Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tôi rời khỏi Cẩm Phả vào một ngày nắng vàng, các chuyến xe đi lên thủ đô gần như chật cứng, có ghế phải ngồi đến ba người. Anh họ của tôi sắp làm đám cưới, tôi phải tới Đông Triều để dự lễ cưới của anh. Thực ra thì tôi có thể đi cùng họ hàng của mình vào chiều thứ bảy, nhưng do một số việc nên tôi đã chọn ở lại. 

Lúc đi qua cầu Bãi Cháy, tôi quay mặt nhìn ra khung cảnh rộng lớn trước mắt. Từng tàu trở hàng lừng lững trên biển, phía xa xa còn có một chiếc du thuyền hạng sang. Nước biển bạc lóng lánh. Hạ Long có lẽ sẽ còn tuyệt đẹp hơn thế. 

Từ cửa kính xe nhìn xuống có thể thấy vài tòa chung cư được xây dựng ven biển, con người đứng bên đó còn nhỏ hơn cả ngón tay của tôi. Tôi bỗng nghĩ nếu bây giờ đứng ở trên cầu nhảy xuống thì chắc hẳn sẽ chết. Tôi sẽ chết ngay khi rơi! Bởi ở độ cao như thế này, áp suất không khí quá lớn sẽ khiến tim tôi ngừng đập. Cảm giác như thế cũng không tồi. Không đau đớn, không cảm giác, chỉ có tiếng gió xé bên tai, như muốn rạch nát tất cả. 

Một người hành khách ngồi bên cạnh, cô ta liên tục nhai kẹo cao su và nói chuyện điện thoại. Nghe chừng là người yêu. Huyên thuyên đủ điều, khiến cho những người khác đều phải quay ra nhìn. Khi cuộc nói chuyện kết thúc, cô tháo cặp kính râm của mình ra và quay sang nhìn tôi. Đôi môi đỏ chót nở một nụ cười rất thân thiết. Tôi không biết có phải do bản thân nhìn nhầm hay không, nhưng đúng là cô ấy đã cười rất thân thiết với tôi. Tôi không nghĩ mình quen cô gái này, cũng chưa từng làm gì khiến cô ấy phải cảm kích, cho nên nụ cười này của cô làm tôi thấy không thoải mái. Phải, là không thoải mái. 

“Cậu đi đâu thế?” Cô gái đó hỏi, miếng kẹo cao su trong miệng được lưỡi đẩy qua đẩy lại. 

Tôi cũng không giấu giếm, trả lời rất thành thật: “Đông Triều.” 

Cô gái vuốt vuốt tóc, khuôn mặt được trang điểm đậm nhìn hơi xa cách. Cô nói: “Tớ đi Hà Nội. Lên thủ đô ấy mà. Lập nghiệp thôi!”. 

Tại sao lại nói với tôi? Tôi nghĩ thầm, nhưng miệng thì đã nở một nụ cười xã giao: “Cậu bao nhiêu tuổi?” Tôi hỏi. 

“Hai mươi tư.” 

“Ừ. Ở Cẩm Phả không tốt hả?” 

Cô gái đó nhún vai: “Cẩm Phả thì có gì chứ? Cũng chỉ là thành phố toàn khói bụi thôi. Giờ than cũng đâu có bán được? Mà người không có bằng cấp như tớ thì làm được gì ở nơi đó?” 

“Nhưng trên Hà Nội chẳng phải còn yêu cầu cao hơn sao?” 

“Nhầm rồi. Có tiền là ở đâu cũng thế cả thôi. Tớ không có tiền, nhưng trên Hà Nội xô bồ, tớ có thể nhân một cơ hội nào đấy mà chen chân vào cuộc sống xa hoa như người dân ở đó. Tớ tin vào vận mệnh!” 

“Chẳng lẽ đã có người nói trước vận mệnh cho cậu?” 

Cô gái đó nháy mắt tinh nghịch rồi trả lời: “Không, là cảm tính thôi.” 

Tôi im lặng, không nói thêm gì nữa. Con người đúng là càng ngày càng không tin vào bản thân, nhưng họ lấy vận mệnh ra để vin vào. Cô gái này là một ví dụ. Và tôi cũng là một kẻ như thế. Tôi tin vào số mệnh cô độc của mình. Tôi luôn cảm thấy cho dù đứng cùng một đám người, cười nói với họ, nhưng lại không thể hòa nhập được. Tôi thấy mình là kẻ xa lạ, khác biệt, và cứ thế tôi phải tránh xa họ, lùi đi thật xa. Cho dù trước đó chúng tôi đã từng thân quen. 

Ở Cẩm Phả không phải là không kiếm được việc làm, nhưng lại cần phải có quyền lực và tiền bạc. Bạn phải mua công việc cho mình, chứ không thể ngồi đợi công việc chọn mình được. Mà nói gì đi chăng nữa, thì chúng ta cũng chỉ là những con người thụ động, không có quyền quyết định. Trường hợp ngoại lệ là khi bạn đủ sức thao túng cuộc đời của mình! 

Vân từng viết một câu chuyện, về một người đàn ông bị trầm cảm lúc nào cũng muốn tự tử. Nguyên nhân chính là áp lực công việc và nỗi buồn về sự khắc nghiệt của xã hội. Nhưng ông ta không đủ dũng khí để kết thúc cuộc đời mình, thành ra cứ vật vờ như một chiếc bóng. Ông ta thuê một căn nhà lụp xụp, trừ lúc làm việc ra thì lúc nào cũng ở trong đó. Gia đình của ông ở quê, nhưng vì trầm cảm cho nên ông đã quên mất họ. 

Vân nói: “Có đôi lúc tình thân cũng bị giết chết vì đồng tiền đấy, cậu thấy không? Khi cậu không có tiền, cậu sẽ chỉ giống như một con cá nằm trên thớt.” 

Tôi nửa đồng ý, nửa lại không đồng ý. Tôi không thể giải thích rõ, nhưng tôi có chính kiến của riêng mình. Vì dù sao đi nữa, tôi cũng là một kẻ cô độc, có thiên hướng bị trầm cảm nhẹ. Nhưng tôi vẫn yêu gia đình của tôi, vẫn thương ba tôi. Tôi vẫn mong muốn điều tốt nhất có thể xảy đến với họ, vẫn luôn nghĩ làm thế nào để họ thật hài lòng. 

Chúng ta đã có quá nhiều nỗi đau rồi, xin đừng rót vào lòng nhau bất cứ nỗi buồn nào nữa! 

Tôi trao đổi số điện thoại với cô gái kia. Cô nói cô tên là Liên. Tôi lưu tên cô vào trong danh bạ, chắc hẳn một lúc nào đó chúng tôi sẽ trở thành bạn tâm sự của nhau. 

Khi xe đên cây xăng Mạo Khê, tôi bảo bác tài cho tôi xuống. Vẫy tay chào Liên, cô ấy cũng gật đầu đáp lại. 

“Nhớ gọi điện cho tớ đấy nhé.” Liên còn không quên nhắc. 

Tôi xách túi bước xuống, cái nắng tháng mười sau cơn áp thấp rất ấm áp. Tôi đứng đó một lúc lâu, đường cao tốc ầm ầm rung chuyển vì mấy chiếc xe trọng tải nặng. Bụi cỏ bên đường dường như cứ thỏa sức mọc, chúng càng ngày càng cao lớn. Hiên ngang mà mạnh mẽ. Từ xa, tôi có thể nhìn thấy khung rạp đám cưới, nhạc nhẽo ầm ĩ, át cả tiếng nói cười của mọi người. 

Em trai thấy tôi liên nhếch mày đi tới, nói: “Sao giờ mới đến?” 

Tôi lắc đầu không nói gì cả. Vì đêm qua tôi không ngủ được, nằm đọc truyện cho tới sáng, cuối cùng thì ngủ quên mất. 

Mẹ tôi đang cùng bác gái và mấy người khác chuẩn bị gì đó, lớp trẻ trong nhà thì đã mời trà. Tôi vừa mới đến, cảm thấy mệt mỏi khôn cùng. Có lẽ là do thiếu ngủ và phải đi xe nên tinh thần mới giảm sút. Anh họ nhìn thấy tôi liền hồ hởi chạy đến, vỗ vai nói: “Mày bảo trang trí phòng cưới cho anh mà sao giờ mới đến? Thất vọng quá đấy.” 

“Em xin lỗi, nhưng lần sau anh cưới em sẽ trang trí cho là được chứ gì.” 

“Còn có lần sau nữa hả?” 

“Có ai nói trước được gì đâu.” Tôi nhún vai đáp tỉnh bơ. 

Đúng vậy, có ai nói trước được tương lai của mình đâu. Các bà bói toán cũng đâu thể nói được toàn bộ? Anh họ tôi là người rất tốt, nếu không muốn nói là quá tốt. Đối với các em rất ân cần, nhiệt tình, tôi luôn luôn ngưỡng mộ tính cách cởi mở và lạc quan của anh. Nhưng tôi đã không còn đặt hết niềm tin vào bất cứ thứ gì được nữa, kể cả người thân của mình. Ba tôi, ông đã khiến tôi rất thất vọng. Tôi đã từng hết lòng tin tưởng ông, ngay cả khi ông có người phụ nữ khác tôi cũng đã cố không để cho bản thân mình được tin vào điều ấy. Tôi phải đứng về phía ông, vì giờ ông là người bị tất cả gạt đi. Nhưng rồi chính ông đã đập nát hết tất cả, tôi như một con hươu bị chính đồng loại của mình bỏ rơi cho thợ săn bắn. Tôi cứ chạy, chạy miệt mài. Tôi sợ hãi, sợ rất nhiều điều. Và cuối cùng tôi nhận ra rằng, chúng ta lúc nào cũng phải chừa lại một đường lùi cho bản thân. Lúc nào cũng phải như vậy! 

Nhà của anh họ tôi không to lắm, khoảng sân phía trước đã được xây thành nhà, cho nên rạp cưới chiếm hết cả đường đi. Đám trẻ con liên tục chạy qua chạy lại, trên tay chúng lúc nào cũng có đồ ăn. Tôi không hiểu chúng lấy ở đâu ra, nhưng con bé Quỳnh Anh chị họ năm tuổi của tôi thì lúc nào cũng thấy cầm một chiếc đùi gà hoặc là miếng chả mực. Thời tôi còn học lớp năm, tôi luôn thích gia đình tổ chức những tiệc tùng kiểu này. Tôi luôn hối thúc anh chị làm đám cưới để tôi còn được ăn cỗ. Thế rồi tôi cũng lớn lên. Cảm thấy những điều này thật phiền phức và tốn kém. Có lẽ khi tôi yêu ai, tôi chỉ muốn nằm trong vòng tay anh, thế là quá đủ rồi. Tôi không muốn có bất cứ ai biết cả, chỉ muốn thế giới này chỉ còn lại hai người, cứ điên cuồng vì nhau như thế thôi. 

Khi đám cưới vừa kết thúc, mọi người có vẻ hơi tiếc nuối. Mấy người chị họ của tôi liên tục nói sau này phải làm lễ cưới trong vòng cả tuần, lúc ấy chắc sẽ vui lắm. Tôi ngồi ghế sau, không nói gì cả, chỉ nhắm mắt mơ màng. Vậy mà khi tôi tỉnh dậy thì xe đã về đến nhà, có cảm giác như tôi vừa mới chỉ chợp mắt được khoảng năm phút vậy. 

Mẹ nhìn tôi hỏi với giọng dò xét: “Đêm qua lại thức à?” 

Tôi cười trừ: “Cũng hơi muộn.” 

Mẹ thở dài: “Là con gái thì đừng nến thức muộn. Sau này con còn phải yêu một người nữa.” 

Tôi không nói gì, cũng không muốn nhắc lại ý định độc thân của mình với mẹ. Tôi đã nói đến hàng chục lần rồi, cũng không muốn làm mẹ buồn thêm nữa. Mẹ luôn nghĩ vì mẹ, vì cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc của bà mới khiến tôi nghĩ đến chuyện độc thân. Nhưng tôi đã có ý định đó từ khi bản thân mười bảy tuổi. Bởi tôi muốn đi xa, đi càng xa càng tốt.  

Vân rất tán đồng ý định này của tôi, cô ấy nói: “Tớ rất thích những cuộc hành trình, bởi vì sau mỗi chuyến đi chúng ta sẽ trưởng thành hơn. Vũ này, cậu độc thân cũng tốt, nhưng cậu sẽ cô đơn lắm đấy. Nếu lúc nào cô đơn thì hãy gọi điện cho tớ nhé. Tớ rất yêu cậu, tớ không muốn thấy cậu buồn đâu.” 

Tôi rất xúc động, cũng cảm thấy bản thân may mắn vì có người bạn như thế này. Tôi cứ có cảm giác, nếu như Vân không phải là con gái thì tôi đã yêu cô ấy rồi. Vân có những điểm rất thu hút, đặc biệt là sự trầm mặc và hờ hững của cô. Cô dường như không quan tâm gì cả, cô chỉ viết và viết. Hằng ngày cuộc sống của cô tẻ nhạt như tôi, nhưng lại luôn nói: “Tớ rất yêu cuộc sống này, tớ quý trọng sinh mệnh của mình. Chúng ta đều là người như vậy phải không Vũ?” 

Phải, tôi là người sợ chết. Tôi không muốn làm điều gì tổn hại đến bản thân mình. Trừ việc năm tôi mười sáu tuổi, là khoảng thời gian áp lực và chán nản nhất trong cuộc đời. Có lẽ giai đoạn đầu của dậy thì đã khiến tôi bị khủng hoảng. Sự áp đặt của ba mẹ khiến tôi không thể chịu nổi. Tôi không làm được điều mà bản thân muốn, tôi không được vui chơi thỏa thích, tôi như một con búp bê trong lồng kính. Nhận được tất cả mọi thứ từ ba mẹ nhưng cũng không có được mọi thứ từ thế giới xung quanh. 

Năm mười sáu tuổi đó, tôi đã lấy compa rạch tay mình. Nhìn máu chảy ròng ròng, tôi thấy lòng thanh thản và nhẹ nhõm lạ. Ít nhất thì bản thân không còn cảm thấy tội lỗi với bất cứ ai nữa. Tôi cười rất nhiều, cố gắng tỏ ra không quan tâm đến điều gì cả. Cô giáo dạy toán của tôi từng nói với mẹ rằng: “Nó giống như một người từ trên trời rơi xuống vậy”. Tôi cũng cảm thấy thế, bà nói đúng, tôi đúng là một người từ trên trời rơi xuống! 

Sau này lớn lên, tôi bắt đầu ổn định hơn, nhưng lại trầm lặng hơn. Tôi không thể cười thoải mái được nữa, đằng sau nụ cười luôn luôn là sự cô độc. Tâm hồn tôi rất trống rỗng, luôn cần ai đó lấp đầy nhưng lại không tìm được người thích hợp. Tôi đang trưởng thành, nhưng cũng là đang tàn lụi. Vết rạch năm đó đã mờ đi, tôi cảm thấy có lỗi với ba mẹ. Con người tôi sinh ra là của họ, tôi có quyền gì đả thương nó chứ? Tôi nghĩ thế nên không muốn chết. Chính vì vậy mà tôi lúc nào cũng sợ chết. Tôi rất sợ một ngày nào đó khi tỉnh dậy, sẽ không được nhìn thấy thế giới này nữa. 

Vậy nên tôi cần phải đi, đi khắp nơi, đi càng xa càng tốt! 

Đi xa rồi có thể từ bỏ được nỗi đau trong lòng, tạm thời chôn nó xuống. Đến mỗi miền đất khác, tôi sẽ khắc tên mình lên đó, cũng như là vứt nỗi buồn đi. Chỉ khi nào tâm hồn tôi thực sự thanh thản, không còn hoài niệm bất cứ điều gì nữa thì tôi mới dừng lại. Còn không thì đôi chân này, ánh mắt này sẽ mãi mãi tiến về phương xa. 

Nghĩ đến đây tôi chợt nhớ đến câu chuyện dang dở của mình, định sẽ viết cái kết cho nó vào một ngày không xa. Tôi nên để Dương Nguyễn và nhân vật Vũ ra sao đây? Họ không phải những con người dành cho nhau. Nhưng họ lại có tình yêu và sự cố chấp. 

Vân nói: “Tớ rất thích Dương Nguyễn, cảm giác được đã gặp anh ta ở đâu đó rồi ấy. Chúng ta có phải đang nhớ chung một người?” 

Tôi mỉm cười, nói qua ống truyền: “Ừ, chúng ta luôn luôn là thế mà.” 

“Vũ ơi, cậu có thể đừng làm nhân vật trong truyện đau được không? Đã quá đủ rồi, tớ không muốn lại có một người viết về tuyệt vọng nữa. Cậu phải vui tươi lên chứ? Cậu phải để họ còn niềm tin vào cuộc đời và tình yêu này.” 

Tôi hiểu ý của Vân, nhưng làm sao mà tôi có thể đi ngược lại cảm xúc của mình? Khi viết truyện, tôi không làm chủ được. Thành ra có những lúc truyện rất nhàm chán và thiếu logic. Tôi cứ viết, không bao giờ để ý, có đôi lúc còn quên đi những nhân vật – tình tiết mà mình từng viết ra. Ngay thời điểm này, khi tôi chuẩn bị viết những chương cuối cùng, quyết định đã có, vậy làm sao mà tôi có thể đi ngược lại? 

“Cậu có thể từ bỏ được nỗi đau không Vân? Cậu có thể quên đi tình yêu đầu tiên của mình không? Có thể không mù quáng mà yêu người đàn ông của cuộc đời mình?” 

Vân im lặng hồi lâu, tôi nghe thấy tiếng thở trong điện thoại, có lẽ là cô ấy đang hút thuốc. Mãi một lúc sau cô mới nói: “Đúng vậy, chúng ta không thể.” 

“Cậu sợ ly biệt đến vậy ư?” Tôi hỏi. 

“Phải, tớ rất sợ. Rất sợ. Tớ đã trải qua một lần rồi, tớ không muốn phải nhớ lại cảm giác đó ở bất cứ đâu nữa. Mà khi viết truyện thì tớ lại luôn nhớ đến. Chính vì vậy, cậu đừng làm thế nữa.” 

“Cậu đã viết về cuộc tình đã chết của chính mình?” 

Khi tôi hỏi xong câu này thì Vân lập tức cúp máy, đây chính là câu trả lời của cô. Đã quá rõ ràng rồi, tất cả chúng ta ai rồi cũng phải ly biệt một người trong lòng thôi. Tôi không có ai cả, gần như là thế. Nhưng tôi có người đàn ông trong tâm tưởng của mình. Có người nói, đây là mộng mơ…Có lẽ, tôi chưa thể dứt anh ra được. Tôi vẫn rất yêu anh, vẫn muốn viết về anh. Dương Nguyễn, làm sao mà tôi có thể để anh được yêu thỏa thích? 

Tôi có một nỗi đau trong tim. 

Anh cũng có một nỗi đau trong tim. 

Vậy thì làm sao chúng tôi có thể yêu và đến được với nhau đây? Đó là một vết thương không bao giờ lành.  

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hành Trình Của Ly Biệt

BÌNH LUẬN FACEBOOK