Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Toàn thể Đức Mã lâm vào cuộc chiến công khai hùng hồn giữa các nhóm với nhau. Ba ngày sau đó đối với Trang Noãn Thần giống như địa ngục trần gian. Ngày nào, cô cũng phải tăng ca đến nửa đêm, hôm sau lại vác đôi mắt gấu trúc tiếp tục "chiến đấu". Dưới yêu cầu bức thiết của chị Mai, nhóm sách lược thương hiệu cũng không may mắn thoát khỏi tai kiếp, họ gần như thức suốt hai mươi bốn giờ hoạch định chiến lược phát triển dòng xe hơi cao cấp của Tiêu Duy. Trang Noãn Thần và Cao Doanh dựa vào kế hoạch của chuyên gia, thương thảo và sắp đặt các hoạt động phối hợp liên quan.

Nhưng trước khi đưa ra kế hoạch hoạt động, dựa theo chỉ thị của chị Mai, cô và Cao Doanh phải gặp gỡ trước người điều hành cấp cao của đối phương mới được, như vậy sẽ tăng cao xác xuất trúng thầu.

Hai ngày nay, Trang Noãn Thần ngoài trừ việc lên ý tưởng, còn đi theo Tề Viện Viện và Cao Doanh đến Tiêu Duy, nhưng lần nào cũng bị từ chồi gặp mặt, nếu không thì cũng được báo rằng hiện tại lãnh đạo không ở Bắc Kinh.

Thứ tư, bầu trời trong xanh khác thường, hương vị mùa thu ngày càng nồng đậm hơn. Trong lúc xe băng qua làn đường đông đúc hướng nhanh về sân bay, Tề Viện Viện thở dài thườn thượt, giơ tay xem đồng hồ, hối thúc gấp gáp, "Bác tài ơi, chúng ta có thể đi nhanh hơn chút nữa không?"

"Nhanh? Chẳng lẽ tôi không muốn nhanh? Nhưng cô phải xem tình hình giao thông lúc này chứ. Cô không thấy camera bên kia à, nhanh nữa là tôi chạy quá tốc độ đấy." Tài xế taxi nói bằng chất giọng Băc Kinh tiếp lời, "Nhưng cô cứ yên tâm, đảm bảo đến đúng giờ. Ba cô chắc đang vội đến kịp chuyến bay hay đón người?" Tài xế niềm nở, một khi đã mở miệng trò chuyện thì không cách nào ngừng lại.

"Chúng tôi đi cướp người!" Tề Viện Viện bực bội đáp.

"Hả?" Tài xế sửng sốt.

"Bác tài, cậu ấy nói đùa thôi, chúng tôi thật sự rất gấp, làm phiền chạy nhanh một chút." Trang Noãn Thần ngồi phía sau, nói xong lại quay đầu nhìn cảnh vật bên ngoài, tựa hồ có một chiếc lá mỏng manh lướt qua tầm mắt, rồi lại bị xe cuốn ra sau. Người ta thường nói mùa thu là mùa gặt hái, cô không biết hôm nay có thu hoạch được gì hay không.

Chị Mai nắm tin tức rất nhanh, rốt cuộc cũng dò la ra lãnh đạo của đối phương về đến Bắc Kinh vào mười giờ hôm nay. Vì vậy ba người họ giống như chiến sĩ dũng cảm nghe tiếng kèn phát lệnh tiến tới cổng ra T3, hy vọng có cơ hội tiếp xúc với bên đó một lần. Kỳ thực mấy ngày nay Trang Noãn Thần luôn gọi vào dãy số đó, dãy số của Giang Mạc Viễn! Nhưng cô lại không chắc chắn lắm, ngộ nhỡ trùng tên thì sao? Cô không biết bản thân đang lo cuống cuồng chuyện gì, nhưng có lúc cô chợt cảm giác chuyện sẽ không phát triển theo hướng cô hằng mong muốn.

"Viện Viện, dù chúng ta tới sân bay cũng chẳng làm được chuyện gì, cậu có thể nhận ra anh ta không?" Trang Noãn Thần quan sát dòng xe ngoài cửa sổ, khẽ thở dài.

"Công này thuộc về chị Mai của chúng ta, tuy không có ảnh chụp của người này, nhưng chị Mai đã nhận được tin chắc chắn từ nhân viên sân bay. Giang Mạc Viễn bay chuyến bay từ Toronto về tới đây đúng mười giờ, ngồi cùng năm người khách khác của khoang hạng nhất, trong đó có hai nữ, một già, còn lại hai người thì chúng ta phải thử vận may. Khách trong khoang hạng nhất sẽ ra sớm, hơn nữa là lãnh đạo cấp cao của đối phương, chắc chắn có người ra đón. Mình nghĩ muốn tìm Giang Mạc Viễn cũng không đến nỗi quá khó." Tề Viện Viện phân tích rành rọt.

Trang Noãn Thần không nói gì thêm, chỉ gật gù nghe theo. Cao Doanh ngồi kế bên, lười biếng nhích gần cô, cười ngọt ngào, "Noãn Thần, lần đầu tiên mình trông thấy cậu trang điểm đó. Phải công nhận, cậu trang điểm lên nhìn rất xinh, bỏ xa dáng vẻ ngày thường."

"Cậu đang khen mình? Hay đang chê mình?" Vai Trang Noãn Thần huých cô một cái, "Mình sợ dọa khách hàng bỏ chạy mà thôi. Chị hai à, ba ngày rồi em chưa có giấc ngủ ngon lành nào cả. Nếu không trang điểm, mình sợ người ta tưởng chúng ta đang đi trộm báu vật quốc gia." Kỳ thực đây chỉ là một nguyên nhân trong số đó. Điều cô sợ chính là, lỡ Giang Mạc Viễn thật sự là Giang Mạc Viễn... diện mạo anh hay thấy có lẽ tốt hơn, không chừng anh còn nể tình quen biết cho các cô thêm thời gian.

Cao Doanh không biết suy nghĩ của cô, nghe vậy bèn cười ha ha, "Cậu nói cũng đúng, huống chi bây giờ chúng ta đang đến sân bay."

Trang Noãn Thần im lặng lườm cô, lòng lại âm thầm cầu nguyện.

Cổng ra T3 đông ngùn ngụt, kẻ đến người đi hối hả, người cầm hoa giơ bảng, bảng báo bay chuyển liên tục thông tin các chuyến bay, có chuyến đến đúng giờ có chuyến đến trễ.

Đám Trang Noãn Thần chen chân đến vị trí tốt ở cổng ra, để tiện quan sát.

Những chuyến bay đến giờ đáp xuống, tiếp mười phút sau liền có người lục tục bước ra. Một người phụ nữ mặc áo hồng đi ra đầu tiên, đeo kính mắt bảng to, trông có vẻ như ngôi sao nổi tiếng. Cao Doanh lật đật kéo Trang Noãn Thần, rủ rỉ, "Cô ta quen mắt quá phải không? Ngôi sao nào vậy nhỉ?"

Trang Noãn Thần còn chưa kịp mở miệng, Tề Viện Viện đã nhắc nhở, "Mọi người tập trung, tập trung một chút. Chúng ta không phải đến tìm ngôi sao."

Cao Doanh le lưỡi, không nói tiếng nào.

So với một Tề Viện Viện khẩn trương tột độ, Trang Noãn Thần trái ngược hoàn toàn. Cô vừa hy vọng đó là anh lại hy vọng không phải là anh, đôi mắt sáng trang điểm tỉ mỉ dõi nhìn về cửa ra, lòng cô không ngừng run lên.

Lại thêm hai người đàn ông đi ra, một trước một sau, người đàn ông đi trước chạy hối hả, có vẻ như rất gấp, người đó không cao, chỉ mặc áo sơ mi bình thường.

"Phải không nhỉ?" Tề Viện Viện lẩm bẩm, siết chặt tay.

Trang Noãn Thần nhìn theo, hít một hơi thật sâu, ánh mắt bình tĩnh, nhẹ nhàng nói, "Không phải anh ta, người ở phía sau mới là Giang Mạc Viễn."

Cách người đàn ông hối hả đó có một người đang bước ra. Giữa đám đông, vóc người anh ta bảnh bao cao lớn, nổi trội với mọi người xung quanh, tia nắng vàng ấm áp chiếu bóng lên áo sơ mi xám ngắn tay, bờ vai rộng lớn rắn rỏi, quần tây thẳng thớm bao trọn đôi chân cường tráng. Tay phải vắt áo vest, tay trái cầm cặp xách sải bước về trước, đi cạnh anh ta là một người phụ nữ. Có lẽ không đuổi kịp bước chân nên cô ta gần như hì hục chạy tới.

Người phụ nữ mau chóng bắt kịp anh ta, hấp tấp kéo anh ta, người đàn ông dừng chân, cau mày, vẻ mặt nghiêm túc săm soi cô ta, khóe môi anh ta lạnh lẽo, người phụ nữ sợ hãi thả ra. Người đàn ông đi thẳng ra cổng.

Chính là anh, quả nhiên là anh!

Tề Viện Viện vừa nghe Trang Noãn Thần nói, liền ngạc nhiên nhìn cô, "Chắc chắn?"

Cao Doanh cũng thấy lời nói của Trang Noãn Thần rất chắc chắn, nghi hoặc hỏi, "Cậu biết anh ta?"

Trang Noãn Thần giật mình, lắc đầu lia lịa, "Mình chỉ đoán thôi, cậu xem đi khoang hạng nhất chỉ có vài người đi ra thôi. Nhưng có phải trông anh ta điển trai và có phong độ nhất không? Còn nữa kìa, bên đó có người ra đón." Vừa rồi cô không chú ý lắm, hóa ra Châu Niên cũng ở đây. Nếu trông thấy anh ta sớm, cô cũng không nơm nớp nhiều như vậy.

"Chắc chắn anh ta rồi, chúng ta cứ chặn lại trước đã." Thấy Cao Doanh và Tề Viện Viện còn do dự, Trang Noãn Thần bất đắc dĩ thở dài, lướt mắt nhìn người phụ nữ cùng anh ra khỏi cổng, thấy cô ta đi hướng khác, Trang Noãn Thần mới hiểu cô ta thế nào cũng bắt chuyện với anh trên máy bay.

Tề Viện Viện không hề nghĩ ngợi, bước nhanh đến, Cao Doanh cũng kéo Trang Noãn Thần chạy qua.

"Anh Giang, xin anh đợi một chút..." Thấy anh đi theo cấp dưới ra xa, Tề Viện Viện lập tức kêu lại.

Giang Mạc Viễn ở phía trước dừng bước, quay đầu liền kinh ngạc nhìn ba người phụ nữ thở hổn hển đuổi theo. Anh không bỏ đi ngay, đứng tại chỗ chờ ba người đi đến, đôi mắt sâu hun hút đảo qua Tề Viện Viện, Cao Doanh rồi rơi vào khuôn mặt trang điểm của Trang Noãn Thần, giọng anh lành lạnh cất lên, "Tìm tôi có việc?"

Lời này là hỏi thẳng Trang Noãn Thần.

Ánh mặt trời chiếu xuyên qua kính, hắt những ánh sáng vàng rực rỡ lên mái tóc đàn ông đen rậm, Trang Noãn Thần nhất thời cảm thấy chói lóa, bèn nheo mắt ngóng nhìn Giang Mạc Viễn đang đứng ngược sáng, vóc người anh cao lớn được bao trùm trong màn nắng ấm áp. Từ góc nhìn này, Trang Noãn Thần cảm thấy không thật lắm, nhất là ngay lúc này có thể do không mang giày cao gót, nên phải tốn khá nhiều sức lực ngửa đầu nhìn anh, đầu óc cô càng váng vất, nghẹt thở.

Tề Viện Viện và Cao Doanh cũng lấy làm lạ, ánh mắt nghi ngờ hết đảo qua Trang Noãn Thần rồi lại nhìn Giang Mạc Viễn. Trang Noãn Thần sợ hai người hiểu lầm, hít một hơi sâu, rút danh thiếp từ giỏ xách, cố gắng bước lên trước đưa anh bằng hai tay, "Xin chào anh Giang! Tôi là Trang Noãn Thần chuyên lập ra kế hoạch hoạt động của tập đoàn truyền thông Đức Mã. Hôm nay, tôi xin phép làm phiền một ít thời gian, thảo luận về hạng mục công việc của Tiêu Duy mà Đức Mã muốn đấu thầu."

Giang Mạc Viễn nhìn chằm chằm cô, một lúc sau mới đưa tay nhận danh thiếp, anh lướt mắt sơ qua, rồi chẳng nói chẳng rằng chuyển cho Châu Niên đứng phía sau.

"Anh Giang, chúng tôi sẽ không làm tốn nhiều thời gian của anh đâu ạ." Tề Viện Viện luôn cảm thấy giữa hai người có gì đó kỳ lạ, tiến lên trước, vội góp lời.

Trang Noãn Thần cũng nhận thấy, liền mau chóng nói, "Anh Giang, chúng tôi biết làm thế này rất đường đột, nhưng không còn cách nào khác. Tiêu Duy có hiểu lầm với Đức Mã, nên muốn gặp anh, chúng tôi chỉ có thể chọn sân bay."

"Các cô luôn chờ tôi xuống máy bay?" Giang Mạc Viễn bình thản hỏi. Trong lúc đặt ra nghi vấn, ánh mắt anh cũng chỉ dừng trên người Trang Noãn Thần.

Trang Noãn Thần gật đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.

Giang Mạc Viễn suy tư giây lát, quay đầu hỏi Châu Niên, "Hội nghị diễn ra lúc mấy giờ?"

"Hai giờ chiều." Châu Niên trả lời.

Giang Mạc Viễn giơ tay xem đồng hồ, rồi nhìn Trang Noãn Thần, lần này cô vẫn tiếp tục đối mắt với anh, ánh mắt cô vừa chân thành vừa kiên trì. Lát sau, Giang Mạc Viễn hơi nhếch miệng, giọng nói trầm thấp vang lên, "Mười lăm phút đủ chứ." Thanh âm của anh lịch sự tao nhã, nghe như đang hỏi ý kiến đối phương, nhưng nghe kỹ càng hơn lại hàm chứa sự quyết đoán không cho phép cò kè mặc cả.

Tề Viện Viện vui vẻ khôn nguôi, gật đầu lia lịa. Trang Noãn Thần thì giật mình, cô không ngờ anh sẽ đồng ý dễ dàng như vậy.

Châu Niên đến gần, khẽ nhắc nhở, "Anh Giang, Lý tổng đang chờ tẩy trần cho anh, vừa rồi còn gọi điện báo rằng họ đã tới khách sạn."

Bởi vì ở gần, nên Trang Noãn Thần cũng nghe thấy, cô nhìn anh, miệng hơi hé ra nhưng không nói lời nào. Giang Mạc Viễn ngó cô một cái, trầm mặc chốc lát rồi dặn dò Châu Niên, "Gọi Lý tổng, báo với họ tôi đến muộn."

Châu Niên sửng sốt, hết nhìn Giang Mạc Viễn rồi nhìn Trang Noãn Thần, anh gật đầu, xoay người đi đến chỗ khác gọi điện.

"Nói đi." Ánh mắt Giang Mạc Viễn trông có vẻ dịu dàng.

Trang Noãn Thần liếm môi, lý do nghĩ sẵn trong đầu đã mất tăm. Số phận hình như rất thích trêu đùa cô, người đàn ông xa lạ quen hơn một năm này đột nhiên xuất hiện trong công việc của cô, tuy cô rất muốn mở miệng hỏi tại sao anh lại là CEO quốc tế Tiêu Duy? Phải chăng anh bất ngờ đến khách sạn của anh họ cô là có ý đồ? Với... đêm mai có thể đóng giả bạn trai của cô để lừa cô họ không? Nhưng biết bao suy nghĩ thế này lại chẳng thành lời cái nào!

Sự thật là bắt đầu từ khoảnh khắc anh bước ra khỏi cổng, thì anh đã trở thành khách hàng của cô, trở thành cứu cánh cho chén cơm của cô, dẫu không muốn nhưng cô phải tranh thủ khách hàng của mình!

Trang Noãn Thần cảm giác rõ ràng ánh mắt của Tề Viện Viện và Cao Doanh đều tập trung vào bản thân, cô cắn mạnh môi, nhìn Giang Mạc Viễn nói, "Anh Giang, thực ra là thế này, trước đó do Vương tổng..." Vừa nói đến phân nửa, cả người cô bỗng run bắn, đôi mắt lấp lánh ý cười tắt lịm, tựa như băng đá tan chảy ra sông, trong nháy mắt khiến cô quên mất bản thân đang làm gì...

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hào Môn Kinh Mộng 2 - Khế Ước Đàn Ukulele

Avatar
Thuy Dung Jessica03:10 23/10/2019
222222222222
Avatar
Thanh Truc01:06 18/06/2019
Hoàn 18.6.2019 02:08. Truyện rât hay. Rất cảm động. Tiếc là ko có ngoại truyện
Avatar
Nguyễn Trúc17:10 04/10/2017
ai có thể nói sơ qua kết thúc chuyện đc ko
Avatar
Admin07:03 25/03/2017
Vậy là truyện đã hoàn rồi. Cảm ơn các bạn đã theo dõi và ủng hộ
Avatar
Su ba16:03 14/03/2017
Dạo này chap mới ra liên tục. Thích quá đi thôi . Mog ad cứ tiếp tục
Avatar
Huong nguyen20:02 21/02/2017
Chương mới ra rồi hô hô ad ơi chaizô Chúc m.n đọc truyện vui vẻ và luôn ủng hộ truyện
Avatar
Meow meow00:02 21/02/2017
Các bạn đừng giục người dịch nữa ạ, tuy mình cũng rất mong có chap để đọc nhưng người dịch hẳn phải có thời gian chứ, họ bận rộn việc khác ta ko thể cứ ép buộc họ nhanh chóng dịch truyện cho mình dc, mình hi vọng các bạn hãy hiểu cho tình cảnh người dịch. Với lại truyện vẫn đang cập nhật, chưa có thông báo drop (dừng) truyện nha, vấn đề là thời gian, các bạn hãy ráng chờ đợi thôi ^^
Avatar
Su ba20:02 15/02/2017
Anh em yêu quý Hào môn kinh mộg 2 ới ơi mau đọc chap mới còn hóng những chap tiếp theo nào. Ad cố lên
Avatar
Anvykst12:02 08/02/2017
ad ơi đừng bỏ edit truyện này nhé :(
Avatar
Su ba17:02 06/02/2017
13/2 sắp đến r cx là đc 1 thág r t chưa đc đọc chươg mới. Nhớ quá đi thôi

BÌNH LUẬN FACEBOOK