Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu

Chương 46: Tống Lan

Miêu Mao Nho

09/09/2020

Sau ngày kỷ niệm thành lập trường là kỳ thi trung khảo, bọn học sinh kêu trời than đất, cũng có nhóm học bá bình tĩnh ứng đối, ở Bạch Tuân, thành tích tốt xấu quyết định thành công sau này nhiều hay ít.

Thi xong môn cuối cùng thời gian còn sớm, Mạt Lị không nghĩ đến về nhà sớm như vậy, cô đi đến Thịnh Thế, hiện tại người ở Thịnh Thế nhìn thấy cô đã quen.

"Chị Tiểu Mẫn." Mạt Lị đi đến quầy tiếp tân, chào hỏi người phụ trách Từ Mẫn. Từ Mẫn chính là người đầu tiên tiếp đón khi Mạt Lị tới Thịnh Thế.

Từ Mẫn nghe được có người gọi, tay cầm sách run lên, nhìn thấy Mạt Lị lại nhẹ nhàng thở ra, "Là Tiêu tiểu thư à, chị còn tưởng giám đốc tới, làm chị sợ muốn chết."

"Chị Tiểu Mẫn, chị đang xem cái gì?" Mạt Lị liếc mắt một cái, cô ấy cầm, hẳn là tiểu thuyết.

Từ Mẫn nhìn nhìn chung quanh, rồi mới nhỏ giọng nói: "Đây chính là thứ tốt, em xem đi."

Mạt Lị nhìn đến tên sách đều không khỏi giật mình, "Tình yêu bảy ngày với Tổng tài", bìa sách còn đặc biệt... khêu gợi.

"Cái này...... Hay sao?"

"Đương nhiên hay! Chị còn có rất nhiều đây." Nói xong, Từ Mẫn đem hàng trữ ra, "Tổng tài cùng em vợ lãng mạn", "Thế thân vợ trước quá khó theo đuổi", "Tổng tài ca ca lại yêu em một lần"... Mấy chục quyển, quả thực làm người xem hoa mắt.

Mạt Lị bừng tỉnh đại ngộ, "Hóa ra chị Tiểu Mẫn thích loại tiểu thuyết này."

"Ai nha, cũng không phải thích gì nhiều, chỉ là nhìn tới hình tượng tổng tài của chúng ta, liền thấy trong tiểu thuyết này thật là đẹp! Đây, chị đưa em một quyển, học tập áp lực nặng nề lắm, cho em giảm sức ép."

"Không cần......"

"Đừng khách khí, ở tuổi của em, chị xem đủ loại tiểu thuyết ấy." Từ Mẫn hắc hắc cười, lộ ra ánh mắt ánh mắt hiểu, rồi đem sách nhét vào tay Mạt Lị, "Nhớ rõ giữ cho kỹ nha, ngàn vạn lần đừng để giám đốc thấy được, nếu không anh ấy biết được là chị sẽ khấu trừ tiền thưởng của chị. Ai, tháng này đã lâu không ăn thịt..."

Vậy mà chị còn có tiền mua tiểu thuyết!

Thật tình không thể chối từ, Mạt Lị vô ngữ nhận lấy sách, bỏ vào ba lô, lại cùng Từ Mẫy nói mấy câu rồi cáo biệt đi đến thang máy, tuy nói thang máy chuyên dụng của tổng tài chỉ có tổng tài có thể sử dụng, nhưng trong mắt mọi người Mạt Lị là con "bug" phá vỡ mọi quy củ của Đường Nhiễm Mặc.

Cửa thang máy vừa muốn đóng, vừa vặn một người vọt vào, Mạt Lị nhìn đến nam nhân vừa nhảy vào thang máy.

Hắn cười ôn hòa, "Thang máy của nhân viên đã đầy, tôi tới sử dụng một chút, tổng tài chắc cũng không có khả năng theo dõi thang máy liên tục, phải không?"

Hắn thật sự là một người đàn ông rất đẹp, tuấn nhã xuất trần, khí chất sạch sẽ, như không nhiễm chút bụi trần gian nào, hắn ý cười nhàn nhạt nhưng cũng làm người mê muội, khí chất quân tử, ôn hòa như ngọc. Giống như từ tranh cổ bước ra ngoài.

Mạt Lị che miệng, "Anh là Tống Lan!"

"Tiêu tiểu thư, thực vinh hạnh được gặp em." Hắn nhìn cô, trong mắt như có dòng suối dịu dàng, cúi đầu ôn nhu.

Mạt Lị giật mình xong liền khôi phục trạng thái bình thường, cô thích Tống Lan diễn "Giang Hồ phong vân" rất hay, nhưng cô cũng không phải fan cuồng, cô nghiêng nghiêng đầu, "Anh biết em?"

"Tổng tài có một cháu gái bảo bối, đỉnh đỉnh đại danh của em, anh đã nghe được từ lâu."

Mạt Lị nhận ra, trên người cô còn mặc đồng phục. "Em đã sớm muốn gặp được anh, bất quá trước kia vẫn chưa gặp được, em rất thích anh diễn "Giang Hồ phong vân", lúc ấy xem kết cục vẫn còn hoài niệm, phải chi anh cùng nữ chủ ở bên nhau thì tốt rồi."

"Bi kịch mới có thể làm người ta nhớ kỹ, không phải sao?" Tư thái hắn thanh tao lịch sự, mỗi khi cười giống như tắm mình trong gió xuân.

Mạt Lị đối với hắn rất có hảo cảm, "Vậy kế tiếp anh sẽ đóng gì? Vẫn là phim cổ trang sao?"

"Kỳ thật......"

"Đinh" một tiếng, cửa thang máy mở ra, Đường Nhiễm Mặc đứng ở cửa, phảng phất như là đế vương ngự giá thân chinh, hơi thở bá đạo, sắc mặt âm trầm đáng sợ.

"Ồ." Tống Lan thực không có thành ý phát ra tiếng kinh ngạc, thấy ánh mắt Thẩm Thiên Thu "cậu đi tìm chỗ chết", hắn bất đắc dĩ cười cười, vậy ra là hắn phỏng đoán sai, đại tổng tài vẫn có thời gian theo dõi thang máy.

Chẳng qua Đường Nhiễm Mặc nhận được điện thoại tài xế gọi tới mới nhìn thang máy mà thôi, ai kêu tiểu nha đầu nhà hắn rảnh rang cùng người khác nói chuyện lâu như vậy mà không vội tới gặp hắn.

"Mạt Lị, lại đây."

"Dạ......" Hiện tại hơi thở hắn toát ra vẻ nguy hiểm, Mạt Lị nghe lời đi tới bên người hắn.

Đường Nhiễm Mặc dắt tay cô, xoay người rời đi.

"Tổng tài, tôi tìm gặp anh có công việc, anh tính toán khi nào hết đóng băng tôi đây?" Tống Lan thình lình hỏi một câu, Thẩm Thiên Thu muốn ngăn đều ngăn không được.

Mạt Lị dừng lại, nghi hoặc, "Đóng băng?"

Đường Nhiễm Mặc càng phát ra hơi thở lạnh lẽo hơn.

Thẩm Thiên Thu chọn quay mặt vào tường mà im lặng, vốn dĩ Tống Lan nháo ra tai tiếng chọc tổng tài giận dữ, nhưng sau đó tâm tình tổng tài bỗng chợt thập phần mỹ diệu, thả hắn ra ngoài, đáng tiếc lại bởi vì tiểu cô nương nói thích Tống Lan, tổng tài lại lần nữa đem người phong tỏa, mọi phim truyền hình hắn đều không thể tham gia.

Kỳ thật tổng tài là một người rất hẹp hòi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook