Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“a”-John hét lên thật lớn, cái bóng người bí ẩn đằng sau lưng hắn cũng bắt chước theo, hả miệng làm như hét lớn nhưng kì lạ là không hề có âm thanh nào từ đó phát ra.

Thanh kiếm trên tay của bóng người phía sau lưng John ngày một tỏa ra thứ ánh sáng huyền ảo. Kiếm Sephiroth trên tay John bắt đầu lơ lửng trên đầu nó, từ thân thanh kiếm liên tục phát ra những âm thanh thanh thúy lạnh sống lưng.

“vù”-kế tiếp John xoay tròn liên tục như một cơn lốc xoáy lấy mũi kiếm trên đầu làm mũi nhọn của lốc xoáy ấy hắn lao thẳng từ trên trời xuống. Bóng người khổng lồ phía sau lưng mở miệng như gầm lên, sau đó thanh kiếm trên tay của nó được phóng về phía Baron

John hô to một tiếng: “chiêu cuối cùng- Người và Kiếm hợp nhất”

Đúng như cái tên gọi, thanh kiếm khổng lồ kia lao đi cực kì mạnh mẽ, cả thân kiếm đâm vào người của John…à không…đúng hơn là cả người của hắn nhập vào bên trong thanh kiếm khổng lồ kia, hào quang lan tỏa mãnh liệt.

Gió đột nhiên nổi lên cực kì mãnh liệt

“ầm ầm ầm”-những tiếng sấm nổ lên liên hồi.

“rống”-Baron để ý thấy John đang xảy ra dị biến, những con mắt liên tục chớp nháy, nó rống lại một tiếng xem thường, từ miệng của Baron hàng loạt các độc chất chứa đầy sức mạnh với sự công phá khủng khiếp nhắm vào John đang lơ lửng giữa trên không…

“Vù vù vù”-thanh đại kiếm xé gió lao đi, những hào quang của nó để lại phía sau một vệt sáng dài…

“bùm bùm bùm”-những độc dịch va chạm vào mũi kiếm ngay tức khắc bị sức mạnh của nó thiêu đốt thành không khí…

Baron gầm lên điên cuồng, tiếng gầm ấy mang chút gì đó kinh hãi.

“phập”-Thanh đại kiếm và John đâm xuyên qua đỉnh đầu của Baron……

“ầm”-một tiếng nổ to khủng khiếp vang lên, lấy Baron làm trung tâm, mặt đất bên dưới lập tức lún xuống hơn mười mét….dọc theo xương sống của Baron một màu ánh sáng rực rõ liên tục di chuyển từ trên cao xuống bên dưới….

“Baron sao rồi?”-Marvelous, Kwan và những binh sĩ hư không đều bị lực hủy diệt từ đòn tấn công vừa rồi thổi bay đi hơn 20 mét. Bên phía Liên Minh cũng tương tự như thế.

Khói bụi dần bay đi….

Đập vào mắt mọi người là một bóng quái thú khổng lồ đứng sừng sững….đối diện con quái thú ấy là một người thanh niên tóc tai bù xù, bộ giáp trên người nát gần như một nửa….

“rống”-Baron đột nhiên rống lên một tiếng thật lớn.

“Baron còn sống, chúng ta thất bại rồi sao?”-Irelia và những người khác tuyệt vọng…

“không khoan đã….”-Veigar nhận ra điều gì đó thất thường ngay lập tức chỉ tay về phía Baron, mọi người cùng nhau nhìn…thân hình Baron chảo đảo…

“ầm”-cái thân hình khổng lồ kia ngã rầm xuống mặt đất, khói bụi bây lên mù cả một vùng rộng lớn, từ miệng của nó chảy ra rất nhiều chất dịch màu xanh….

“vút”-John vung kiếm chỉ thẳng lên trời xoay lại nhìn tất cả mọi người cười nói: “ chúng ta thắng rồi”

Không khí yên tĩnh đến cực độ…nhưng ngay tức khắc âm thanh tung “hô” đã phá toàn bộ bầu không khí kia…Những người lính ôm nhau ăn mừng..

“chúng ta thắng rồi, thắng rồi”

“Baron đã bị hạ…bị hạ rồi”

“chỉ huy muôn năm..chỉ huy muôn năm…”

“không thể nào, Baron quái thú mạnh nhất thế giới Hư Không lại bị tiêu diệt hay sao?”-Trái ngược với không khí của quân đội Liên Minh thì quân sĩ hư không lại vô cùng tuyệt vọng, khi Baron đến họ cứ tin chắc rằng trận chiến này họ đã thắng vậy mà…

“không thể được…Baron làm sao mà thua được chứ? Ta không tin…”-Marvelous không muốn tin vào mắt mình.

Kwan nheo mắt gấp rút nói: “ Marvelous, không biết ngươi nghĩ điều gì nhưng đã hiểu vì sao Chúa tể lại bảo chúng ta rút lui ngay khi Baron bị tiêu diệt, rời khỏi đây mau thôi”- Lời vừa nói ra khiến Marvelous vô cùng sửng sốt, hắn ta còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị Kwan đưa vào đường hầm hư không biến mất, toàn bộ binh sĩ phía sau cũng như thế.

Ngay khi Kwan và Marvelous rời đi, cơ thể Baron bắt đầu xảy ra dị biến, những khối u không biết từ đâu bắt đầu xuất hiện khắp nơi trên cơ thể của nó, cái sau to hơn cái trước, cứ như vậy liên tục hàng trăm khối u như vậy xuất hiện…

“Mọi người cẩn thận”-Viện trưởng và Viện Phó hốt hoảng hô lên, kinh nghiệm nhiều năm của họ nói rằng đấy là nguy hiểm.

“bùm bùm bùm”-Ngay tức khắc năm lớp lá chắn phòng ngự ma thuật được lập nên bảo vệ toàn bộ lực lượng Liên Minh ở phía đằng sau…

“ầm”-một tiếng nổ khủng khiếp pháp ra từ cái cơ thể khổng lồ kia….

Cả bầu trời lẫn mặt đất đều rung chuyển dữ dội

Một vụ nổ có thể so sánh với một vụ nổ của boom nguyên tử, toàn bộ cánh rừng hơn cả ngàn km vuông đều bị san phẳng thành bình địa….

Không một chim chóc, thú vật gì có thể sống được.

Một sự yên lặng đến đáng sợ tràn ngập bình địa.

“vù”-Một cơn gió bất chợt thổi qua thổi bay đi lớp cát bụi, để lộ ra trên mặt đất có rất nhiều người đang nằm, không biết họ còn sống hay đã chết.

“ự…”-những tiếng rên bắt đầu vang lên từ những người đang nằm kia…

“mình còn sống sao?”

“ha…ha…chúng ta còn sống…còn sống”

“ta cũng vậy…không hề bị gì cả…”

(tiếng reo hò sung sướng của nhiều người lính khi thấy mình vẫn lành lặn)

“không…viện trưởng…viện phó…không…”-thế nhưng đột nhiên, một tiếng thét lên đầy đau khổ của Lux và rất nhiều vị pháp sư bên trong quân đội…

Lux khuôn mặt đầm đìa nước mắt, đôi mắt đỏ ngầu đến đáng thương trên tay cô là một mảnh áo, mảnh áo này rất quen thuộc. Đối với những người trong liên minh loại vải này, loại hoa văn này là thứ đặc trưng mà những vị giáo sư cùng với viện trưởng và viện phó của học viện ma pháp hay mặc.

“bọn họ đã vì chúng ta mà hi sinh mạng sống này… …”-Ryze hai mắt đỏ ngầu ngước nhìn lên trời, ông cố gắng kiềm chế cảm xúc. Khi Baron nổ, sức mạnh của vụ nổ ấy quá lớn, những tấm khiên năng lượng kia không thể nào ngăn cản được, thấy tình thế nguy cấp và đặc biệt là mọi người ai nấy đều thương tích rất lớn cho nên viện trưởng viện phó và hơn mười vị giáo sư đã hi sinh chính bản thân mình phóng thích toàn bộ sức mạnh phép thuật trong người để ngăn cản vụ nổ kia làm hại đến những người khác. Sự hi sinh quên mình này sẽ được tất cả những người ở đây và những người sau này luôn luôn tưởng nhớ.

“mọi người đứng buồn nữa…đây là quyết định của các ngài ấy…bọn họ tin tưởng vào chúng ta, hãy mạnh mẽ lên”-Garen tiến lại an ủi Ezreal và Taric, mặc dù hai bọn họ ở tại học viện không lâu nhưng dù sao cũng có ít nhiều kỉ niệm đẹp về những vị giáo sư tại đó.

“gì thế kia?”-Aatrox đột nhiên cảm giác thấy có sát khí đang ở trong không khí, hắn ta lập tức xoay đầu nhìn quanh. Kayle và Morgana cũng cảm nhận thấy điều tương tự. Ở phía đằng xa, đầu của Baron vẫn chưa hề nổ, nó đang rơi từ trên không xuống, miệng há thật to, từ bên trong cái miệng to lớn đầy gớm ghiếc kia bắn ra một mũi tên độc màu xanh đậm lao vút thật nhanh về phía John…mũi tên ấy không giống như những mũi tên bình thường nó to gấp ba lần như thế.

Sau khi bắn ra mũi tên kia, đầu của Baron cũng lập tức nổ tung…rơi xuống mặt đất chỉ còn lại chiếc răng nanh của nó.

John xoay lưng lại về hướng ấy, cơ thể của bản thân sau trận chiến vừa rồi cũng đã trở nên vô cùng suy kiệt, không thể nào nhận ra sát khí ở đằng xa.

“John…tránh ra…”-Morgana, Aatrox hốt hoảng hô lớn, John nghe được tiếng hô kia lập tức xoay người, lại, mũi tên độc kia đập vào mắt của John, đôi mắt hắn mở to hết cỡ đầy kinh ngạc….

“John…”-Những người đứng gần đó thấy mũi tên đang lao đến với tốc độ cực kì khủng khiếp, không ai có thể phản xạ kịp vào lúc này….

“bịch”-một bóng đen lao đến đẩy John sang một bên.

John kinh hoảng nhìn lại, người vừa cứu hắn một mạng kia chính Kayle. “phập”-Mũi tên vẫn bay và rồi đâm xuyên qua cơ thể của cô…lực bắn của mũi tên ấy là quá mạnh, mạnh đến nỗi khi Kayle bị đâm trúng nó vẫn lôi cô bay theo.

“ầm ầm”-vài tiếng nổ lớn vang lên, một vết rách không gian đột nhiên xuất hiện, Hào quang xanh, đỏ lóe lên thật lâu, phản chiếu hình dáng của Kayle, tựa như một đóa hoa sen vàng trên trời hạ xuống, từ từ rơi vào lỗ hổng không gian. Một mũi tên chứa toàn bộ sức mạnh còn sót lại của Baron uy lực kinh trời. Kayle đã dùng thân mình đỡ lấy mũi tên, cuối cùng bị chính mũi tên đáng sợ kia lôi vào bên trong đấy.

“Kayle…không…ta phải đi cứu chị ấy…buông ta ra…ta phải đi cứu chị ấy”-Morgana liên tục gào thét đòi tiếng vào vùng không gian kia để cứu Kayle nhưng Aatrox đã kịp giữ chặt cô lại.

John sửng sờ ngồi nhìn cái không gian kia, một cảnh tượng mà trước giờ hắn không hề muốn nó lặp lại. Chính là nụ cười…nụ cười của một người con gái sau khi xả thân cứu hắn…trước khi Kayle bị lôi vào trong cái không gian bí ẩn kia cô nhìn hắn và cười, cứ giống như cô hoàn toàn nguyện ý chết thay cho hắn vậy…

“không…không….”-John ôm đầu, sắc mặt đột nhiên tái xanh, cảnh tượng Sally hi sinh mạng sống cứu mình lại một lần nữa hiện về. Cảnh tượng ấy nay đã trở thành nỗi ám ảnh với chính bản thân mình…

“Kayle…sao cô lại làm vậy chứ?”-John đứng dậy, nhìn sang Morgana và những thiên sứ khác đang gào khóc…hắn hít một hơi thật sâu nói: “ ta sẽ cứu Kayle…mọi người mau quay về doanh trại.”- Nói xong làm ngay John phóng như một mũi tên xuyên vào vết rách không gian kia, hắn hành động nhanh đến mức những người khác không thể nào kịp phản ứng gì.

“ầm”-ngay sau khi John tiến vào vết rách kia, miệng của nó lập tức khép lại, mọi thứ trở lại như cũ.

………………………

Lần đó, chúng ta chỉ là những người xa lạ, khi em gặp nguy hiểm anh đã ra tay giải cứu. Và rồi anh đã từ chối đi tình cảm của em lúc đó, con tim em như muốn tan nát, em đã bỏ đi, nhưng kì lạ thay đi đến đâu hình bóng của anh vẫn cứ xuất hiện, em vẫn luôn ước rằng mình có thể mỗi ngày được nhìn anh, dù chỉ vài giây.

Mỗi khi nghe thấy tin tức của anh, em đều vì anh mà lo lắng vì anh mà thở phào, nhưng mọi chuyện chỉ dám lặng lẽ chôn chặt ở đáy lòng.

Từng ngày trôi qua, chờ đợi là một loại chua xót cũng là một loại mật ngọt. Ngay khi em biết anh gặp nguy hiểm, em lập tức nghĩ đến việc đến đó thật nhanh để cùng anh chiến đấu nhưng em đã không thể làm được điều đó. Khi chúng ta tình cờ gặp lại nhau sau một thời gian xa cách ngay trong khoảnh khắc anh xuất hiện, em nhịn không được muốn nhào đến phía trước, nhưng ánh mắt người đời làm cho em cố gắng duy trì sự chịu đựng của em.

Thân ảnh của anh làm rung động lòng em, an nguy của anh làm nghiêng ngả hồn em. Ngay khi nguy hiểm chết người đến gần, em không kịp nói ý nghĩ trong lòng, chỉ muốn dụng sinh mạng của em để đổi lấy bình an cho anh.

Trời cao thật tàn khốc, thời khắc cuối cùng đó, em ngây ngốc nhìn, chỉ muốn nhìn anh thêm một lần, dù chỉ là trong nháy mắt, chỉ muốn thấy anh bình yên, cho dù chết em cũng cam lòng.

Chớp mắt đó, không biết anh có nhìn thấy hay không, ánh mắt em đầy sự an ủi cũng như ngập tràn hối hận. Bình an của anh chính là tâm nguyện lớn nhất của em, ngạo khí của anh vĩnh viễn tồn tại trong tim em.

Đang giữa lúc ký ức đi xa, ưu thương nồng đậm mang theo lời cầu chúc nhàn nhạt, trong nỗi ân hận, em đã phát ra lời cầu nguyện chúc phúc cuối cùng trong cuộc đời, chúc anh cùng với những cô mình yêu được hạnh phúc!

Bóng tối, đến một cách đột nhiên như vậy, không cho em thêm nhiều thời gian.

Lạnh lẽo, giống như một cơn mưa tuyết đột ngột đến, làm đông kết những suy niệm của em.

Ý thức, chỉ còn lưu lại trong chớp mắt, não em chỉ một màn trắng trống rỗng, chốc nữa thôi cũng chỉ còn trơ nhìn bóng tối bao phủ, âm thầm tan biến vào một không gian khác.

Sức nóng của sinh mạng, lúc này đã bị diệt rồi, nhưng còn một thanh âm cổ quái lại bồi hồi trong não của em. Đó là gì em nghĩ không ra, chỉ mờ mờ cảm nhận, có chuyện gì đó em không nên quên, lúc đó em đã bỏ qua mất rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hành Trình Huyền Thoại

Avatar
Tuấn AT19:11 01/11/2019
Hay đấy nhưng vẫn theo cốt truyện nhiều mong bn đúng theo nữa hay viết theo kiểu riêng của bạn thì có lẽ hay hơn
Avatar
Hai Nguyenxuan13:10 07/10/2019
p3 truyện đọc ức chế kiểu đéo j ý
Avatar
Nguyen Hieu21:09 25/09/2019
Truyện hay quá ad ơi
Avatar
Long Rakan03:07 07/07/2019
cốt truyện của John hay thế sao không gửi ý tưởng cho Riot để làm ra 1 vị tướng như này nhỉ ( tất nhiên không bá như vậy r :D )
Avatar
visionmanhhondogtorstrange15:06 28/06/2018
IRELIA, KHOONGGG :(
Avatar
visionmanhhondogtorstrange15:06 28/06/2018
Đóng góp tí: Nếu muốn thằng main là anh hùng kiểu giải cứu valoran thì đừng nhét nhiều 'người yêu' như thế. Khổ, cứ cho là anh dũng quá chừng thì cũng yêu 1 2 cô thôi, đằng này lại 11 con bonus mấy chục thằng bé thì bố Jesus cũng sợ. Chú ý đoạn kết của bạn là malzahar cho bạn cầm con dao, không cần thiết nhé, thay bằng cái khác ( khăn tay sona, quần chíp javan..). Cốt truyện khá rồi, đừng copy mà tự nghĩ ra cách viết riêng của bạn, nó hay hơn. ps: DUME IRELIA CUA TOIIII ps2: azir rengar đâu:
Avatar
Kuroko Kẻ Vô Hình12:06 14/06/2018
Truyện Này Hay Qúa Mình Đọc Hết Toàn Bộ Luôn Rồi . Cuối Cùng Thì John Đã Thay Đổi Tương Lai Mới Tốt Đẹp Hơn
Avatar
Dragon King19:06 08/06/2018
AD ơi ra thêm phần khác nữa đi , chớ đọc hết r hay lắm , mà ích quá, thêm nữa đi ad
Avatar
Best Mlbc19:05 21/05/2018
Ad viết tiếp đi mỗi thế này tò mò lắm
Avatar
Đam Mê Liên Minh Huyền Thoại20:12 23/12/2017
AD ơi ra thêm phần khác nữa đi , chớ đọc hết r hay lắm , mà ích quá, thêm nữa đi ad

BÌNH LUẬN FACEBOOK