Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu

Chương 40: Phương mười bảy

Miêu Mao Nho

09/09/2020

Phương Dự còn thật đau, muốn hắn chạy nhanh đuổi theo Thu Bạch Bạch, hiện tại hắn thật làm không được!

Mạt Lị cẩn thận hỏi hắn: "Cậu... Thương thế của cậu, có sao không?"

"Không có việc gì!" Cho dù có, cũng không thể nói nha! Phương Dự nghiến răng nghiến lợi, "Nói cho ôi biết tên của cô ta."

"A, cháu nghĩ, cậu cũng không giống như muốn làm bạn với cô ấy, cháu không nói tên cô ấy cho cậu đâu."

"Tiêu Mạt Lị!"

"Ai, cháu nghe rõ mà."

"Cháu khuỷu tay quẹo ra ngoài?" [Ý là chỉ lo cho người ngoài mà không để ý đến thân nhân]

Cô thành thật nói: "Quẹo tay ra ngoài khó lắm, cháu không làm được."

Phương Dự bị cô làm á khẩu không trả lời được.

Lúc này có người vỗ tay cười lên tiếng, "Ha ha ha, Hỗn Thế Ma Vương Phương mười bảy cư nhiên có thời điểm té xuống như thế này, cười chết tôi, ha ha ha..."

Thanh âm này, Phương Dự không cần nhìn cũng biết là ai, "Minh Lại!"

"Ai nha, tôi nghe được mà." Một thanh niên cao cao gầy gầy từ trong đám người đi ra, diện mạo hắn thập phần âm nhu, là nam nhân nhưng có trộn với nét đẹp của phụ nữ. Hắn hướng về phía Mạt Lị nghịch ngợm nháy mắt, cười tủm tỉm, đôi mắt phượng thật câu người.

Mạt Lị hơi bực mình, nhưng nhìn lại bên cạnh hắn là một nam nhân với dung mạo, khí thế không lẫn đi đâu được, cô vui vẻ chạy qua, "Thúc thúc!"

Đường Nhiễm Mặc ôm lấy cô chạy phi đến chỗ mình, phát ra một tiếng cười khẽ.

Minh Lại huýt sáo một tiếng, "Không tồi nha, cậu cư nhiên có một cô cháu gái xinh đẹp như vậy."

Hắn vừa nói xong liền nhận được một ánh mắt lạnh băng.

Minh Lại xấu hổ cười cười, "Tôi tùy thiện nói thôi, tôi đến xem diễn, xem diễn, các người tự nhiên."

Hắn đúng là lùi lại một bước, vứt một cái nhìn mị hoặc cho đám người xung quanh, trong nháy mắt có nữ sinh dựa vào bạn học, thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh.

Ba người đàn ông này, bất luận là người nào cũng có thể làm người thét chói tai.

Minh Lại đương nhiên không dám lại chọc giận Đường Nhiễm Mặc, vốn dĩ hắn đang sống sung sướng ở nước ngoài, bất chợt kinh doanh quan trọng nhất của công ty nhà hắn thiếu chút nữa bị thổi bay, hắn không thể nào không chạy cho nhanh về nước nhận sai với Đường Nhiễm Mặc. Lúc trước bất quá hắn nhận được tin tức thân cận về Đường Nhiễm Mặc nên muốn nghĩ ra một trò đùa dai, ai có thể nghĩ Đường Nhiễm Mặc có phản ứng mãnh liệt như vậy!

Minh Lại, Phương Dự cùng Đường Nhiễm Mặc từ nhỏ đã biết nhau, Phương Dự vì đủ các loại sự kiện mà cùng với Đường Nhiễm Mặc như nước với lửa, mà Minh Lại tuổi tác nhỏ nhất, bình thường hai người kia đều không tính toán chi li với hắn.

Bất quá liên quan tới Mạt Lị thì không giống như vậy.

