Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu

Chương 60: An Phong Nhã u buồn

Miêu Mao Nho

10/09/2020

Trước kia nghe Thu Bạch Bạch nói qua, Mạt Lị mới biết được một lần lúc các cô giữa trưa chuồn ra khỏi trường học, mở cửa ra chính là hội trưởng Hội học sinh Thi Ứng Thanh. Lại có một lần, Thu Bạch Bạch một mình một người, ngựa quen đường cũ chuẩn bị trèo tường, cô liền thấy một người cầm chìa khóa mở cửa, nhìn xem là ai, sau trợn mắt há hốc mồm, đầu tiên là Mạt Lị, giờ là Thi Ứng Thanh, năm nay là đang lưu hành học sinh ưu tú trốn học sao?

Chính lúc này đây, Thu Bạch Bạch nhận ra Thi Ứng Thanh mỗi ngày mở cổng, còn có mỗi ngày chạy đến thư viện.

Mạt Lị vừa thấy bộ dáng Thu Bạch Bạch liền biết là cô ấy bắt đầu chớm yêu, tuy rằng cô đối với Thi Ứng Thanh không có hứng thú gì, nhưng cô nghĩ đến sẽ cố gắng nhắc nhở Thu Bạch Bạch không cần làm to chuyện lên, bất quá hiện tại... trong đầu cô không ngừng nghĩ đến Đường Nhiễm Mặc.

Hôm nay cô cùng Thu Bạch Bạch là có lịch trực nhật, bởi vì nói chuyện một hồi với Hứa Thiến, các cô rời trường có chút muộn hơn bình thường, Thu Bạch Bạch vừa mới đi đến cổng trường, liếc mắt một cái liền thấy được một nam sinh đang tạo pose*.

* Tạo dáng (vì trong bản convert dùng từ "pose" nên mình để nguyên).

Cậu đứng ở dưới tàng cây, hơi hơi cúi đầu, lông mi thật dài che khuất tầm mắt, không ai biết cậu suy nghĩ cái gì, chỉ cảm thấy trên người cậu, năm tháng nhất thời như an tĩnh lại, có lẽ cậu thật sự trầm tư...

Trầm tư cái rắm! Chỉ là vui đùa thôi! An Phong Nhã làm sao mà bày ra bộ dáng văn nghệ u buồn như thế!

Thu Bạch Bạch đi đến trước mặt cậu, khóe miệng vừa kéo, "An thần kinh, anh ở đây chơi cái gì?"

Mạt Lị cũng tò mò nhìn cậu.

"Nhân sinh trên đời, thoáng như bóng câu qua khe cửa, bỗng nhiên mà thôi, hôm nay dương quang, khó được say lòng người." Đôi mắt cậu hơi nheo lại, chậm rãi ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuấn mỹ, giữa chân mày lại tựa hồ chứa một tia ưu sầu không giải được, trong mắt buồn bực làm người cũng cảm thấy thương cảm cho cậu.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua, hoa rơi lả tả, dưới cánh hoa màu đỏ rơi rụng như mưa, An Phong Nhã thật khuynh quốc tuyệt sắc.

"Ôi......" Thu Bạch Bạch phát ra một tiếng không giống tán thưởng, cô không thể không thừa nhận, anh họ của cô là một đại mỹ nhân, nhưng mà, "Nhiều hoa hồng như thế... là mua biết bao nhiêu..."

Mạt Lị duỗi tay, không ít cánh hoa rơi xuống lòng bàn tay, cô nhìn về phía Thu Bạch Bạch nói: "Đây không phải hoa hồng, là nguyệt quý* nha."

* Nguyệt quý: là một loại hồng Trung hoa, hình phía trên.

"Cái gì, là nguyệt quý?" An Phong Nhã lập tức nhảy dựng lên, hắn giận dữ lên, "Đại Hoàng, Đại Hắc, mấy người làm việc như thế nào vậy!"

Hai người lập tức từ trên cây bò xuống dưới, cặp sách bọn họ đeo trên người tất cả đều là cánh hoa màu đỏ, giờ phút này cảm nhận được đại ca tức giận, cả hai đều nơm nớp lo sợ.

