Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu

Chương 68: Thúc cũng là của cháu

Miêu Mao Nho

10/09/2020

Thân là tổng tài, có người là lưu luyến sắc, có người xài tiền tới bại gia, có người trăm công ngàn việc, cuồng việc không ngừng. Đường Nhiễm Mặc tự nhiên thuộc về loại người sau, nhưng đôi khi vất vả quá mức sẽ làm người khác đau lòng, tuy nhiên từ trước tới giờ không có người nào đau lòng cho hắn. Hiện tại đã khác, bởi vì có Mạt Lị bên người hắn, Mạt Lị sẽ thường xuyên làm nũng quấn lấy hắn, muốn hắn cùng chơi với mình... Cái gọi là chơi, bất quá là cùng cô xem phim truyền hình.

Như hiện tại chẳng hạn.

Bọn họ mới vừa về nhà, Đường Nhiễm Mặc đã bị Mạt Lị kéo ngồi trên sô pha, cô sà vào trong lòng ngực hắn, lười biếng dựa vào, trên tay phần kem chưa ăn muỗng nào, nhìn không chớp mắt bộ phim thần tượng đang chiếm đầu bảng sếp hạng trên TV gần đây.

Đường Nhiễm Mặc cảm thấy cốt truyện này thật ngốc, đầu tiên là nữ chủ gặp tai nạn xe cộ, rồi nam chủ mất trí nhớ, sau đó bạn gái cũ của nam chủ xuất hiện, nam chủ mất trí nhớ tuy vậy lại còn nhớ rõ bạn gái cũ, nhưng không nhớ bạn gái hiệt tại... Cố truyện dần dần làm hắn chán nản không tưởng, hắn lại bắt đầu nhớ đến đống hồ sơ trên bàn sách, nhưng cô gái mềm mại trong lòng ngực không cho hắn rời đi.

Mạt Lị đem kem hộp chuẩn xác ném thùng rác, đầu cũng không ngẩng lên, "Thúc thúc cảm thấy phim truyền hình thực nhàm chán?"

"Ừ." Hắn thẳng thắn thành khẩn.

"Nhưng cháu cảm thấy những cái hồ sơ đó thực nhàm chán."

"Này không giống nhau."

"Như thế nào không giống nhau?" Mạt Lị bắt lấy tay hắn, "Thúc không thấy thúc làm việc quá liều mạng hay sao? Cứ như việc làm cho Thịnh Thế lớn mạnh đã trở thành sứ mệnh của thúc vậy."

Hắn lông mi hơi rũ, nhẹ giọng cười nói: "Ngồi ở vị trí này phải gánh vác trách nhiệm."

Đối với việc mở rộng đế quốc thương nghiệp, hắn chưa bao giờ là người dễ dàng thỏa mãn.

Mạt Lị thở dài, nghiêng mình tới, nửa nằm trong lòng ngực của hắn, nâng tay lên sờ vào khuôn mặt hoàn mỹ, nghiêm túc nhìn hắn chăm chú, "Thúc thúc, thúc không nợ Tiêu gia cái gì cả."

Hắn phủ tay lên mu bàn tay cô, thu ánh mắt, không nói.

"Thúc đã vì Tiêu gia làm rất nhiều, tính là báo ân dưỡng dục cũng báo xong rồi, thúc muốn trả hết tình nghĩa Tiêu gia, là bởi vì thúc từ đầu tới cuối không đem mình trở thành người của Tiêu gia, thúc chỉ cho mình là người ngoài, nhưng hiện tại... Có cháu ở đây, thúc vẫn chỉ xem mình là người ngoài sao?"

"Đương nhiên không." Hắn thấp giọng, hôn lên khóe môi cô, "Thịnh Thế là Tiêu gia, là của cháu, cho nên nó phải trở thành mạnh nhất."

"Thịnh Thế là của cháu, nhưng thúc cũng là của cháu, cháu không cần Thịnh Thế trở thành đệ nhất, cháu chỉ muốn thúc thúc sống nhẹ nhàng một chút, chẳng sợ, thúc dùng hết tài sản Tiêu thị cũng không sao, cháu là đại tiểu thư Tiêu gia, cháu cho phép thúc tùy hứng."

Cô thở dài, nói chậm rãi xong, vòng tay qua cổ hắn, kéo hắn cúi đầu lại gần mình, bàn tay kia nhẹ nhàng ma sát mặt hắn, nhìn đôi mắt đen như thạch, mũi thẳng, đôi môi mỏng... lúc nào cũng làm cô si mê.

Đúng vậy, đã từng có rất nhiều người vô pháp lý giả, vì sao Đường Nhiễm Mặc có thể vì Thịnh Thế nỗ lực làm việc như vậy, hắn trên danh nghĩa là con nuôi Tiêu lão gia, nhưng mọi người đều biết hắn bất quá chỉ là một công cụ, có người suy đoán hắn là vì muốn khống chế hoàn toàn xí nghiệp Tiêu gia mà diễn kịch, lúc vợ chồng Tiêu thị qua đời, lời đồn đoán này còn lớn hơn.

Thâu tóm Tiêu gia?

Không, hắn không cần thâu tóm, không có người biết, năm ấy khi Tiêu Viễn cười hì hì đem Thịnh Thế cho hắn, cũng đem toàn bộ tài sản Tiêu gia giao cho hắn, mạch máu Tiêu gia sớm đã nằm trong lòng bàn tay hắn. Rất nhiều năm trước hắn đã trở thành chủ nhân chân chính của Tiêu gia.

Tiêu lão gia quá mức khôn khéo, nhiều năm trước đã phát hiện ra cậu bé ông nuôi dưỡng đã dần dần không chịu khống chế, ông dùng hết tất cả biện pháp hòng kiềm chế Đường Nhiễm Mặc, cho đến trước ngày ông chết, ông kêu Tiên Viễn đến trước giường bệnh, dặn dò không thể tin Đường Nhiễm Mặc.

Đường Nhiễm Mặc cũng không rõ ràng bọn họ hai cha con ngày đó nói chuyện gì, Tiêu lão gia chết đi, hắn bảo trì trầm mặc, không khổ sở cũng không vui vẻ, nhưng sau tang sự, Tiêu Viễn liền đem toàn bộ tài sản giao cho Đường Nhiễm Mặc.

Khi đó, Tiêu Viễn cười như tắm gió xuân, "Tiểu Mặc, anh tin tưởng năng lực của em."

Đường Nhiễm Mặc chính là lúc này đồng tình tới cực điểm với Tiêu lão gia, tính kế cả thiên hạ một thời thì như thế nào? Lại cố tình có một đứa con trai có chỉ số thông minh số âm như vậy, cả gia nghiệp chắp tay nhường cho người khác? Chính như Tiêu lão gia không xem hắn như người của Tiêu gia, Đường Nhiễm Mặc cũng chưa bao giờ coi mình là người thuộc Tiêu gia.

Hắn đã từng nghĩ tới, cho dù Mạt Lị là người thừa kế danh chính ngôn thuận duy nhất của Tiêu gia, thì sao? Thành quả hắn cực cực khổ khổ xử lý nhiều năm qua, không có lý do gì giao cho một nha đầu còn thò lò mũi xanh cái gì cũng không hiểu. Đường Nhiễm Mặc không phải người tốt gì, hắn cũng đã nghĩ tới làm cho Tiêu thị sụp đổ, muốn nhìn Tiêu lão gia có thể hay không tức giận mà bò từ trong đất ra, muốn nhìn biểu tình Tiêu Viễn ra sao.

Trở thành tổng tài Thịnh Thế mấy năm nay, hắn không ngừng mở rộng Thịnh Thế thành đế quốc thương nghiệp, ý tưởng chỉnh sụp Tiêu thị đã không xa, hắn từng đem lý do đó khơi dậy cùng với dã tâm cùng lạc thú khi phát triển đế quốc thương nghiệp của hắn, nhưng bây giờ, một tiểu cô nương chỉ một câu đã chọc thủng tâm tư của hắn.

Trước kia, hắn suy nghĩ sẽ cho cô nhiều nhất là được sinh hoạt vô lo, thế là đủ, nhưng hiện giờ, hắn nghĩ đến đem hết thảy những thứ hắn sở hữu cho cô.

Đường Nhiễm Mặc hôn môi cô, bất đắc dĩ nói: "Mạt Lị, có đôi khi, tôi thật hy vọng cháu có thể ngu một chút."

Cô không cần thôngminh như thế, vậy thì sẽ không cần mỗi một lần đều dễ như trở bàn tay lay độngtâm tư hắn.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook