Hứa tiểu thư cũng đến?" Giống như mới phát hiện ra Hứa Tân Di đang ở đây, cười nói: "Dịch Dương, chúng ta là mấy năm không gặp, cậu bây giờ càng ngày càng soái khí. Tớ còn nhớ được, khi còn bé chúng ta cùng nhau chơi đùa, khi đó cậu cũng đã có nói..."

"Tôi biết, khi còn bé Dịch Dương đã nói, chờ nếu khi Tần Nghiên hai mươi lăm tuổi còn chưa kết hôn, Dịch Dương sẽ cưới cô ấy, " Hứa Tân Di thuận thế nói tiếp, "Đáng tiếc a, Dịch Dương vận khí tốt gặp được tôi, Tần Nghiên vận khí liền không có tốt như vậy, đến bây giờ vẫn còn độc thân."

Mấy người yên tĩnh.

"Hứa tiểu thư cũng biết việc này?"

Hứa Tân Di tựa hồ là thật hoàn toàn không có cái gọi là bất ngờ, "Tôi đương nhiên biết, thế nhưng là tôi không phải người thích tính toán chi li. Chuyện quá khứ đều đi qua, tôi làm sao có thể vì một chút lời nói khi còn bé mà nóng giận? Ài mọi người khi còn bé còn có cái chuyện thú vị gì đều nói cho tôi nghe một chút đi."

Hai nữ nhân kia liếc nhau.

"A đúng, mọi người khi còn bé khẳng định cũng chơi qua cái dạng trò chơi này: trò kết hôn, trò chơi động phòng,... Có phải là khi đó Dịch Dương sẽ là chồng, Tần Nghiên là vợ?"

Hai nữ nhân vừa định nói chuyện lại thôi.

"Thì ra mọi người khi còn bé đều chơi như vậy? Tôi còn tưởng rằng chỉ có một mình tôi chơi như vậy chứ."

Toàn bộ quá trình Dịch Dương đều giữ yên lặng.

Hắn đột nhiên cảm giác được Hứa Tân Di nghĩ đến thật đúng, hắn xác thực sẽ thờ ơ lạnh nhạt, bởi vì hắn hoàn toàn sẽ không quan tâm.

Hai nữ nhân kia bị Hứa Tân Di chặn họng, hai người nam nhân bên cạnh liền cười giải vây, "Việc khi còn bé đừng nhắc lại nữa. Dịch Dương, đi, chúng ta qua bên kia tâm sự."

Hai nữ nhân kia mỉm cười, "Hứa tiểu thư, đám nam nhân bọn họ có chủ đề của nam nhân, nữ nhân chúng ta cũng không cần nghe. Sinh nhật lần này của Nghiên Nghiên có không ít bạn đến, tôi giới thiệu mấy người tỷ muội cho cô nha?"

Ánh mắt hai người đặt ở trên váy Hứa Tân Di, cuồn cuộn sóng ngầm.

"Hứa tiểu thư, cô có muốn uống chút gì không?"

- - "Đến rồi đến rồi, mình liền biết khẳng định sẽ có một chiêu này, đoạn kịch kia, kinh điển lại không lỗi thời!"

- - "Con mắt nhìn chằm chằm váy mình. Mình đẹp mắt, dáng dấp lại xinh đẹp như vậy, hai người bọn họ nhất định nghĩ biện pháp không cẩn thận giội rượu đỏ trên người mình, khiến mình ở trên yến hội xấu mặt, sau đó giả mù sa mưa nói "Thật xin lỗi, tôi không phải cố ý". Nếu mình nổi giận, liền nói lòng dạ mình hẹp hòi, một bộ y phục mà thôi, không cần phải tức giận, mình liền phải nén nhịn, sau đó rời đi."

- - "Đều là hồ ly ngàn năm, sao chơi trò ngu ngốc như vậy?"

"Dịch Dương, đi a."

Dịch Dương giật giật cà vạt trước ngực, đứng bất động.

"Rượu đỏ, cảm ơn."

Xuyên qua trong đám người, nhân viên phục vụ đưa tới một chén rượu đỏ, lúc đi qua hai nữ nhân bên người, người phục vụ kia hướng phía trước lảo đảo một cái, mắt thấy trên tay nâng ba chén rượu đỏ dường như sắp muốn đổ trên người Hứa Tân Di.

Hứa Tân Di nắm chắc thời cơ, bàn tay kéo cánh tay Dịch Dương bỗng nhiên dùng sức, lúc ánh mắt Dịch Dương đặt ở trên người phục vụ kia, thừa dịp hắn không để ý, một tay kéo hắn.

Phanh --

Ba chén rượu đỏ kia, vững vững vàng vàng toàn bộ giội trên âu phục của Dịch Dương, trên người Hứa Tân Di không có bị bắn tung tóe lấy một điểm.

- - "Cẩu nam nhân chính là để dùng làm lá chắn!"

"..." Dịch Dương nhìn xem trước mặt mình một mảnh hỗn độn, ở trong lòng mắng một câu thô tục, rất bẩn thô tục.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hào Môn Nữ Phụ Không Muốn Có Tình Yêu

Avatar
Nguyễn Thi02:03 16/03/2020
Hay hóng ngoại truyện mới
Avatar
Nguyễn Xuân14:03 06/03/2020
Nữ9 cũng lầy ghê
Avatar
Nguyễn Xuân17:03 05/03/2020
Truyện hay

BÌNH LUẬN FACEBOOK