Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu

Chương 132: Cố chấp

Miêu Mao Nho

11/09/2020

Trong mắt Minh Lại lóe ra tia tò mò, "Tiểu nha đầu, cô còn chưa nói nha, làm sao lại biết sự tình phía sau là do tôi làm?"

Mạt Lị nói: "Thúc trước nói cho tôi, có phải thúc bắt được Liễu Li hay không, do đó khiến cho Trình Nhân không chịu nói ra tên của thúc."

"Là tôi bắt Liễu Li, không tồi...... Bất quá hôm nay cô ta bỗng nhiên trốn thoát." Nói đến đây, Minh Lại tỉnh ngộ, "Cô ta đụng tới cô?"

"Đúng rồi, tôi thấy cô ấy, cô ấy xuất hiện ở Nhật Bản, phía sau ngoại trừ là thúc, tôi không thể tưởng tượng được ai khác."

"Quả nhiên......"

"Còn có......" Mạt Lị từ bên trong túi áo lấy ra một cái đồng hồ quả quýt, "Lúc thúc chích điện tôi, đồ vật của thúc rớt vào trong quần áo của tôi."

Minh Lại ngẩn người, hắn tựa hồ hoảng lên, sau đó mới tiếp nhận đồng hồ quả quýt, ảo não nói: "Tôi thật đúng là quá sơ suất."

"Tôi đã nói rồi, Minh thúc thúc phải giữ gìn cẩn thận, đừng cho nó rớt nữa."

"Cô biết là tôi, lại còn có thể tại kho hàng bất động thanh sắc nói chuyện phiếm với tôi, tiểu nha đầu, là tôi xem thường cô." Hắn hốt hoảng cười, "Cũng khó trách Đường Nhiễm Mặc thích cô như vậy, cô nói... nếu tôi giết cô, cậu ấy sẽ có biểu tình như thế nào?"

Hắn chậm rãi giơ tay, họng súng thẳng tắp nhắm ngay trán Mạt Lị.

"Tôi sẽ không chết."

"Tin tưởng như thế?"

"Thúc thúc thực mau sẽ tới cứu tôi."

"Tiểu nha đầu, địa phương này, không có người khác biết..."

Minh Lại vừa mới nói xong, ngoài cửa bỗng nhiên dũng mãnh lao vào một nhóm người, bọn họ rất nhanh hình thành một vòng vây, đem Minh Lại vây ở chính giữa, hơn mười khẩu súng nhắm ngay hắn.

Đường Nhiễm Mặc đi vào tới, hắn từng bước một đến gần, cả người phát ra khí lạnh tỏ rõ tâm tình hắn lúc này đã tới cực độ, khuôn mặt hoàn mỹ tuyệt đẹp, mà cũng lạnh tới cực điểm.

Minh Lại gương mặt tươi cười cứng lại, "Cậu sao tìm được nơi này?"

Đường Nhiễm Mặc từ môi mỏng phun ra bốn chữ, "Định vị di động."

"Không thể, tôi đã phá hủy di động của cô ấy."

Mạt Lị cười giúp hắn giải đáp: "Thúc thúc nói, là di động của thúc."

Minh Lại: "......"

"Lúc ngồi máy bay, không phải thúc có ngủ sao? Thúc thúc lúc đó cài chương trình vào máy của thúc." Mạt Lị ngượng ngùng cười cười, "Lúc ấy tôi thấy mà không nói lại lúc thúc tỉnh, thật ngượng ngùng."

"Ha......" Minh Lại cười một tiếng, "Vậy ra cậu đã sớm hoài nghi tôi."

Đường Nhiễm Mặc nói: "Tôi nghĩ không ra sẽ có người thứ hai có thể bán đứng tin tức của tôi."

"Thẩm Thiên Thu thì sao? Còn Tống Lan?"

"Bọn họ không có lý do gì, vẫn là tôi nói thẳng, có đôi khi ánh mắt cậu nhìn tôi thật làm tôi chán ghét."

Minh Lại thân mình cứng đờ một lát, rồi hãy còn cười nói: "Cậu biết tôi thích cậu."

"Nếu chỉ là một loại vặn vẹo cố chấp cũng có thể nói là thích."

"Cậu kêu đó... là cố chấp?"

"Tôi rất khó tưởng tượng, cậu sẽ ngu xuẩn đến nỗi cho rằng đây là một loại thích."

"Đường Nhiễm Mặc!" Minh Lại không cách nào chịu đựng được Đường Nhiễm Mặc miệt thị tình cảm của mình, tay cầm súng run nhè nhẹ, "Cậu không sợ tôi giết cô ấy?"

Đôi môi mỏng Đường Nhiễm Mặc cong nhẹ, không nhanh không chậm nói: "Tôi có thể cam đoan với cậu, nếu Mạt Lị xảy ra chuyện, tôi sẽ làm toàn bộ Minh gia chôn cùng, cậu biết, tôi có năng lực này."

"Đường Nhiễm Mặc, cậu không khỏi cũng quá coi thường cha tôi."

"Vậy sao? Không biết thêm một Phương gia, thêm một gia chủ tương lai Tương Diệp gia, cha cậu ở ba mặt giáp công có thể chống đỡ được bao lâu?"

"Cậu cùng Hắc Xuyên Diệu hợp tác?"

"Kẻ thù của kẻ thù, tự nhiên là bằng hữu."

"A...... Đường Nhiễm Mặc, tôi bỗng nhiên nghĩ tới một biện pháp tốt." Minh Lại đột nhiên cười, "Dù sao cậu đã biết tôi là muốn giết Tiêu Mạt Lị, vậy bây giờ chỉ cần giết cậu, vậy Minh gia sẽ được an toàn."

Súng trong tay Minh Lại trong nháy mắt chỉ về hướng Đường Nhiễm Mặc, những người xung quanh khấu động cò súng về phía Minh Lại, lúc tiếng súng muốn vang lên, Mạt Lị đứng trước người Minh Lại, tay cô bắt được cổ tay của hắn.

"Đừng nổ súng!" Đường Nhiễm Mặc quát ngưng lại, Mạt Lị ở bên người Minh Lại, người của hắn có thể bảo đảm làm Minh Lại đi đời nhà ma, nhưng lại vô pháp đảm bảo sẽ không lan đến Mạt Lị.

Hành động lần này cũng Mạt Lị thật sự vượt qua dự đoán mọi người, cô đột nhiên che trước người Minh Lại, chuyện này cũng làm Minh Lại nheo mắt.

Hắn cười nói: "Tiểu nha đầu, cô lại giở trò gì đây?"

Đường Nhiễm Mặc âm thanh lạnh lùng nói: "Mạt Lị, lại đây."

"Tiểu nha đầu, thúc thúc cô yêu nhất đang kêu cô đi qua, cô không đi sao?"

"Tôi đương nhiên sẽ đi, nhưng không phải hiện tại." Mạt Lị nhìn về phía Đường Nhiễm Mặc, "Thúc thúc, cho cháu chút thời gian, được không?"

Đường Nhiễm Mặc cảnh cáo nhìn mắt Minh Lại, hắn không nói gì xem như cam chịu.

"Minh thúc thúc nói tôi rõ ràng biết là thúc muốn giết tôi, vậy mà tôi lại có thể bất động thanh sắc làm bộ không biết, nhưng, Minh thúc thúc diễn kịch bộ dáng cũng thực tốt."

Minh Lại rất vui vẻ cười, "Phải không?"

"Thúc rõ ràng biết, tôi và thúc nói chuyện bất quá là kéo dài thời gian chờ thúc thúc tới mà thôi, thúc lại vẫn phối hợp với tôi, tôi nghĩ... dựa theo cá tính của Minh thúc thúc, hẳn là đã bắn chết tôi rồi, thúc có rất nhiều cơ hội giết tôi, làm gì có chuyện cùng tôi dông dài ở nơi này?"

"A, nói vậy là vì cái gì?"

"Đó là bởi vì, thúc muốn chết dưới tay thủ hạ của thúc thúc."

Minh Lại huýt sáo, "Tiểu nha đầu động não không tồi."

"Minh thúc thúc, vậy có thể ném súng đi được chưa?" Mạt Lị đặt tay lên súng.

Hắn nhún nhún vai, buông súng trong tay ra, bị cô cầm đi.

Đường Nhiễm Mặc bước tới bên người Mạt Lị, kéo tay cô đem cô kéo đến sau lưng, hắn nhìn Mạt Lị, thật hiển nhiên, con mắt đen láy lộ ra một tia: Tiêu Mạt Lị, gan cháu quá lớn, chúng ta trở về tôi sẽ tính sổ!

Mạt Lị ủy khuất mếu máo.

Minh Lại cũng không lo lắng vì mất đi át chủ bài, hắn mỉm cười nói: "Đoạt lại vương hậu, quốc vương điện hạ vĩ đại kế tiếp muốn xử trí hắc ám Vu sư như thế nào?"

"Tôi sẽ cho hắn quyền lợi lựa chọn muốn chết như thế nào." Đường Nhiễm Mặc đoạt lấy súng trong tay Mạt Lị, lên cò, họng súng chỉa vào trán Minh Lại, một loạt động tác liền mạch lưu loát.

"Thúc thúc!" Mạt Lị ôm lấy cánh tay hắn, "Thúc không thể giết thúc ấy, người giết thúc ấy không phải là thỏa mãn thúc ấy sao?"

"Thì sao? Tôi hiện tại, chỉ cần cậu ta chết."

"Đúng nha đúng nha, tiểu nha đầu cũng đừng ngăn thúc thúc của cô."

"Người bởi vì thích người không thích mình mà muốn chết, không có tư cách nói chuyện ở chỗ này."

Minh Lại sờ sờ sau đầu, không còn lời gì để nói.

"Thúc thúc, vì lý do này giết thúc ấy, thúc sẽ không cảm thấy ghê tởm sao?"

Đường Nhiễm Mặc nhíu mày, bị Mạt Lị nói như thế, hắn giống như thật là có chút không tình nguyện.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook