Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
E&B: Strangers Ex

Sinh nhật Diêm lão gia tử người tới tham dự đặc biệt nhiều, người Diêm gia ai nấy đều bận rộn cho nên không có ai chú ý tới Hạ Khuynh Thành. Mà ngay từ đầu Thu Đình Nhã đã chằm chằm nhìn người ta, tự nhiên cũng sẽ không phá hư hình ảnh phấn khích này.

Diêm Thiếu Liệt là tận mấy ngày sau mới biết được chuyện này, đây vốn chỉ là một bản nhạc đệm nhỏ, nhưng trải qua từ miệng Thu Đình Nhã thì không còn là như vậy nữa, đương nhiên là chuyện này sẽ nói sau.

Trước mắt, Hạ Khuynh Thành bị Thu Đình Nhã làm cho ăn mệt cũng không dám để lộ ra. Diêm Thiếu Kiệt tự nhiên sẽ đau lòng hắn, đem người đến phòng mình an ủi một hồi lâu. Anh ta khi nãy cũng hối hận vì sao không về phòng mình, như vậy sẽ không bị Thu Đình Nhã nghe được, Hạ Khuynh Thành cũng không chịu uỷ khuất.

Anh ta không thể ở trong phòng mãi được, Hạ Khuynh Thành nói hắn ở lại nghỉ ngơi một lúc sẽ đi xuống dưới lầu, Diêm Thiếu Kiệt không nghĩ ngợi nhiều liền đồng ý. Chờ Diêm Thiếu Kiệt đi ra ngoài hắn mới trộm chuồn ra, ở khúc cua lầu hai quan sát không có người trong đại sảng, lại nhìn thấy một mình Diêm Thiếu Liệt đang đi xuống lầu một, hắn cũng lén đi theo tới.

Diêm Thiếu Liệt đi lấy đồ vật sau đó muốn trở lại đã bị Hạ Khuynh Thành ngăn cản, ” Hạ đại minh tinh, có việc?”

” A Liệt, anh nhất định phải như vậy sao?”

” Như vậy?”

” Em rốt cuộc làm sai cái gì? Anh vì sao lại không cần em? Anh vì sao lại cùng một chỗ với Thuỷ Ân Trạch?”

” Chậc chậc, cậu là quý nhân nên hay quên sao? Cậu bò lên giường Diêm Thiếu Kiệt còn hỏi tôi làm sai cái gì? Chuyện tôi với Ân Trạch không có bất kỳ quan hệ nào với cậu, cậu cũng không có tư cách hỏi đến, tránh ra!”

” Anh biết rõ là em yêu anh, anh biết rõ là em bất đắc dĩ, anh…”

” Câm miệng! Tôi không có hứng thú nghe suy nghĩ của cậu, bất qua tôi xin khuyên cậu một câu, cậu hiện tại là người của anh trai tôi, nên học cách an phận thủ thường. Nếu để anh trai tôi nghe được những lời nói vừa rồi, cậu nói xem anh ra sẽ nghĩ như thế nào?” Nói xong, Diêm Thiếu Liệt đẩy Hạ Khuynh Thành tránh ra, đi nhanh ra ngoài.

Hạ Khuynh Thành có chút ngốc lăng đứng ở ngay đó, Diêm Thiếu Liệt vừa mới nói cái gì, anh ta uy hiếp mình sao?

Yến hội bắt đầu đã một lúc, Diêm Thiếu Liệt không nhìn thấy Thuỷ Ân Hi với Cố Quân Viêm đến, anh kéo Thuỷ Ân Trạch đến một chỗ ít người để hỏi nhỏ: ” Ân Hi cùng Cố tổng sao còn chưa tới?”

” Quân Viêm sẽ không đến, đã bảo Ân Hi lấy danh nghĩa Cố gia đưa lễ vật đến đây.”

” Vì sao?”

” Là em không cho cậu ta tới, em không muốn để cho người khác biết được quan hệ giữa em và cậu ta. Quân Viêm từ trước giờ chưa đến nhà anh bao giờ, lần này đột nhiên đến sẽ khó tránh được người khác nghi kỵ.” Diêm Thiếu Liệt biết vợ nhà mình luôn muốn làm người thấp điệu, cũng không nói thêm nữa.

Quả nhiên một lát sau Thuỷ Ân Hi xuất hiện, cậu ta lấy danh nghĩa Cố gia lão gia tử đưa đến một bức hoạ, đối với thân phận của cậu ta không có nhiều người rõ ràng lắm, nhưng người có thể đại diện cho Cố gia lão gia tử thì chắc chắn là nhân vật vô cùng quan trọng ở Cố gia. Có vài người cùng Cố gia hợp tác thì nhận ra cậu ta là trợ lý của Cố Quân Viêm, nhưng bọn họ sẽ không đi nói lung tung chuyện này.

” Thân thể Cố lão vẫn khoẻ chứ?”

” Lão gia tử đều rất khoẻ, chính là ông… Tới đây không được tự nhiên, cho nên mới để cho tôi mang lễ vật đến cho ngài, hy vọng ngài bỏ qua cho.”

Diêm Phúc Cảnh nghe lời này không thể không nhìn Thuỷ Ân Hi thêm vài lần, Cố gia không có tiếp xúc với ba đại gia tộc còn lại, nhưng nguyên nhân bên trong chỉ có người địa vị cao trong gia tộc mới biết. Ông vừa nghe Thuỷ Ân Hi nói liền hiểu được, người trẻ tuổi trước mắt này xem ra cái gì cũng biết, vậy có thể thuyết minh thân phận của cậu ta ở Cố gia không hề thấp.

Thuỷ Ân Hi không quen với những người ở đây, đương nhiên cậu ta cũng không nguyện ý giao tiếp với bọn họ, cho nên bản thân ngồi một bên tự mình uống rượu, mãi đến khi người Diêm gia đem quà sinh nhật tới thì mới đến gần góp vui. Vài vị tới đều là tri kỷ bạn tốt với Diêm Phúc Cảnh, nhưng ngại cậu ta là người Cố gia nên không ai ngăn cản Thuỷ Ân Hi đến xem náo nhiệt.

Diêm Thiếu Kiệt đem bức hoạ anh ta chọn ở Đào Nguyên Nội ra, Diêm Phúc Cảnh nhìn kỹ, tuy là ông không thích nhưng cũng biết được anh ta tận tâm, ông vui vẻ nhận lấy.

Diêm Thiếu Liệt lôi kéo Thuỷ Ân Trạch chuẩn bị lấy bức hoạ ra, chỉ thấy Hạ Khuynh Thành cầm bức hoạ trong tay đưa đến trước mặt Diêm Phúc Cảnh, ” Lão gia tử, con nhớ rõ năm ngoái lúc tặng cho ngài bức hoạ ngài đã rất thích, cho nên năm nay con nhờ người vẽ thêm một bức, ngài nhìn xem có thích hay không?”

Diêm Phúc Cảnh sửng sốt, theo bản năng đưa mắt nhìn Diêm Thiếu Liệt với Thuỷ Ân Trạch, sau đó phát hiện hai người tỏ thái độ không biết, lập tức không để lộ biểu tình gì mà nhận lấy bức hoạ.

” Không phải là chọn trong Đào Nguyên Nội sao?”

Hạ Khuynh Thành cười nói: ” Kỳ thật là do một người bạn của con vẽ, chẳng qua là cậu ấy không có danh khí gì, con nhờ cậu ấy vẽ thêm một bức như năm ngoái, ngài đừng để ý.”

Nghe thế Diêm Phúc Cảnh cũng không nói gì, đem bức hoạ mở ra, ” Này…” Diêm Thiếu Liệt và Thuỷ Ân Trạch nhìn thấy bức hoạ thì liếc nhau một cái, cùng nhăn mày lại.

Đây không phải là tranh sơn thuỷ lão gia tử yêu thích, mà là một bức phúc >, nhưng lại chỉ có tám con cá, chín con cá ngụ ý là trường cửu, nhưng tám con cá thì có nghĩa là gì? Hơn nữa bức hoạ này một chút cũng không có trình độ, giống như tác phẩm của người mới học vẽ.

Hạ Khuynh Thành vốn nghĩ đắc ý, kết quả phát sinh nhìn sắc mặt mọi người đều không tốt lắm, tầm mắt của hắn lại chuyển lên bức hoạ.

” Này… Chuyện gì thế này? Con chuẩn bị cho ngài là một bức tranh sơn thuỷ, sao lại biến thành như vậy?”

Tâm tình lão gia tử nháy mắt liền không tốt, nhưng ông cũng sẽ không thật sự tỏ thái độ, huống chi xét về tổng thể mà nói thì cũng chẳng phải đại dịch bệnh gì, ông nhếch khoé môi nói một câu, ” Thật sự là một bức hoạ đặc biệt.”

” Gia gia, Ân Trạch cũng chuẩn bị cho ngài một bức hoạ, ngài nhìn xem có thích hay không?” Diêm Thiếu Liệt cũng không có tâm tình gì đi quản chuyện của Hạ Khuynh Thành, anh hiến vật quý được vợ nhà mình chuẩn bị tỉ mỉ, Diêm Phúc Cảnh chỉ liếc mắt một cái đã yêu thích bức hoạ này.

Đây là một bức phúc hoạ tác thanh tĩnh tiêu dao, văn chương thanh nhã lại không đánh mất khí chất, chim tước trong bức hoạ được vẽ vô cùng sống động phối hợp với sơn thuỷ càng tăng thêm sức mạnh, ” Tuyệt, tuyệt, thật tuyệt.” Lão gia tử nói liên tục ba chữ tuyệt, có thể thấy được sự yêu thích đối với bức hoạ này.

” Tiểu kiều nước chảy nhân gia, đại khái chính là nói cảm giác này đây.”

” Phải, trình độ không cần bàn cãi.”

Vài vị bạn tốt của Diêm Phúc Cảnh đối với bức hoạ này đánh giá không tồi, điều này làm cho Diêm Phúc Cảnh cảm thấy rất có mặt mũi, đứa cháu dâu này quả nhiên thật sự có tài, không tồi.

Hạ Khuynh Thành nhìn thấy bức hoạ kia thì tức giận muốn chết, nhìn biểu tình vừa lòng của Diêm lão gia tử, nhìn đến vẻ mặt đắc ý tươi cười của Diêm Thiếu Liệt hắn còn có thể nhẫn, nhưng nhìn thấy ánh mắt khiêu khích của Thuỷ Ân Trạch, cái gọi là dây thần kinh “Lý trí” trong óc Hạ Khuynh Thành “ba” một tiếng đứt đoạn.

” Là anh tráo bức hoạ của tôi.”

” Thúi lắm.” Diêm Thiếu Liệt thốt ra, sau đó nhìn khuôn mặt không nín được cười của vợ mình, làm bộ ho khan hai tiếng nói tiếp: ” Khụ khụ, cậu nói bậy, tranh này là lễ vật Ân Trạch chuẩn bị cho gia gia, sao lại nói đánh tráo của cậu.”

” Anh không nhìn thấy hai chúng tôi đóng gói giống nhau sao? Bức hoạ kia là tôi chuẩn bị cho lão gia tử.” Hắn vừa mới phát hiện gói quà bên ngoài giống hệt với Thuỷ Ân Trạch.

” Có rất nhiều món đóng gói giống nhau.”

” Hai chúng tôi hôm nay đồng thời đến chúc thọ lão gia tử, lại đồng thời đưa hoạ, kích cỡ lớn nhỏ như nhau, nào có nhiều trùng hợp như vậy?”

Mọi người lúc này mới nhìn kỹ, quả thế, trừ bỏ những thứ Hạ Khuynh Thành nói, ngay cả bồi giấy cũng giống nhau… Này, cũng quá nhiều điểm trùng hợp đi? Mà ngay cả Hạ Khuynh Thành khi nói chuyện cũng phát hiện chi tiết đó, thật sự là ông trời cũng giúp hắn. Hôm nay không làm cho Thuỷ Ân Trạch nhục nhã thì hắn không phải họ Hạ.

Diêm Thiếu Liệt cười nhạo nói: ” Cậu nói bức hoạ này là của cậu, vậy cậu mua ở đâu?”

” Không phải mua, đây là tác phẩm của một người bạn của tôi.”

” A, vậy có thể mời người bạn của cậu lại đây không?”

” Cậu ta, cậu ta không thích hợp đến nơi này.” Ánh mắt Hạ Khuynh Thành chợt loé liền chuyển sang nói với Diêm Phúc Cảnh: ” Lão gia tử, con vốn không hiểu hoạ lắm, nhưng ngài hẳn là nhìn ra bức hoạ này cùng bức hoạ năm ngoái con đưa cho ngài đều do một tay người vẽ.”

Diêm Phúc Cảnh gật gật đầu, nghĩ thầm rằng năm trước cậu lấy chính là cháu dâu ta vẽ, đương nhiên là là cùng một người. Hạ Khuynh Thành thấy Diêm Phúc Cảnh gật đầu càng thêm yên tâm, hắn nhìn về Thuỷ Ân Trạch hỏi: ” Tranh của ngươi là lấy từ đâu?”

” Bức hoạ này… ” Thuỷ Ân Trạch đưa mắt nhìn Hạ Khuynh Thành sau đó nhìn Thuỷ Ân Hi đang đứng ở không xa, tiếp tục nói: ” Là ta vẽ.”

” Không có khả năng!”

” Cái gì?”

Một loạt âm thanh vang lên, Diêm Thiếu Liệt cũng nói: ” Bức hoạ này đúng là do Ân Trạch vẽ.”

” Không có khả năng, cái này rõ ràng là trợ lý anh ta…” Hạ Khuynh Thành chớp mắt sửa lại lời nói: ” Anh nói là anh vẽ, có một phương pháp để chứng minh, anh bây giờ lại vẽ một bức hoạ nữa được chứ?”

” Cái này thì có gì khó, tôi đi chuẩn bị đồ vật.” Nói xong Diêm Thiếu Liệt đi lên thư phòng của gia gia, đem giấy và bút mực dọn đi ra.

Mở ra tờ giấy, nghiên mực mài tốt, Thuỷ Ân Trạch trước mặt mọi người vẽ một bức hoạ, tuy không giống bức phúc hôm nay nhưng người hiểu hoạ chỉ cần liếc mắt một cái có thể đều nhìn thấy được phong cách vẽ này là của một người.

Nghe được âm thanh tán thưởng của mọi người, Thuỷ Ân Trạch vẫn như cũ cười đối lại. Nhưng sắc mặt Hạ Khuynh Thành xác thực khó coi tới cực điểm, lập tức nhớ tới bản thân nghe lén được trợ lý Thuỷ Ân Trạch gọi điện cho ai đó nói thiếu tiền, hắn cảm thấy đây là một cơ hội cho nên mới đi tìm trợ lý, bảo cậu ta giúp hắn chuẩn bị một bức hoạ như năm trước cho mình. Mà đến tận hôm nay trước khi đến Diêm gia nửa giờ mới nhận được bức hoạ, nhìn bức hoạ đã được đóng gói hoàn hảo không phải hắn không nghĩ mở ra xem, nhưng mở ra sau đó đóng gói lại thì không có đủ thời gian, cho nên hắn trực tiếp cầm bức hoạ đi đến Diêm gia… Đột nhiên Hạ Khuynh Thành phát giác đây là hắn bị người ta đùa giỡn!

Thuỷ Ân Trạch đã phô bày một tay, chứng thực bức hoạ xuất ra từ tay y, biết mình bị y đùa giỡn, lại nhìn thái độ Diêm lão gia tử đối với Thuỷ Ân Trạch, lửa giận của Hạ Khuynh Thành đã dâng cao tới cực điểm.

Cũng may Diêm Thiếu Kiêth đúng lúc kéo hắn qua một bên, ” Khuynh Thành, đừng náo loạn nữa. Chuyện vừa rồi đã khiến gia gia không được cao hứng, em đừng làm ông sinh khí thêm.”

” Thiếu Kiệt, là Thuỷ Ân Trạch, nhất định là anh ta đùa giỡn em, cố ý làm cho em xấu mặt.”

” Rồi, em đừng nóng giận, yên tâm, anh nhất định sẽ đòi lại cho em.”

Diêm Thiếu Kiệt nói tất nhiên Hạ Khuynh Thành có nghe vào, huống hồ sinh nhật lão gia tử lại náo loạn như vậy quả thật không dễ nhìn, nhưng Thuỷ Ân Trạch… Hắn sẽ không dễ dàng buông tha cho y như vậy.

Mà vài vị lớn tuổi khác đã hỏi xem Thuỷ Ân Trạch xuất sư nơi nào? Thuỷ Ân Trạch chỉ nói là mình học tập với cha, cũng không có bái sư, dĩ nhiên như thế khiến những người này không có tin tưởng, Thuỷ Ân Hi hợp thời lên tiếng nhắc nhở, ” Anh ta họ Thuỷ.”

Có người nghe vế trên đã nghĩ đến điều gì, lại hỏi: ” Thuỷ Ẩn là…?”

” Là gia gia của tôi.”

” A, khó trách. Có một vị gia gia là quốc hoạ đại sư, khó trách cậu tuổi còn nhỏ như vậy đã có bản lĩnh thế này, ai cũng nói Thuỷ đại sư qua đời không có người nối nghiệp, tôi xem Ân Trạch hoàn toàn có thể kế thừa y bát.” Nghe bạn tốt nói, ánh mắt Diêm lão gia tử nhìn cháu dâu phát sáng.

Biết được bản nhạc đệm nhỏ này cũng không có bao nhiêu người, trừ bỏ người Diêm gia thì chỉ có vài bạn tốt của Diêm Phúc Cảnh. Về phần bản thân Diêm Phúc Cảnh có cái gì không vui nhưng sau khi nhìn thấy Thuỷ Ân Trạch vẽ đều vứt lên chín tầng mây.

Thừa dịp thời điểm Diêm Thiếu Liệt không chú ý, Thuỷ Ân Trạch lôi kéo em trai trốn vào vườn hoa, ” Bức hoạ kia là chuyện gì?”

Thuỷ Ân Hi lấy lòng cười nói: ” Anh, em biết là không gạt được anh mà…” Nguyên lai ngày đó sau khi Thuỷ Ân Trạch với Diêm Thiếu Liệt rời khỏi quán bar, Thuỷ Ân Hi vẫn vô cùng tức giận, cậu ta sinh khí là vì trợ lý này lúc trước chính mình ngàn chọn vạn tuyển, kết quả làm ra chuyện như vậy. Xử lý trợ lý xong cậu ta cũng không muốn dễ dàng buông tha Hạ Khuynh Thành.

” Làm sao em biết Hạ Khuynh Thành nhất định sẽ đến Diêm gia?” Y là tận mấy ngày hôm trước mới nghe A Liệt nói.

” Anh ta có tới hay không căn bản không quan trọng, em chỉ bảo trợ lý dụ anh ta cắn câu. Em dự tính nếu anh ta đến cũng sẽ không dùng bức hoạ với Diêm Thiếu Kiệt, loại người thích náo động như Hạ Khuynh Thành lúc nào chẳng thích tranh thủ biểu hiện mình, đương nhiên, nếu bản thân anh ta đến thì càng tốt hơn. Anh, không nghĩ tới anh ta còn rất biết phối hợp với em nha.”

Nghe em trai nói, Thuỷ Ân Trạch biểu tình dở khóc dở cười, ” Về sau làm việc phải thương lượng trước với anh, hôm nay dù sao cũng là sinh nhật lão gia tử, ồn ào thành như vậy không dễ nhìn đâu.”

” Em biết, bằng không em đã không để cho Hạ Khuynh Thành đưa cho Diêm lão gia tử tranh hoa sen bát lý đồ? Không thì đã đổi một bức điềm xấu.”



Coi như em hiểu chuyện.” Cũng không thể trách Thuỷ Ân Trạch lo lắng, nếu em trai chuẩn bị một bức hoạ ngụ ý không tốt, còn không làm lão gia tử tức chết sao? Tuy là làm Hạ Khuynh Thành thất kinh thực là thống khoái, nhưng nếu việc này chuẩn bị không chu đáo thì còn cần thêm suy xét, may mắn Ân Hi không phải là người không hiểu chuyện.

Hai anh em còn nói thêm vài câu, Thuỷ Ân Hi liền lặng lẽ rời đi trước, chờ đến khi Diêm Phúc Cảnh muốn tìm người mới phát hiện người không thấy. Hỏi vài người ở đây cư nhiên không ai biết Thuỷ Ân Hi tên gọi là gì, thật sự không trách bọn họ, quản gia dẫn người vào có hỏi xưng hô như thế nào nhưng Thuỷ Ân Hi chỉ nói là người của Cố gia. Có người gọi cậu ta là Cố tiên sinh, cậu ta cũng ứng, được rồi, mọi người nhất trí cho rằng cậu ta họ Cố.

Kỳ thật cũng không phải Thuỷ Ân Hi không muốn nói, quan trọng là dòng họ nhà mình cũng không phải thường nghe thấy, cậu ta chỉ cần nói thì khẳng định mọi người sẽ biết mình có quan hệ với anh hai. Nhưng hiện tại anh hai không muốn lộ ra tầng quan hệ này, vậy thì không nên xuất đầu hở đuôi mới tốt.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hào Môn Bĩ Thiếu

BÌNH LUẬN FACEBOOK