Minh Lại trong lòng còn đang tính toán, quan sát xem Mạt Lị rốt cuộc có bản lĩnh gì, bên kia Phương Dự đã la lên.

"Đường Nhiễm Mặc!" Phương Dự lạnh mặt, "Cậu trốn chỗ này nhìn bao lâu rồi?" Làm Minh Lại nhìn thấy hắn chật vật như vậy, nhất định sẽ giễu cợt đến cả năm, để Đường Nhiễm Mặc thấy được, sẽ giễu cợt hắn cả đời!

Đường Nhiễm Mặc hơi hơi câu môi, cười như không cười, ánh mắt thật ác liệt, "Không khéo, vừa đúng thời điểm có người sử dụng chân làm tuyệt tử tuyệt tôn."

Nói xong, hắn còn cố ý nhìn lướt qua phần eo dưới của Phương Dự, phần từ đùi trở lên, tựa hồ muốn nói, thật sự không cần đi bệnh viện kiểm tra một chút sao? Nói không chừng linh kiện thật sự hỏng rồi.

Phương Dự sắc mặt đen thui, sau một lúc lâu hắn mới nói ra mấy chữ, "Cậu đừng đắc ý!"

Rồi không quay đầu lại, hắn đi thẳng vào trường học. Chỗ này làm hắn cảm thấy mình thật sự đã trở thành "trung tâm chê cười".

Minh Lại liếc Đường Nhiễm Mặc một cái, thật thức thời nhìn ra hắn không chào đón người khác, thông minh đi theo Phương Dự, vừa đi vừa kêu lên, "Ai, Phương mười bảy, từ từ, tôi và cậu cùng nhau đi đi."

Không bao lâu, hai người kia liền đi xa.

Mạt Lị hỏi Đường Nhiễm Mặc, "Tại sao người đó lại kêu cậu là Phương mười bảy?"

"Cháu cảm thấy, Phương Dự như là đã qua mười bảy tuổi hay sao?" Cho dù hắn chưa nói ra hết cũng làm cho người nghe hiểu được, đây không phải là bề ngoài mà là tuổi tâm lý.

Phương mười bảy, Phương Dự vĩnh viễn chỉ có mười bảy tuổi...... Đó chính là nói hắn còn ấu trĩ.

Mạt Lị phụt một tiếng bật cười, "Cái biệt hiệu này cũng thật thú vị!"

"Mặc như vậy thật đáng yêu." Hắn nhìn thiếu nữ mặc đồ hải tặc, tự đáy lòng thật tán thưởng.

"Phải không?" Rõ ràng có rất nhiều bạn học cũng nói cô xinh đẹp đáng yêu, nhưng không biết sao từ miệng hắn nói ra cô lại cảm thấy ngượng ngùng.

Thấy cô thẹn thùng, Đường Nhiễm Mặc khóe mắt lấp lánh, sung sướng niết tay lên khuôn mặt mềm mại, "Cháu không chọn đi cùng với hắn, tôi thực vui vẻ."

Lúc này sự vui vẻ của hắn toát ra từ đôi mắt đen như diệu thạch, ánh mắt thật ôn nhu sủng nịch, làm cô ngốc ngốc đến quên mất cả từ ngữ. Mạt Lị chỉ cảm thấy trái tim mình giống như bị ai hung hăng đánh vào, tim đập như sấm.

"Chúng ta đi vào đi..." Cô hoảng loạn tránh đi ánh mắt của hắn, cúi đầu đi, bộ dáng như chạy trối chết.

Khóe môi hắn khẽ nâng lên như mỉm cười, bước tới bên người cô, kéo tay, "Lâu rồi không tới, tôi hầu như đã quên mất Bạch Tuân nhìn như thế nào rồi."

"......" Trước đó ai đã nói trí nhớ của mình rất tốt?

Mạt Lị trong lòng nho nhỏ nhắc mãi một câu, nhưng không gỡ tay hắn ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook