Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bên trong một căn phòng khác của kim tự tháp, Malzahar đang ngồi trên ghế, đối mặt với ông ấy là Nasus, và Ryze, Malzahar điềm tĩnh hỏi Nasus: “Chuyện về cái tên thức tỉnh sau cả ngàn năm ngủ vùi kia thế nào rồi?”

Nasus gật đầu nói: “ tôi đã thuyết phục được hắn ta hỗ trợ John rồi, nhưng mà Malzahar này, ông đã nói chuyện đó cho nó biết chưa?”

“vẫn chưa”-Malzahar thở dài nói: “ Nasus, sau này mọi chuyện của nó tôi giao lại cho ông và Ryze, hai người hãy giúp đỡ nó vượt qua khó khăn lần này.

Ryze tiến đến cạnh Malzahar nói: “ sao ông không nói chuyện đó cho nó biết? ông sợ sẽ làm tổn thương nó sao?”

Malzahar gật đầu, “phình phịch…phình phịch…”-Đột nhiên tim của ông ấy đập một cách đầy mãnh liệt và đau nhói, Ryze và Nasus vô cùng lo lắng chạy lại đỡ ông, Malzahar đưa tay nói: “xem ra tôi đã hết thời gian rồi, Ryze Nasus, chuyện này hi vọng hai người sẽ thay tôi nói với nó, tôi không muốn nó nhận lấy cú sốc này…”

Nói xong cả người Malzahar bắt đầu mờ dần rồi biến mất vào khoảng hư không…

Ryze nhìn Nasus nói: “ bây giờ tình hình bên ngoài vô cùng hỗn loạn…chúng ta cần phải giúp nó điều khiển được thứ sức mạnh ấy càng sớm càng tốt.

Nasus cũng tán đồng ý kiến rồi bước ra bên ngoài hướng đến chỗ của John…

…………..

Lúc này đây tình hình bên ngoài đúng như Ryze nói, náo loạn đến cực độ, hai đế quốc thuộc hàng lớn mạnh nhất Valoran là Demacia và Noxus đều thảm bại dưới thế lực của quân đội Hư Không…nếu xét về mức độ thì có bên Demacia còn đỡ một chút khi họ còn may mắn giữ được một thành trì. Bây giờ Jarvan đệ tam đã mất, con trai của ông là Jarvan đệ tứ đã quay trở lại và tạ thời nắm giữ mọi việc, thế nhưng do anh ta còn quá trẻ, đầu óc lại không được sáng suốt như cha mình cho nên nhiều vị đại thần trong triều đình vẫn không hoàn toàn tin tưởng vào vị hoàng tử này…

Tòa thành Vazacan, chính là tòa thành cuối cùng Demacia may mắn giữ lại được, hiện tại tòa thành không còn đủ sức để chứa toàn bộ người dân Demacia cho nên họ phải xây dựng thêm một số doanh trại tập trung ở những con đường quan trọng xung quanh thành vừa giảm tải khả năng ăn ở vừa có thể dựa vào số lượng ấy mà tăng thêm sự chắc chắn cho cách doanh trại khi có quân địch tấn công.

Doanh trại phía đông,đây là doanh trại tập trung nhiều quân lính nhất, dưới sự chỉ huy của chính tương quân Demacia Garen, cùng với nhiều tướng lĩnh khác từ Ionia như Varus, Yi,Irelia,Kennen… ngoài ra đây còn là doanh trại quan trọng nhất cho đến thời điểm hiện tại, bởi vì nó nằm ngay con đường chủ luồng ngắn nhất dẫn đến thành trì Vazacan.

“mọi người phải luôn sẵn sàng trong tình thế chiến đấu bất cứ lúc nào biết chưa”-Garen đang nhắc nhở đám binh sĩ.

“Irelia, cô vừa mới khỏe dậy, không nên cử động nhiều đâu”-Kennen đi sau Irelia nói.

Thế nhưng có vẻ như Irelia không hề nghe thấy những gì cậu ta nói cô cứ đi thẳng về phía chòi cao trước mặt, Garen kì lạ đến cạnh Kennen hỏi: “ cô ấy có chuyện gì sao?”

Kennen gật đầu nói: “ thông tin cấp báo mới đưa về có nói toàn Ionia đã bị chiếm đóng bởi quân đội Hư Không, Zelos anh trai của cô ấy đã hi sinh rồi. Tôi nghĩ chắc cô ấy đang buồn lắm.”

Garen gật đầu nhìn Irelia đang cô độc ngồi trên chiếc chòi cao kia, anh ta nói: “ chiến tranh diễn ra, sống chết là chuyện khó tránh khỏi.”

“u….”-Tiếng tù và báo động vang lên.

“keng keng keng”-tiếng chuông báo động tập hợp vang lên ngay sau đó.

“Garen Kennen và toàn bộ những người khác đang trong lều giật mình chạy ra, ngay tức tốc một tên lính chạy đến cạnh Garen quỳ xuống nói: “ tướng quân phát hiện quân địch đang cách doanh trại chừng 10km.”

“ngươi nói sao!”-Garen giật mình nhưng không hoảng sợ, anh ta lập tức ra lệnh: “ triệu tập toàn bộ binh mã, thết giáp, chiến xa, hỏa pháo, chúng ta bằng mọi giá phải chặn đứng cuộc tấn công này….”

“rõ”-Toàn quân nhanh chóng chạy đi chuẩn bị, khí thế rất cao.

“Kennen….mọi người chuẩn bị chiến đấu thôi, chúng ta phải thắng trận này…”-Garen rút kiếm tiến lên phía trước, khí thế và lòng quyết tâm không thể thua trận truyền sang những người đứng bên cạnh.

“rầm rầm rầm”-Tiếng bước chân quân địch tiến đến ngày một gần…

“tấn công”-Tiếng hô lớn của tên chỉ huy quân Hư Không vang lên, ngay sau đó hàng trăm tên người đá cao lớn bằng cả một tòa nhà hai tầng bước từng bước nặng nề tấn công, đi phía sau đám người đá to lớn ấy chính là một đội quân thiết giáp Hư Không, trang bị đầy đủ các loại vũ khí mạnh mẽ nhất, quân đội tiến đến vô cùng có trật tự…giống như là đã được huấn luyện kĩ lưỡng từ trước đó vậy.

“pháo đã chuẩn bị xong chưa?”

“xong rồi”

“chuẩn bị…Bắn…”

Garen vung ta dứt khoát ngay lập tức một dàn pháo bắn ra tời tấp như một cơn mưa nhắm vào đám người đá cao lớn đang đi trước kia….

“ầm ầm ầm”- những tiếng nổ còn đinh tai nhức óc hơn cả những lúc trời giông bão.

Mùi thuốc súng tỏa ra khắp nơi, nồng nặc đến mức khó thở.

“rống”-Những con người đá giống như không hề biết đau là gì vậy, chúng gãy một chân, vẫn cố gắng dùng chân kia để đi, gãy hai chân thì lết mà đi, chỉ duy nhất không thể giết chết được nó, cứ có một con bị bắn nát thành nhiều mảnh thì y như những mảnh thân thể của nó lại ghép lại vào nhau….

“khốn kiếp bọn chúng là cái giống gì thế này?”-đấy là suy nghĩ của hầu hết các binh lính đang chiến đấu.

“tất cả không được náo loạn…”-Garen lập tức trấn an binh sĩ, anh ta ngồi trên ngựa hô lớn: “ mở cổng, đích thân ta sẽ ra trận..”

Cổng doanh trại vừa được mở ra, ngay lập tức Garen phóng ngựa như bay lao đến tấn công bọn người đá,kiếm trên tay anh ta vung lên như một nghệ sĩ múa kiếm, kiếm vũ không trung như ngàn đóa hoa bay giữa trời…

“các người định để tướng quân của mình đích thân đánh với cả đám quân địch hay sao? Các ngươi có nghĩ đến những người thân của các ngươi đang ở trong tòa thành phía sau doanh trại hay không? Nếu Tướng quân các người chết, doanh trại này sẽ bị vỡ, những người thân của các ngươi liệu có còn sống hay không…?”-Kennen nói xong cũng nhảy lên ngựa phóng ra ngoài chiến trường, Irelia,Yi,Varus cũnh nhanh chóng bám theo…

“ngài ấy nói đúng, chúng ta không thể ngồi đây được, chúng ta phải chiến đấu, chiến đấu bảo vệ những người thân của chúng ta…”

“các anh em xông lên…chết nhẹ tựa bông hồng mà thôi..”

“xông lên”

“xông lên”

Toàn bộ quân lính bắt đầu tràn ra , khí thế của họ tăng lên rất nhiều sau những lời nói của Kennen.

“không ngờ cậu cũng có tài ăn nói đấy!”-Yi cưỡi ngựa bên cạnh khen.

“là tôi học được từ John đấy”-Kennen đáp.

“hí”-Ngựa của Garen bị một tên người đá đánh chết, Garen ngã nặng nề trên mặt đất,”ầm ầm” những cánh tay khổng lồ kia như muốn đập nát bét anh ta…

“tấn công…tướng quân chúng tôi đến đây”-Tiếng quân sĩ ở phía sau nói lớn.

“a” “za”

Hai quân đội bắt đầu tràn vào nhau sáp lá cà, tiếng binh khí, tiếng la hét, cứ liên tiếp vang lên.

“Garen lo xử lý bọn lính và tên chỉ huy, những con khổng lồ đá này để chúng tôi.”-Irelia búng người nhảy lên cao liên tục đánh vào một con người đá nói.

“rầm rầm rầm..”

Những tảng đá trên người tên người đá khổng lồ kia rớt xuống liên tục nhưng vẫn không tài nào giết được nó. Rốt cuộc là làm cách nào đây?

Irelia cứ nhảy trước nhảy lùi tấn công đủ mọi vị trí trên người của tên khổng lồ đá nhưng vẫn không thể nào tìm ra được điểm yếu của nó.

“không lẽ không có yếu điểm sao?”-Irelia thầm nghĩ.

“rầm”-Ở bên kia, Kennen bị một con khổng lồ đá đánh bay đập mạnh xuống mặt đất, irelia nhanh chóng đến bên cạnh cậu ta nói: “ không sao chứ hả?”

Lau đi vết máu trên khóe miệng Kennen đáp: “ không có gì, con quái vật này trâu quá, hoàn toàn không tìm ra được điểm yếu nào cả.”

“nếu như John có ở đây anh ta sẽ quyết định thế nào đây?”-Irelia lẩm bẩm, đột nhiên cô nhớ lại trước đây khi hai người có ngồi nói chuyện với nhau về cách chiến đấu.

“Irelia cô có biết con người luôn có một điểm yếu chí mạng trên cơ thể là gì không?”

“điểm yếu chí mạng à? ừm….có phải ở tim không? Vì nếu tim mất người đó chắc chắn cũng sẽ không thể sống rồi….”-Irelia đáp.

“không phải, tôi giả sử như tên này luyện loại phép thuật gì đó khiến cho hắn mình đồng gia sắt, hoặc giả sử như gặp bọn quái vật gần như bất tử…thì điểm yếu của bọn chúng là ở đâu cô biết chứ?”

“cái này tôi không biết…”-Irelia lắc đầu.

“đấy là giữa đỉnh đầu khi đánh vào đó khí huyết lập tức sẽ bị tắt nghẽn, nhẹ thì khiến cả cơ thể bất động hoặc bất tỉnh, nặng thì lập tức tử vong do khí huyết không lưu thông đồng đặc biệt đối với những người tu luyện phép thuật, nếu phép thuật trong người họ mà không thể lưu thông thì cô biết hậu quả sẽ thế nào rồi đấy…phép thuật đảo nghịch lập tức bạo thể mà chết.”

“có lẽ nào?”-Irelia giật mình, Kennen ở bên cạnh kì lạ nói: “ Irelia…cô sao vậy?”

Irelia lắc đầu, cô nhảy lên tấn công con người đá to lớn trước mặt, lần này cô không tấn công loạn xạ nữa mà nhắm ngay đỉnh đầu của nó đâm một kiếm thật mạnh, mũi kiếm vừa đâm xuyên qua đỉnh đầu của nó ngay lập tức một tiếng hét thảm thiết vang lên, “ầm”-cả thân hình của nó nổ tung, các tảng đá trên người nó bỗng chốc biến thành tro bụi…một tràng này khiến toàn bộ quân đội và Kennen kinh ngạc đến há hốc mồm.

“cô ấy làm được rồi, cô ấy làm được rồi”-Kennen vui mừng đến mức nhảy nhót ăn mừng như trong lễ hội mặc dù đây là chiến trường.

Irelia đưa cao kiếm lên nói lớn: “ Muốn tiêu diệt con khổng lồ đá này mọi người nhắm ngay đỉnh đầu của nó đâm một kiếm thật mạnh là nó chết ngay.”

“được lắm…các anh em, chúng ta mau làm theo lời cô ấy đi…”

“tấn công…nhắm ngay đỉnh đầu của nó mà đâm…quá đơn giản.”

Quân lính tinh nhuệ bắt đầu bủa vây tấn công những con người đá khổng lồ, bây giờ trong lòng của họ không hề sợ nó nữa…

“cô làm cách nào biết cách này thế?”-Kennen chạy đến cạnh Irelia hỏi.

“lần này chúng ta lại nợ John nữa rồi.”-Irelia hưng phấn nói, sau đó cô cùng Kennen tiếp tục tấn công bọn người đá.

“khốn kiếp! chuyện này sao có thể”-Tên chỉ huy của quân đội hư không đang đánh nhau với Garen khi phát hiện thấy những tên người đá to lớn dần bị hạ, hắn ta tức giận hét toán lên.

“ha..ha… lần này các ngươi bại trận rồi…”-Garen vô cùng phấn khởi, vấn đề lớn nhất đối với anh ta chính là cái đám người đá to lớn gần như bất tử kia, bây giờ vấn đề đã được Irelia giải quyết, anh ta không còn chút lo lắng nữa, kiếm trên tay vung mạnh xuống, tên chỉ huy kia lập tức lùi lại.

“được lắm, đã vậy hôm nay ta sẽ san bằng nơi này thành bình địa.”-Nói xong cả người hắn nhanh chóng được bao phủ bởi một tầng sức mạnh hư không cực kì mạnh mẽ, hai tay cầm song kiếm tấn công Garen nhanh đến nỗi anh ta chỉ có thể thủ chứ không thể tấn công được một chút nào.

“không lẽ tên nào của quân đội Hư Không cũng mạnh như vậy sao?”-Garen thầm kinh hãi.

“garen tôi đến giúp”-Irelia lao đến tấn công tên thủ lĩnh, chuyện giết bọn người đá khổng lồ kia cô giao lại cho Kennen, Varus và những người khác.

Một trận chiến mà chỉ có thể diễn tả bằng một chữ Hãi. Kiếm khí của họ mạnh mẽ đến mức không một ai dám đến gần, một mình tên thủ lĩnh đủ sức địch lại hai người Garen và Irelia .

“chết đi…”-ở bên kia Yi cũng cho thấy mình là một bậc thầy trong việc sử dụng kiếm đến mức nào, với kĩ thuật Wuju bá đạo của mình, ông ta cứ liên tục di chuyển hết bên đông rồi lại bên tây, không một tên lính nào có thể đánh lại ông ta cả. Kiếm đã vung lên chắc chắn sẽ có kẻ nằm xuống.

“rầm rầm rầm”-bọn khổng lồ đá lần lượt bị tiêu diệt.

“phạch phạch phạch”-Varus với cung trên tay bắn ra những mũi tên biến hóa đến kinh ngạc, nó bay theo một quỹ luồng mà dù có mắt nhìn cũng không thể nào đoán được, ba mũi tên bắn lên cao sau đó bẻ một đường cong tuyệt diệu găm ngay đỉnh đầu ba con người đá là đủ nói lên trình độ của anh ta.

“á”-Tiếng hét của Irelia vang lên thảm thiết, tên thủ lĩnh kia vừa chém cô một kiếm trúng vai.

Garen đỡ lấy Irelia lo lắng nói: “ cô không sao chứ.”

Irelia lắc đầu, tiếp tục cầm kiếm trên tay mặc cho máu vẫn còn đang chảy dài.

“giết rắn phải đánh vào đầu”-Giết tên thủ lĩnh này trước, tất bọn lính kia sẽ sợ hãi mà rút lui thôi.

Irelia nói xong cô tiếp tục lao lên tấn công, những tinh linh kiếm xuất hiện bao bọc lấy xung quan người cô sau đó theo sự điều khiển của cô mà tấn công tên thủ lĩnh tới tấp.

“quá đơn giản”-Tên thủ lĩnh hét lên, hai kiếm trên tay của hắn nhanh chóng được bao bọc bởi một tầng sức mạnh hư không, sau đó hắn chém ra hai kiếm, sức mạnh của hai kiếm ấy tưởng như có thế phá nát cả một ngọn núi nhỏ.

“Để chúng tôi giúp cô”-Kennen đột nhiên lao đến, cả người của cậu ta chớp chớp những tia điện nay sau đó một cơn bão điện xuất hiện bao lấy cả người cậu ta và cả người của tên thủ lĩnh.

“kĩ thuật Alpha”-Yi lao đến.

“Mũi tên xuyên phá”-Varus bắn một mũi tên bài sơn đài hải.

“công lý Demacia”-Garen nhảy đến đâm một kiếm cực mạnh.

“á”-Irelia không để mất đi cơ hội tốt như thế, cô lao đến đâm một kiếm vào bụng của hắn.

“phập phập phập”-Kiếm của Yi, tên của Varus,kiếm của Garen tiếp sau đó đâm vào người của tên thủ lĩnh.

“ọc”-hắn ta ói máu…bị một lần đâm nhiều kiếm như vậy thánh cũng không sống nổi rồi nói gì hắn ta chỉ là một tên tướng bình thường.

“ta không thể thua được….ta không thể thua trước đám hèn kém các ngươi được.”-hắn ta không can tâm nói.

“một người có thể đánh không lại ngươi nhưng khi bọn ta hợp sức lại thì có mười kẻ như ngươi cũng có thể đánh lại”-Garen nói.

“ta không can tâm”

“ầm”-đột nhiên cả cơ thể của hắn ta nổ tung, vụ nổ mạnh đến mức khiến đám người Irelia văng ra trên mặt đất, mình đầy thương tích.

“hắn bạo thể”-Yi nghiến răng nói, ông ấy toàn thân be bét máu.

“thủ lĩnh chết rồi, rút mau…rút mau…”-đám quan lính hư không thấy thủ lĩnh của mình đã bị hạ bọn chúng lập tức bỏ chạy tán loạn.

“mau lên tướng quân và các chỉ huy đang bị thương…mau cứu họ..”

“Irelia “-Ở bên trong căn phòng ở kim tự tháp, thông qua một tấm gương ma thuật mà trước đó Malzahar để lại hắn có thể thấy hết mọi chuyện xảy ra bên ngoài, hắn rất muốn ra đó giúp đỡ họ nhưng không tài nào thoát khỏi căn phòng này, giống như nó được bao bọc bởi một lớp ma thuật đặc biệt gì đó vậy.

“John…”-Giọng nói của Nasus vang lên, ngay sau đó ông ấy cùng với Ryze bước vào bên trong.

John xoay nhìn hai người nói: “cho tôi biết rốt cuộc căn phòng này là thứ gì? Tại sao tôi không tài nào thoát ra được.”

Ryze tiến lại trấn an hắn nói: “John…cậu không nên lo lắng, căn phòng này được bao bọc bởi một tầng phép thuật đặc biệt từ thời cổ ngữ, nó sẽ bảo vệ cậu…”-Sau đó ông ta nhìn sang chiếc gương ma thuật cạnh đó thở dài nói tiếp: “ có phải cậu đang lo lắng cho mấy người kia đúng không?”

“đúng vậy”-John gật đầu.

Nasus tiến lại cạnh hắn nói: “ John..ta đã nghe Malzahar nói rất nhiều về cậu, ông ấy muốn cậu mau chóng điều khiển được sức mạnh hư không trong người của mình…căn phòng này không đơn giản chỉ là bảo vệ cậu, chỉ khi nào cậu đủ sức phá hủy được nó thoát ra bên ngoài thì khi ấy cậu mới đủ sức bảo vệ những người thân thiết.”

John nhìn Nasus ông ấy có khuôn mặt không được đẹp đẽ lắm tuy nhiên từ người ông ấy luôn toát ra thứ khí thế của một bậc trưởng bối, John ngẫm nghĩ một lúc thấy những điều Nasus nói là đúng. Hắn nhìn Ryze nói: “Ryze có phải ngay từ đầu việc ông tiếp cận tôi cũng là do chủ ý của cha?”

Ryze gật đầu đáp: “ đúng thế, ông ấy muốn ta đi theo bảo vệ cậu đồng thời giúp đỡ để cậu có thể hoàn thiện hơn về sức mạnh phép thuật của bản thân.”

“vậy ông biết cách nào để tôi có thể điều khiển được sức mạnh hư không mà cha đã đưa vào người không? Hiện tại tôi không tài nào có thể điều khiển được nó cả, giống như có thứ gì đó ngăn cản vậy.”-John nói.

“là do bảy loại sức mạnh phép thuật cổ ngữ trong người cậu đấy”-Ryze bắt đầu giải thích: “mặc dù bảy loại sức mạnh phép thuật ấy và sức mạnh hư không trong người của cậu có chung một nguồn gốc mà ra, nhưng bản chất của nó vốn khắc chế lẫn nhau cho nên hiện tại khi cậu có thể dễ dàng sử dụng sức mạnh cổ ngữ thì không tài nào sử dụng được sức mạnh hư không kia.”

“Vậy không có cách nào sao?”-John khó khăn nói.

“cách thì có, đấy chính là cậu tự phế đi sức mạnh cổ ngữ trong người sau đó có thể dễ dàng sử dụng được sức mạnh hư không rồi.”-Ryze nói nửa thật nửa đùa khiến John hết sức đau đầu.

Nasus ở bên cạnh vỗ vào vai của ông ta rồi nói với John: “John…nghe ta nói đây…cha cậu muốn cậu có thể sử dụng được sức mạnh mà ông ấy đã đưa vào người cậu…ông ấy rất tin tưởng vào con trai của mình…nếu cậu quyết định phế đi sức mạnh phép thuật cổ ngữ, điều này hoàn toàn có thể nhưng như vậy cậu sẽ bị tổn thương rất nghiêm trọng và thời gian để hồi phục lại rất lâu, trong khi những người ngoài kia đang rất mong chờ cậu, niềm tin của họ đều đặt hết vào cậu…ta không muốn nói gì nhiều…cậu hãy cố gắng tự tìm cách khắc phục đi…chúng ta sẽ ở bên ngoài không vào đây để làm phiền cậu nữa.”-Nói xong Nasus lôi Ryze đi theo ông ấy ra bên ngoài.

Khi rời khỏi phòng Ryze càu nhàu nói: “ Nasus, ông làm vậy có ổn không? Biết lúc nào nó mới có thể tìm ra cách giải quyết?”

Nasus đáp: “ đấy chính là ý nguyện của Malzahar, ông ấy tin con trai mình có thể làm được những điều không tưởng…ông cũng nên chuẩn bị tinh thần đi.”

………..

Ở trong phòng, John đang loay hoay với chính bản thân mình, hắn không biết nên làm cách nào để có thể sử dụng được thứ sức mạnh hư không ấy nữa, thời gian cũng gấp lắm rồi, nếu hắn không quay trở lại giúp đỡ họ e rằng…….

“làm sao đây?”-John cắm đầu suy nghĩ, nhưng quả thực chuyện này quá sức với hắn, không biết làm cách nào để có thể giải quyết.

“phịch”-Suy nghĩ không ra thì đành hành động vậy, John gồi bệch xuống mặt đất, hai chân xếp bằng, mắt nhắm lại,hắn đang cố gắng cảm nhận các luồng sức mạnh ma thuậtđang chảy trong người, tổng cộng có tám luồng, tuy nhiên một luồng trong số đó chính là sức mạnh hư không đang bị kiềm nén bởi cả bảy luồng sức mạnh phép thuật kia…nó rất muốn thoát khỏi sự kiềm nén nhưng không thể nào làm được…

“bình bình…”-các luồng phép thuật trong người của John tuân chảy cứ như núi lửa sắp phun trào vậy, hắn cứ cố gắng khởi động sức mạnh hư không là y như cơn chấn động năng lượng trong người của hắn ngày một dữ dội, tiếp theo đó là những cơn đau liên tiếp xảy đến.

“phụt”-cuối cung John cũng không thể nào chịu được sự công kích từ chính sức mạnh phép thuật cổ ngữ, hắn phun ra một búng máu lớn, ngã gục trên mặt đất.

“khốn kiếp, ta phải làm sao đây? Chỉ với sức mạnh phép thuật cổ ngữ này tuyệt đối không thể nào là đối thủ của bọn kia, cái tên đó…hắn mạnh như vậy chắc hẳn chúa tể của hắn cũng hơn bội phần…khốn kiếp khốn kiếp”-John tự chửi bản thân của mình quá vô dụng, bạn bè của mình, người mìh thương yêu đang ở ngoài kia chiến đấu, họ luôn sống trong ranh giới của sống và chết vậy mà hắn lại ngồi đây an toàn mà không giúp được cho họ bất cứ điều gì…không vô dụng thì là gì đây?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hành Trình Huyền Thoại

Avatar
Tuấn AT19:11 01/11/2019
Hay đấy nhưng vẫn theo cốt truyện nhiều mong bn đúng theo nữa hay viết theo kiểu riêng của bạn thì có lẽ hay hơn
Avatar
Hai Nguyenxuan13:10 07/10/2019
p3 truyện đọc ức chế kiểu đéo j ý
Avatar
Nguyen Hieu21:09 25/09/2019
Truyện hay quá ad ơi
Avatar
Long Rakan03:07 07/07/2019
cốt truyện của John hay thế sao không gửi ý tưởng cho Riot để làm ra 1 vị tướng như này nhỉ ( tất nhiên không bá như vậy r :D )
Avatar
visionmanhhondogtorstrange15:06 28/06/2018
IRELIA, KHOONGGG :(
Avatar
visionmanhhondogtorstrange15:06 28/06/2018
Đóng góp tí: Nếu muốn thằng main là anh hùng kiểu giải cứu valoran thì đừng nhét nhiều 'người yêu' như thế. Khổ, cứ cho là anh dũng quá chừng thì cũng yêu 1 2 cô thôi, đằng này lại 11 con bonus mấy chục thằng bé thì bố Jesus cũng sợ. Chú ý đoạn kết của bạn là malzahar cho bạn cầm con dao, không cần thiết nhé, thay bằng cái khác ( khăn tay sona, quần chíp javan..). Cốt truyện khá rồi, đừng copy mà tự nghĩ ra cách viết riêng của bạn, nó hay hơn. ps: DUME IRELIA CUA TOIIII ps2: azir rengar đâu:
Avatar
Kuroko Kẻ Vô Hình12:06 14/06/2018
Truyện Này Hay Qúa Mình Đọc Hết Toàn Bộ Luôn Rồi . Cuối Cùng Thì John Đã Thay Đổi Tương Lai Mới Tốt Đẹp Hơn
Avatar
Dragon King19:06 08/06/2018
AD ơi ra thêm phần khác nữa đi , chớ đọc hết r hay lắm , mà ích quá, thêm nữa đi ad
Avatar
Best Mlbc19:05 21/05/2018
Ad viết tiếp đi mỗi thế này tò mò lắm
Avatar
Đam Mê Liên Minh Huyền Thoại20:12 23/12/2017
AD ơi ra thêm phần khác nữa đi , chớ đọc hết r hay lắm , mà ích quá, thêm nữa đi ad

BÌNH LUẬN FACEBOOK