Một người lắp bắp, "Đại, đại ca, cửa hàng bán hoa, hoa hồng hết rồi......"

Một người miễn cưỡng trấn định, "Nguyệt quý cùng hoa hồng đều là màu đỏ...... Thẩy lên cũng khá xinh đẹp, ha ha ha, anh nói đúng không, đại ca?"

"Đẹp...... Đẹp cmn!" An Phong Nhã xoay người một người đá một chân, "Chỉ có hoa hồng mới có thể xứng với sự cao quý của tao, dám lấy nguyệt quý lừa gạt tao, không muốn sống nữa?"

Hai tiểu đệ số khổ oa oa kêu to, "Đại ca tha mạng! Chúng em sai rồi!"

"Kỳ thật nguyệt quý cũng khá xinh đẹp." Mạt Lị đứng ở giữa vòng đầy cánh hoa, tràn đầy ý cười nhàn nhạt, trong ánh hoàng hôn lại làm cô tựa hồ mông lung, thật thanh nhã xuất trần, thời gian như dừng lại.

An Phong Nhã không tự giác ngưng việc la mắng hai tiểu đệ, giống như chỉ cần trước mặt cô tạo ra bất kỳ thanh âm gì đều là đại ác nhân, hắn an tĩnh nhìn Mạt Lị. Làm người trầm tĩnh không ồn ào thật không giống tác phong của hắn, nhưng hắn chính là An Phong Nhã.

Thu Bạch Bạch che lại miệng mình, cô đột nhiên lĩnh ngộ cái gì.

Đúng lúc này, một chiếc xe màu đen ngừng ở cửa, trên xe bước xuống một người đàn ông anh tuấn, nhưng hơi thở thật lãnh khốc, hắn dừng bên xe, không tiến về phía trước, chỉ là trầm giọng kêu: "Mạt Lị!"

Người nào đó tin tưởng, cô sẽ đến bên người mình.

"Thúc thúc!" Mạt Lị ngọt ngào kêu, rồi không có do dự chạy tới, bước chân dẫm lên những cánh hoa rơi, cứ thế nhào vào hắn trong lòng ngực, cô vui vẻ nói, "Sao thúc thúc lại tới?"

Biểu tình người đàn ông dịu lại đôi chút, "Biết cháu hôm nay trực nhật, công ty sự tình xử lý xong rồi tôi liền thuận tiện tới đón cháu."

Thuận tiện? Đích xác, bất quá là vì tự mình đón cô, "thuận tiện" đem lượng công việc hôm nay hoàn thành mà thôi.

Đường Nhiễm Mặc hỏi: "Vì sao không nghe điện thoại?"

"A?" Mạt Lị sửng sốt, vội tìm di động từ trong cặp sách, mới phát hiện có vài cuộc gọi nhỡ, còn có tin nhắn, nghĩ ra là Đường Nhiễm Mặc gọi điện thoại muốn nói cho cô chờ hắn đến đón, "Di động của cháu để chế độ im lặng... Vừa rồi mới cùng bạn nói chuyện nên không chú ý, thực xin lỗi, thúc thúc..."

Bạn?

Đường Nhiễm Mặc trực tiếp bỏ qua Đại Hoàng Đại Hắc, Thu Bạch Bạch hắn đã biết cho nên cũng không để ý, cuối cùng tầm mắt hắn dừng lại ở An Phong Nhã, thiếu niên này chính là thiếu niên ở hồ bơi ngày hôm đó...

Hắn đã tra qua bối cảnh, An Phong Nhã, An đại thiếu gia, một thiếu niên miệng còn hôi sữa, nhưng lúc này, An Phong Nhã đối diện với ánh mắt ngoan độc của hắn mà không tránh không né, ngược lại quật cường nhìn hắn chằm chằm, Đường Nhiễm Mặc hơi hơi nheo lại đôi mắt.

Hắn cảm thấy bảo bối của mình bị người khác nhòm ngó.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook